Không gian trong căn biệt thự tĩnh lặng đến mức có thể nghe được tiếng quạt gió thổi ù ù. Lát sau, Dương Trác Văn hắng giọng, ngượng ngùng lên tiếng:
- À, thì, việc này… đúng là hiểu lầm thôi… Ha ha ha… không có việc gì thì tốt rồi. Không có việc gì, không có việc gì!
Thái Lãnh Hàn không đáp lời, nhưng hắn đã gật đầu, chấp nhận xem như “không có việc gì”. Dù sao đi nữa, đây cũng không phải là lần đầu tiên hắn bị nghi ngờ, bị vu khống. Chỉ là trước đây, Thái Lãnh Hàn có chút ảo tưởng về tình cảm gia đình với cả nhà ông Dương Minh Trác. Dù ông có khắt khe với hắn, thì Thái Lãnh Hàn cũng có thể tự giải thích và an ủi bản thân rằng ông giống như một người cha nghiêm khắc mà hắn vẫn thường ao ước. Nhưng ảo tưởng đó của Thái Lãnh Hàn đã ít nhiều bị rạn nứt khi hắn chứng kiến sự dịu dàng và nuông chiều mà ông Dương Minh Trác đối xử với vợ con. Thái Lãnh Hàn đã biết rõ, bản thân hắn chỉ là người ngoài, vốn không đủ tư cách để đòi hỏi được dịu dàng và nuông chiều. Tuy nhiên, thiện cảm và tình cảm của hắn dành cho gia đình họ Dương vốn đã rất gần với tình thân ruột thịt mà hắn luôn khao khát.
Nhưng đến thời điểm này, toàn bộ thiện cảm và tình cảm của Thái Lãnh Hàn dành cho gia đình họ Dương đã sụp đổ. Hắn tự lùi lại, đặt bọn họ ngang với vị trí của những người đã từng khinh bỉ và lăng nhục hắn trong quá khứ. Và khi tình cảm đã thay đổi, biểu hiện của Thái Lãnh Hàn cũng theo bản năng mà thay đổi theo. Hắn không tươi cười nữa, cũng không giao tiếp theo kiểu như trước nữa, mà trở thành phiên bản “tảng băng” hắn vẫn thường dùng để ứng phó với những người khinh hắn, ghét hắn và khiến hắn không ưa.
Buổi trưa hôm đó trôi qua trong lặng lẽ trầm mặc và nặng nề như thế. Từ lúc đó trở đi, bà Niệm Vân và Dương Trác Văn cảm nhận được rõ ràng sự thay đổi của Thái Lãnh Hàn. Bởi vì họ đã từng nhìn thấy nụ cười vui vẻ thật lòng của hắn, bởi vì họ đã từng nhận được ánh mắt trìu mến của hắn, bởi vì họ đã từng nghe được giọng điệu nhẹ nhàng của hắn,… Thế nên, khi Thái Lãnh Hàn không cười nữa, hoặc có cười cũng vô cùng khách sáo và mất tự nhiên, khi Thái Lãnh Hàn nhìn họ và giao tiếp với họ theo một cách vừa chuẩn mực lại vừa lạnh nhạt,… thì bà Niệm Vân và Dương Trác Văn vô cùng khó chịu. Kèm với đó, họ cũng cảm thấy ái ngại và ray rứt khi hiểu rằng, sở dĩ Thái Lãnh Hàn thay đổi như thế là vì hắn đã bị tổn thương vì bị nghi ngờ, vu oan.
Ông Dương Minh Trác cũng không vui vẻ được một chút nào. Lúc trước, ông Dương Minh Trác không hài lòng vì vợ con của ông cư xử quá thân thiện và gần gũi với một gã “người hầu”. Nhưng hiện tại, khi gã “người hầu” kia đã thực sự biểu hiện đúng theo phép tắc của người hầu, không còn gần gũi, thân thiết nữa, thì ông Dương Minh Trác lại càng không vui. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tác phong “người hầu đúng mực” của Thái Lãnh Hàn cũng tạo ra áp lực vô lình và nặng nề lên lòng dạ của hai mẹ con bà Niệm Vân. Thế nên, vào buổi cơm chiều, khi Thái Lãnh Hàn đã dọn cơm xong và cung kính đứng nép một bên chứ không ngồi vào ghế cùng ăn với mọi người trong gia đình “chủ nhân” như trước nữa, bà Niệm Vân đã rưng rưng muốn khóc. Dương Trác Văn cũng không chịu nổi nữa. Cậu nghiêm nghị nói:
- Thái Lãnh Hàn! Nếu anh vẫn còn giận việc ban sáng thì tôi thay mặt gia đình, xin lỗi anh! Anh đừng như thế nữa, được không?
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thái Lãnh Hàn có chút sửng sốt. Cậu chủ vừa muốn hắn “đừng làm như thế nữa” là đừng làm việc gì? Dương Trác Văn nhìn gương mặt nhợt nhạt của Thái Lãnh Hàn mà bỗng nhiên nổi cáu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
TruyenLau.com
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});- Ý tôi là muốn anh đừng có giở cái gương mặt lạnh ngắt đó ra nữa! Còn nữa, bây giờ đã trưa rồi, tôi muốn anh cùng ngồi ăn cơm với chúng tôi như trước.
Thái Lãnh Hàn nhếch môi:
- Không được đâu, cậu chủ. Trước kia là do tôi không biết phép tắc, làm người hầu mà dám ngồi cùng bàn với chủ. Nhưng bây giờ tôi đã nhớ rõ quy ước làm người hầu của mình rồi. Tôi sẽ không làm chướng mắt cậu chủ và ông bà chủ nữa! Khi nào ông bà chủ và cậu chủ ăn xong thì cứ gọi, tôi sẽ vào dọn dẹp.
Nói rồi, Thái Lãnh Hàn lùi lại, muốn bước ra khỏi phòng ăn. Dương Trác Văn đứng bật dậy, bước tới níu lấy tay của Thái Lãnh Hàn, cất giọng khẩn thiết:
- Không làm người hầu nữa! Tôi không cần anh làm người hầu nữa!
Thái Lãnh Hàn lại ngẩn ra. Hắn chưa thể hiểu nổi Dương Trác Văn vừa nói gì. Vẫn còn hơn hai tuần nữa mới hét thời hạn một tháng. Nếu bây giờ Dương Trác Văn không muốn hắn làm người hầu nữa, liệu cậu có buộc hắn phải làm chuyện gì khác… khó nói hơn hay không? Bất giác, Thái Lãnh Hàn hỏi lại:
- Vậy… cậu muốn tôi phải làm gì?
Dương Trác Văn mím môi, trong đầu nghĩ cách sắp xếp các ý muốn nói để có thể diễn đạt rõ ràng hơn cho Thái Lãnh Hàn hiểu. Ông Dương Minh Trác đang ngồi cạnh đó chợt lên tiếng:
- Vậy cậu nói thử xem, chúng tôi có thể yêu cầu cậu làm những gì?
- Chương 1: Chương 1. Sống Lại?
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11: Triệu Uyển Nhu Sòng Phẳng
- Chương 12: Triệu Uyển Nhu Quyết Định Báo Thù
- Chương 13: Nửa Đêm Ai Gõ Cửa Phòng?
- Chương 14: Chua Đến Ngọt Ngào
- Chương 15: Thái Lãnh Hàn Làm “Công Tác Tư Tưởng” Với Bản Thân
- Chương 16: Thái Lãnh Hàn Tủi Thân
- Chương 17: Thái Lãnh Hàn Đang Đè Nén Đau Đớn?
- Chương 18: Sự Quan Tâm Thầm Lặng
- Chương 19: “Con Trai” Của Thái Lãnh Hàn
- Chương 20: Buổi Sáng Trong Lành
- Chương 21: Tình Nghĩa Bạn Bè
- Chương 22: Sao Lại Đi Công Tác Vào Lúc Này?
- Chương 23: Anh... Nỡ Sao?
- Chương 24: Cùng Nhau Ăn Sáng
- Chương 25: Chuyện Cũ Đáng Yêu
- Chương 26: Cố Gắng Ăn Sáng Cùng Cô
- Chương 27: Tấm Lòng Đáng Trân Trọng
- Chương 28: Em Sẽ Ở Nhà Chờ Anh Về
- Chương 29: Thái Lãnh Hàn trở mặt
- Chương 30: Tổng Giám Đốc Bị “Sang Chấn Tâm Lý”?
- Chương 31: Triệu Uyển Nhu Suy Đoán
- Chương 32: Thái Lãnh Hàn Mất Bình Tĩnh
- Chương 33: Thái Lãnh Hàn Nói Lời Dối Lòng
- Chương 34: Cô Thích Cái Gì Hắn Cũng Sẽ Thích Theo
- Chương 35: Anh Đâu Phải Là “Người Khác”?
- Chương 36: Vừa Cảm Động Vừa Bực Mình
- Chương 37: Thái Lãnh Hàn Muốn Ôm Ôm
- Chương 38
- Chương 39: Tuyệt Kỹ Quen Thuộc Và Ưng Ý Nhất
- Chương 40: Khác Biệt Quá Lớn
- Chương 41: Khao Khát, Ước Ao
- Chương 42: Tự Khinh Bỉ Bản Thân
- Chương 43: Cảm Thấy Tội Lỗi
- Chương 44: “Con Ly Hôn Với Nó Đi!”
- Chương 45: Đau Đớn Và Chua Xót
- Chương 46: Thái Lãnh Hàn Vs Bố Vợ
- Chương 47:
- Chương 48: Vừa Tức Vừa Buồn Cười
- Chương 49: Thăm Dò Và Nghĩ Lại
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
Thâm Tình Lặng Lẽ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.