Lý Cảnh Điềm và Tiền Nhã ngồi sau vẫn len lén nhìn xem.
Mặc dù hai người không biết Lâm Trác Úy và Trần Nhược Liễu nói gì nhưng cảm giác được...!
Quan hệ của Lâm Trác Úy và Trần Nhược Liễu tuyệt đối không đơn giản!
Lý Cảnh Điềm khoanh tay trước ngực, cười lạnh nói: "Hừ! Lâm Trác Úy có chị mình rồi mà vẫn ở ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, đúng là đồ tồi! Anh chết chắc rồi!"
Nghĩ tới đây cô ta cầm túi của mình lên, nhanh chóng đứng dậy: "Tiền Nhã, cứ vậy nhé.
Mình về trước, lần sau chúng ta nói chuyện tiếp."
"Được! Cậu đi đường cẩn thận." Tiền Nhã chào một tiếng, nhìn Lý Cảnh Điềm rời đi.
Đến bây giờ cô ta cực kì mong chờ vào chuyện sắp xảy ra!
Ha ha...!
Con rể đến ở nhà họ Lý lại còn dám ở bên ngoài có nhân tình, đúng là hiếm thấy!
Thùng thùng thùng...!Thùng thùng thùng...Để bộ truyện nhanh ra chương hơn thì ủng hộ bạn Editor bằng 1 CICK QUẢNG CÁO này nhé!
Lâm Trác Úy đạp xe ba gác của mình trở về nhà họ Lý, thanh âm chói tai kia vang vọng cả quãng đường.
Anh buồn bực, lúc mua không phải ông chủ bảo đây là xe mới sao?
Âm thanh này sánh ngang với máy kéo được rồi đó!
Đến lúc dừng xe trước cổng biệt thự thì một chiếc BMW lao vụt qua, càng khiến xe ba gác của anh lạc lõng hơn.
Nhất là một chiếc xe màu đỏ trong đó, chỉ cần nhìn thôi Lâm Trác Úy cũng thấy đau đầu.
Chuyện gì đây?
Lý Cảnh Điềm về nhà?
Đối với người em dâu cả ngày xem thường mình này, Lâm Trác Úy chỉ cần nghĩ đến cũng nhức hết đầu.
Suốt ngày ăn bám, không làm được gì thì thôi đi, còn cứ thích soi mói anh.
TruyenLau
Trước đó đòi bố mua cho một chiếc xe thể thao Porsche, nhưng lại cảm thấy lỗi thời nên bán Porsche chuyển qua BMW.
Ôi...!
Có một người bố có tiền thật tốt.
Lâm Trác Úy đi đến cửa gõ gõ, không lâu sau vợ anh Lý Vân Tịch ra mở cửa.
Anh cười cười nói: "Tôi đã về! Tôi còn mang tin tốt về nữa." Đọc truyện tại TruyenLau.com
Kết quả câu còn chưa dứt thì Lâm Trác Úy đã ngẩn người.
Anh dùng ánh mắt quái dị nhìn mọi người trong nhà đang dùng khuôn mặt lạnh lẽo nhìn mình.
Rất rõ ràng, bầu không khí trong nhà có chút lạ, có chuyện lớn xảy ra.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lý Cảnh Điềm ngồi trên sô pha, vẻ mặt chuẩn bị cười trên nỗi đau của người khác.
Cô ta đi BMW, Lâm Trác Úy đi xe ba gác sao có thể nhanh bằng cô ta được?
Mọi người như vậy là do cô ta đã nhanh chóng nói hết chuyện mình thấy được trong quán trà ra.
Mọi người không ai nói chuyện, đặc biệt là sắc mặt cực kì khó coi của Lý Vân Tịch.
Lâm Trác Úy cảm thấy lạ, quái dị nhìn mấy người này, xấu hổ cười cười: "Sao vậy? Trong nhà có chuyện gì xảy ra sao?"
Mẹ vợ Trương Mẫn đứng dậy chuẩn bị nói gì đó.
Cha vợ Lý Hữu Phúc kéo tay bà, ra hiệu cho vợ đừng nói lung tung.
Không ngờ rằng...!
Trương Mẫn trực tiếp hất tay ông ta ra nói: "Mấy người sợ cậu ta nhưng em thì không!"
Bà ấy xoay người lại trừng mắt với Lâm Trác Úy hỏi: "Lâm Trác Úy! Tôi hỏi cậu, rốt cuộc cậu đã làm gì vậy? Vân Tịch nhà chúng tôi không tốt chỗ nào sao? Con bé làm gì có lỗi với cậu sao?"
"Chuyện này..."
Lâm Trác Úy không biết vì sao bà ấy lại hỏi như vậy, vẫn cười nói: "Vân Tịch rất tốt mà! Sao vậy? Ha ha...!Mẹ, sao đột nhiên mẹ lại hỏi như vậy?"
"Được! Lâm Trác Úy, đây là do chính anh nói!".
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
Thần Y Lâm Cứu Em Đi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.