Đỗ Khứ lại bắt đầu cảm thấy khó xử.
Lần này, Đông Phương Lý lại không hề nói thêm gì.
Y nhìn bầu trời đã trở nên xám xịt, nhẹ giọng nói: “Tình
Nhi, người muội bị ướt rồi, thay quần áo đi.
Những nốt đỏ trên người muội cũng đã biến mất rồi, đừng lo lắng.
“Muội không cần thay quần áo đâu.
Tô Điểm Tình nức nở: “Lý sư huynh, huynh phải tin tưởng muội, muội thật sự không nói dối”
Đông Phương Lý không đáp lời, sắc mặt lạnh lùng.
Tô Điểm Tình hận đến nghiến răng nghiến lợi, nàng ta dùng tay áo sũng nước che đi sự căm hận nơi khóe mắt, khóc to hơn: “Lý sư huynh, huynh không tin tưởng muội cũng không sao, đều là lỗi của muội.
Nhưng nha hoàn và ma ma của muội đã làm sai điều gì?”
Nàng ta khóc đến run rẩy, tay chỉ Tần Lam Nguyệt: “Sự thật là nàng ta đã đánh nha hoàn của muội gần chết, còn đầu độc ma ma của muội, những chuyện này còn có thể làm giả sao? Lý sư huynh, muội rất đau khổ, muội chỉ là đến thăm huynh, tại sao lại phải gặp những chuyện này chứ?”
Đông Phương Lý nhìn nha hoàn ánh mắt đờ đẫn, mặt thì sưng lên như đầu heo, nhìn ma ma đang thè lưỡi giống như chó, ánh mắt đầy sự ớn lạnh.
Kẻ điên Tần Lam Nguyệt này! “Ngươi giải thích thế nào?” Y lạnh lùng hỏi.
Tần Lam Nguyệt khoanh tay: “Ta đứng ở trung lộ đón tiếp bọn họ, nha hoàn của nàng ta xông đến đâm ta, nhưng kết quả lại không may vấp ngã, còn đập gãy mất chiếc răng cửa, nha hoàn thẹn quá hóa giận, quay lại chửi ta, ta vô duyên vô cớ bị chửi, liền cho cô ta một cái bạt tai, có vấn đề gì sao?”
“Vị ma ma kia lại càng đáng ghét hơn, lời nói th* t*c, xúc phạm đến Nhất phẩm cáo mệnh phu nhân, xúc phạm đến tôn nghiêm Hoàng gia, xem thường Hoàng quyền, gây chia rẽ mối quan hệ giữa Tô đại học sĩ và Hoàng thượng, nếu như có người cố ý truyền ra ngoài, đừng nói là vị ma ma này sẽ chết mà đến cả Tô gia cũng sẽ phải chịu liên lụy, còn ta chỉ muốn làm cho bà ấy im miệng lại mà thôi, có gì không đúng sao?”
Ánh mắt nàng nhìn Đông Phương Lý tràn đầy thất vọng: “Tình Nhi của ngươi tự biên tự diễn vu khống ta hạ độc, bảo người hầu đến ức h**p ta, ta chỉ phản kháng lại thì có gì sai? Lẽ nào trong mắt ngươi, người khác nhục mạ ta, ta phải ngoan ngoãn nhẫn nhục chịu đựng mới đúng sao?”
“Nếu như ngươi không tin, có thể hỏi cái bóng lúc nào cũng ở bên cạnh ta, chính là ở trên cái cây phía bên kia, cô nương mặc bộ y phục màu đen, nàng ấy hẳn là sẽ nhìn thấy vô cùng rõ ràng”
Tô Điểm Tình không ngờ rằng Tần Lam Nguyệt lại không biết xấu hổ như vậy.
Rõ ràng là nàng ta dùng đủ mọi thủ đoạn, giờ lại phải sạch sẽ như vậy, còn biến thành lỗi của Phương Thảo và Lý ma ma.
Giọng điệu nhẹ nhàng mà lý lẽ chắc chắn khiến cho người khác muốn xé nát cái miệng của nàng ấy.
“Lý sư huynh” Tô Điểm Tình khỏe mắt rưng rưng “Không phải như vậy đâu.
“Không phải như vậy thì như thế nào?” Tần Lam Nguyệt đi đến trước mặt nàng ta: “Ma ma của người không sỉ nhục mẫu thân của ta? Không sỉ nhục ta? Nha hoàn của ngươi không đụng trúng ta? Không chửi ta là tiện nhân?”
“Nếu như ta là tiện nhân, vậy Đông Phương Lý là gì? Phu quân của tiện nhân? Phụ hoàng là gì? Phụ hoàng của tiện nhân? Thái hậu là gì? Theo như lời của nha hoàn và ma ma nhà ngươi nói thì cả Hoàng thất đều là tiện nhân, chỉ có Tô gia nhà các ngươi là danh gia vọng tộc?”
Tô Điểm Tình bị hàng loạt câu hỏi làm cho sợ hãi đến tái mét mặt mày.
Những thứ liên quan đến Hoàng gia đều không phải là chuyện nhỏ, nhất là bây giờ Hoàng thượng rất kiêng nể thế lực của Tô gia.
Nếu như bị nắm cản, hậu quả khó mà lường trước được. TruyenLau.com
“Ngươi, ngươi đừng có nói nhảm, ta không thể đại diện Hoàng gia, bao đời Tô gia nhà ta trung lương, người đừng có đổi trắng thay đen.
Hai mắt Tô Điểm Tình đỏ hoe: “Ngươi hại một mình ta còn chưa đủ sao? Còn muốn hại cả Tô gia? Tần Lam Nguyệt, người đang có âm mưu gì vậy?”
“Vậy ta hỏi ngươi, nha hoàn của người không chửi ta, ma ma của ngươi không chửi ta, chửi mẫu thân của ta.
Nếu như không phải ta dập đầu ba cái xin lỗi ngươi.” Tần Lam Nguyệt nói.
Ánh mắt Tô Điểm Tình ảnh lên tia căm hận, loại chuyện này, chỉ cần chết cũng không nhận, ai có thể điều tra? “Ta khuyên người đừng nói dối.” Tần Lam Nguyệt phá vỡ toan tính của nàng ta: “Nếu như ngươi dám nói dối, Tô gia sẽ bị tru di cửu tộc, ngươi sẽ bị lưu lạc đến kỹ viện thấp kém nhất, bị vô số người tra tấn mà chết một cách thảm hại, Tô gia nhà người đời đời kiếp kiếp sẽ phải lưu lạc làm nô, còn người đời đời kiếp kiếp sẽ làm một kỹ nữ thấp hèn nhất.
Dám thề không? Website TruyenLau.com
Sắc mặt Tô Điểm Tình trong chốc lát trở nên trắng bệch.
Kiểu lời thề độc ác này, độc đến mức khiến cho người ta căm phẫn.
“Nếu như lương tâm người trong sạch, thì lời thề sẽ không linh nghiệm, ngươi không phải không dám đấy chứ?”
Tần Lam Nguyệt cười nói: “Ngươi không dám thề là vì ma ma và nha hoàn của ngươi lăng mạ ta vô cùng vui vẻ.
Huống hồ, người thật sự cho rằng trong Ngự Đường Đình chỉ có mấy người chúng ta sao? Ngươi thật sự cho rằng chết cũng không thừa nhận thì mọi chuyện sẽ ổn sao?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296: Chương 296
- Chương 297: Chương 297
- Chương 298: Chương 298
- Chương 299: Chương 299
- Chương 300: Chương 300
- Chương 301: Chương 301
- Chương 302: Chương 302
- Chương 303: Chương 303
- Chương 304: Chương 304
- Chương 305: Chương 305
- Chương 306: Chương 306
- Chương 307: Chương 307
- Chương 308: Chương 308
- Chương 309: Chương 309
- Chương 310: Chương 310
- Chương 311: Chương 311
- Chương 312: Chương 312
- Chương 313: Chương 313
- Chương 314: Chương 314
- Chương 315: Chương 315
- Chương 316: Chương 316
- Chương 317: Chương 317
- Chương 318: Chương 318
- Chương 319: Chương 319
- Chương 320: Chương 320
- Chương 321: Chương 321
- Chương 322: Chương 322
- Chương 323: Chương 323
- Chương 324: Chương 324
- Chương 325: Chương 325
- Chương 326: Chương 326
- Chương 327: Chương 327
- Chương 328: Chương 328
- Chương 329: Chương 329
- Chương 330: Chương 330
- Chương 331: Chương 331
- Chương 332: Chương 332
- Chương 333: Chương 333
- Chương 334: Chương 334
- Chương 335: Chương 335
- Chương 336: Chương 336
- Chương 337: Chương 337
- Chương 338: Chương 338
- Chương 339: Chương 339
- Chương 340: Chương 340
Thần Y Vương Phi Quá Kiều Mị
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.