Tháng ngày tôi ngụy trang NPC trong trò chơi giải mã

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tháng ngày tôi ngụy trang NPC trong trò chơi giải mã

CHƯƠNG 55: CHƯƠNG 55

M

t phút, hai phút, ho

c là lâu hơn, r

t cu

c Thanh Lân cũng tìm l

i được bình tĩnh. H

n đ

y cánh tay Salman ra, nhìn con quái thú bây gi

đã m

t đ
TruyenLau.com
u.
“Má ơi…” Suýt chút n

a là m Nguồn copy từ TruyenLau.com

màn m

TruyenLau.com t tr

n gi
ế
t chóc.
Tấm màng m

ng b

thanh ki
ế
m đâm xuyên qua gi

ng như m

t đi hơi nư

c, soàn so

t m

t ti
ế
ng bi
ế
n thành màu tr

ng xám m

đ

c, cu

i cùng khô l

i r

i rơi xu

ng, nh

nhàng r

ng đ

y đ

t.
Hai ngư

i cũng th

y đư

c b

dáng hoàn ch

nh c

a quái v

t.
Salman giơ ng

n n
ế
n lên, h

n ch

m rãi đi đ
ế
n g

n nó.


i ng

n n
ế
n l

p lòe, b

n h

nhìn th

y rõ th

đang n

m dư

i đ

t. Quái v

t có hình d

ng gi

ng như r

n m

i, đ

u não không khác b

n r

a m

t là bao, c

ngư

i ph

đầy v

y cá, t

ng th

không tính quá l

n, có đi

u trên đ

u m

c r

t nhi

u gai nh

n, thoạt nhìn không d

ch

c.
Không bi
ế
t là may m

n hay vẫn là b

t h

nh, quái v

t không ch

n ăn b

n h

l

p t

c, nhưng hai ngư

i cũng suýt khi
ế
n cho nó chú ý rồi m

ra m

t màn tàn sát đầu rơi máu chảy.
“Chúng ta làm gì ti
ế
p theo đây?” Thanh Lân nh

gi

ng h

i ý ki
ế
n Salman, b

t tri b

t giác đ

i ngũ hai ngư

i b

n h

xu

t hi

n ngư

i d

n đ

u, đ
ế
n Thanh Lân cũng không ý th

c đư

c chuy

n này.
Salman “su

t” m

t cái, làm đ

ng tác gi

yên l

ng. Sau đó h

n c

m ng

n n
ế
n đánh giá b

n phía c

n th

n.
Nơi này là m

t không gian hình ch

nh

t có chi

u dài, chi

u r

ng và chi

u cao đ

u ch

tầm hai mét. Sáu m

t c

a nó là l

p màng m

ng bán trong su

t, nhìn qua có chút m

ng manh y
ế
u

t, làm cho ngư

i ta không nh

n đư

c lo l

ng ch

c

n dùng chút s

c l

c là có th

xé rách l

p màng.
Đ

i v

i không gian nh

như th
ế
, hai nam t

cao l

n chui vào đã quá mi

n cư

ng, v

y mà trong góc tường còn có không ít th

dán vào ch

ng ch

t như m

keo màu h

phách, gi

ng như bùn th

y tinh.
Salman c

n th

n đi lên phía trư

c, màng m

ng xung quanh qu

th

t r

t m

ng, có đi

u c

m giác kéo căng lại c

c k

c

ng r

n, không d

dàng hư t

n. Nhưng mà n
ế
u làm th

này xu

t hi

n m

t l


ng thì xung quanh s

bi
ế
n thành m

t đ

ng m

nh v

n nhanh chóng.
H

n c

m m

t m

nh nh

có hình d

ng bông tuy
ế
t tr

m tư, dư

ng như đang nghĩ đ
ế
n cái gì.
“Đây là cái gì?”
Thanh Lân l

y ra cành cây nh

ch

c vào góc bùn, kéo ra m

t vài th

như tơ dễ dàng.
Salman quay đ

u nhìn m

t cái: “Ta khuyên ngươi đ

ng đ

ng vào nó.” H

n l

i nhìn k

xung quanh thêm l

n n

a, ngoài quái v

t

bên c

nh thì xung quanh không còn quái vật nào khác.
Thanh Lân không hi

u ra sao, l

i h

i: “Chúng ta đi đâu ti
ế
p theo v

y?”
Salman có hơi không kiên nh

n nhưng trên m

t v

n bày ra bi

u tình ôn hòa c

a ngư

i t

t. Chỉ cần chưa đến lúc xé rách da m

t thì gi

l

i m

t ngư

i như v

y, chính là gi

l

i m

t cơ h

i đ

làm phép th

.
“Cho dù đi sang hư

ng nào thì cũng ph

i c

n th

n chút, c

g

ng đ

ng phát ra âm thanh.”
Thanh Lân xấu hổ che miệng, tỏ vẻ bản thân sẽ giữ tốt cái miệng mình. Hắn hy vọng bọn họ đừng nên gặp phải quái thú thì tốt hơn, bởi vì tốn quá nhiều thể lực.
Th
ế
là h

n vươn tay v

v

Salman, dùng ngón tay ý b

o bên này có thi th

c

a quái v

t, hai ngư

i h

c

đi sang phía bên kia đi.
Nhưng mà đ

i phương l

i l

c đ

u không đ

ng ý. Salman ng

ng đ

u nhìn lên tr

n nhà, đ

t nhiên h

n vươn ki
ế
m c

t ra m

t ô hình vuông trên màng m

ng. Màng m

ng v

v

n, hóa thành t

ng m

ng th

y tinh trong su

t phát sáng rơi xu

ng.
Không gian trên đ

nh đ

u v

v

n t

o nên ti
ế
ng đ

ng không nh

, đám quái v

t đang núp trong bóng đêm l

p t

c xôn xao đi t

i đi lui, phát ra t

ng đ

t âm thanh khác nhau.
“Ngươi làm gì v

y?!” Thanh Lân b

đ

i phương làm cho ho

ng s

, v

i há mi

ng ch

t v

n.
Đáp l

i l

i h

n là m

t m

nh tr

m m

c. Salman ch

nhìn ch

m ch

m tr

n nhà bên trên không đáp.
Ngay lúc tr

n nhà rơi xu

ng, bùn th

y tinh

trên đó cũng ch

y xu

ng theo, sau đó gi

ng như có ý th

c mà t

l

i v

i đám bùn trong góc, chi
ế
m kho

ng m

t ph

n ba di

n tích m

t đ

t.
Không gian xung quanh b

n h

ch

m rãi bay lên.
Khóe môi Salman cong cong, l

ra n



i: Thì ra là như th
ế
.
Thanh Lân không hi

u ra sao, đôi m

t tr

ng l

n r

i đè l

i thanh âm: “Làm sao ngươi nghĩ đ
ế
n thứ này?”
“Đoán, nghi

m ch

ng m

t chút.” Salman ch

ki
ế
m xu

ng bùn d

o trên m

t đ

t, “Ta đoán th

này là k
ế
t qu

sau khi đám con m

i

bên ngoài hoàn toàn hòa tan. Nó cũng là “ch

t dinh dư

ng” mà nơi đây c

n dùng.”
Thanh Lân h
ế
t nhìn đ

ng bùn d

o như bùn th

y tinh trên m

t đ

t r

i l

i nghĩ đ
ế
n yêu ma đang s

ng s

s

b

tra t

n đ
ế
n ch
ế
t, không kh

i run l

p c

p, v

i vàng v

t b

cành cây nh

lúc nãy: “Làm, làm sao ngươi bi
ế
t?”
“Gi

ng như ngươi nói, nơi này dư

ng như là m

t g

c cây kh

ng l

, bên ngoài kia chính là r

cây, còn nơi này chính là thân cây. Nh

ng ô phòng nh

mà chúng ta đang đ

ng th

t ra là con đư

ng v

n chuy

n ch

t dinh dư

ng mà “nó” t

o ra. Lúc bên trên đã h

p thu ch

t dinh dư

ng r

i, phòng nh


trên s

l

p t

c v

v

n, sau đó phòng nh




i ti
ế
p t

c v

n chuy

n lên trên.”
“Đương nhiên đây ch

là suy đoán c

a ta.”
Salman ng

ng đ

u nhìn lên phía trên: “Mu

n bi
ế
t chúng ta đ

i m

t v

i cái gì, v

y thì c

ti
ế
p t

c đi lên s

bi
ế
t thôi.”
D

t l

i, h

n l

i vung ki
ế
m th

c lên tr

n nhà phía trên, bùn t

mi

ng l

h

ng ch

y xu

ng lần nữa.
H
ế
t t

ng này đ
ế
n t

ng khác, Salman ch

c thông tr

n nhà, hai ngư

i cũng v

ng vàng bay lên. Có đi

u càng lên cao, kh

năng g

p đư

c quái v

t càng l

n.
N
ế
u g

p ph

i m

t hai con thì b

n h

có th


ng phó, th
ế
nhưng lúc này đây, hai ngư

i b

n h

l

i g

p đư

c ba con quái v

t, có trái có ph

i m

t trên cũng có.
“Đáng ch
ế
t!” B

i vì có ánh sáng t

ngọn nến và thanh âm phát ra hấp dẫn, hai con quái v

t đ

ng th

i phá v

l

p màng m

ng, mà đương nhiên đ

ng tĩnh c

a chúng nó cũng kinh đ

ng đ
ế
n con th

ba.
“Ngăn hai con này lại trước!”
Salman đ

t ng

n nến xu

ng đ

t, tr

c ti
ế
p vung ki
ế
m lao đ
ế
n m

t con quái v

t trư

c m

t.
Thì ra là ngư

i quen cũ, th

này chính là loài côn trùng l

n mang theo châm dài, sau lưng có đôi cánh m

ng dao đ

ng ong ong mà h

n g

p qua lúc

hoa viên.
Quái v

t không tính quá l

n, c

ngư

i không có v

y cá, không có móng vu

t s

c bén hay cái đuôi h

u l

c, thiên phú cơ b

n n

m

đôi cánh đang bay và t

c đ

bay của nó. Th
ế
nên có th

nói không gian nh

này r

t không có l

i v

i nó, b

i vì quá nh

, nó không th

thi tri

n toàn b

s

c m

nh.
Salman th

a cơ tránh đi châm dài c

a đ

i phương, nhanh chóng nh

y lên chém bay m

t cái cánh. Nó ch

còn có ba cánh, đương nhiên không gi

đư

c thăng b

ng mà rơi thẳng xu

ng đ

t.
Nhân lúc quái v

t đang b

thương, m

t ki
ế
m Salman chém r

t đ

u nó.
M

c dù không còn đ

u nhưng loài côn trùng trước mặt v

n run r

y cánh không ng

ng, cũng không m

t đi s

c s

ng hoàn toàn. Salman đang mu

n b

xu

ng m

t đao, đ

t nhiên m

t lo

t châm nh

như lông trâu t

bên c

nh phóng t

i, h

n không k

p né tránh đã l

p t

c trúng chiêu, m

t tay ghim đ

y châm nh

.
Quái v

t bên c

nh r

t gi

ng sâu lông kh

ng l

, trên ngư

i m

c đ

y lông dài, đó là quái thú th

hai. Tuy t

c đ

c

a nó r

t ch

m nhưng bên ngoài liên tục phóng ra r

t nhi

u cây châm. Y ph

c c

a Salman v

n m

ng, h

n b

b

n trúng mư

i m

y châm, Thanh Lân càng không khá hơn là bao.
Nơi b

nó b

n vào v

a tê v

a nh

c, m

t thư

ng cũng có th

nhìn th

y sưng đ

.
Th

này có đ

c.
Salman không nói nhi

u l

i, nhanh chóng ném bay m

t v

t phát sáng ra ngoài.
Lúc quái v

t sâu lông b

đoàn ánh sáng t

đâu bay đ
ế
n h

p d

n, thanh ki
ế
m trên tay Salman l

i m

t l

n n

a phóng to, còn dài hơn g

p đôi so v

i thanh ki
ế
m ban đ

u.
Trư

ng ki
ế
m trong nháy m

t lóe lên chém r

t đ

u sâu lông, ch

t l

ng màu xanh l

c b

n ra, văng đ

y lên màng m

ng.
Sâu lông m

t đ

u, thân th

không ng

ng co xo

n lăn l

n, lông đ

c rơi ra bay đ

y trong không khí.
Salman v

i che mi

ng mũi lại.
“Tê tê.” Đúng lúc này, bóng dáng c

a con quái v

t th

ba đã đ
ế
n g

n t

m màng m

ng, Salman l

p t

c n

m ch

t thanh ki
ế
m, bày ra th
ế
tr

n s

n sàng nghênh đón quân đ

ch.
Màng m

ng rách ra m

t khe h

, móng vu

t màu đen mang theo móc câu dài thò vào.
M

t làn gió c

quái t

bên ngoài th

i đ
ế
n, ng

n n
ế
n đang cháy đ

t nhiên v

t t

t.
Có hai chấm sáng màu đ

t

a than l

a lóe lên trong th
ế
gi

i đen nhánh, mùi v

tanh hôi xông th

ng vào mũi.
_
Ánh trăng tĩnh m

ch treo trên không khung, trong hoa viên náo nhi

t m

t tr

n, cu

i cùng an tĩnh l

i.
“Ai cho ngươi t

mình s

p x
ế
p?” Thanh H

ng không còn bi

u tình ni

m n

như trong y
ế
n h

i, c

khuôn m

t đ

u trở nên l

nh l

o, “Ngươi mu

n làm chuy

n đó, l

i không bi
ế
t nói m

t ti
ế
ng v

i ta hay sao?”
Hoa Li nhìn h

n, đáp, “Y đã chú ý đ
ế
n ranh gi

i c

a h

.”
L

i v

a nói ra không khác gì m

t ch

u nư

c l

nh t

t th

ng xu

ng, Thanh H

ng gi

t mình ng

n ngư

i trong ch

c lát.
“Hôm nay H

c Quân cùng ngư

i ng

i chung xe mây, v

a lúc g

p ph

i hoàng hôn, hai ngư

i li

n chú ý đ
ế
n bi
ế
n hóa

phía dư

i.”
Hoa Li l

i ti
ế
p t

c nói: “Hạc Quân nhạy bén như vậy, làm sao y không phát hi

n b

t thư

ng? Ch

c ch

n H

c Quân s

gây tr

ng

i cho ngài, đ
ế
n lúc đó, ch

ng ph

i ngài s

rơi vào th
ế
khó x

hay sao? Giam c

m y t

m th

i, đ

i v

i ngài, v

i m

i ngư

i, th

m chí là H

c Quân mà nói đ

u không tính là chuy

n x

u.”
Thanh H

ng ng

a đ

u nhìn ánh trăng lơ l

ng gi

a tr

i, th

t lâu sau, h

n th

dài m

t ti
ế
ng.
Trong lòng Hoa Li bi
ế
t đ

i phương đã cam ch

u, nàng hơi th

phào nh

nhõm, l

i có chút m

a mai châm ch

c: Suy cho cùng, H

c Quân cũng ch

như th
ế
mà thôi.
“Th

vây khốn sư huynh là mê cung lưu ly?” Cho dù huynh

y nh

t th

i không ki

m tra mê cung đi n

a thì cũng s

không b

m

y th

tr

n pháp linh tinh giam c

m, nghĩ t

i nghĩ lui, Hoa Li ch

có th

dùng mê cung lưu ly.
Hoa Li không nói l

i nào, xem như ng

m th

a nh

n.
Thanh H

ng l

i tr

m m

c m

y giây, cu

i cùng nói: “Ngày mai ta s

đi tìm y.”
Tr

n pháp này có th

giam c

u yêu ma, t

m th

i bi
ế
n s

c m

nh c

a đ

i phương tr

thành phàm nhân. Hơn n

a còn có tác d

ng c

a Đăng Tâm Liên nên m

i hình thành mê cung. Có đi

u tr

n pháp ch

có th

ch

a m

t v

t còn s

ng, cho nên tác d

ng ch

y
ế
u c

a nó là giam c

m ch

không có l

c sát thương. V

i th

c l

c c

a H

c Quân, nhi

u nh

t m

t vài ngày y cũng s

phá đư

c tr

n mà ra.”
“Ngài không c

n v

i vàng như v

y.” Hoa Li m

mi

ng khuyên h

n, “Không b

ng ch

đ
ế
n khi m

i chuy

n k
ế
t thúc. T

i lúc đó, ván đã đóng thuy

n, cho dù H

c Quân có mu

n ngăn c

n cũng không th

ngăn c

n k

p n

a. Mà ngài, cũng có th

… Đư

c như ư

c nguy

n.”
Thanh H

ng hơi suy nghĩ: “Để sau lại nói.”
Lát sau hai ngư

i không còn gì đ

nói, Thanh H

ng li

n r

i kh

i rồi tr

v

y
ế
n h

i.
Hoa Li đ

ng yên t

i ch

m

t lúc lâu. Nàng m

lòng bàn tay, trong đó là nh

ng v
ế
t cào đang rư

m máu do móng tay đ

l

i. Nhưng dư

ng như Hoa Li không có c

m giác đau đ

n, khóe môi nàng cong cong mang theo ý cư

i, nhìn da th

t b

rách ra.
“Ta làm v

y là vì mu

n t

t cho ngươi.” Nàng nhìn lòng bàn tay mình, l

m b

m t

nói, “S

t

n t

i c

a y ch

làm ăn mòn ý chí c

a ngươi mà thôi.”
Sau khi b

n h

r

i đi không bao lâu, nơi c

t g

trống không đ

t ng

t hi

n lên m

t cái bóng tách ra, kéo dài, cu

i cùng bi
ế
n thành hình ngư

i, ngư

i chơi vũ y m

t thân ngo

i bào đ

xu

t hi

n t

i ch

.
“Hoàng hôn, ranh gi

i c

a h

?” Ngư

i chơi nọ như suy tư cái gì.
Hoa Li mu

n H

c Quân ch
ế
t đ

không gi

l

i tai h

a v

sau, Nh

m D

t Phi đang đi trong nư

c cũng nhanh chóng c

m nh

n đư

c quy
ế
t tâm c

a nàng b

i vì —— Nhi

t đ

trong nư

c đang dần gi

m xu

ng.
Không ch

có nhi

t đ

trong nư

c đang gi

m xu

ng mà nhi

t đ

trong toàn b

không gian đ

u đang gi

m xu

ng. M

c dù nhi

t đ

này không đ
ế
n n

i làm nư

c đóng băng nhưng hàn ý b

n phương tám hư

ng đ

u đang gào thét đâm vào da th

t, chui vào c

t t

y hắn.
Thân th

hi

n t

i c

a H

c Quân đã là ngư

i phàm, đương nhiên Nh

m D

t Phi không th

s

d

ng b

t k

pháp thu

t nào, h

n l

nh đ
ế
n m

c c

ngư

i đ

u run r

y.
Không bi
ế
t kh

ng tư

c có nh

n đư

c th

h

n đưa đi chưa.
Nh

m D

t Phi không quá ch

c ch

n chu

t tinh kia có dám m

o hi

m tính m

ng đi tìm m

t đ

i yêu cáu k

nh hay n

i nóng hay không, th

t ra cơ h

i thành công c

a chuy

n này không cao lắm.
Th

m chí h

n cũng không bi
ế
t có ph

i lo

i hoa này thư

ng th

y trong yêu gi

i hay không n

a, chỉ s

là không đáng nh

c t

i.
Bởi vì đ

lo

i nguyên nhân ch

t ch

ng, kh

năng Nh

m D

t Phi tìm ki
ế
m được s

tr

giúp của khổng tước từ chuy

n này r

t th

p. Th
ế
nên lúc trư

c h

n cũng không đ

t n

ng chuy

n này ở trong lòng.
Nh

m D

t Phi không ng

Hoa Li l

i ra tay l

p t

c, nàng không có mưu mô chư

c qu

gì, chỉ muốn tr

c ti
ế
p gi
ế
t h

n cho xong vi

c.
Nhưng mà đi

u khi
ế
n h

n không hi

u là vì sao Hoa Li l

i không d

t khoát m

t ki
ế
m chém xu

ng mà l

i dùng bi

n pháp tra t

n ngư

i khác.
“Ch

ng l

nàng cho r

ng sức mạnh Hạc Quân quá cư

ng đ

i, cho dù ra tay th
ế
nào cũng không đư

c nên m

i dùng cách bi
ế
n đ

i phương thành phàm nhân r

i đánh b

i y?” Nghĩ đ
ế
n kh

năng này, Nh

m D

t Phi không bi
ế
t b

n thân nên vui hay nên bu

n n

a.
L

nh quá, đúng là l

nh th

t, chân cũng đã c

ng đ

.
Đ

ng nói h

n c

đi t

i đi t

i mãi cho đến khi bi
ế
n thành t

ng băng luôn nha?
“Ngươi là ai?” Kh

ng tư

c đang

trong vi

n hóng gió, h

n híp m

t nhìn xu

ng ti

u yêu chu

t tinh đang đ

ng trư

c m

t.
Chu

t tinh run r

y không ng

ng, l

y ra m

t nhánh hoa phát sáng đưa đ
ế
n cho h

n: “Ti

n, ti

n b

i, có m

t v

ti

n b

i nh

ta giao th

này cho ngài.”
“Đăng Tâm Liên?” Hi
ế
m th

y, nhưng không tính là trân quý, kh

ng tư

c l

p t

c l

ra bi

u tình không vui nên ph

t tay áo đ

nh r

i đi, “H

m? Năng lượng này… Đưa đây.”
Năng lượng bám vào nhánh cây r

t ít, s

m

t cái li

n l

ra hình dáng th

t, là m

t nhánh cây bình thư

ng, nhưng mà kh

ng tư

c vẫn nhìn k

nó m

t l

n r

i c

t vào trong

ng tay áo: “H

c Quân kêu ngươi t

i? Vì sao y không t

mình t

i?”
“Ti

u nhân cũng không bi
ế
t, sáng s

m hôm nay v

ti

n b

i đó ch

phân phó ti

u nhân như v

y.” Chu

t tinh kính c

n cúi đ

u lau m

hôi.
Kh

ng tư

c nhíu mi, h

n đang nghĩ xem

n ý trong này là gì, không kiên nh

n ph

t tay: “Ngươi lui ra đi.”
“Nhưng mà vì sao hôm nay y l

i không t

i? Th

t s

là vì ghét b

chư

ng khí mù m

t bên này sao?” Không bi
ế
t kh

ng tư

c nghĩ đ
ế
n cái gì, h

n xoay ngư

i đi v

phía bên ngoài.
Đám th

n

mang theo gương m

t tươi cư

i qu

d

đ

t nhiên xu

t hi

n ch

n ngang: “Sao kh

ng tư

c đ

i nhân l

i không ti
ế
p t

c…”
“Cút.” Kh

ng tư

c cáu k

nh ph

t tay làm cho đám th

n

né sang m

t bên.
H

n s

i bư

c, đi đ
ế
n đình vi

n phía xa c

a H

c Quân.
Một quản sự đang trên đường đi nhìn thấy khí thế hùng hổ của đại yêu, cảm giác không đúng lập tức sai người báo lại chủ nhân, còn mình thì trộm đuổi theo, xem người nọ muốn đi đâu.
Đương nhiên kh

ng tư

c đã chú ý b

n h

t

lâu nhưng h

n không có th

i gian ph

n

ng, b

i vì h

n đã đi đ
ế
n đình vi

n c

a H

c Quân rồi.
N
ế
u như h

n đoán sai, cùng l

m thì b

y đánh cho m

t tr

n, h

n da dày th

t béo có gì mà s

?
“Ta mu

n g

p H

c Quân.” Kh

ng tư

c còn chưa t

i nơi, thanh âm c

a h

n đã truy

n vào trong phòng.
Th

n

ở trong phòng ch

y ra: “H

c Quân không ti
ế
p khách.”
Tiếp đó là một đám thị vệ cầm vũ khí lao đến, đe dọa khách nhân xâm nhập: “Mời đại nhân lui về phía sau.”
Kh

ng tư

c nheo m

t, trong lòng nói th

m qu

nhiên không đúng. V

i tính cách th

i đó c

a H

c Quân, lúc này không ph

i y nên ph

t tay áo quét h

n ra ngoài hay sao, ch

ng l

hôm nay còn có tâm tr

ng cho th

n

ch

y ra tán g

u v

i h

n?
Trên m

t kh

ng tư

c l

p t

c hi

n lên yêu văn, tóc dài đen nhánh theo gió th

i tung, sau lưng xu

t hi

n ánh sáng ngũ s

c chói m

t: “Không ti
ế
p khách? Kêu H

c Quân ra đây nói chuy

n v

i ta!”
Đuôi ngũ s

c phát sáng c

a kh

ng tư

c ch

m rãi lư

t qua, đình vi

n u nhã tĩnh m

ch tr

c ti
ế
p b

h

n “lau s

ch” kh

i th
ế
gi

i.
Đại yêu nhìn khoảng đất trống không có một bóng người trước mắt, ánh sáng ngũ sắc phía sau như muốn thiêu cháy tất thảy, không khác gì tâm tình của hắn lúc này: “Các ngươi nhắc lại lần nữa cho ta nghe, Hạc Quân không tiếp khách sao?”
Chương 55

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu