Thanh Đằng Tâm Sự - Thời Trung Học

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thanh Đằng Tâm Sự - Thời Trung Học

CHƯƠNG 1213: KINH NGẠC (PHẦN THƯỢNG)

“Đó là Trần Trữ à?”
Cố Nguyệt có chút không tin vào mắt mình.
“Để tớ xem nào,” Trần Trần thò đầu về phía cửa sổ lớp học nhìn ra ngoài, “ôi trời, đúng là cậu ta thật.”
Thật khó mà tin nổi!
Cố Nguyệt khẽ nhíu mày, đây là do sức ảnh hưởng của Đàm Lâm quá lớn? Hay là Trần Trữ cũng đã biết thuận theo dòng nước, à không, hòa mình vào bụi trần?
Cô có chút không hiểu nổi!
“Đúng là không biết xấu hổ, toàn là do mấy người bọn họ gây ra, bây giờ còn dám vác mặt tới, đúng là chẳng có chút giác ngộ nào.” Trần Trần còn chưa dứt lời đã bước thẳng vào lớp học.
Cố Nguyệt sững lại, liền theo sau Trần Trần.
“Chiếm chỗ của tôi rồi,” Trần Trần bực bội vỗ vỗ vào người đang đứng cạnh chỗ ngồi của mình, “còn năm phút nữa là vào học rồi, còn đứng ì ở đây làm gì?”
Không đợi người kia lên tiếng, cô đã nói tiếp.
“Tài liệu cậu không dùng thì tôi còn phải dùng để chuẩn bị đấy.” Nói xong lại kéo kéo vai người đó, “nhìn cái gì mà nhìn, mau tránh ra, đây là chỗ của tôi chứ không phải của cậu.”
“Hôm nay ăn phải thuốc súng à, hung dữ thế? Còn năm phút cơ mà, gấp cái gì chứ, vẫn còn lâu lắm,” nam sinh kia cười cười, nhưng khi thấy vẻ giận dữ trên mặt Trần Trần thì lùi về phía sau mấy bước, tiện tay đẩy luôn nam sinh đang đứng trước bàn Cố Nguyệt ra sau. Cậu ta không chú ý, loạng choạng ngã thẳng lên chỗ ngồi của Cố Nguyệt, giây sau liền bật dậy, lúng túng nhìn quanh một vòng, ánh mắt dừng lại trên người nam sinh trước mặt.
“Từ Minh, cậu làm gì thế?” TruyenLau.com
“Gào cái gì? Tôi có cố ý đâu.” Từ Minh liếc xéo nam sinh bị đụng kia, “đã bảo cậu đừng đứng sát tôi thế rồi, cứ không nghe, giờ lại quay sang trách tôi à. Còn năm phút nữa vào học rồi, mau đi đi, về chỗ ngồi.”
“Rõ ràng là cậu đụng tôi, giờ lại thành tôi có lỗi với cậu à? Cậu uống nhầm thuốc rồi hả?” Nam sinh kia giơ tay đặt lên vai Từ Minh, không buông, “cậu còn có lý nữa cơ đấy, còn có lý nữa cơ đấy! Còn năm phút, vẫn còn sớm chán, đâu phải lập tức vào học, gấp cái gì?”
“Xin lỗi, phiền tránh ra một chút, tôi cũng phải về chỗ ngồi rồi.” Cố Nguyệt bước tới, đứng cạnh bàn của Trần Trần, chỉ chỉ, “đây là chỗ của tôi.”
“À? Ồ ồ ồ,” nam sinh đứng gần đó vội đáp, ánh mắt đảo qua lại giữa Cố Nguyệt và Từ Minh mấy lượt, kéo Từ Minh lùi về sau. Vừa lùi một cái đã đụng trúng Trần Trữ đang nói chuyện, “ôi ôi ôi, ai cấn vào chân tôi thế?” TruyenLau
Trần Trữ liếc hai người Từ Minh một cái, không lên tiếng, tiếp tục nhìn về phía Đàm Lâm: “Tớ cũng nghe nói rồi, đúng là lợi hại thật.”
Cố Nguyệt không khỏi nhìn sang Trần Trữ, bình tĩnh thế sao?!
Thật sự đang tán gẫu à? Đọc truyện tại TruyenLau.com
Chẳng trách Trần Trần nổi giận!
Cô hắng giọng, còn chưa kịp lên tiếng thì đã có tiếng nói vang lên.
“Duỗi chân dài thế làm gì? Mau mau rút lại đi, còn năm phút nữa là vào học rồi!” “Phải nhường chỗ cho lớp phó toán rồi, Trần Trữ, cậu chắn đường bọn tôi đấy.” Trong đám nam sinh lập tức xôn xao. “Tránh ra tránh ra, tránh hết ra.”
Chỉ thấy Trần Trữ không nhanh không chậm nhìn nam sinh đang nói kia một cái, rồi lại nhìn Cố Nguyệt đứng cạnh Trần Trần, sau đó gật đầu, nói với Đàm Lâm một câu: “Cụ thể thế nào tớ cũng không rõ lắm, lát nữa bảo Chu Thời đi hỏi thăm thử.”
Đàm Lâm khẽ gật đầu.
Thật sự đang buôn chuyện sao? Nhìn cảnh trước mắt loạn thành một đoàn, Cố Nguyệt không khỏi lẩm bẩm trong lòng, giờ này rồi mà Đàm Lâm vẫn còn tâm trạng hỏi thăm chuyện tám nhảm?
“Đúng đúng đúng, đi tìm Chu Thời, Chu Thời là cao thủ buôn chuyện mà.” “Ơ, Chu Thời đâu rồi?” Mấy nam sinh lại đẩy qua đẩy lại, đi về phía sau lớp.
Trần Trữ bị kẹp giữa đám con trai, quay đầu lại: “Vậy trước khi tan học, cậu giảng cho tớ hai câu đó nhé?”
Cố Nguyệt nhìn rất rõ Đàm Lâm gật đầu, phẩy phẩy tay, tựa người vào bên cửa sổ.
“Đi đi đi, Trần Trữ, mỗi cậu lắm lời nhất.” “Đi nhanh lên, giẫm vào chân tôi rồi kìa.” Mấy nam sinh xô đẩy nhau đi về phía sau. Cố Nguyệt hơi khó hiểu nhìn Đàm Lâm bên cửa sổ một cái, ngồi xuống chỗ mình, rút vở bài tập Vật lý ra, trải trước mặt.
Đàm Lâm cười nói như vậy, đến tối có lén một mình khóc thầm không?
Có lẽ, Trần Trần cũng không hiểu Đàm Lâm như chính cô ấy vẫn nghĩ.
Sự thật chứng minh, cô lại đoán trúng rồi. Vốn quen đặt lưng xuống là ngủ, hôm nay cô lại trằn trọc mãi không sao ngủ được. Trong màn đêm, ngoài cửa sổ ánh đèn đường hòa cùng ánh trăng trong vắt xuyên qua lớp rèm mỏng chiếu vào phòng, soi lên gương mặt cô và đôi mắt còn chưa khép lại.
Cô khẽ nghiêng đầu, nhìn về hướng đông bắc. Trên giường Đàm Lâm, chăn rất phẳng phiu. Dưới ánh trăng và ánh đèn hòa lẫn, có thể nhìn thấy gương mặt Đàm Lâm lộ ra ngoài chăn khi nằm ngửa?!
Vậy mà… ngủ rồi sao?
Cố Nguyệt có chút không dám chắc, lại dịch người về phía góc giường thêm một chút.
Không trùm chăn kín đầu, không nghiêng người quay vào trong, cũng không đổi hướng, vẫn như thường ngày, đầu quay về phía bắc, nằm ngửa trên giường.
Cố Nguyệt chớp chớp mắt, tựa đầu lên gối, lại nhìn về hướng đông bắc. Đến lần thứ ba nhìn qua, đột nhiên thấy bên giường bên phải có bóng người khẽ động.
Nhìn kỹ lại, thấy Trần Trần bỗng nhiên trở mình.
Trần Trần cũng chưa ngủ sao?
Cố Nguyệt sững lại, giây sau lại tiếp tục nhìn về góc đông bắc.
Trần Trần nhắm chặt hai mắt!
Chỉ là trở mình thôi!
Cô còn tưởng Trần Trần giống mình, đột nhiên quay người lại là để tìm cô thì thầm riêng cơ chứ!
Ánh trăng hòa cùng ánh đèn, xuyên qua cửa sổ, rơi vào trong phòng, cũng rơi lên gương mặt Đàm Lâm, rơi vào ánh nhìn của Cố Nguyệt.
Trong phòng vang lên những tiếng thở khẽ khàng.
Mọi người đều đã chìm vào giấc mộng.
Cố Nguyệt kéo chăn lại, xoay người sang phải, nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ một cái, rồi cũng khép mắt.
Quả thực Trần Trần cũng không hiểu Đàm Lâm cho lắm.
Sáng hôm sau, sau bữa sáng, Đàm Lâm bỗng đề nghị đi xem bảng xếp hạng dán ở cổng trường.
Cố Nguyệt nhìn sang Trần Trần, thấy rõ vẻ kinh ngạc trong mắt cô ấy, nhưng thoáng chốc đã biến mất, nở nụ cười gật đầu: “Được thôi. Tiểu Nguyệt Nguyệt, chúng ta cùng đi.”
“Ừ.” Cố Nguyệt gật đầu, nhìn về phía cuối đại lộ trung tâm. Hai ngày trôi qua rồi, trước bảng xếp hạng đã thưa thớt người.
Hai ngày trước, cô đã bị Trần Trần kéo chen tới chen lui trong đám đông. Khi đó Đàm Lâm lại về lớp sớm. Lúc cô và Trần Trần mang theo tâm trạng phức tạp quay lại lớp, Đàm Lâm đã biết điểm của mình rồi!
Nhìn Đàm Lâm sắc mặt bình thản lật sách trước mặt, nghe cô ấy điềm tĩnh nói với họ: không sao đâu, tớ mừng cho các cậu.
Khi ấy cô sững người hết lần này đến lần khác.
Suốt một ngày, Đàm Lâm vẫn như thường, không hề lộ ra chút buồn bã hay đau lòng nào, đến cả lúc giáo viên chủ nhiệm công bố thứ hạng cũng không hề dao động.
Giờ lại đột nhiên muốn đi xem bảng xếp hạng, chẳng lẽ trước đó vẫn chưa tin, giờ cần tận mắt xác nhận?
Đây là chậm hiểu hay là quá cố chấp?
Cố Nguyệt nhìn sang Đàm Lâm. Cô vẫn luôn cho rằng Đàm Lâm là người thản nhiên, như kẻ tu hành giữa đời, nhưng bây giờ xem ra, có lẽ cô lại nghĩ sai rồi?

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu