“Cả buổi tối không ngủ, làm ầm ĩ gì đó?!”Bị động tĩnh hấp dẫn lại, Trương Quế Hoa mang khuôn mặt cứng rắn đi tới, nhưng một giây sau lại cười thành đóa hoa cúc: “Nha, một con rắn thật béo.
”Giang Trường Hải xách con rắn dài hơn một mét, khí phách hăng hái nói: “Mẹ, mẹ đi nhóm lửa, con lột da rắn ra, chúng ta nướng thịt rắn ăn.
”“Được, mẹ lại băm một ít ớt rải lên.
” Bà cụ vui mừng rạo rực mà đi về phía phòng bếp.
Trong nhà đã hơn một tháng không ăn thịt, hai đứa cháu trai cũng đều là lúc thân thể trưởng thành, đúng lúc ăn chút thịt rắn bồi bổ cũng được.
Biết được có thịt rắn ăn, hai anh em Giang Chí Văn và Giang Chí Võ vui mừng nhảy nhót khắp sân: “Nga, ăn thịt thôi, ăn thịt thôi!”Mấy đứa cháu gái lại chỉ có thể xa xa mà nghe mùi thơm nuốt nước miếng, thịt trong nhà bọn họ đều không được ăn, dứt khoát trở về phòng.
Giang Trường Hải nướng thịt rất ra dáng, bỏ thật nhiều gia vị, thịt nướng ra thơm vô cùng.
Ngay cả Giang Miên Miên mấy ngày trước mới vừa ăn thịt thỏ cũng nhịn không được nuốt nước miếng, rốt cuộc thời buổi này không ai không thèm thịt.
Tôn Lệ Hà càng mang vẻ mặt nịnh nọt mà vuốt mông ngựa: “Vẫn là anh cả lợi hại, lại thêm thịt cho nhà.
”Trong lòng lại đang ảo não bản thân tại sao không phát hiện ra ổ rắn cơ chứ, bằng không số thịt này chính là của phòng ba nhà bọn họ.
Nhưng mà anh cả cũng thật ngốc, nếu là bà ta thì sẽ chờ cả nhà đi ngủ cả rồi sau đó bắt ra đi ăn mảnh.
Bà cụ rất là vừa lòng, giọng điệu mang vẻ khoe khoang nói: “Thằng cả từ nhỏ đã thích bắt rắn, chim, nhưng cho tới bây giờ đều không ăn mảnh. Website TruyenLau.com
”Tuy rằng con cả thường xuyên chọc bà ta tức giận đến giậm chân, nhưng cũng là đứa con hiếu thuận nhất trong ba đứa con trai của bà ta, có gì ăn ngon đều nhớ để lại cho hai vợ chồng bọn họ một phần.
“Mẹ và cha vất vả nuôi lớn anh em chúng con, hiếu thuận cha mẹ là việc nên làm.
TruyenLau.com
” Giang Trường Hải vẻ mặt thản nhiên chính trực, chọc bà cụ vô cùng hài lòng.
Thấy thế, Giang Miên Miên không thể không bội phục khả năng mặt dày của cha cô, bởi vì cô và cha mẹ thường xuyên ăn mảnh ở bên ngoài, chỉ là không bị bắt được thôi.
Lại qua một hồi lâu, Giang Trường Hải ở nướng thịt rắn đến vàng óng xong rải ớt bột lên rồi nói: “Được rồi.
”“Ăn thịt thôi!” Hai anh em Chí Văn Chí Võ lập tức tung tăng chạy tới, chờ bác cả phân thịt ăn. Website TruyenLau.com
Giang Trường Hải lại không thèm nhìn hai cháu trai lấy một cái, cắt một miếng to đưa cho bà cụ: “Mẹ, đây là con hiếu luận cha và mẹ.
”Sau đó cầm thịt rắn còn lại, xoay người liền đi: “Con gái, ta về phòng ăn thịt đi.
”“Dạ!” Giang Miên Miên nhanh chân đuổi theo cha mình.
Tôn Lệ Hà trông mong hồi lâu, trợn tròn mắt: “Bác cả sắp nhỏ, anh còn không chia cho Chí Văn Chí Võ thịt ăn mà!”“Bọn họ lại không phải con tôi, không thuộc trách nhiệm của tôi.
” Giang Trường Hải cũng không quay đầu lại nói, giọng điệu kia rất hợp lý hợp tình.
Lời này làm Tôn Lệ Hà không có cách nào phản bác, rốt cuộc bọn họ làm cha làm mẹ còn sống, đúng là không có đạo lý để chú bác nuôi con mình.
Nhưng bà cụ tức giận mà mắng một câu: “Cái đồ keo kiệt kia, đó là con của anh em ruột mày đó.
”Tôn Lệ Hà nghe xong, lập tức liền đầy mặt ủy khuất mà cáo trạng với mẹ chồng: “Mẹ, mẹ nhìn anh cả kìa, Chí Văn Chí Võ tốt xấu gì cũng là cháu trai ruột của anh ấy, về sau là phải cho đập vò sứ(1) cho anh ấy, kết quả có miếng thịt cũng không cho ăn.
”(1)Tập tục bên trung đối với gia đình không có con trai thì cháu trai sẽ đập vò sứ cho người đó khi người đó chết.
Quy củ từ xưa đến nay đều để con trai kế thừa gia nghiệp, ngay cả việc đập vò sứ cũng là do con trai làm.
Lại không nghĩ mặt mẹ chồng nháy mắt liền đen đi xuống, quay sang chửi bà ta ầm ầm: “Phi phi! Ngậm cái miệng quạ đen của cô lại, thằng cả mới hơn ba mươi tuổi, còn có thể sống bảy tám chục năm nữa đó!”.
- Chương 1: 1: Con Nhóc Tìm Đường Chết
- Chương 2: 2: Là Một Tên Mặt Dày
- Chương 3: 3: Cháu Gái Chỉ Được Ăn Cơm Thừa
- Chương 4: 4: Miên Miên Cũng Đi Học
- Chương 5: 5: Không Phải Là Người Có Thiên Phú Học Tập
- Chương 6: 6: Thái Độ Thẳng Thắng
- Chương 7: 7: Con Gái Thông Minh Giống Cha
- Chương 8: 8: Đừng Phạm Hồ Đồ
- Chương 9: 9: Một Chút Nuông Chiều
- Chương 10: 10: Trong Đống Củi Có Rắn
- Chương 11: 11: Không Thuộc Về Trách Nhiệm Của Tôi
- Chương 12: 12: Bác Cả Chỉ Thích Miên Miên
- Chương 13: 13: Không Hơn Được Con Trai Của Bà Ta
- Chương 14: 14: Người Làm Biếng Có Tiếng
- Chương 15: 15: Làm Chính Mình Lợi Hại Đến Hỏng Rồi
- Chương 16: 16: Cha Ký Chủ Làm Thật Tốt
- Chương 17: 17: Bắt Đầu Biểu Diễn
- Chương 18: 18: Lời Nói Đâm Vào Tim
- Chương 19: 19: Vào Thành Ăn Ngon Uống Đã
- Chương 20: 20: Thực Tế Lại Tâm Cơ
- Chương 21: 21: Tao Thấy Mày Muốn Ăn Cức Thì Có
- Chương 22: 22: Sắp Có Mùi Kia
- Chương 23: 23: Vậy Con Muốn Thế Nào
- Chương 24: 24: Lại Bị Gài
- Chương 25: 25: Tham Ô Hai Quả Trứng Gà
- Chương 26: 26: Cuốc Sống Này Thật Ngột Ngạt!
- Chương 27: 27: Một Dự Cảm Xấu
- Chương 28: 28: Cả Nhà Đều Là Diễn Viên Xuất Sắc
- Chương 29: 29: Đè Áp Anh Cả
- Chương 30: 30: Thiên Tài Đã Gặp Qua Là Không Quên Được
- Chương 31: 31: Giả Làm Học Bá
- Chương 32: 32: Đưa Tiền
- Chương 33: 33: Té Sấp Mặt
- Chương 34: 34: Từng Chút Từng Chút
- Chương 35: 35: Đứng Thứ Nhất Từ Dưới Đếm Lên
- Chương 36: 36: Vui Mừng Quá Sớm
- Chương 37: 37: Yêu Cầu Quá Phận
- Chương 38: 38: Bỏ Cuộc Giữa Chừng
- Chương 39: 39: Khoác Lác Qua Mặt Người
- Chương 40: 40: Sao Cứ Ngốc Như Vậy
- Chương 41: 41: Len Lén Giấu Kẹo
- Chương 42: 42: Một Tuần Học Xong
- Chương 43: 43: Chỉ Số Thông Minh Của Cô Đứng Hạng Chót
- Chương 44: 44: Có Thưởng Thì Có Phạt
- Chương 45: Chương 45
- Chương 46: 46: Đều Là Cuộc Sống Ép Buộc Mà Thôi
- Chương 47: 47: Đã Nói Đi Học Mà
- Chương 48: 48: Bình Thường
- Chương 49: 49: Cảm Giác Này Thật Tốt
- Chương 50: 50: Cũng Không Uổng Phí
- Chương 51: C51: Đổi một tấm vải
- Chương 52: C52: Tuyệt đối không bỏ cuộc
- Chương 53: C53: Văn khúc tinh hạ phàm
- Chương 54: C54: Tâng bốc vô điều kiện
- Chương 55: C55: Cha cõng con cả một đời
- Chương 56: C56: Có cắn chết cũng không nhận nợ
- Chương 57: C57: Mẹ không thể bất công như vậy
- Chương 58: C58: Mệt muốn chết
- Chương 59: C59: Chúng ta tách ra đi
- Chương 60: C60: Lần này giàu rồi
- Chương 61: C61: Vì vợ con
- Chương 62: C62: Chuẩn bị đường chạy bất cứ lúc nào
- Chương 63: C63: Thật con mẹ nó có tiền
- Chương 64: C64: Người yêu cũng có chỗ tốt
- Chương 65: C65: Kiếm hơn năm mươi đồng
- Chương 66: C66: Anh em ruột thịt tính sổ rõ ràng
- Chương 67: C67: Không thể để cho con gái biết
- Chương 68: C68: Buổi tối đừng có ăn cơm nữa
- Chương 69: C69: Cha còn ấm ức cơ đấy
- Chương 70: C70: Luôn là người ăn chùa
- Chương 71: C71: Em đều nghe anh hết
- Chương 72: C72: Không thiếu chút công điểm ấy
- Chương 73: C73: Ai đào hố cho ai
- Chương 74: C74: Cô chính là chột dạ
- Chương 75: C75: Thi được hai cái trứng ngỗng mang về
- Chương 76: C76: Vội vàng về nhà khoe
- Chương 77: C77: Nói lời khách sáo
- Chương 78: C78: Xin bác cả tha cho
- Chương 79: C79: Bước đầu tiên thay đổi số mệnh
- Chương 80: C80: Gian thương bủn xỉn
- Chương 81: C81: Cho anh tin tức
- Chương 82: C82: Đồng chí đừng lo
- Chương 83: C83: Rốt cuộc tuổi còn nhỏ
- Chương 84: C84: Bị hủy như vậy
- Chương 85: C85: Làm một trận lớn
- Chương 86: C86: Mệnh phú nhị đại
- Chương 87: C87: Thà mình ăn ít một chút
- Chương 88: C88: Giao tình dễ bị phá vỡ
- Chương 89: C89: Sữa mạch nha quý báu
- Chương 90: C90: Trèo càng cao thì té càng đau
- Chương 91: C91: Cũng nếm thử một chút
- Chương 92: C92: Uổng phí lòng hiếu thảo của con
- Chương 93: C93: Giang trường hải là người bản lĩnh
- Chương 94: C94: Ăn thịt béo kho
- Chương 95: C95: Mang giày da mới
- Chương 96: C96: Mẹ giữ tiền cho con
- Chương 97: C97: Kiểm tra kết quả học tập
- Chương 98: C98: Học để trở thành bậc thầy
- Chương 99: C99: Dáng vẻ không có tiền đồ
- Chương 100: C100: Không đánh không thể thành tài
- Chương 101: C101: Tri kỷ ấm áp
- Chương 102: C102: Không có lòng dạ khác
- Chương 103: C103: Kéo anh em đi cùng
- Chương 104: C104: Giống như áo mới
- Chương 105: C105: Tuyết tan mới đi học lại
- Chương 106: C106: Có người ngã xuống sông
- Chương 107: C107: Bản lĩnh đàn ông
- Chương 108: C108: Thả tay ra nào người anh em
- Chương 109: C109: Vớt vát cái gì đó
- Chương 110: C110: Lên chức bà ngoại
- Chương 111: C111: Ánh mắt có chút sắc bén
- Chương 112: C112: Có chút quen thuộc nha
- Chương 113: C113: Vừa quê mùa vừa đen nhẻm
- Chương 114: C114: Đúng là cái đồ mọt sách
- Chương 115: C115: Chỉ muốn chơi với em
- Chương 116: C116: Rất dễ bị lật xe
- Chương 117: C117: Đây là đục nước béo cò
- Chương 118: C118: Dường như không quá thua thiệt
- Chương 119: C119: Rốt cuộc cũng hỏi thăm được
- Chương 120: C120: Làm ăn chủ động đến cửa
- Chương 121: C121: Thằng nhóc thối này chẳng đáng yêu gì cả
- Chương 122: C122: Hôn đến biến dạng
- Chương 123: C123: Cứ gọi đi đừng khách sáo
- Chương 124: C124: Giống như một bà điên nhỏ
- Chương 125: C125: Một miệng cơm chó
- Chương 126: C126: Bàn tay ấm áp
- Chương 127: C127: Thiên tài sống đây rồi
- Chương 128: C128: Cuộc sống hạnh phúc luôn ngắn ngủi
- Chương 129: C129: Lễ phép
- Chương 130: C130: Động tác nhỏ của cô
- Chương 131: C131: Anh úc thừa thật giỏi
- Chương 132: C132: Bị phát hiện bán bông
- Chương 133: C133: Tìm trưởng thôn tố cáo
- Chương 134: C134: Đang tỏa sáng lấp lánh
- Chương 135: C135: Mẹ cất giữ giùm con trước
- Chương 136: C136: Tránh được một trận no đòn
- Chương 137: C137: Là con trai thì tốt rồi
- Chương 138: C138: Dắt theo con gái bỏ chạy
- Chương 139: C139: Tôi phải về nói cho mẹ
- Chương 140: C140: Gan cậu to thật đấy
- Chương 141: C141: Em muốn ở cùng anh
- Chương 142: C142: Ai ăn xong đều khen ngon
- Chương 143: C143: Đội giám sát đến bắt người
- Chương 144: C144: Là một kẻ tham tiền
- Chương 145: C145: Tiêu chuẩn kén con rể
- Chương 146: C146: Dùng em trai đổi em gái
- Chương 147: C147: Còn thân thiết hơn cả cháu trai ruột
- Chương 148: C148: Có mẹ kế thì sẽ có cha dượng
- Chương 149: C149: Cậu quá vô dụng
- Chương 150: C150: Trái tim dần ấm trở lại
- Chương 151: C151: Cậu đến tìm cháu rồi đây
- Chương 152: C152: Chủ nhiệm xưởng may
- Chương 153: C153: Đến để báo thù
- Chương 154: C154: Rót trà nhận lỗi
- Chương 155: C155: Dùng tiền sỉ nhục
- Chương 156: C156: Ăn chực
- Chương 157: C157: Tiên nữ hạ phàm chuyển thế
- Chương 158: C158: Người khác không thể được
- Chương 159: C159: Anh em ruột cũng cần tính toán rõ ràng
- Chương 160: C160: Ba đứa trẻ cùng nhau tính toán
- Chương 161: C161: Muốn về phòng làm bài tập
- Chương 162: C162: Phân nhà thì phân nhà
- Chương 163: C163: Cha mẹ vẫn chưa chết
- Chương 164: C164: Để cha mẹ ăn tết vui vẻ
- Chương 165: C165: Phải đối xử tốt với người ta
- Chương 166: C166: Hít vào nhiều mà thở ra không bao nhiêu
- Chương 167: C167: Vịt trời vô dụng
- Chương 168: C168: Úc thừa về thủ đô
- Chương 169: C169: Kích thước vừa vặn
- Chương 170: C170: Nói mê sảng rồi
- Chương 171: C171: Trở lại khi còn nhỏ
- Chương 172: C172: Vừa đau khổ vừa bi thương
- Chương 173: C173: Cuộc đời khác biệt
- Chương 174: C174: Suy tư phức tạp
- Chương 175: C175: Cố gắng ngụy trang
- Chương 176: C176: Khác xa trước đây
- Chương 177: C177: Len lén gắp một chút
- Chương 178: C178: Muốn uống cháo
- Chương 179: C179: Lỗi thuộc về những người khác
- Chương 180: C180: Trả ơn to lớn
- Chương 181: C181: Cô ta sẽ bảo vệ em trai
- Chương 182: C182: Bảo em gọi điện cho anh
- Chương 183: C183: Chỉ quen người nhà họ giang
- Chương 184: C184: Đến kì thi cuối kỳ
- Chương 185: C185: Khởi động chương trình tự hủy
- Chương 186: C186: Thấy lông mày mà không thấy mắt
- Chương 187: C187: Năm đồng học bổng
- Chương 188: C188: Từ rất lâu rất lâu rồi
- Chương 189: C189: Không đậu đại học
- Chương 190: C190: Tốt nhất là phải đánh chết
- Chương 191: C191: Rốt cuộc là sai ở chỗ nào
- Chương 192: C192: Đều là làm bộ ngoài mặt
- Chương 193: C193: Chỉ có nhị nha
- Chương 194: C194: Vẻ ngoài đúng là xinh đẹp
- Chương 195: C195: Giống hệt tiêu yêu tinh
- Chương 196: C196: Đọc sách cũng có thể kiếm tiền
- Chương 197: C197: Cũng là sống lại lần nữa ư
- Chương 198: C198: Để miên miên dạy
- Chương 199: C199: Gắp lửa bỏ tay người
- Chương 200: C200: Ngọt như trộn mật
Thập Niên 70: Gia Đình Cực Phẩm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 70: Gia Đình Cực Phẩm
Tác giả :
Nguyệt Hạ Thư Ngốc