"Két…"
Một chiếc xe cảnh sát dừng lại bên cạnh Triệu Hướng Vãn.
Hứa Tung Lĩnh mặc đồng phục cảnh sát, thò đầu ra khỏi cửa sổ ghế phụ, lớn tiếng nói: "Lên xe đi, có việc tìm em!"
Triệu Hướng Vãn do dự một chút.
Hứa Tung Lĩnh giục: "Có nhiệm vụ, nhanh lên."
Nhiệm vụ? Triệu Hướng Vãn đè nén ý định về thăm nhà, nhanh chóng lên xe.
Vừa ngồi xuống, Hứa Tung Lĩnh đã hỏi: "Em còn nhớ nhiệm vụ bí mật mà lần trước em đoán đúng không?"
Triệu Hướng Vãn: "Hai xác chết không đầu?"
"Đúng vậy.
Sau gần một tháng điều tra, danh tính nạn nhân đã được xác nhận, nhưng hiện tại nghi phạm vẫn chưa chịu mở miệng.
Cấp trên đã đưa ra mệnh lệnh nghiêm ngặt, ngày mai thứ hai phải nghe báo cáo của chúng tôi, bắt buộc phải đạt được tiến triển đột phá.
Không còn cách nào khác, đành phải đến tìm em.
Em có khả năng phán đoán người ta nói dối thông qua biểu cảm, hành động, hay là bây giờ cùng chúng tôi qua đó nghe thẩm vấn, giúp tôi tìm thêm chứng cứ?"
Hứa Tung Lĩnh công nhận khả năng của Triệu Hướng Vãn, nhưng các đồng nghiệp khác trong đội hình sự của Sở công an thành phố lại không đồng ý.
Thực tế là anh ta đã đề nghị cho Triệu Hướng Vãn tham gia vào quá trình điều tra vụ án từ trước, nhưng bị lãnh đạo và đồng nghiệp đồng loạt phản đối.
Một sinh viên đại học công an năm nhất, thậm chí còn chưa học được bao nhiêu môn chuyên ngành, thì có thể có khả năng gì?
Sở dĩ đến tận hôm nay mới tìm cô, cũng là vì bị ép đến đường cùng.
Ngày mai, Phó giám đốc Sở công an phụ trách các vụ án hình sự cùng, cục trưởng Bành, sẽ cùng với lãnh đạo của đội hình sự thuộc Bộ công an đến nghe báo cáo vụ án, nhưng hiện tại mọi người đều đang bí bách, chỉ đành phải làm liều theo đề nghị của Hứa Tung Lĩnh, sáng sớm đến tìm Triệu Hướng Vãn.
Triệu Hướng Vãn nhìn Hứa Tung Lĩnh, áp lực công việc đột ngột khiến cô sinh ra một loại cảm giác sứ mệnh. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cô khẽ gật đầu, giọng điệu rất bình tĩnh: "Ừm, vậy để em thử xem."
Người lái xe là một chàng trai trẻ ngoài hai mươi tuổi, mặc đồng phục gọn gàng, trông rất phong độ và đẹp trai, chỉ là gương mặt nghiêm túc, khóe miệng cụp xuống, trông đầy vẻ không phục.
[Cô bé này mới bao nhiêu tuổi? Một cô nhóc mới mười mấy tuổi! Rốt cuộc dây thần kinh nào của đội trưởng Hứa bị chập rồi thế? Nhất quyết phải tìm cô ta đến, tôi không tin cô ta có thể hỏi ra được gì, hừ hừ.]
[Thử xem, thử xem, hừ hừ, Uông Càn Khôn xảo quyệt, Ngô Thắng Lực cứng đầu, hai người này khó đối phó lắm, tôi muốn xem cô thử như thế nào.]
Tiếng hừ hừ không phục trong lòng chàng cảnh sát truyền đến tai, khóe miệng Triệu Hướng Vãn khẽ giật, cúi đầu không nói gì. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hứa Tung Lĩnh giới thiệu đồng nghiệp của mình với cô: "Đây là Tiểu Chu của tổ trọng án một, Chu Phi Bằng." Sau đó giới thiệu Triệu Hướng Vãn ngồi ghế sau: "Tiểu Chu, đây là Triệu Hướng Vãn học chuyên ngành điều tra hình sự tại Đại học Công an, đàn em của cậu đấy."
Hai tay Chu Phi Bằng đặt trên vô lăng, mắt luôn nhìn thẳng phía trước, nghe được lời giới thiệu của Hứa Tung Lĩnh, nhanh chóng quay đầu cười với Triệu Hướng Vãn: "Chào đàn em."
Triệu Hướng Vãn không cười, ánh mắt sáng như sao, lướt qua mặt anh ta, khẽ gật đầu: "Chào sư huynh Chu."
Chu Phi Bằng bị ánh nhìn của cô làm tim đập nhanh hơn, không biết vì sao lại có cảm giác bị nhìn thấu.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nghĩ đến việc đội trưởng Hứa từng khoe cô có tài nhận biết tâm lý con người, vừa rồi còn đang hừ hừ trong lòng, anh ta lập tức im bặt, không dám tiếp tục nghĩ xấu về cô.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6: Huyết Thống
- Chương 7: Hạt Dưa Rang
- Chương 8: Nông Dân Và Con Rắn
- Chương 9: Tội Nghiệp Mai Mai Thật Đấy
- Chương 10: Chúng Ta Ra Ngoài Tìm Bảo Bảo
- Chương 11: Không Phải Con Ruột Nuôi Mãi Cũng Không Thân
- Chương 12: Tiệm Này Đi
- Chương 13: Chúng Tôi Không Phải Là Bọn Buôn Người
- Chương 14: Ai Đó Giúp Chúng Tôi Báo Cảnh Sát Với Ạ
- Chương 15: Cô Là Ai
- Chương 16: Con Tôi Sao Rồi Ạ
- Chương 17: Chị Có Thấy Cha Em Đâu Không
- Chương 18: Đừng Bán Con Đi
- Chương 19: Tại Sao Chị Lại Hại Em
- Chương 20: Án Mạng
- Chương 21: Áo Len
- Chương 22: Ăn Mặc Đẹp Thế
- Chương 23: Sinh Nhật Vui Vẻ
- Chương 24: Em Có Việc Muốn Nhờ Thầy Giúp Đỡ
- Chương 25: Không Phải Con Ruột Có Nuôi Cũng Không Thân Quen
- Chương 26: Bạn Thuở Nhỏ
- Chương 27: Chị Đừng Đi Mà
- Chương 28
- Chương 29: Tiền Thục Phân
- Chương 30: Thi Đỗ Cao Đẳng
- Chương 31: Cùng Ngày Sinh Với Em
- Chương 32: Có Nhiệm Vụ
- Chương 33: Hai Thi Thể Nữ
- Chương 34: Ngọn Lửa Trong Mùa Đông
- Chương 35: Biết Đâu Cả Hai Thông Đồng Với Nhau
- Chương 36: Điều Tra Hình Sự
- Chương 37: Dẫn Em Đi Gặp Nghi Phạm Thôi
- Chương 38: Ngẫm Kỹ Lại Rồi Trả Lời
- Chương 39: Đội Trưởng Hứa Cho Em Lên Thì Em Cứ Lên Đi!
- Chương 40: Vụ Án Sáu Năm Trước
- Chương 41: Cô Ta Có Khả Nghi Sao
- Chương 42: Chẳng Lẽ Tôi Có Thể Giết Người Sao
- Chương 43: Là Cô Giết Hay Mẹ Cô Giết
- Chương 44: Uông Đình Đã Khai Hết Rồi
- Chương 45: Cô Ấy Không Hề Có Ý Định Phá Hoại Gia Đình Bà
- Chương 46: Cô Còn Một Việc Quan Trọng Chưa Hoàn Thành
- Chương 47: Ngụy Mỹ Hoa
- Chương 48: Ngưỡng Cửa Nhà Cha Mẹ Ruột Cũng Rất Cao
- Chương 49: Kiên Nhẫn Cô Chưa Bao Giờ Thiếu
- Chương 50
- Chương 51: Không Chỉ Vẽ Đẹp Mà Còn Đẹp Trai Nữa
- Chương 52: Tửu Lượng Của Triệu Hướng Vãn
- Chương 53: Tiểu Bằng, Con Ở Đây Thật Tốt Quá, Lần Này Con Phải Giúp Mẹ!
- Chương 54: Lạc Nhất Huy
- Chương 55: Nếu Đi Bằng Thang Bộ Thì Sao?
- Chương 56: Cửa Không Khóa!
- Chương 57: Bà Bị Cảm À? Từ Khi Nào Vậy?
- Chương 58: Con Trai Ngốc Nhà Địa Chủ?
- Chương 59: Quý Cẩm Mậu Nghiến Chặt Răng, Sắc Mặt Rất Khó Coi
- Chương 60: Ở Đâu Có Cây Lớn?
- Chương 61: Kêu Cái Gì Mà Kêu!
- Chương 62: Quý Chiêu, Chơi Có Vui Không Nào?
- Chương 63: Em Từ Từ Đứng Dậy
- Chương 64: Nói Chuyện Cho Cẩn Thận
- Chương 65: Im Miệng Cho Tôi!
- Chương 66: Bay Mệt Rồi Thì Ngừng Một Chút Đi
- Chương 67: Chúa Tể Trong Thế Giới Nội Tâm
- Chương 68: Khung Thép Đung Đưa
- Chương 69: Đã Tìm Thấy Người Chưa?
- Chương 70: Thiên Tài À?
- Chương 71: Triệu Thần Dương
- Chương 72: Có Câu Trả Lời
- Chương 73: Là Cô Giáo Của Triệu Hướng Vãn Sao?
- Chương 74: Chuyện Gì Thế Này?
- Chương 75: Tôi Sẽ Cho Người Đưa Đồ Ăn Đến Ký Túc Xá Cho Cô
- Chương 76: Một Tia Sáng Lóe Lên, Làm Chói Mắt Triệu Thanh Vân
- Chương 77: Triệu Hướng Vãn Chỉ Là Một Đứa Con Gái Quê Mùa Lớn Lên Ở Nông Thôn
- Chương 78: Mình Muốn Cậu Giúp Mẹ Mình
- Chương 79: Trong Lòng Triệu Hướng Vãn Như Bị Điều Gì Đó Chạm Đến
- Chương 80: Trong Lòng Triệu Hướng Vãn Như Bị Điều Gì Đó Chạm Đến
- Chương 81: Mối Quan Hệ Giữa Người Với Người Luôn Có Sự Liên Kết
- Chương 82: Mẹ Ơi, Gương Đâu Rồi?
- Chương 83: Bà Không Xứng Đáng Được Quan Tâm, Yêu Thương Và Tôn Trọng
- Chương 84: Chương Á LaNhanh Chóng Tiêu Hóa Những "tâm Tư" Vừa Nghe Thấyn Có Mẹ Như Thế Này Thật Hạnh Phúc
- Chương 85: Nhanh Chóng Tiêu Hóa Những "tâm Tư" Vừa Nghe Thấy
- Chương 86: Bố, Không Được Xúc Phạm Bạn Con!
- Chương 87: Chúng Tôi Là Sinh Viên Đại Học Công An, Sau Này Sẽ Làm Việc Trong Hệ Thống Công An
- Chương 88: Bây Giờ ÔngSao Cậu Biết Người Phụ Nữ Đó Là Người Làm Nghề Đặc Biệt? Ấy Muốn Giết Phụ Nữ Mang Thai, Chúng Ta C�
- Chương 89: Sao Cậu Biết Người Phụ Nữ Đó Là Người Làm Nghề Đặc Biệt?
- Chương 90: Người Gần Gũi Nhất, Thường Làm Bạn Đau Lòng Nhất
- Chương 91: Người Gần Gũi Nhất, Thường Làm Bạn Đau Lòng Nhất
- Chương 92: Để Ông Ấy Sinh Con, Tôi Sẽ Nuôi!
- Chương 93: Đến Lúc Tòa Án Ra Phán Quyết,buộc Phải Ly Hôn
- Chương 94: Tố Cáo Chương Thạch Hổ Bạo Hành Gia Đình, Đồng Thời Xin Tòa Án Bảo Toàn Tài Sản
- Chương 95: Sao Cô Của Cháu Lại Dám Ly Hôn Vậy?
- Chương 96: Sao Lại Để Mẹ Mình Bị Thương Nặng Như Vậy Mà Không Hề Lên Tiếng?
- Chương 97: Báo Cáo Thương Tích Thật Thương Tâm
- Chương 98: Chỉ Cần Chương Thạch Hổ Không Muốn Ly Hôn, Vậy Thì Mọi Chuyện Đều Sẽ Thay Đổi
- Chương 99: Cuộc Sống Thê Thảm
- Chương 100: Một Ngày Nào Đó Có Thể Làm Việc, Kết Hôn, Sống Chết Giống Như Một Người Bình Thường
- Chương 101: Từ Tận Đáy Lòng Viên Đông Mai Rất Biết Ơn Triệu Hướng Vãn
- Chương 102: Chương Thạch Hổ, Sau Này Ông Đừng Tìm Tôi Nữa
- Chương 103: Tiếng Vỗ Tay Nhiệt Liệt Vang Lên, Ai Nấy Đều Reo Hò
- Chương 104: Phụ Nữ Cô Đơn Có Tình Một Đêm Cũng Không Cẩn Thận Như Thế Này
- Chương 105: Còn Điều Tra Thế Nào Thì Phải Nhờ Đến Công An Thôi
- Chương 106: Phóng Viên Cũng Cần Ăn Cơm
- Chương 107: Chắc Chắn Khách Sạn Có Vấn Đề!
- Chương 108: Không Có Đặc Điểm Khuôn Mặt Nào Nổi Bật, Làm Sao Mà Tìm Người?
- Chương 109: Cục Trưởng Bành Vui Đến Nỗi Không Khép Được Miệng
- Chương 110: Có Đầu Bếp Đến Đội Cảnh Sát Cải Thiện Bữa Ăn
- Chương 111: Anh Muốn Nó Có Màu Thì Nó Sẽ Có Màu
- Chương 112: Đồng Chí Cảnh Sát, Anh Đã Kết Hôn Chưa?
- Chương 113: Có Thể Vẽ Ra Thần Thái Và Diện Mạo Của Một Người Một Cách Sống Động
- Chương 114: Triệu Thanh Vân Chỉ Mới Là Tình Nghi
- Chương 115: Tay Nguỵ Mỹ Hoa Chỉ Bắt Được Không Khí
- Chương 116: Nguỵ Mỹ Hoa Không Dám So Đo Với Quý Chiêu
- Chương 117: Những Ngày Này Cuộc Sống Của Triệu Thanh Vân Rất Khó Khăn
- Chương 118: Trông Triệu Thanh Vân Như Già Đi Mười Tuổi
- Chương 119: Anh Thực Sự Không Giết Người
- Chương 120: Quan Trọng Là Phải Nắm Giữ Trái Tim Của Người Đàn Ông Chứ!
- Chương 121: Có Một Số Việc Nói Dễ Hơn Làm
- Chương 122: Lôi Kẻ Giấu Mặt Kia Ra Ngoài, Trả Lại Sự Trong Sạch Cho Ông
- Chương 123: Thật Là Thực Dụng Đến Đáng Sợ
- Chương 124: Đây Là Trách Nhiệm Của Tôi!
- Chương 125: Rõ Ràng Là Tôi Không Xứng Với Cô Ấy
- Chương 126: Vừa Thể Hiện Sự Tôn Trọng Và Kính Sợ Đối Với Cảnh Sát
- Chương 127: Anh Ta Chính Là Người Có Địa Vị Thấp Hèn, Phải Lấy Lòng Đối Phương
- Chương 128: Một Người Phụ Nữ Không Biết Quán Xuyến Việc Nhà, Một Người Phụ Nữ Chỉ Biết Ăn Diện Cho Mình
- Chương 129: Hung Thủ Giết Người Chính Là Tên Đàn Ông Có Vẻ Hiểu Chuyện Trước Mặt Này!
- Chương 130: Anh Có Thói Quen Cắn Móng Tay Đúng Không?
- Chương 131: Rượu Mang Về Từ Phía Bắc, Thơm Ngon! Độ Lưu Hương Cũng Rất Tuyệt!
- Chương 132: Chứng Cứ Vắng Mặt Hoàn Hảo Của Phan Quốc Khánh
- Chương 133: Tôi Không Bỏ Cô Ấy Được, Tôi Không Muốn Ly Hôn
- Chương 134: Không Thừa Nhận Bản Thân Đã Giết Người, Vậy Thì Cũng Không Ai Bắt Tội Tôi Được
- Chương 135: Phủ Thêm Một Câu Chuyện Tình Cảm Cho Việc Ngoại Tình Của Bọn Họ
- Chương 136: Ông Bình Phương Có Gu Thật Đấy
- Chương 137: Làm Sao Có Thể K1ch Thích Phan Quốc Khánh Là Được
- Chương 138: Lòng Tự Trọng Yếu Ớt Của Anh Ta Vỡ Tung Như Một Quả Bóng Bay
- Chương 139: Đến Giờ Này Anh Ta Vẫn Còn Ngoan Cố Không Nhận Tội Giết Người
- Chương 140: Đàn Em Quan Sát Tỉ Mỉ Quá!
- Chương 141: Chuyến Tàu Chậm Chạp Nhỏ Hẹp
- Chương 142: Tất Cả Là Do Nó Tự Chuốc Lấy Thôi
- Chương 143: Người Mẹ Này, Ra Tay Với Con Gái Mình Thật Tàn Nhẫn!
- Chương 144: Đôi Mắt Mờ Đi Vì Nước Mắt Nhưng Lại Lóe Lên Một Tia Hy Vọng Yếu Ớt
- Chương 145: Hướng Vãn Cao Ráo, Dáng Đẹp, Mặc Đồng Phục Cảnh Sát Chắc Chắn Rất Đẹp
- Chương 146: Thuê Một Mặt Bằng Rồi Mở Tiệm Bán
- Chương 147: Tìm Mọi Cách Không Cho Nó Học Hành
- Chương 148: Đinh Lan Cắt Cổ Tay Tự Sát
- Chương 149: Sao Số Tôi Lại Khổ Thế Này
- Chương 150: Sống Một Cuộc Sống Ẩn Dật
- Chương 151: Nhà Trường Cũng Rất Vui Vẻ Đồng Ý Cho Cô Ấy Quay Lại Tiếp Tục Học Tập
- Chương 152: Chẳng May Gặp Phải Kẻ Uống Rượu Là Đánh Vợ Thì Làm Sao?
- Chương 153: Xin Lỗi, Chị Làm Em Thất Vọng Rồi
- Chương 154: Dưới Những Lời Tốt Đẹp, Thực Ra Vẫn Ẩn Chứa Chút Gièm Pha
- Chương 155: Cô Về Ăn Tết Mà Vẫn Nhớ Mang Quà Cho Anh Ấy
- Chương 156: Anh Cả, Em Không Muốn Về Nhà
- Chương 157: Nghĩ Cách Thuyết Phục Mẹ Mình Cho Tiền Mở Cửa Hàng
- Chương 158: Không Nói Không Ai Bảo Con Câm Đâu!
- Chương 159: Cái Này Thật Không Có Đạo Đức!
- Chương 160: Anh Thua Nhiều Hơn Hay Thắng Nhiều Hơn?
- Chương 161: Bây Giờ Mới Nhận Ra Nhà Cửa Có Sự Thay Đổi
- Chương 162: Câu Hoành Phi... Phú Quý Cát Tường
- Chương 163: Không Tin Triệu Trọng Vũ Ham Ăn Không Chịu Ở Lại Ăn Cơm
- Chương 164: Trên Đời Này Không Có Bố Mẹ Nào Sai
- Chương 165: Em Ấy Không Tính Sổ Với Mày Là Mày Nên Cảm Ơn Trời Đất Rồi!
- Chương 166: Chỉ Sợ Em Không Nhận Anh Là Anh Trai
- Chương 167: Phụ Nữ Bây Giờ Đều Mạnh Mẽ Thế Sao?
- Chương 168: Tiếng Chuông Xe Đạp Thanh Thúy Lại Đánh Vỡ Sự Yên Tĩnh Của Thôn Họ Triệu
- Chương 169: Đánh Xong, Mắng Xong Thì Dù Sao Cũng Là Người Một Nhà Mà
- Chương 170: Lần Đầu Tiên Trong Đời, Triệu Hướng Vãn Công Khai Vạch Trần Chuyện Quá Khứ
- Chương 171: Ngày Tết Mà Cứ Khóc Lóc Như Thế, Không Sợ Gặp Họa À?
- Chương 172: Lên Thành Phố, Học Trường Tốt Nhất, Học Hành Đến Nơi Đến Chốn!
- Chương 173: Triệu Hướng Vãn Vẫn Bình Tĩnh Nhìn Tất Cả
- Chương 174: Dù Có Ăn Mặc Đẹp Đẽ Sang Trọng Đến Đâu Cũng Vô Dụng, Lòng Cô Đã Thối Nát Rồi!
- Chương 175: Cô Muốn Cảm Nhận Tình Yêu Thương Của Cha Mẹ Ruột
- Chương 176: Tôi Lớn Lên Ở Triệu Gia Câu, Đây Mới Là Nhà Của Tôi
- Chương 177: Xây Nhà Riêng Cho Con Gái, Trước Giờ Chưa Từng Có Tiền Lệ Này
- Chương 178: Lại Còn Muốn Bồi Thường? Đúng Là Nói Đùa Mà!
- Chương 179: Không Có Thất Vọng Cũng Sẽ Không Có Oán Hận
- Chương 180: Cô Sẽ Mãi Mãi Không Nhận Lại Người Ba Này, Càng Không Có Chuyện Để Ông Lợi Dụng
- Chương 181: Khiến Vùng Nông Thôn Tỏa Ra Ánh Sáng Nhu Hoà
- Chương 182: Triệu Thần Dương Là Người Sống Lại!
- Chương 183: Không Phải Rất Tốt Rồi Sao?
- Chương 184: Triệu Thần Dương Chỉ Biết Chép Bài Tập Của Người Khác, Không Có Đầu Óc Gì Cả!
- Chương 185: Bé Dao Có Tương Lai Thật Đấy, Sắp Được Ra Nước Ngoài Rồi
- Chương 186: Triệu Trường Hưng Là Một Người Có Tinh Thần Trách Nhiệm Rất Cao
- Chương 187: Thông Qua Phong Thư Trong Tay Cố Gắng Tìm Ra Manh Mối
- Chương 188: Cách Hành Văn Dễ Hiểu, Cách Diễn Đạt Có Hơi Khoa Trương, Trông Như Đang Muốn Che Giấu Điều Gì Đó
- Chương 189: Chắc Chắn Là Thành Phố Phong Thái Rồi!
- Chương 190: Kẻ Bắt Cóc Là Một Người Đàn Ông Không Lấy Được Vợ
- Chương 191: Thực Ra, Đây Là Một Sự Hiểu Lầm Đáng Yêu
- Chương 192: Trở Thành Một Người Lợi Hại Đến Mức Ngay Cả Triệu Thanh Vân Cũng Muốn Nịnh Nọt
- Chương 193: Khung Cảnh Thật Ấm Áp Và Yên Bình
- Chương 194: Lúc Trời Nắng Thì Bay Lượn Một Chút, Khi Trời Âm U Thì Về Tổ Nghỉ Ngơi
- Chương 195: Ngôi Sao Mới Của Giới Nghệ Thuật
- Chương 196: Triệu Hướng Vãn Đến, Khiến Quý Chiêu Ngày Càng Trở Nên Bình Thường
- Chương 197: Gió Lạnh Thấu Xương Và Tuyết Rơi Dày
- Chương 198: Làm Sao Họ Có Thể Để Ý Đến Một Lá Thư Nhỏ Như Vậy?
- Chương 199: Chống Chọi Với Gió Tuyết, Năm Người Bọn Họ Đi Hỏi Thăm Khắp Thị Trấn
- Chương 200: Tết Này Bà Đừng Hòng Được Yên!
- Chương 201: Không Những Nhận Ra, Mà Cô Còn Rất Ghét Cô Ấy!
- Chương 202: Tiếng Động Cơ Ô Tô Vang Lên, Phá Vỡ Khung Cảnh Gần Như Tĩnh Mịch
- Chương 203: Việc Giải Cứu Triệu Thanh Dao Trở Nên Tương Đối Dễ Dàng Hơn
- Chương 204: Gương Mặt Trông Không Có Vẻ Gì Là Người Lương Thiện
- Chương 205: Tâm Hồn Đặng Tuyết Dân Hé Mở Một Khe Hở Nhỏ
- Chương 206: Chẳng Lẽ Có Thần Thánh Linh Thiêng Thật Sao!
- Chương 207: Dù Có Cứu Sống Được, Cũng Sẽ Để Lại Tàn Tật Suốt Đời
- Chương 208: Khi Cuối Cùng Bé Dao Cũng Tỉnh Lại, Đã Là Đêm Giao Thừa.
- Chương 209: Bạn Học Triệu, Sao Em Biết Bà Chủ Quán Mì Đang Nói Dối Thế?
- Chương 210: Em Có Tài Năng Thiên Bẩm, Khác Người, Em Đỉnh Lắm!
- Chương 211: Em Quay Về Tổ Trọng Án Tiếp Tục Thực Tập Được Không?
- Chương 212: Ba Nạn Nhân Đều Chết Một Cách Thê Thảm
- Chương 213: Người Cuối Cùng Nhìn Thấy Anh Ta Trước Khi Chết Là Ngụy Mỹ Hoa
- Chương 214: Triệu Hướng Vãn Cảm Thấy Cần Phải Gặp Ngụy Mỹ Hoa
- Chương 215: Thật Là Quá Bất Lịch Sự!
- Chương 216: Ba Mươi Như Sói, Bốn Mươi Như Hổ
- Chương 217: Bà Quyến Rũ Anh Ta Như Thế Nào?
- Chương 218: Nhà Có Một Người Vợ Tốt
- Chương 219: Trẻ Trung, Ngực Lớn, Eo Thon, Có Vẻ Rất Lẳng Lơ
- Chương 220: Về Nhà Anh Hay Vào Khách Sạn?
- Chương 221: Có Những Người Đang Âm Thầm Bảo Vệ Ánh Sáng Của Thành Phố Này
- Chương 222: Chị Tôi Sắp Sinh Rồi!
- Chương 223: Trong Lòng Anh Ta Bắt Đầu Nảy Sinh Thèm Muốn
- Chương 224: Cảm Giác Nặng Nề Càng Trở Nên Sâu Sắc
- Chương 225: Là Số Phận, Là Giáo Dục, Hay Là Do Hoàn Cảnh?
- Chương 226: Có Trách Nhiệm Và Giàu Lòng Nhân Ái
- Chương 227: Một Cuộc Hôn Nhân Không Có Tình Cảm Như Vậy, Liệu Có Hạnh Phúc Được Không?
- Chương 228: Thật Đáng Ghét!
- Chương 229: Không Có Anh, Mẹ Con Tôi Vẫn Sống Rất Tốt!
- Chương 230: Bắt Đầu Giao Tiếp Với Tư Cách Là Cặp Vợ Chồng Chưa Cưới
- Chương 231: Mọi Thứ Trên Đời Dường Như Đều Đang Giúp Từ Tuấn Tài Thành Công
- Chương 232: Em Thấy Uất Ức Lắm Sao?
- Chương 233: Loại Người Như Vậy Nên Tránh Xa Thì Hơn
- Chương 234: Ai Dạy Bọn Họ Đến Cảnh Sát Trình Báo Vậy?
- Chương 235: Số Điện Thoại Di Động Của Tổng Giám Đốc Quý Được Giữ Bí Mật
- Chương 236: Đào Tạo Từ Thanh Khê Trở Thành Người Thừa Kế
- Chương 237: Không Từ Bất Kỳ Thủ Đoạn Nào Lại Đạt Được Mọi Điều Như Ý?
- Chương 238: Người Xấu Sống Ngàn Năm
- Chương 239: Đây Chính Là Cảm Giác Động Lòng
- Chương 240: Vô Tình Uống, Hay Là Có Người Đầu Độc Đây?
- Chương 241: Mọi Người Có Gì Không Biết Cứ Hỏi Anh Ấy
- Chương 242: Là Ai Lại Độc Ác Đầu Độc Bạn Học Của Mình Như Thế?
- Chương 243: Chắc Chắn Cô Ấy Có Thể Bắt Được Cái Đuôi Cáo Của Phùng Lị Lị
- Chương 244: Ngay Từ Đầu Phương Hướng Điều Tra Của Cảnh Sát Đã Xảy Ra Vấn Đề Rồi!
- Chương 245: Không Biết Vì Sao Trong Lòng Lại Cảm Thấy Chua Xót
- Chương 246: Trả Lại Công Bằng Cho Tần Nguyệt Ảnh!
- Chương 247: Sự Chừng Mực Và Giáo Dưỡng Của Một Nhà Giáo Nhân Dân
- Chương 248: Bài Hát Mở Đầu Bộ Phim Hoạt Hình
- Chương 249: Đàn Anh À, Anh Phải Đứng Vững Trước Cám Dỗ Đó Nhé
- Chương 250: Giả Dối, Lòng Ghen Tuông Mạnh Mẽ
Thập Niên 90: Nhờ Khả Năng Đọc Suy Nghĩ Cô Trở Thành Thần Thám
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 90: Nhờ Khả Năng Đọc Suy Nghĩ Cô Trở Thành Thần Thám
Tác giả :
Hồ Lục Nguyệt