Edit: Docke
Lâm Thụy ngồi ở trong phòng, trong tay cầm một quân đen. Thanh Loan cầm quân trắng. Hai người đang rất hăng say. Diệp Bất Phàm đi đến, thấy hai người đang chơi cờ bèn yên lặng chờ một bên. Lâm Thụy đánh xuống một nước, nói: “Cờ trắng đã bao vây hoàn toàn rồi, xem ngươi còn trốn được đi đâu. Thanh Loan tiên tử, ngươi nhận thua đi…”
Thanh Loan cười cười, đánh tiếp một nước, nói: “Cờ đen mặc dù rơi vào thế bị vây hãm, nhưng mỗi khi lâm vào hiểm cảnh đều sẽ có kế hay, lao ra vây khốn. E rằng đến lúc đó sẽ thất bại trong gang tấc!”
Lâm Thụy nói: “Vậy sao, Thanh Loan tiên tử mà cũng muốn nói giúp cho nàng à?”
Thanh Loan nở nụ cười: “Ta chỉ luận cờ mà thôi, không luận người. Vì sao Điện hạ lại quay sang luận người như vậy?”
Lâm Thụy nở nụ cười, đẩy tay đảo loạn bàn cờ, nói: “Không được, không được, không biết kết quả, ngược lại sẽ tốt hơn…”
Thanh Loan cười, đứng dậy hỏi: “Sư thúc, hai cô bé kia đã giao bản đồ cho nàng thật sao?”
Diệp Bất Phàm gật gật đầu, nói: “Hai cô gái này quả thật rất kiên cường. Lúc ở trong lao ngục, làm thế nào cũng không chịu mở miệng. Nhưng vừa gặp được vị Giả tiểu thư này thì chuyện gì cũng nói. Cũng không biết nàng ta đã giở ra thủ đoạn gì nữa…”
Lâm Thụy cười cười nói: “Mặc kệ nàng giở thủ đoạn gì, hiện giờ bản đồ cũng đã lọt vào tay nàng rồi. Rốt cuộc nàng cũng sẽ không thoát được quan hệ. Nhị ca đã tìm bản đồ này vất vả biết bao nhiêu. Lúc trước, hắn dùng một trăm mạng người của Tiết gia để uy h**p, không phải bởi vì Tiết Trường Quý không mang được bản đồ đến cho hắn nên bị hắn hoài nghi Tiết Trường Quý phản bội hay sao? Hắn làm sao ngờ được, chính là nữ nhân bên người hắn đã phản bội hắn…”
Diệp Bất Phàm kinh hỏi: “Ngươi đang nói, Minh Nguyệt Dạ là nữ nhân của Tuyên Vương? Nếu vậy thì tiểu cô nương kia…”
Lâm Thụy gật gật đầu: “Đúng. Lại nói tiếp. Nàng cũng được cho là huyết thống của hoàng thất nhưng lại bị người ta đâm thủng hai mắt, nhốt vào nhạc tịch. Nếu Nhị ca biết được, không biết hắn sẽ cảm thấy như thế nào đây?”
Thanh Loan nói: “Giả Thượng nghi một lòng muốn thoát khỏi thị phi, nhưng chúng ta lại hết lần này đến lần khác khiến nàng không thể thoát thân được. Không đầy bao lâu, Tuyên Vương sẽ biết có người Tiết gia ở bên cạnh nàng. Với tính tình của hắn, tất sẽ phái người điều tra. Đến lúc đó, nàng không cầu đến chúng ta cũng không được.”
Lâm Thụy cũng cười, hắn nói: “Thanh Loan tiên tử. Ngươi có phải vẫn còn có chút oán hận nàng…?”
Nghe xong lời này, Diệp Bất Phàm không tự chủ được cảm thấy cổ họng ngứa ngáy, khụ khụ ho khan vài tiếng nhỏ. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thanh Loan nhìn hắn một cái, rồi quay đầu cười với Lâm Thụy: “Điện hạ, lẽ nào lại như thế được, cuối cùng chẳng phải nàng đã giúp ta giải huyệt đạo rồi đó sao? Ta nói như vậy, chẳng qua cũng là suy nghĩ cho Điện Hạ thôi…” Thanh Loan nghĩ rằng. Sư thúc ơi là sư thúc. Chuyện này còn cần thúc phải nhắc nhở hay sao? Ta còn không rõ tính tình của Điện hạ sao, làm gì đến nỗi nói năng lung tung được? Tất cả đều không phải là kẻ ngốc mà…
Ba người đồng thời cùng trầm mặc. Mỗi người đều đang mải đuổi theo những suy nghĩ riêng của mình…
TruyenLau
———- *** ———-
Ta cùng Tiểu Phúc Tử dẫn theo hai chị em mù, vừa đi ra khỏi cửa khách đ**m liền nhìn thấy một chiếc xe ngựa siêu giản dị đậu ở đó. Toàn thân chiếc xe phủ bằng nước sơn màu đen, ngay cả mành (tấm bình phong làm bằng tre) cũng có màu đen. Ta nghĩ, vậy cũng thật tốt, tối sầm rét đậm, ngồi ở bên trong, tối đến mức khiến người ta phải run sợ.
Quỳnh Hoa đứng bên cạnh xe ngựa, hơi hơi mỉm cười, hướng về phía ta.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đây không phải là xe ngựa được chuẩn bị cho chúng ta đấy chứ? Ta nghĩ, thật sự sánh kịp với hoàn cảnh trước đây, lúc Đại tướng quân cùng hợp mưu với lão cha hờ, đem đứa trẻ bảy tám tuổi ta đây vừa mới xuyên không đến chưa được bao lâu, cùng với Tư Đồ, nhốt vào trong phòng tối.
Lần đó, ta phải thừa nhận, hai chúng ta quả thật cũng nghịch hơi quá trớn. Chúng ta đã nhốt tướng quan vào mật thất, lại còn hợp mưu trốn vào đáy kiệu của Tướng quân đại nhân để lẻn vào hoàng cung. Nhưng cũng chỉ là hai đứa con nít, một đứa không biết võ công, còn một đứa chỉ có mấy món võ gà mờ, đương nhiên là bị Tướng quân đại nhân phát hiện. Ông vừa thấy tình hình như vậy, thù mới hận cũ đồng loạt nổi sóng trong lòng, cùng lão cha thương lượng một hồi, đem nhốt chúng ta vào trong phòng tối. Bọn họ đứng chờ ngoài phòng, để cho chúng ta sợ hãi đến mức điên cuồng gào thét gọi bậy. Ai ngờ đợi cả một đêm, trong phòng vẫn lặng ngắt như tờ. Đến lúc hai chúng ta ngủ một giấc đã đời rồi, liền nhìn thấy Đại tướng quân và lão cha hờ mặt mày kinh hoảng bước vào trong phòng. Ta còn lên tiếng tiếp đón hai vị đại nhân không được ngủ kia. Hai vị đầy vẻ nghi hoặc, hỏi chúng ta: “Các ngươi không sợ à?”
Tư Đồ vừa mới tỉnh ngủ, muốn trách cứ làm nũng một phen. Ta vội ngắt lời nàng, nói: “Đương nhiên không sợ. Hai chúng con là ai chứ. Thân là con gái của Đại tướng quân và Giả Hải Ninh danh tiếng lẫy lừng, không có một chút can đảm thì làm sao được?”
Tư Đồ đại tướng quân cùng lão cha hờ của ta vẻ mặt nghi hoặc, nhưng cũng không thể nào hiểu được. Đặc biệt là Đại tướng quân. Ông biết con gái ông vốn rất nhát gan. Đột nhiên trở nên to gan như vậy, có chút không quen. Ông đi lên trước, xoa đầu Tư Đồ Minh Châu đại tiểu thư một chút, rồi dịu dàng nói: “Châu Châu, con đừng trách cha, chỉ cần sau này con không nghịch ngợm nữa…”
Tư Đồ Minh Châu lúc này mới phát hiện, bắt đầu gào khóc ầm ĩ. Nhưng nàng trước sau vẫn không thể nói rõ, vì sao vừa vào đến phòng tối là lập tức lăn ra ngủ, ngay cả sợ hãi cũng không có thời gian…
Nghe bên cạnh Tư Đồ Minh Châu tiểu thư khóc lóc, lại nhìn thấy vẻ mặt chất vấn của lão cha hờ, ta nghĩ, ta phải cho hắn nghe song tấu mới được. Vì thế, ta cũng bắt đầu gào khóc ầm trời. Lão cha hờ rốt cuộc yên lòng, thế này mới trông giống một đứa trẻ chứ. Ta vừa khóc vừa nghĩ, nếu không trộm được một ít thuốc mê của cha, thì Tư Đồ đại tiểu thư mà khóc nháo, quả thật là ta chịu không nổi đâu…
Từ từ đi đến gần xe ngựa, ta mới thôi suy nghĩ lung tung. Kỳ thật, ta cảm thấy đáy lòng ta vẫn rất nhớ Tư Đồ Minh Châu. Tuy rằng hiện lên trong đầu toàn là những cảnh tượng cùng Tư Đồ nghịch ngợm quấy rối, nhưng đã lâu như vậy không được gặp nàng, quả thật có chút nằm mơ cũng mơ thấy nàng. Nếu như thế, xe ngựa này, ta cứ ngồi vậy, để cho hắn thoái mái một chút. Hơn nữa, ta sợ cái gì. Võ công của Tiểu Phúc Tử đã khôi phục rồi. Cho dù có Thanh Loan ở đây thì lúc mang ta chạy trốn, hắn vẫn có thể thoát được. Còn hai chị em mù kia, nếu xảy ra tình huống gì, có lẽ chỉ có thể bỏ lại, cầu mong bọn họ phúc lớn mạng lớn mà thôi. Ta nói, ta cũng không phải là quan âm bồ tát, có đạo đức gì tốt mà đi xả thân cứu người. Vào thời điểm mấu chốt, vẫn phải lo cho thân mình thỏa đáng trước đã. Hơn nữa, sao ta vẫn cứ hoài nghi bọn họ đưa cho ta cái bản đồ không biết vẽ vời những gì này, là muốn ta lọt vào bẫy gì đó nữa? Phàm là người nào làm cho ta nảy sinh ra loại liên tưởng này, đều khiến ta đề cao cảnh giác. Trên cơ bản, nếu có cơ hội thì cứ đem hai chị em họ quăng đi là tốt nhất. Tuy rằng bọn họ hai mắt đã bị mù, nhưng ta không thể để cho hai kẻ mù lừa gạt được. Bọn họ mặc dù mù lòa, nhưng hiển nhiên là còn biết cách kiếm ăn hơn cả ta nữa nha. Ta cũng đâu có biết hát múa đàn ca. Phỏng chừng nếu như ta bị mù thì cũng chỉ có thể cầm lấy một cái chén bể, ra vỉa hè mà xin ăn thôi…
Quỳnh hoa những tưởng nàng sẽ phải tiêu phí một phen võ mồm mới có thể mời ta lên xe. Không ngờ ta lại chịu phối hợp như vậy. Chỉ gật đầu với nàng một cái, còn chưa nói lời nào đã lên xe ngựa. Hại nàng lời nói đầy bụng bị nghẹn trong đáy lòng. Ta thấy nàng mồm miệng méo mó, môi mấp máy, cuối cùng cũng cười, hỏi nàng một câu: “Quỳnh Hoa, có phải ngươi muốn khuyên ta không được lên xe, trên xe này có cái gì cổ quái, có đúng không?”
Quỳnh Hoa hiển nhiên không biết ta sẽ hỏi như vậy, có khả năng là ngay cả nghĩ nàng cũng không nghĩ đến. Ta như vậy còn lôi kéo nàng làm quen, hại nàng trở tay không kịp, sắc mặt xấu hổ biết bao. Nàng nhìn trái xem phải, hiển nhiên là sợ bị người ta nghe được sẽ sinh ra hiểu lầm nàng có ý thông đồng với địch, nói liên thanh: “Đâu có, đâu có…”
Ta cười nói: “Ta biết. Chúng ta ở chung một thời gian rồi, ngươi sợ ta bị hại, đó là đương nhiên. Ta rất cảm ơn ngươi đã nhắc nhở ta. Yên tâm đi, mặc kệ xảy ra chuyện gì, ta cũng sẽ không trách ngươi đâu…” Nói xong, ta cầm lấy mấy ngón tay ngọc ngà của Quỳnh Hoa, lắc rồi lại lắc. Thật sự là chị em ruột cũng không thân thiết được như chúng ta vậy.
Quỳnh Hoa khóc không ra nước mắt, vẻ mặt cầu xin, càng giống như đang lo lắng cho sự an toàn của ta vậy, đỡ chúng ta lên xe ngựa. Ta gật đầu với nàng, nhìn nàng cười cười an ủi rồi lên xe, ngồi vào chỗ của mình.
- Chương 1-1: Mở đầu
- Chương 1-2: Vào cung
- Chương 2: Chào từ biệt
- Chương 3: Gặp gỡ bất ngờ
- Chương 4: Lỗ vốn
- Chương 5: Thủ đoạn
- Chương 6: Gian lận (1)
- Chương 7: Gian lận (2)
- Chương 8: Tìm thái giám
- Chương 9: Đem chuyện sắc ra cười đùa
- Chương 10: Bằng hữu
- Chương 11: Khí cốt tiểu phúc tử
- Chương 12: Kỹ viện
- Chương 13: Thọ lễ
- Chương 14: Thanh danh của đại tề tuyên vương
- Chương 15: Săn bắn
- Chương 16: Tiểu bạch thỏ
- Chương 17: Đại Tướng Quân
- Chương 18: Thông đồng với địch
- Chương 19: Phản Bội
- Chương 20: Nhà tiểu phúc tử
- Chương 21: Bí mật
- Chương 22: Nghe lén
- Chương 23: Sinh nghi
- Chương 24: Biến cố trong chùa (1)
- Chương 25: Biến cố trong chùa (2)
- Chương 26: Nhàn phi
- Chương 27: Uy cổ
- Chương 28: Tiểu quỳnh hoa
- Chương 29: Công phu điểm huyệt của tiểu phúc tử
- Chương 30: Lần thứ hai trở thành thượng nghi
- Chương 31: Ngoài phủ tướng quân
- Chương 32: Đầu tường
- Chương 33: Giá trị của thọ lễ
- Chương 34: Tâm sự của lâm thụy
- Chương 35: Tư đồ Mất tích
- Chương 36: Thái hậu nương nương
- Chương 37: Tiết trường quý chết
- Chương 38: Lại vào lãnh cung
- Chương 39: Nương nương giả
- Chương 40: Mê
- Chương 41: Độc hay không độc
- Chương 42: Thanh cô cô tình tỷ tỷ
- Chương 43: Thanh tỷ tỷ
- Chương 44: Chạy trốn
- Chương 45: Kim khâu thứ huyệt
- Chương 46: Sói đến kìa!
- Chương 47: Ấn nút mở chốt
- Chương 48: Đưa thanh loan đi
- Chương 49: Nội tình công chúa
- Chương 50: Mị lực của bão cẩm
- Chương 51: Tính sổ
- Chương 52: Nghiệm chứng
- Chương 53: Kim mang ngọc
- Chương 54: Bão cẩm
- Chương 55: Phủ công chúa
- Chương 56: Tìm mật thất
- Chương 57: Mật thất
- Chương 58: Khóa
- Chương 59: Biến cố
- Chương 60: Bắt tù binh
- Chương 61: Kế trong kế
- Chương 62: Trấn trăng rằm
- Chương 63: Trợ giúp
- Chương 64: Làm sao khôi phục công lực
- Chương 65: Sát khí tái hiện
- Chương 66: Hết lần này đến lần khác
- Chương 67: Cái chết của phụ thân
- Chương 68: Phản kích
- Chương 69: Rời xa
- Chương 70: Vận may
- Chương 71: Tam họ ngũ vọng
- Chương 72: Sách cổ
- Chương 73: Khách sạn phú quý
- Chương 74: Điểm tâm
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77: Giải huyệt
- Chương 78
- Chương 79: Cô gái mù
- Chương 80
- Chương 81: Chơi cờ
- Chương 82: Mua y phục
- Chương 83: Sắc điệp song phi
- Chương 84: Đồ Trang sức
- Chương 85: Mẫu phủ
- Chương 86: Tiểu đóa
- Chương 87: Gặp mặt
- Chương 88: Muỗi gây họa
- Chương 89: Tâm sự của mẫu phượng thấm
- Chương 90: Triều đình kinh biến
- Chương 91: Phúc
- Chương 92: Ăn đào
- Chương 93: Tiên phong đạo cốt*
- Chương 94: Đạo tặc
- Chương 95: Không hạt
- Chương 96: Phú quý vô cùng
- Chương 97: Đánh nhau
- Chương 98: Tuyên vương
- Chương 99: Hấp dẫn
- Chương 100: Vương phủ
- Chương 101: Mỹ nhân như ngọc
- Chương 102: Động lòng
- Chương 103: Bia đá
- Chương 104: Điểm tâm
- Chương 105: Nghi hoặc
- Chương 106: Thiên quân
- Chương 107: Chần chừ
- Chương 108: Tranh giành tình nhân
- Chương 109
- Chương 110: Khiếm đánh
- Chương 111: Mất công lực
- Chương 112: Ôm chặt
- Chương 113: Tào công công
- Chương 114: Thanh phượng môn
- Chương 115: Tâm sự của tần thập nhất
- Chương 116: Thần y
- Chương 117: Thọ yến
- Chương 118: Độc
- Chương 119: Tháng bính thần
- Chương 120: Thẩm đường
- Chương 121: Tranh chấp
- Chương 122: Phế bỏ
- Chương 123: Nhiễu chỉ nhu
- Chương 124: Sưu hồn đại pháp
- Chương 125: Thoát thân
- Chương 126: Lợi ích
- Chương 127: Tự do
- Chương 128: Khăn voan
- Chương 129: Trang phục
- Chương 130: Diệt khẩu
- Chương 131: Châm ngòi
- Chương 132: Vị hôn thê
- Chương 133: Bắt giết
- Chương 134: Bộc phát
- Chương 135: Thuốc giải
- Chương 136: Mượn đao giết người
- Chương 137: Thụy vương phủ
- Chương 138: Tóc mây
- Chương 139: Thân phận của tần thập nhất
- Chương 140: Chân tướng
- Chương 141: Ám muội
- Chương 142: Như nhi?
- Chương 143: Bị thương
- Chương 144: Gia cát xiển sư
- Chương 145: Tư thế
- Chương 146: Thanh lâu
- Chương 147: Mỹ thực
- Chương 148: Quả cầu thịt
- Chương 149: Âm thanh trong đáy lòng
- Chương 150: Phương vị
- Chương 151: Vui mừng
- Chương 152: Thật không phải chỉ là rất phiền thôi đâu
- Chương 153: Nghi lễ
- Chương 154: Uy lực của cổ ngữ
- Chương 155: Thẹn thùng
- Chương 156: Thái tử phi
- Chương 157: Ý thức trách nhiệm
- Chương 158: Vương gia thất bại
- Chương 159: Mê cung
- Chương 160: Đông minh nguyệt hồ
- Chương 161: Trầm mặc
- Chương 162: Tình thương
- Chương 163: Lẻn vào
- Chương 164: Bí mật trên bia cổ
- Chương 165: Kinh biến trong phòng bếp
- Chương 166
- Chương 167: Bản đồ
- Chương 168: Đại thụ
- Chương 169: Kiếp sát
- Chương 170: Khinh công
- Chương 171: Mưu kế
- Chương 172: Mạc nhiên
- Chương 173: Mẫu thị chết
- Chương 174: Thỏa mãn
- Chương 175: Núi mỏ đá
- Chương 176: Thần cung
- Chương 177: Đau lòng
- Chương 178: Mẫu gia quyền thế huân thiên
- Chương 179: Cung phi
- Chương 180: Rập khuôn
- Chương 181: Tê phượng cung
- Chương 182: Xiêm y
- Chương 183: Lai lịch bất minh
- Chương 184: Nhất ngôn cửu đỉnh
- Chương 185: Hình cái đầu
- Chương 186: Nhược dung
- Chương 187: Vũ đạo
- Chương 188: Thắng lợi của nhược dung
- Chương 189: Cấu kết nhau làm chuyện xấu
- Chương 190: Hoa viên
- Chương 191: Ý chỉ đến
- Chương 192: Có khách
- Chương 193: Cửu biến quỷ nữ
- Chương 194: Ăn trộm
- Chương 195: Băn khoăn
- Chương 196: Bắt cóc
- Chương 197: Nghe lệnh
- Chương 198: Nghi hoặc
- Chương 199: Khóa tình
- Chương 200: Tâm tư
- Chương 201: Rõ ràng
- Chương 202: Thục đạo
- Chương 203: Đồ ăn
- Chương 204: Cửa hàng lôi gia
- Chương 205: Bản vẽ
- Chương 206: Lại thấy hôn lễ
- Chương 207: Chú Rể
- Chương 208: Ngồi kiệu
- Chương 209: Công chúa
- Chương 210: Áo choàng
- Chương 211: Thủ đoạn
- Chương 212: Nguy cơ
- Chương 213: Thực thực giả giả
- Chương 214: Tam nhân đồng hành tất hữu ngã sư yên*
- Chương 215: Kẻ ngốc
- Chương 216: Cửa sau
- Chương 217: Nghi hoặc
- Chương 218: Nguy cơ
- Chương 219: Bản vẽ
- Chương 220: Day dứt
- Chương 221: Tín nhiệm
- Chương 222: Chiến báo
- Chương 223: Lo lắng của tiểu phúc tử
- Chương 224: Biến cố
- Chương 225: Giằng co
- Chương 226: Mưa tên
- Chương 227: Hứa hẹn
- Chương 228: Tình
- Chương 229: Thái tử phi
- Chương 230: Sắc mặt
- Chương 231: Diệp bất phàm
- Chương 232: Diệp bất phàm chết
- Chương 233: Thế cục như kỳ (thế cục như một bàn cờ)
- Chương 234: Phong vân
- Chương 235: Màu lam
- Chương 236: Gương đồng
- Chương 237: Hoàng hậu
- Chương 238: Tiểu hài tử
- Chương 239: Lo lắng
- Chương 240: Nhân như kỳ
- Chương 241: Trung thu
- Chương 242: Cung nữ
- Chương 243: Tàn nhẫn
- Chương 244: Thiên tử
- Chương 245: Ngôi vị hoàng đế
- Chương 246: Hoàng thái hậu
- Chương 247: Tuyên vương
- Chương 248: Bí mật của lão cha
- Chương 249: Mưa xuân
- Chương 250: Sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành
- Chương 251: Tiểu phúc tử thật có phúc
- Chương 252: Tiểu phúc tử mất tích
- Chương 253: Phi tiêu
- Chương 254: Đất cằn ngàn dặm
- Chương 255: Liên miên mười dặm
- Chương 256: Ăn trùng
- Chương 257: Tây sở tiến quân
- Chương 258: Ân oán
- Chương 259: Sập bẫy
- Chương 260: Mở cửa đá không được
- Chương 261: Thu vây
- Chương 262: Đầu bạc ba nghìn trượng
- Chương 263: Áo khoác
- Chương 264: Bí mật càn khôn
- Chương 265: Nghi ngờ của thiên bảo
- Chương 266: Mỏi mệt
- Chương 267: Chật vật
- Chương 268: Trốn chạy không được
- Chương 269: Thanh nhi
- Chương 270: Phủ thanh hà
- Chương 271: Bắt đầu
- Chương 272: Tranh luận
- Chương 273: Lải nhải
- Chương 274: Cung nhân
- Chương 275: Bắt cóc
- Chương 276: Chiếc gương
- Chương 277: Dịch dung
- Chương 278: Tuyệt sắc mỹ nữ
- Chương 279: Lạc nhạn
- Chương 280: Ân nhân
- Chương 281: Công tử cao quý
- Chương 282: Không khống chế được
- Chương 283: Ca nữ
- Chương 284: Mãng phu
- Chương 285: Tờ giấy
- Chương 286: Kinh doanh
- Chương 287: Bí mật thuyền lớn
- Chương 288: Ngôn ngữ
- Chương 289: Con nít
- Chương 290: Lên thuyền
- Chương 291: Ngư lạt
- Chương 292: Bàn cờ và quân cờ
- Chương 293: Chơi cờ
- Chương 294: Ngư bá thiên
- Chương 295: Tiểu phúc tử đến
- Chương 296: Hải ngoại
- Chương 297: Hắc sa cảng
- Chương 298: Bóng người
- Chương 299: Kiếp trước kiếp này
- Chương 300: Khí cầu
- Chương 301: Gặp nạn
- Chương 302: Xả nước
- Chương 303: Hắc vụ đảo
- Chương 304: Tha thứ
- Chương 305: Đảo chủ
- Chương 306: Dược nhân
- Chương 307: Triều phục
- Chương 308: Địch đến
- Chương 309: Cứu mạng
- Chương 310: La thành
- Chương 311: Hầm ngầm
- Chương 312: Phong bế
- Chương 313: Tiếng huýt gió
- Chương 314: Trộm thuyền
- Chương 315: Đàn gảy tai trâu
- Chương 316: Lợi dụng
- Chương 317: Trốn đi
- Chương 318: Linh hồn là gì?
- Chương 319: Người lái xe tải
- Chương 320: Kết thúc (1)
- Chương 321: Kết thúc (2)
- Chương 322: Phiên ngoại 1: Tư đồ
- Chương 323: Phiên ngoại 2: Tiểu phúc tử
Thệ Bất Vi Phi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.