Edit: Mèo Nhỏ
“Hai người bọn họ có hành vi tổn hại đến uy nguy nơi cửa Phật, phải lập tức xuống núi, từ nay về sau không được đến đây nữa.”
Độc Cô Phi lạnh lùng hạ lệnh đuổi người, Kiều Linh Nhi nghe vậy giọng nàng cũng chùng xuống, “Đã thế ta sẽ đưa bọn họ xuống núi.”
Dù sao dược vật cũng đã về tay, chỉ cần nàng bỏ ra vài ngày nghiên cứu, nếu thành công thì quay về được rồi.
Độc Cô Phi sửng sốt, dường như có điều gì không hợp lý, thế nhưng không tìm ra được nguyên nhân là ở đâu.
Lần này công chúa lên núi vì muốn có thuốc giải, bây giờ giải dược chưa đến tay đã đồng ý đi sao? Trông sắc mặt công chúa, dường như đang tức giận, lẽ nào vì sự quân tâm dành cho hai tên tùy tùng này mà người từ bỏ mục đích của mình sao?
Mặc kệ Độc Cô Phi chìm trong những hoài nghi, Kiều Linh Nhi đã có quyết định.
Chẳng qua ông ta chỉ muốn mượn cớ này để giải quyết chuyện giữa hai người, đuổi Thời Thiến và Tả Sấm xuống núi tức bên cạnh nàng không còn ai cản trở, chẳng khác nào miếng thịt nằm trên thớt, mặc cho người ta cắt xẻ.
Nàng không phải kẻ ngu, nếu đồng ý để bọn họ rời khỏi mình, trước đây sẽ không cho Thời Bố về kinh.
“Công…” Độc Cô Phi muốn nói xong lại thôi, y phất tay ý bảo tiểu đồng lui xuống.
Kiều Linh Nhi nhìn ông ta đã biết ý, cũng cho Thời Thiến và Tả Sấm lui ra.
Khi trong điện chỉ còn hai người, Độc Cô Phi mới lên tiếng, “Công chúa, người phải để bọn họ xuống núi, bọn họ đã phạm vào miếu quy, thứ cho thuộc hạ không thể giữ lại.”
Dù y có một thân phận khác, nhưng hiện tại đang là trụ trì miếu thờ, sao có thể để chuyện như vậy tự tác xảy ra? Hơn nữa nếu đuổi được bọn họ khỏi công chúa, công chúa sẽ có nhiều lý do hơn để chấp nhận yêu cầu của y, có vậy kế hoạch mới mau chóng được thực hiện.
Cho nên sự ra đi của bọn họ là điều tất yếu.
“Hiểu.” Kiều Linh Nhi gật đầu, nàng thở dài, “Tuổi trẻ kiềm chế không tốt, dù sao cũng là tùy tùng của ta, do ta quản giáo không nghiêm nên khiến tướng quân phiền lòng.
Chuyện đã vậy, dù gì tướng quân cũng không đáp ứng được yêu cầu của ta, không thể giao giải dược cho ta ta cũng xuống núi.”
Độc Cô Phi nóng lòng, chân mày y nhíu chặt, “Công chúa, người nói vậy là có ý gì?”
“Ngày đầu tiên ta đến đây ông đã nói rõ ràng, nếu ta không hợp tác với ông, ông sẽ không trao giải dược cho ta, chẳng phải thế sao? Đã như vậy thì vì sao ta không về kinh nghĩ cách khác nhỉ? Tính mạng của Hiên ta nhất định phải cứu, trong trường hợp thật sự không cứu được thì ta nguyện ý theo chàng, dù phải xuống địa phủ ta cũng bằng lòng.”
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lộ ra sự quyết tâm khiến Độc Cô Phi lóa mắt, cứ ngỡ như thấy được nàng ấy.
Năm xưa nàng ấy cũng cố chấp như thế, kiên trì như thế, cho nên mới… Quả là giống nhau!
“Người thật sự không cần thuốc giải?”
“Có được may mắn, mất đi tính mệnh.” Kiều Linh Nhi thản nhiên cười, “Có những việc không thể miễn cưỡng, tướng quân lớn tuổi hơn ta hẳn nhìn càng rõ, cưỡng cầu không thể việc gì ta phải phí công?”
Thấy sự kiên quyết trên mặt nàng, chẳng khác gì nàng ấy năm xưa, càng khiến lòng y hoảng loạn, “Người để thuộc hạ suy nghĩ đã.”
Kiều Linh Nhi vốn định xoay người thì nghe thấy ông ta nói ra câu này, nàng không khỏi sững sờ.
Không biết có phải vì ngủ không đủ giấc hay không mà bỗng dưng lại thấy như ông ta đang bối rối.
Điều này có ý nghĩa gì? Từng bước từng bước đều theo ý của ông ta, tức nàng đã nắm thế cuộc trong tay, thấy sự hoảng loạng ở ông ta chẳng phải như chuyện đùa sao? Thế nhưng nàng vẫn muốn nhìn kĩ một chút, xem rõ sắc mặt ông ta, quả thật đang hoảng loạn.
“Tướng quân không cần miễn cưỡng, hai người bọn họ quả thật đã phạm vào miếu quy, tự ta biết mình quản giáo không nghiêm, sao có thể để tướng quân bận lòng. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Chúng ta xuống núi là được, tướng quân không cần tự làm khó mình.”
Kiều Linh Nhi càng nói càng khiến Độc Cô Phi hoảng loạn, “Công chúa, người quá lo lắng rồi, bọn họ lần đầu đến miếu, chưa quen với miếu quy, chỉ cần sau này đừng tái phạm là được.”
Nhất định không thể để công chúa rời khỏi Huyết sơn, nếu y buông tay, không biết sau này có còn cơ hội gặp lại.
Thời gian không còn nhiều, y nhất định phải nắm bắt thời cơ này để thuyết phục công chúa tiến hành phục quốc. Website TruyenLau.com
Kiều Linh Nhi hừ lạnh trong lòng, nét mặt nàng cũng đượm vẻ khó xử, “Nếu như vậy thì làm khó tướng quân rồi.”
Độc Cô Phi vội vàng lắc đầu, “Những chuyện nhỏ nhặt này thuộc hạ có thể ứng phó.”
Nếu đã vậy thì họ cứ chờ đợi xem sao, ít ra việc lấy dược liệu cũng sẽ đơn giản hơn, nếu xuống núi rồi mà muốn hái huyết liên e là khó hơn lên trời.
Nếu người ta đã lót đường, sao nàng có thể không cảm kích?
“Nếu tướng quân nói vậy, ta cung kính chi bằng tuân mệnh, mong tướng quân sớm nghĩ thông suốt, giao thuốc giải cho ta.” Nói xong, Kiều Linh Nhi quay người bỏ đi. TruyenLau.com
Nàng không có nhiều tâm tư để hao phí cho ông ta như vậy, nàng phải mau chóng quay về xem xem huyết liên Thời Thiến hái về ra sao, liệu sự khác lạ của huyết liên có giúp nàng luyện thành giải được hay không.
“Công chúa, người đợi một lát đã.” Độc Cô Phi vội vàng bước đến ngăn nàng lại, “Công chúa, quy củ trên núi đã rõ, sau khi mặt trời lặn không được đi lại, mong công chúa hiểu cho.”
Kiều Linh Nhi vội gật đầu, nàng suy nghĩ một lát rồi nhíu mày hỏi, “Trên núi có thứ gì khác thường sao? Vì sao khi trời tối không thể ra ngoài? Thường ngày ta rất thích ngắm trăng, nếu không ngủ được thì muốn đi dạo, lẽ nào chỉ đi dạo trong phòng?”
Nghe vậy, khóe môi Độc Cô Phi không kìm được mà nhăn lại, “Chỉ cần công chúa không l*n đ*nh núi, có thể tùy ý đi dạo trong miếu thờ.”
“Được, ta đã hiểu.” Bỏ lại câu này, Kiều Linh Nhi nhắc chân bỏ ra ngoài.
Độc Cô Phi vẫn cảm thấy có điều không ổn, nhưng rốt cuộc mấu chốt nằm ở đâu y lại không nhìn ra, bèn thở dài, ngước đầu lặng lẽ nhìn Phật tổ.
Thấy tiểu thư bước ra, sắc mặt không đổi khiến Thời Thiến sợ hãi, nàng ta muốn quay đầu nhìn Tả Sấm nhưng lại không dám.
Suy cho cùng vẫn là nàng ta sai, dưới tình huống cấp bách còn đưa y ra chống đỡ.
Nếu tiểu thư tra hỏi, biết ăn nói làm sao cho phải.
Suy nghĩ một lát đã bước về đến phòng, trước tiên Thời Thiến giao ra huyết liên, “Tiểu thư, đây là huyết liên hái vào giờ Mão.”
Kiều Linh Nhi lạnh lùng nhận lấy, nàng không xem xét ngay mà quay sang hỏi Thời Thiến, “Thời Thiến, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Thời Thiến ngẩn ra, vốn nghĩ tiểu thư thấy huyết liên sẽ vui mừng, chí ít sẽ tạm quên đi chuyện kia, ai ngờ lại thành ra thế này.
Im lặng một lát, khuôn mặt Thời Thiến đỏ tươi như đóa huyết liên đêm qua, dường như có tích đầy máu, nàng ta mím môi không dám nói gì, cũng không dám nhìn về phía Tả Sấm cũng đang rất căng thẳng.
Trong lòng Kiều Linh Nhi rất vui, thật ra Thời Thiến cũng không còn nhỏ, nếu tìm được một nam nhân tốt, che chở cho nàng ta thì còn gì bằng.
“Nói.” Niềm vui trong lòng không lộ ra mặt nửa phần, nàng vẫn lạnh lùng hỏi.
Trái tim Thời Thiến run lên, dường như tiểu thư đang giận, nàng ta không dám giấu giếm nửa lời, nói ra hết tất cả.
Cuối cùng còn ăn năn nói, “Tiểu thư, thuộc hạ, thuộc hạ nhất thời hồ đồ, người đừng đuổi thuộc hạ về kinh.”
Về kinh? Nh đầu kia đang nghĩ gì không biết?
Kiều Linh Nhi nhoẻn cười, “Tả Sấm à, tuổi tác ngươi cũng không còn nhỏ phải không?”
- Chương 1: Sóng Gió – Tranh Chấp
- Chương 2: Tiến Cung Gặp Lão Tổ Tông
- Chương 3: Hóa Ra Là Thập Tam Đệ
- Chương 4: Dùng Chưởng Độc
- Chương 5: Khiến Ai Kia Có Phần Xúc Động
- Chương 6: Sự Trừng Phạt Đầu Tiên
- Chương 7: Nữ Nhân Nhẫn Tâm 1
- Chương 8: Nữ Nhân Nhẫn Tâm 2
- Chương 9: Trừ Bỏ Trợn Tròn Mắt Vẫn Là Trợn Tròn Mắt
- Chương 10: Lệch Trọng Tâm
- Chương 11: Bát Quái A Bát Quái
- Chương 12: Tiếp Theo Chơi Gì Đây
- Chương 13: Ta Chính Là Khi Dễ Người Của Ngươi
- Chương 14: Không Biết Cách Dạy Dỗ!
- Chương 15: Nằm Trên Pháo
- Chương 16: Mối Quan Hệ Kinh Hãi
- Chương 17: Tặng Người Vật Này
- Chương 18: Mùi Hương Kì Lạ
- Chương 19: Gặp Gỡ Thất Vương Gia
- Chương 20: Chờ Phản Ứng Của Ai Kia
- Chương 21: Bán Mạng Vì Tiền1
- Chương 22: Mùi Xú Uế Trên Người
- Chương 23: Trêu Tức Chết Người Không Đền Mạng
- Chương 24: Phun Trà
- Chương 25: Vẻ Đẹp Chết Người
- Chương 26: Nghệ Thuật Giao Tế
- Chương 27: Ngài Mắc Bệnh Tương Tư
- Chương 28: Tẩu Nhớ Bát Ca Rồi Sao
- Chương 29: Kẻ Ác Tố Cáo Trước
- Chương 30: Chỉ E Vương Gia Không Cấp
- Chương 31: Thấy Ngân Lượng Vẫy Gọi
- Chương 32: Ngài Gạt Người
- Chương 33: Nàng Muốn Lấy Thân Báo Đáp
- Chương 34: Cảm Giác Này Quả Không Sai
- Chương 35: Yêu Nghiệt Hại Người A!
- Chương 36: Chiêu Phong Dẫn Điệp1
- Chương 37: Tình Huống Không Phù Hợp
- Chương 38: Phiền Muộn Của Linh Nhi
- Chương 39: Trị Bệnh Cho Vân Mỹ Nhân
- Chương 40: Lại Một Lần Bị Giăng Bẫy
- Chương 41: Hồ Chiếu Hậu Tri Hậu Giác1
- Chương 42: Thấy Được Toan Tính
- Chương 43: Cho Ngài Một Trăm Lượng Bạc
- Chương 44: Không Muốn Từ Bỏ
- Chương 45: Quá Hẹp Hòi Đi!
- Chương 46: Phải Trừng Trị Thập Gia
- Chương 47: Lấy Đầu Kẻ Đó
- Chương 48: Không Thể Tin
- Chương 49: Chỉ Nữ Tử Và Tiểu Nhân Là Khó Dạy
- Chương 50: Ôi! Thiên Tài Diễn Trò!
- Chương 51: Lấn Lướt Như Thế
- Chương 52: Tâm Có Ý Xấu
- Chương 53: Trượng Hình
- Chương 54: Giấc Ngủ Buổi Sáng Không Thể Thiếu
- Chương 55: Điềm Không Tốt
- Chương 56: Trục Xuất Chi Giai
- Chương 57: Thất Ca Sai Ta Đến Truyền Tin
- Chương 58: Cây Kim Ngân Héo
- Chương 59: Sinh Non
- Chương 60: Thánh Chỉ Đến!
- Chương 61: Đánh Mất Nụ Hôn Đầu
- Chương 62: Làm Gối Ôm Của Ta
- Chương 63: Hưng Phấn Ôm Hắn
- Chương 64: Chó Chuẩn Bị Tranh Mồi
- Chương 65: Chó Cắn Chó Nha
- Chương 66: Đưa Hồ Thái Y Đến
- Chương 67: Đặt Vào Tay Kẻ Khác
- Chương 68: Chiến Cơ Vắt Cổ Chày Ra Nước
- Chương 69: Dỗ Nàng Vào Giấc Nồng
- Chương 70: Thái Hậu Xảy Ra Chuyện
- Chương 71: Nàng Thực Sự Thương Tâm
- Chương 72: Vương Phi Thật Quá Nhiệt Tình
- Chương 73: Bát Tự Tương Trùng
- Chương 74: Một Chén Bạch Trà Không Giống Với Người Ta
- Chương 75: Không Uổng Công Đến Đây
- Chương 76: Bị Hưu Thật Mất Mặt
- Chương 77: Ăn Trái Vải Tại Thất Vương Phủ
- Chương 78: Tất Cả Đã Có Ta Ở Đây
- Chương 79: Ôm Nàng Ta Lên Giường
- Chương 80: Hòa Ly
- Chương 81: Nhi Thần Sẽ Không Hưu Nàng
- Chương 82: Ngươi Không Muốn Bổn Vương Muốn
- Chương 83: Mỹ Nam Nhập Dục Đồ!
- Chương 84: Nàng Hủy Đi Sự Trong Sạch Của Ta
- Chương 85: Người Của Hách Vương Phủ
- Chương 86: Nhiệm Vụ Biến Sắc
- Chương 87: Ruộng Lúa Kì Lạ
- Chương 88: Tự Mình Dằn Vặt
- Chương 89: Nhớ Đến Linh Nhi
- Chương 90: Bị Sắc Dụ Lần Thứ Hai
- Chương 91: Bây Giờ Ta Rất Bận
- Chương 92: Thất Gia Ngài Thật Tốt
- Chương 93: Thất Gia Khen Ngợi
- Chương 94: Bổn Vương Để Nàng Phạm Lỗi
- Chương 95: Hóa Ra Là Vậy
- Chương 96: Nhớ Tài Nghệ Của Đầu Bếp
- Chương 97: Tay Nhỏ Kéo Tay Lớn
- Chương 98: Yến Hội
- Chương 99: Xinh Đẹp Lay Động Bốn Phía
- Chương 100: Linh Nhi Theo Bổn Vương Hồi Phủ
- Chương 101: Thất Gia Là Người Keo Kiệt
- Chương 102: Nếu Không Thấy Ta Thì Thế Nào
- Chương 103: Đã Xảy Ra Chuyện
- Chương 104: Xuất Phủ Cần Kỹ Xảo
- Chương 105: Tình Cảm Này Là Tình Thân
- Chương 106: Toàn Gia Sao Trảm
- Chương 107: Sắc Lang Trong Truyền Thuyết
- Chương 108: Liều Mình Cứu Thái Hậu
- Chương 109: Giải Độc
- Chương 110: Mọi Thứ Vẫn Còn Mơ Hồ
- Chương 111: Quyết Định Không Mong M
- Chương 112: Gặp Thất Gia Ở Thanh Lâu
- Chương 113: Ngài Cũng Mở Thanh Lâu
- Chương 114: Thất Gia Vấn Tóc
- Chương 115: Tự Chui Đầu Vào Rọ
- Chương 116: Thương Lượng Hợp Tác
- Chương 117: Sự Nghi Hoặc Của Tiểu Cô Nương
- Chương 118: Thông Suốt
- Chương 119
- Chương 120: Băng Mỹ Nhân
- Chương 121: Mộ Dung Tiểu Thư
- Chương 122: Nguyên Nhân Tức Giận
- Chương 123: Gây Sự
- Chương 124: Bỏ Đi
- Chương 125: Hậu Quả
- Chương 126: Linh Nhi Đến Khi Nào Nàng Mới Quay Về
- Chương 127: Tư Đồ Hiên
- Chương 128: Nụ Cười Vắng Bóng Đã Lâu
- Chương 129: Gặp Mặt
- Chương 130: Khó Thở
- Chương 131: Trêu Chọc
- Chương 132: Thứ Cảm Giác Sởn Tóc Gáy
- Chương 133: Bi Tráng
- Chương 134: Ta Thấy Rõ Sự Thay Đổi Của Thất Ca
- Chương 135: Những Điều Bổn Vương Làm Cho Nàng Nàng Đều Không Thấy
- Chương 136: Nổi Giận
- Chương 137: Thế Thất Gia Có Tin Ta Không
- Chương 138: Nào Ôm Một Cái
- Chương 139: Thất Gia Ta Không Muốn Biến Thành Bánh Nướng
- Chương 140: Bị Chiếm Tiện Nghi Rất Không Thoải Mái
- Chương 141: Ngài Muốn Thành Thân
- Chương 142: Thế Này Không Gọi Là Ép Buộc
- Chương 143: Tình Yêu Duy Nhất
- Chương 144: Phát Hỏa
- Chương 145: Tàn Hoa Bại Liễu
- Chương 146: Bóp Vai Cho Thất Gia
- Chương 147: Ngày Ngài Thành Thân Cũng Là Lúc Ta Phải Đi
- Chương 148: Ước Hội U Hội
- Chương 149: Chà Chà Nụ Hôn Đầu!
- Chương 150: Bày Tỏ
- Chương 151: Kết Cục
- Chương 152: Trứng Vỡ 1
- Chương 153: Trứng Vỡ 2
- Chương 154: Trứng Vỡ Vì Đâu
- Chương 155: Thổ Huyết Mà Chết
- Chương 156: Lại Bị Chiếm Tiện Nghi
- Chương 157: Thơm Chứ Không Phải Hôn
- Chương 158: Bạn Cũ
- Chương 159: Phá Cửa Xông Vào
- Chương 160: Giáo Huấn
- Chương 161: Vắt Chân Chữ Ngũ Xem Trò Hay
- Chương 162: Trời Nam Đất Bắc
- Chương 163: Vân Liên
- Chương 164: Nguyện Ý Chịu Đau Đớn Thay Nàng
- Chương 165: Chuyện Cũ Và Nỗi Đau
- Chương 166: Đặc Quyền
- Chương 167: Nghiện
- Chương 168: Gặp Lão Bát
- Chương 169: Phá Tan Hang Ổ
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177: Hồi Kinh
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269: Phiên Ngoại 1 Giọt Nước Mắt
- Chương 270: Phiên Ngoại 2 Tư Thế Khó
- Chương 271: Phiên Ngoại 3 Tin Tức Ngoài Ý Muốn
- Chương 272: Phiên Ngoại 4 Ta Là Người Xấu Linh Nhi Không Thích Ư
- Chương 273: Phiên Ngoại 5 Ghen
- Chương 274: Phiên Ngoại 6
- Chương 275: Phiên Ngoại 7
- Chương 276: Phiên Ngoại 8
- Chương 277: Phiên Ngoại 9
Thích Sủng Ái Phúc Hắc Tiểu Nương Tử
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.