Chương 9
VỢ À, GIÚP ĐỠ MỘT CHÚT ĐI!
Cố Nghiên Ca mặc một chiếc áo gió màu be, một lần nữa trở về thành phố G đã tám ngày sau.
Mấy ngày nay, ở một đất nước xa lạ, cô tắt hết tất cả phương tiện liên lạc, nhân tiện điều chỉnh lại cảm xúc tồi tệ trong lòng.
Vừa ra khỏi cửa hải quan, cô đã nhìn thấy ở khu sảnh chờ, Lục Thiếu Nhiên cũng mặc một chiếc áo gió màu be dài đến đầu gối giống cô, phối với quần dài màu đen, đeo kính râm cười vẫy tay với cô.
“Vợ à, cuối cùng em cũng về rồi!”
Lục Thiếu Nhiên tiến lên phía trước, vô cùng tự nhiên đưa tay khoác lên bả vai Cố Nghiên Ca.
“Lấy móng vuốt ra!”
Cố Nghiên Ca đang muốn đẩy anh ta ra, Lục Thiếu Nhiên đã ra vẻ đáng thương nói: “Vợ à, giúp anh một chút đi, phía sau có một đám paparazzi kìa.”
Nghe vậy, Nghiên Ca hơi run lên: “Chuyện gì thế? Anh lại bị bắt được ăn vụng à?”
Lục Thiếu Nhiên đỡ trán than thở: “Vợ, anh không đáng tin như vậy sao? Lần này hơi khó giải quyết, bởi vì ông cụ biết Quý Thần rồi!”
Cố Nghiên Ca hé miệng nhỏ: “Ông nội biết rồi?”
“Ừ! Anh vẫn luôn rất cẩn thận, kết quả mấy ngày trước có báo đăng ảnh anh và Quý Thần cùng một khung hình...”
Nói xong, Cố Nghiên Ca nhìn bốn phía xung quanh, thấy bên cạnh coi như an toàn, cô nhíu đôi mày đẹp: “Cùng một khung hình... Hai người làm gì? Không phải là ôm hôn chứ?”
Lục Thiếu Nhiên lúng túng ho khan một tiếng: “Không có, chỉ là... ừm... anh hôn cậu ấy một chút, còn chưa tới mức hôn sâu mà!”
Cố Nghiên Ca: “...”
“Nghiên Ca, lần này em phải giúp anh. Ông nội rất tức giận! Trong nhà này, ông nội rất tốt với em, em giúp anh nói tốt vài lời đi.”
Trong đám người ở sân bay ồn ào nhộn nhịp, Lục Thiếu Nhiên ôm Cố Nghiên Ca tới thẳng nhà để xe.
Cùng ngày, trên trang bìa tạp chí giải trí của thành phố G công bố một tin tức: “Lục Thiếu Nhiên đến sân bay đón vợ yêu, Quý Thần ủ rũ chán nản một mình về tổ.” Website TruyenLau.com
Lục Thiếu Nhiên đưa Cố Nghiên Ca đi ăn sáng đơn giản, thuận tiện mua chút đồ, sau đó lái xe về thẳng nhà chính của nhà họ Lục.
Xe mới vừa dừng lại, thím Trương đã vội vã chạy tới: “Cậu chủ, ông cụ đang tìm cậu đó.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lục Thiếu Nhiên bất đắc dĩ nhìn Cố Nghiên Ca: “Vợ à...”
Cố Nghiên Ca trợn mắt nhìn anh ta: “Được việc thì ít!”
“Ừ đúng, anh biết mình hỏng chuyện có thừa mà! Vợ à, giúp anh đi.”
Lục Thiếu Nhiên xách vali của Cố Nghiên Ca lên lầu, hai người đi thẳng lên phòng sách tầng hai.
Phòng sách vừa giản dị vừa phong phú, bàn ghế cũ hiện lên nét cổ kính, trên giá đồ cổ cái gì cần có đều có cả, trong tủ sách bày đủ các loại sách. TruyenLau.com
“Ông nội...”
“Thằng ranh con này, mày còn dám trở lại? Mày nhìn xem mày làm ra chuyện tốt gì đi?”
Lục Văn Đức là người đứng đầu nhà họ Lục, năm nay đã bảy mươi ba tuổi.
Nhưng sức khỏe ông cụ vẫn rất khỏe mạnh, sắc mặt hồng hào, tuy đầu tóc đã bạc sương mai, nhưng vẫn rất uy nghiêm. w๖ebtruy๖enonlin๖ez
Ông cụ trợn mắt nhìn Lục Thiếu Nhiên, quải trượng trong tay còn hung hãn nện xuống mặt đất.
“Ông nội... Nghiên Ca về rồi ạ!
Sắc mặt Lục Văn Đức hơi khựng lại, ông cụ lập tức ném tờ báo trên bàn vào thùng rác.
“Nghiên Ca, về rồi à? Đường sá xa xôi có mệt không? Công ty các cháu thật quá độc ác, sao lại phải thường xuyên đi công tác vậy chứ!”
Lục Thiếu Nhiên: “...”
Đãi ngộ khác biệt này đúng là quá rõ ràng.
Cố Nghiên Ca cầm trong tay một hộp quà được gói rất đẹp, cô cười nói với Lục Văn Đức: “Ông nội, đây là quà cháu mua tặng ông, một bộ ấm trà phỏng Tống.”
Lục Văn Đức cười hì hì nhận lấy, thuận tiện còn hung dữ trợn mắt nhìn Lục Thiếu Nhiên một cái.
“Vẫn là Nghiên Ca có lòng!”
“Ông nội, có phải Thiếu Nhiên lại chọc giận ông đúng không ạ?”
Quyên góp ủng hộ Webtruyenonlinez.com
Chương 9
VỢ À, GIÚP ĐỠ MỘT CHÚT ĐI!
Cố Nghiên Ca mặc một chiếc áo gió màu be, một lần nữa trở về thành phố G đã tám ngày sau.
Mấy ngày nay, ở một đất nước xa lạ, cô tắt hết tất cả phương tiện liên lạc, nhân tiện điều chỉnh lại cảm xúc tồi tệ trong lòng.
Vừa ra khỏi cửa hải quan, cô đã nhìn thấy ở khu sảnh chờ, Lục Thiếu Nhiên cũng mặc một chiếc áo gió màu be dài đến đầu gối giống cô, phối với quần dài màu đen, đeo kính râm cười vẫy tay với cô.
“Vợ à, cuối cùng em cũng về rồi!”
Lục Thiếu Nhiên tiến lên phía trước, vô cùng tự nhiên đưa tay khoác lên bả vai Cố Nghiên Ca.
“Lấy móng vuốt ra!”
Cố Nghiên Ca đang muốn đẩy anh ta ra, Lục Thiếu Nhiên đã ra vẻ đáng thương nói: “Vợ à, giúp anh một chút đi, phía sau có một đám paparazzi kìa.”
Nghe vậy, Nghiên Ca hơi run lên: “Chuyện gì thế? Anh lại bị bắt được ăn vụng à?”
Lục Thiếu Nhiên đỡ trán than thở: “Vợ, anh không đáng tin như vậy sao? Lần này hơi khó giải quyết, bởi vì ông cụ biết Quý Thần rồi!”
Cố Nghiên Ca hé miệng nhỏ: “Ông nội biết rồi?”
“Ừ! Anh vẫn luôn rất cẩn thận, kết quả mấy ngày trước có báo đăng ảnh anh và Quý Thần cùng một khung hình...”
Nói xong, Cố Nghiên Ca nhìn bốn phía xung quanh, thấy bên cạnh coi như an toàn, cô nhíu đôi mày đẹp: “Cùng một khung hình... Hai người làm gì? Không phải là ôm hôn chứ?”
Lục Thiếu Nhiên lúng túng ho khan một tiếng: “Không có, chỉ là... ừm... anh hôn cậu ấy một chút, còn chưa tới mức hôn sâu mà!”
Cố Nghiên Ca: “...”
“Nghiên Ca, lần này em phải giúp anh. Ông nội rất tức giận! Trong nhà này, ông nội rất tốt với em, em giúp anh nói tốt vài lời đi.”
Trong đám người ở sân bay ồn ào nhộn nhịp, Lục Thiếu Nhiên ôm Cố Nghiên Ca tới thẳng nhà để xe.
Cùng ngày, trên trang bìa tạp chí giải trí của thành phố G công bố một tin tức: “Lục Thiếu Nhiên đến sân bay đón vợ yêu, Quý Thần ủ rũ chán nản một mình về tổ.”
Lục Thiếu Nhiên đưa Cố Nghiên Ca đi ăn sáng đơn giản, thuận tiện mua chút đồ, sau đó lái xe về thẳng nhà chính của nhà họ Lục.
Xe mới vừa dừng lại, thím Trương đã vội vã chạy tới: “Cậu chủ, ông cụ đang tìm cậu đó.”
Lục Thiếu Nhiên bất đắc dĩ nhìn Cố Nghiên Ca: “Vợ à...”
Cố Nghiên Ca trợn mắt nhìn anh ta: “Được việc thì ít!”
“Ừ đúng, anh biết mình hỏng chuyện có thừa mà! Vợ à, giúp anh đi.”
Lục Thiếu Nhiên xách vali của Cố Nghiên Ca lên lầu, hai người đi thẳng lên phòng sách tầng hai.
Phòng sách vừa giản dị vừa phong phú, bàn ghế cũ hiện lên nét cổ kính, trên giá đồ cổ cái gì cần có đều có cả, trong tủ sách bày đủ các loại sách.
“Ông nội...”
“Thằng ranh con này, mày còn dám trở lại? Mày nhìn xem mày làm ra chuyện tốt gì đi?”
Lục Văn Đức là người đứng đầu nhà họ Lục, năm nay đã bảy mươi ba tuổi.
Nhưng sức khỏe ông cụ vẫn rất khỏe mạnh, sắc mặt hồng hào, tuy đầu tóc đã bạc sương mai, nhưng vẫn rất uy nghiêm. w๖ebtruy๖enonlin๖ez
Ông cụ trợn mắt nhìn Lục Thiếu Nhiên, quải trượng trong tay còn hung hãn nện xuống mặt đất.
“Ông nội... Nghiên Ca về rồi ạ!
Sắc mặt Lục Văn Đức hơi khựng lại, ông cụ lập tức ném tờ báo trên bàn vào thùng rác.
“Nghiên Ca, về rồi à? Đường sá xa xôi có mệt không? Công ty các cháu thật quá độc ác, sao lại phải thường xuyên đi công tác vậy chứ!”
Lục Thiếu Nhiên: “...”
Đãi ngộ khác biệt này đúng là quá rõ ràng.
Cố Nghiên Ca cầm trong tay một hộp quà được gói rất đẹp, cô cười nói với Lục Văn Đức: “Ông nội, đây là quà cháu mua tặng ông, một bộ ấm trà phỏng Tống.”
Lục Văn Đức cười hì hì nhận lấy, thuận tiện còn hung dữ trợn mắt nhìn Lục Thiếu Nhiên một cái.
“Vẫn là Nghiên Ca có lòng!”
“Ông nội, có phải Thiếu Nhiên lại chọc giận ông đúng không ạ?”
Quyên góp ủng hộ Webtruyenonlinez.com
- Chương 1: - Chương 1
- Chương 2: - Chương 2
- Chương 3: - Chương 3
- Chương 4: - Chương 4
- Chương 5: - Chương 5
- Chương 6: - Chương 6
- Chương 7: - Chương 7
- Chương 8: - Chương 8
- Chương 9: - Chương 9
- Chương 10: - Chương 10
- Chương 11: - Chương 11
- Chương 12: - Chương 12
- Chương 13: - Chương 13
- Chương 14: - Chương 14
- Chương 15: - Chương 15
- Chương 16: - Chương 16
- Chương 17: - Chương 17
- Chương 18: - Chương 18
- Chương 19: - Chương 19
- Chương 20: - Chương 20
- Chương 21: - Chương 21
- Chương 22: - Chương 22
- Chương 23: - Chương 23
- Chương 24: - Chương 24
- Chương 25: - Chương 25
- Chương 26: - Chương 26
- Chương 27: - Chương 27
- Chương 28: - Chương 28
- Chương 29: - Chương 29
- Chương 30: - Chương 30
- Chương 31: - Chương 31
- Chương 32: - Chương 32
- Chương 33: - Chương 33
- Chương 34: - Chương 34
- Chương 35: - Chương 35
- Chương 36: - Chương 36
- Chương 37: - Chương 37
- Chương 38: - Chương 38
- Chương 39: - Chương 39
- Chương 40: - Chương 40
- Chương 41: - Chương 41
- Chương 42: - Chương 42
- Chương 43: - Chương 43
- Chương 44: - Chương 44
- Chương 45: - Chương 45
- Chương 46: - Chương 46
- Chương 47: - Chương 47
- Chương 48: - Chương 48
- Chương 49: - Chương 49
- Chương 50: - Chương 50
- Chương 51: - Chương 51
- Chương 52: - Chương 52
- Chương 53: - Chương 53
- Chương 54: - Chương 54
- Chương 55: - Chương 55
- Chương 56: - Chương 56
- Chương 57: - Chương 57
- Chương 58: - Chương 58
- Chương 59: - Chương 59
- Chương 60: - Chương 60
- Chương 61: - Chương 61
- Chương 62: - Chương 62
- Chương 63: - Chương 63
- Chương 64: - Chương 64
- Chương 65: - Chương 65
- Chương 66: - Chương 66
- Chương 67: - Chương 67
- Chương 68: - Chương 68
- Chương 69: - Chương 69
- Chương 70: - Chương 70
- Chương 71: - Chươn g71
- Chương 72: - Chương 72
- Chương 73: - Chương 73
- Chương 74: - Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
Thiên Đường Có Em
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.