Giọng cô ta the thé, sắc nhọn như móng tay cào trên mặt kính, từng câu từng chữ như muốn xuyên thủng màng nhĩ tôi.
Tôi kiên nhẫn đợi đến khi lỗ tai bớt ong ong mới nhàn nhạt đáp lại:
"Đây là mẹ tôi, không phải mẹ cô. Cô kích động như vậy, thật sự rất dễ khiến người ta hiểu lầm đấy."
"Hình không phải photoshop đâu, trình chỉnh sửa ảnh của tôi không giỏi đến mức ấy. Nếu cô vẫn không tin, tôi mở nắp hũ tro cho cô xem nhé? Yên tâm, bên trong không phải bột cacao đâu. Hoặc, tôi gửi giấy chứng tử cho cô coi?"
"Mùng Ba Tết mà gửi mấy thứ này cũng không hay lắm nhỉ… À phải rồi, cô nói gọi điện thoại, có gọi được không?"
Từng tin nhắn lần lượt được gửi đi, nhưng lần này, Mạnh Tâm Nhi không còn hồi âm nữa.
Chắc là đang điên cuồng bấm gọi rồi.
3.
Mạnh Tâm Nhi cuối cùng cũng im hơi lặng tiếng, tôi cũng chẳng buồn quan tâm nữa. Nhân lúc rảnh rỗi, tôi lên mạng tra cứu chính sách giải tỏa khu tôi ở.
Hai căn nhà cũ của gia đình tôi thuộc diện tái định cư, sắp tới sẽ bị phá dỡ.
Khoản bồi thường của chính quyền cũng khá ổn, nhưng trước đây Vương Phụng Kiều lại không vừa ý. Bà ta dọn hết đồ đạc ra ngoài nhưng vẫn ép tôi phải ở lại, kiên quyết không cho bên giải tỏa động vào.
Giờ bà ta đi rồi, tôi cũng không muốn làm khó chính quyền nữa.
Hôm sau, tôi đến văn phòng giải tỏa để làm thủ tục. Website TruyenLau.com
Vừa bước đến cầu thang, tôi đã nghe thấy tiếng ồn ào từ hành lang.
"Đó là nhà của tôi! Mấy người lấy quyền gì mà đập đi?! Tiền bồi thường cũng quá thấp rồi, tôi nói cho mấy người biết, tôi không đồng ý đâu!"
"Tôi có chết cũng phải chết ở nhà mình! Mấy người dám phá, cứ chờ đấy!"
TruyenLau
Giọng nói này nghe rất quen.
Tôi khựng lại một giây, rồi lập tức đổi hướng, đi lên văn phòng bằng cầu thang bên kia
Hồ sơ đầy đủ, giấy tờ hợp lệ, ký tên xong rất nhanh tôi đã nhận được tấm séc tiền bồi thường.
Website TruyenLau.com
Nhân viên ở đó bắt tay tôi, không ngừng cảm ơn:
"Cảm ơn cô đã hỗ trợ công tác của chúng tôi. Giá mà ai cũng có ý thức như cô thì tốt biết mấy!"
Tôi cũng vui vẻ bắt tay lại:
"Cảm ơn, cảm ơn khoản tiền bồi thường của các anh, cũng cảm ơn vì đã cho tôi thêm phần hỗ trợ gấp đôi."
Bước ra khỏi tòa nhà, tôi không nhịn được mà thở dài cảm thán.
Đấy, nhìn xem, người tốt luôn được báo đáp mà.
Tôi cầm theo tấm séc, quay lại ngân hàng hôm trước.
Vừa thấy tôi bước vào, vị giám đốc kia lập tức tái mặt.
Nhưng đến khi nhìn rõ tấm séc trong tay tôi, sắc mặt ông ta lại chuyển sang đỏ bừng, vội vàng dẫn tôi vào phòng làm việc.
Từ đó, tôi chính thức trở thành SVIP của ngân hàng, đồng thời lại một lần nữa tay xách nách mang rời đi như đi lấy hàng về.
Về đến khách sạn, tôi ngủ một giấc thật ngon.
Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại inh ỏi như sấm rền.
Mắt nhắm mắt mở chưa kịp nhìn rõ màn hình, tôi theo phản xạ nhấc máy.
Giọng ông cậu vang lên bên kia, gào rú như muốn đốt cháy màng nhĩ tôi:
"Trần Mộc! Nhà cửa sao cô lại dám đồng ý cho tháo dỡ?! Mẹ cô vừa mất mà cô đã phá nhà của bà ấy rồi sao?! Tiền bồi thường đâu?! Có phải cô lấy rồi không?! Mau giao ra đây cho tôi!"
Tôi chẳng nói một lời, lạnh lùng cúp máy.
Thiên Kim Giả Và Kẻ Thừa Kế Thật
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.