Thiên Tài Bảo Bối: Tổng Tài Không Được Đụng Mẹ Ta

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thiên Tài Bảo Bối: Tổng Tài Không Được Đụng Mẹ Ta

Tác giả : Hồng Nhận

Chương 11: Nụ cười gian tà,hắn ôm cô. .

Vừa định cám ơn lần nữa đột nhiên phát hiện Thanh Phong Tuấn vì khoác áo cho cô mà khoảng cách cả hai thật gần! !

Gió đêm có chút lạnh,không biết có phải gặp ảo giác không cô ngược lại cảm thấy hơi thở Thanh Phong Tuấn có chút nóng.

Hơi thở của hắn lướt qua nơi cổ trơn bóng như ngọc,có chút nóng,cũng có chút nhột,Diệp Vị Ương không nhịn được co rúm lại một chỗ.

“Cô gái,cô sợ tôi?” Thanh Phong Tuấn cố ý tiếp cận vành tai của cô,khóe môi khẽ nhếch mang theo nụ cười,nói thật mờ ám.

“Không. . . . . . Không phải,tôi đang lạnh đấy?Tối vậy tôi lạnh cũng bình thường mà.” Diệp Vị Ương mở miệng nói dối.

“Còn lạnh sao? Đi,đi lên xe tôi,tôi đưa cô về nhà.” Hắn tiếp tục nói chuyện bên tai cô giống như rút ngắn khoảng cách giữa cô và hắn,còn làm động tác mập mờ như là chuyện đương nhiên,giống như bọn họ không phải hôm nay mới biết mà đã rất nhiều rất nhiều năm,quen thuộc như người yêu.

Điều này khiến Diệp Vị Ương có chút lúng túng xấu hổ,tại sao giống như hai người đang yêu nhau nha? Cô quen hắn lắm sao? . . . . . . Lại nói mùi vị khoan khoái nhẹ nhàng trên người hắn cực kỳ dễ ngửi,chắc chắn là người rất thích sạch sẽ!
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Diệp Vị Ương trong lòng thầm mắng bản thân cũng bắt đầu mê dzai rồi,đang định giữ tỉnh táo cách xa hắn một chút nhưng Thanh Phong Tuấn căn bản không cho cô cơ hội từ chối,cũng không để cho cô một mình xấu hổ,hắn đã tự tiện nắm tay cô đi về phía trước.

Nhiệt độ trong tay hắn truyền sang tay cô,Diệp Vị Ương lập tức cảm thấy một loại yên ổn,khỏe mạnh mà có lực!

Bàn tay của hắn dày rộng,ngón tay thon dài trắng nõn nắm cổ tay mảnh khảnh của cô như một cái vòng tay không gì phá nổi,bị hắn nắm tay kéo Website TruyenLau.com đi,cô có một cảm giác giống đã tìm được người chồng một đời một kiếp cũng không buôn tay mình.

Nhưng . . . . . . mới được hai bước,Thanh Phong tuấn lại đột nhiên dừng bước!Thế nên Diệp Vị Ương không kịp phản ứng trực tiếp đụng vào lưng hắn.

“. . . . . . A.” Bị đụng có chút đau,Diệp Vị Ương vừa định đưa tay xoa lên,lại bị Thanh Phong Tuấn ôm ngang người! Trời ạ,trong nháy mắt Đọc truyện tại TruyenLau.com bay lên trời người mất đi thăng bằng khiến Diệp Vị Ương hoảng sợ không thôi,bàn tay vươn ra chuẩn bị xoa trán thoáng cái hốt hoảng ôm cổ Thanh Phong Tuấn.

Ack,tư thế này làm hai người càng thân mật mập mờ. . . . . .

Diệp Vị Ương chưa bao giờ nhích đến gần ai,ngay cả Dạ Phi Phàm luôn thầm mến cũng chưa ôm qua cô.Trong khoảng thời gian ngắn hai má cô đỏ bừng,ngượng ngùng không thôi,một đôi mắt to như nai con thấp thỏm nhìn hắn,rất nhẹ rất nhẹ hỏi: “Anh. . . . . . Tại sao muốn. . . . . .” Ôm tôi? Hai chữ này thật sự hỏi không được.

Thanh Phong Tuấn giống như đóan được cô đang nghĩ gì,nhìn đôi má đỏ hồng của cô tâm tình thật tốt cảm thấy rất thú vị cho nên cười một cái! Nụ cười này ngay cả ánh trăng ủ ê phai nhạt,ai nói chỉ có phụ nữ cười mới khuynh thành? Người đàn ông trước mắt này chỉ có hơn không kém!

Hắn cười Diệp Vị Ương mới nhìn thấy trên gương mặt anh tuấn bức người xuất hiện một đôi má lúm đồng tiền,chậc chậc,tôn lên khuôn mặt tinh xảo không có chút nào tỳ vết đúng là rất yêu nghiệt. . . . . .

“Chân Diệp tiểu thư bị thương,tôi ôm cô lên xe là chuyện phải làm” Diệp Vị Ương sững sờ nhìn mặt hắn,trong hoảng hốt nghe ra tâm trạng của hắn rất tốt khi nói câu này.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu