Như thể không hề bị Diệp Linh Khê tác động đến tâm trạng, Giang Mộ Tuyết tới một con phố khác, tiếp tục lựa chọn sản phẩm mỹ nghệ thủ công để trang trí biệt thự.
Giang Mộ Tuyết đi mua sắm đến trưa, ngoài việc chọn mua đồ trang trí thì cô còn mua rất nhiều đồ gia dụng và chăn gối. Cô bảo người ta ship hết đồ đã mua tới biệt thự, còn mình thì chỉ ôm một món đồ mỹ nghệ hình linh dương, mãi đến khi mặt trời lặn mới trở về tiểu khu Ngân Hà.
Đèn trong biệt thự chưa bật, Tần Phong vẫn chưa về.
Giang Mộ Tuyết biết hôm nay Lục Chi Cửu trở về, Tần Phong khó tránh khỏi việc phải tăng ca, vì thế cô đã làm mấy món ăn, một mình ăn cơm chứ không đợi Tần Phong về, sau đó đọc những thứ liên quan đến quỹ.
Trong khoảng thời gian gần đây cô và Tần Phong trên cơ bản đều như thế, Giang Mộ Tuyết cũng đã quen rồi.
***
Tòa cao ốc Thiên Diệp.
Lúc này đã gần bảy giờ tối, nhưng Tài chính Thiên Nhiên trên tầng mười một vẫn sáng đèn.
Sáng nay Trần Tử Nhiễm và Ninh Trạch Tây bỗng bị Ủy ban điều tiết chứng khoán đưa đi, mặc dù công ty chưa đến mức hoảng hốt, nhưng ai cũng ăn ý, nhất mực chờ Thẩm Thiên Trường trở về.
Bảy giờ mười lăm phút, một chiếc xe màu đen dừng lại trước cửa Thiên Diệp. Sau khi nhìn theo bóng Thẩm Thiên Trường vào cao ốc, Lục Chi Cửu lại bảo Tần Phong tới Tập đoàn Lục Đạt.
Trên xe chỉ còn lại hai người, Lục Chi Cửu nói thản nhiên: “Chuyện hôm nay là thế nào?”
Tần Phong lắc đầu: “Tôi đã thăm dò rồi, trước mắt có vẻ như chỉ là một cuộc điều tra bình thường theo lệ. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, tối nay bạn và đàn anh của bà chủ sẽ được ra khỏi Ủy ban điều tiết chứng khoán.”
“Ừm.”
Trong xe lại chìm vào sự yên tĩnh. Tần Phong lái xe xuống tầng hầm của Lục Đạt, anh nhìn Lục Chi Cửu qua gương chiếu hậu, cân nhắc rồi mở miệng: “Tổng Giám đốc Lục, hai ngày trước cô Lâm về nước, cô ấy đã liên lạc với tôi.”
“Ừm.” Lục Chi Cửu chỉ nói một chữ, không nghe ra được chút cảm xúc nào.
“Nếu sau này cô ấy đến tập đoàn tìm anh, tôi có cần sai người chặn lại không?”
“Không cần.”
***
TruyenLau
Thẩm Thiên Trường đến công ty, phát hiện ra không chỉ có Tống Ngưng Y mà tất cả mọi người đều ở đây.
Thời khắc ấy trong lòng cô vẫn thấy cảm động, cô hỏi qua Tống Ngưng Y về tình hình, cuối cùng chỉ bảo Hà Tịch và Tống Ngưng Y ở lại, những người khác đều được trở về.
Sau khi mọi người đi, Thẩm Thiên Trường dẫn Tống Ngưng Y và Hà Tịch ra khỏi tòa cao ốc Thiên Diệp, ba người cùng tới Ủy ban điều tiết chứng khoán của thành phố Vân.
Xe mới đi được một đoạn thì điện thoại của Thẩm Thiên Trường vang lên, là số của Trần Tử Mặc. Website TruyenLau.com
Gần đây Trần Tử Mặc không ở trong nước, nhưng hôm nay Trần Tử Nhiễm và Ninh Trạch Tây đột nhiên bị người của Ủy ban điều tiết chứng khoán đưa đi, đã có mấy nhà đầu tư gọi điện thoại quốc tế cho anh ta rồi.
“Thiên Trường, bây giờ cô còn ở thành phố Nhĩ không?”
“Tôi về thành phố Vân rồi.”
“Tôi cũng mới biết chuyện Tiểu Nhiễm và đàn anh của các cô bị Ủy ban điều tiết chứng khoán đưa đi, ngày mai tôi sẽ về nước.”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhưng Thẩm Thiên Trường không tán thành: “Trước mắt đừng về vội. Bây giờ tôi đang trên đường tới Ủy ban điều tiết chứng khoán, anh cứ đợi tin của tôi đã, hẳn là vấn đề không lớn lắm đâu. Anh đã đi công tác thì không thể để chậm trễ lịch trình được.”
Trần Tử Mặc thở dài một tiếng, đi công tác hay đi chữa trị vết thương lòng thì chỉ có một mình anh ta là biết rõ nhất thôi.
“Được, vậy tôi chờ tin của cô.”
Vừa tắt máy của Trần Tử Mặc thì điện thoại lại vang lên, lần này là Thịnh Lam gọi tới.
“Tôi nghe nói Tài chính Thiên Nhiên gặp rắc rối à?”
“Ai nói với cô thế.” Thẩm Thiên Trường không thể có thái độ tốt với Thịnh Lam được.
Thịnh Lam cười gượng: “Bây giờ trong ngành đồn ầm lên rồi.”
Quả nhiên, chuyện tốt không ai hay, chuyện xấu bay ngàn dặm.
Điện thoại của Thẩm Thiên Trường trong trạng thái kết nối liên tục, Tạ Lan Doãn hoàn toàn không gọi tới được, chỉ có thể gọi cho Tống Ngưng Y, Tống Ngưng Y thì lại đang lái xe, thế nên đành phải để Hà Tịch nghe máy.
Còn cô vẫn đang thảo luận với Thịnh Lam.
“Cô yên tâm, tuyệt đối sẽ không ảnh hưởng đến lợi ích của Dầu khí Thịnh Thiên.”
“Lúc này mà cô còn lo được cho Dầu khí Thịnh Thiên, chuyện cô nên quan tâm là hành trình tuần trăng mật phải chấm dứt đột ngột, cảm giác khó chịu lắm nhỉ?”
“…”
Thẩm Thiên Trường thật sự không hiểu vì sao người phụ nữ tên Thịnh Lam này lại thích quan tâm đến đời sống riêng tư của người khác như vậy. Mặc dù cô ta nói không sai, quả thực là cô rất khó chịu, nhưng liên quan gì đến cô ta. Đọc truyện tại ngontinhhay.com
“Cười trên nỗi đau của người khác đấy hả?”
“Coi như thế đi, ai bảo tôi thích người đàn ông của cô…”
“Không có việc gì nữa thì tôi tắt đây.” Thẩm Thiên Trường nói lạnh lùng.
“Đừng tắt, tôi vẫn chưa nói hết.”
Thấy mình lại đụng vào giới hạn của Thẩm Thiên Trường, Thịnh Lam vội ngừng chế nhạo: “Lúc trước tôi từng nói là gặp Thẩm Thiên Ca trong một buổi giao lưu cựu sinh viên của Đại học Z, cô có còn nhớ không?”
“Nhớ.”
“Chỉ có người đã tốt nghiệp từ ba năm trở lên mới được mời đến buổi giao lưu đó, nhưng Thẩm Thiên Ca mới tốt nghiệp khóa này, vậy mà cô ta lại có thiệp mời để đến.”
Thẩm Thiên Trường nhíu mày một cái: “Sở Nam Tuyển đưa cô ta à?”
Thịnh Lam cảm thấy hơi bất ngờ: “Sao cô biết?”
“Nghe nói hai người tạt rượu vang lên người nhau vào buổi hội thảo chuyên ngành, tôi còn tưởng rằng đó là cách thức chào hỏi đặc biệt của Đại học Z cơ đấy.”
“…”
Giọng nói của Thịnh Lam hơi cứng ngắc, cô ta nói tiếp: “Thẩm Thiên Ca cũng nói với tôi như thế, nhưng tôi đã đi chứng thực rồi, trong buổi giao lưu hôm đó Sở Nam Tuyển đi công tác ở thành phố Phong, anh ta không hề có mặt, hơn nữa anh ta cũng không biết Thẩm Thiên Ca tới buổi giao lưu.”
“Vậy thì là ai?”
Thẩm Thiên Trường nhíu mày lại, nếu thật sự là Sở Nam Tuyển thì còn đỡ, bây giờ không phải là Sở Nam Tuyển, chỉ có thể chứng minh rằng đằng sau chuyện này vẫn còn người khác.
“Tôi không biết…”
Thẩm Thiên Trường nở nụ cười: “Nghe nói Giám đốc Thịnh có tiếng là ‘bà hoàng khó chơi’ trong ngành, không ngờ cũng có lúc bị người ta dắt mũi nhỉ?”
“Thẩm Thiên Trường, tôi phát hiện ra bây giờ cô không bỏ qua bất cứ một cơ hội nào để nói móc tôi hết.”
“Không phải là học theo cô sao?”
“…”
Lần đầu tiên Thẩm Thiên Trường cảm thấy Thịnh Lam cũng khá thú vị.
“Bắt đầu từ buổi giao lưu, tra từng người từng người một, người tổ chức buổi giao lưu, những người xuất hiện trong buổi giao lưu, những người được mời, kiểu gì cũng để lại dấu vết.”
Nói móc là việc của nói móc, nhưng Thẩm Thiên Trường cũng rất muốn biết là ai đang giúp Thẩm Thiên Ca, vậy nên xét theo một mức độ nào đó thì cô và Thịnh Lam cùng đứng trên một lập trường.
“Không cần cô nhắc thì tôi cũng điều tra rồi, nhưng không có bất cứ một dấu vết gì cả.”
“Vậy thì điều tra thêm về kẻ thù của cô.”
Mấy năm qua Thịnh Lam cũng kết thù với không ít người trong ngành, có một hai kẻ muốn trả thù cũng là điều dễ hiểu.
“Ha.” Thịnh Lam xì một tiếng: “Vì sao không phải là kẻ thù của cô?”
“Đợi đã!” Thịnh Lam bỗng nhớ đến điều gì đó: “Vì sao không phải là kẻ thù của cả tôi và cô?”
Thẩm Thiên Trường nhướng mày.
Sau mấy giây yên tĩnh, đầu bên kia điện thoại vang lên giọng nói dồn dập của Thịnh Lam: “Sao tôi lại quên mất Hứa Khanh Nguyệt nhỉ!”
Hứa Khanh Nguyệt, đối thủ một mất một còn của Thịnh Lam, người ái mộ Lục Chi Cửu, tình địch ngầm của Thẩm Thiên Trường.
Một mũi tên trúng hai đích trong buổi họp báo của Dầu khí Thịnh Thiên, thủ đoạn và tâm cơ như vậy rất giống chuyện mà Hứa Khanh Nguyệt có thể làm ra được!
“Bây giờ cô cũng chỉ đang đoán thôi, chuyện gì cũng phải có chứng cứ.” Thẩm Thiên Trường nhắc nhở.
“Tôi sẽ đi tìm chứng cứ, một khi chắc chắn là cô ta, tôi nhất định phải chính tay xé nát đóa bạch liên(*) đê hèn ấy!”
(*) Bạch liên hay bạch liên hoa: Ý chỉ những người có bề ngoài trông ngây thơ, đơn thuần nhưng thực chất đầy mưu mô và thủ đoạn.
Thẩm Thiên Trường mỉm cười, nếu là Hứa Khanh Nguyệt thật thì cô cũng không ngại để người khác xử lý tình địch giúp mình.
“Được rồi, tôi không quấy rầy cô đi đón người về nữa. Nhưng trước khi tắt máy, tôi vẫn muốn nói một câu, cô may mắn thật đấy, bây giờ đến cả Thẩm Thiên Ca cũng vào tù rồi, Hứa Khanh Nguyệt thì có tôi giải quyết cho cô, đúng là ông trời cũng đang giúp cô!”
“So với chuyện này thì tôi muốn nghe cô nói tân hôn vui vẻ hơn.”
“Cứ nằm mơ tiếp đi!”
Thịnh Lam nghiến răng nghiến lợi rồi tắt máy ngay lập tức.
- Chương 1: Trước đây em không cố chấp như thế
- Chương 2: Lục chi cửu của tập đoàn lục đạt
- Chương 3: Xem mắt
- Chương 4: Tại sao lại chọn tôi?
- Chương 5: Hay là chúng ta thử xem sao?
- Chương 6: Chúng ta có qua có lại
- Chương 7: Để tôi xem chị có thể giả vờ tới khi nào
- Chương 8: Đừng có quá đáng quá
- Chương 9: Anh thật sự đã từng hiểu em sao?
- Chương 10: Là cô ấy
- Chương 11: Chúc ngủ ngon, lục chi cửu
- Chương 12: Có cần anh đưa em tới đó không?
- Chương 13: Tôi là trần tử mặc
- Chương 14: Không lẽ đã đến nhầm hồng môn yến rồi sao?
- Chương 15: May mắn làm sao!
- Chương 16: Cô có tin vào tình yêu sét đánh không?
- Chương 17: Đến đón em
- Chương 18: Thẩm thiên trường, không kịp nữa rồi
- Chương 19: Tiết kiệm điện
- Chương 20: Bạn gái cũ
- Chương 21: Thành phố yêu thích nhất
- Chương 22: Thoát khỏi tầm kiểm soát
- Chương 23: Chúng ta có nên rút trước không?
- Chương 24: Tối hôm đó có ngủ với anh ta không?
- Chương 25: Lập tức đuổi việc lễ tân đi
- Chương 26: Thiết kế riêng
- Chương 27: Sao lại là chị?
- Chương 28: Ý của cô là tôi mù à?
- Chương 29: Chắc chắn tớ sẽ giúp cậu
- Chương 30: Lễ kỷ niệm 30 năm thành lập cố thị
- Chương 31: Cô ta không xứng!
- Chương 32: Cô gái chung xe, đẹp như hoa nở
- Chương 33: Cùng nhau xuống địa ngục đi
- Chương 34: Chỉ cần cô ấy không sao
- Chương 35: Phải làm sao mới có thể dỗ cho tổng giám đốc của anh vui đây?
- Chương 36: Nếu bây giờ em nói em thích anh thì sao?
- Chương 37: Có phải em muốn bị ném ra ngoài không?
- Chương 38: Cuộc sống không còn gì đáng để lưu luyến
- Chương 39: Tổng giám đốc lục… của tôi
- Chương 40: Lấy đá đập chân mình
- Chương 41: Đợi bị em “lợi dụng”
- Chương 42: Người đàn ông của cậu đáng sợ quá
- Chương 43: Làm người ngồi thử ở xe của em
- Chương 44: Bây giờ em ra lệnh cho anh
- Chương 45: Bây giờ em ra lệnh cho anh
- Chương 46: Anh cam tâm tình nguyện bị em lợi dụng
- Chương 47: Tự mình biết mình
- Chương 48: Nhìn rõ một người
- Chương 49: Cô muốn bù đắp cho lục chi cửu
- Chương 50: Cô muốn bù đắp cho lục chi cửu
- Chương 51: Cô muốn bù đắp cho lục chi cửu
- Chương 52: Cô muốn bù đắp cho lục chi cửu
- Chương 53: Rung động
- Chương 54: Chứng minh thế nào
- Chương 55: Trời xanh ơi!
- Chương 56: Thỏa thuận cổ đông
- Chương 57: Cuối cùng cô cũng ra tay rồi
- Chương 58: Gỡ xuống trong vòng ba phút
- Chương 59: Chỉ cho phép địa cửu xứng với thiên trường
- Chương 60: Trợ lý tổng giám đốc
- Chương 61: Có cần tôi đưa cô về không?
- Chương 62: Lòng trắc ẩn
- Chương 63: Chúng ta yêu nhau trong vui vẻ, chia tay trong hòa bình đi
- Chương 64: Chỉ cho phép lục chi cửu xứng với thẩm thiên trường
- Chương 65: Hai chúng ta đều biết rõ
- Chương 66: Cô ta đúng là một người phụ nữ đáng sợ
- Chương 67: Thẩm vấn ba bên?
- Chương 68: Mày phải chia tay với lục chi cửu
- Chương 69: Năm triệu đủ không?
- Chương 70: Thủ đoạn thấp hèn
- Chương 71: Chắc chắn anh sẽ gặp được một người con gái tốt hơn
- Chương 72: Tôi không cần nữa
- Chương 73: Anh hối hận rồi
- Chương 74: Anh đang đợi em
- Chương 75: Anh đang đợi em
- Chương 76: Cho tớ leo cây
- Chương 77: Không chút tác dụng
- Chương 78: Thẩm thiên trường rất tốt
- Chương 79: Để tôi giám sát thói quen ăn uống
- Chương 80: Cho bản thân một cơ hội
- Chương 81: Vẫn chưa đủ
- Chương 82: Đích thân giám sát
- Chương 83: Anh bắt nạt em
- Chương 84: Môi của em không muốn khỏi thì phải
- Chương 85: Năng lực tự lo liệu sinh hoạt
- Chương 86: Tức no rồi
- Chương 87: Anh bị thương sao?
- Chương 88: Anh cho em một cơ hội
- Chương 89: Vợ chưa cưới của tôi
- Chương 90: Bí mật thu mua
- Chương 91: Ở bên anh, em còn cần phải lo lắng hay sao?
- Chương 92: Bạn trai của thẩm thiên trường thì có
- Chương 93: Đổi cách gọi, gọi cô ấy là chị lục
- Chương 94: Hình như em lại thích anh thêm một chút rồi
- Chương 95: Cô thỏa hiệp
- Chương 96: Làm bạn gái tôi
- Chương 97: Tôi càng mong đợi xem rốt cuộc cô có thể giẫm tôi dưới chân hay không?
- Chương 98: Coi thường
- Chương 99: Người ăn bánh đầu tiên
- Chương 100: Nhân vật có hay không cũng được
- Chương 101: Tối nay không về nữa
- Chương 102: Bẩn thỉu
- Chương 103: Mê tình điệp
- Chương 104: Lục chi cửu, cứu em!
- Chương 105: Rốt cuộc bình thường em hay đọc những loại sách gì thế?
- Chương 106: Iq xếp hạng đầu
- Chương 107: Mặc người xâu xé
- Chương 108: Đòi lại toàn bộ
- Chương 109: Mất ngủ
- Chương 110: Sớm bán mình cho lục chi cửu đi
- Chương 111: Nghiêm túc
- Chương 112: Người phụ nữ ngu ngốc kia bị trả đũa rồi
- Chương 113: Thể diện của nhà họ thẩm đã bị nó hủy hoại sạch sẽ rồi
- Chương 114: Chuẩn bị ly hôn đi
- Chương 115: Đừng hòng có thể bước chân vào nhà họ thẩm một lần nữa
- Chương 116: Con muốn đến tập đoàn lục đạt
- Chương 117: Rốt cuộc là ghét cô đến mức độ nào?
- Chương 118: Phải lúc nào cũng nhớ anh
- Chương 119: Nhà họ lục
- Chương 120: Một nửa hoàn hảo của lục chi cửu
- Chương 121: Ông không đồng ý
- Chương 122: Chị gái của lục chi cửu
- Chương 123: Chị gái của lục chi cửu
- Chương 124: Em dâu chị
- Chương 125: Một mình
- Chương 126: Lục chi cửu, em nhớ anh rồi!
- Chương 127: Hoa hồng xanh
- Chương 128: Dạ oanh gãy cánh
- Chương 129: Bình thường cậu cũng chơi ghê đấy
- Chương 130: Đưa tên cặn bã đó vào tròng rồi
- Chương 131: Chúc mừng cô đã trúng tuyển
- Chương 132: Đừng càng lún càng sâu nữa
- Chương 133: Đẩy ôn khải lương vào chỗ chết
- Chương 134: Hoàn toàn chứt đứt đường lui của hắn
- Chương 135: Vậy thì để hắn mãi mãi không nói được nữa
- Chương 136: Hồng hạnh vượt tường(*)
- Chương 137: Thẩm thiên trường, anh rất thích
- Chương 138: Đóng vị thế một cách hoàn hảo
- Chương 139: Em gửi tương tư vào trăng sáng
- Chương 140: Sống đến bạc đầu
- Chương 141: Lát nữa còn có tôi
- Chương 142: Nhà tôi không phải đầm rồng hang hổ
- Chương 143: Là lúc thích hợp để sinh con
- Chương 144: Đỏ mặt
- Chương 145: Bị shock rồi
- Chương 146: Không phải là để chọc tức cô ta
- Chương 147: Anh có muốn nghe thử câu chuyện của tôi không?
- Chương 148: Anh có muốn nghe thử câu chuyện của tôi không?
- Chương 149: Anh rất đói
- Chương 150: Làm bạn gái tức giận thì phải làm sao đây?
- Chương 151: Mùi hương trên người em hôm nay
- Chương 152: Em cắn chết anh
- Chương 153: Một món quà, một nụ hôn
- Chương 154: Hai đứa này hòa thuận với nhau từ khi nào thế?
- Chương 155: Cô ấy không phải người ngoài
- Chương 156: Cô ấy không phải người ngoài
- Chương 157: Chú chín
- Chương 158: Nếu đã không có được
- Chương 159: Thể hiện rằng sau này anh chỉ thuộc về một mình em
- Chương 160: Anh chưa ăn
- Chương 161: Hẹn hò
- Chương 162: Thẩm thiên trường, kế khích tướng không có tác dụng với anh đâu
- Chương 163: Em đang hờ hững với anh
- Chương 164: Ừm, ngọt thật
- Chương 165: Chỉ có em
- Chương 166: Bây giờ tôi có chút việc riêng
- Chương 167: Một ngày nào đó anh sẽ nhìn thấy em
- Chương 168: Đêm không về nhà
- Chương 169: Không tiện gặp người khác giới một mình
- Chương 170: Cậu đừng cợt nhả như thế được không
- Chương 171: Ai nói cứ thích thì nhất định phải ở bên nhau
- Chương 172: Chẳng qua chỉ vì một người phụ nữ
- Chương 173: Tại sao không trả lời tin nhắn
- Chương 174: Tên đàn ông chết tiệt đã không trả lời tin nhắn còn ăn nói hùng hồn như thế được
- Chương 175: Ngoan ngoãn đợi em
- Chương 176: Nói cho cô biết một bí mật
- Chương 177: Đập phá địa bàn của nhau
- Chương 178: Các người coi diệp thị chúng tôi là gì?
- Chương 179: Hoàn toàn kết thù oán với nhau rồi
- Chương 180: Em thích anh quá đi mất
- Chương 181: Có bạn trai cũng không thể về sớm
- Chương 182: Ông cho rằng trên đời này không có ai xứng với anh
- Chương 183: Cũng không phải là chưa đi mua bao giờ
- Chương 184
- Chương 185: Tại sao người bị báo ứng chỉ có cô ta?
- Chương 186: Anh khác em!
- Chương 187: Ký đến chết thì thôi
- Chương 188: Cậu hai nhà họ tần đùa giỡn với đời…
- Chương 189: Anh không muốn lặp lại câu nói đó nữa
- Chương 190: Thách thức giới hạn của một người đàn ông
- Chương 191: Đã kết thúc từ lâu rồi
- Chương 192: Sói xám và thỏ trắng
- Chương 193: Em thích anh
- Chương 194: Thím chín
- Chương 195: Có phải là sau này cháu có thể tìm thím ấy chơi không?
- Chương 196: Tất cả mọi người đều tưởng là nó đã chết rồi
- Chương 197: Anh thả em xuống trước đã
- Chương 198: Sẽ lạnh lẽo đến mức nào đây
- Chương 199: Chẳng lẽ cháu muốn đùa giỡn tiểu cửu nhà này à?
- Chương 200: Bà nội bất ngờ đến chỗ tôi ở
- Chương 201: Chết trong xấu hổ và tức giận
- Chương 202: Bạn gái tôi bị trẹo chân rồi
- Chương 203: Người đàn ông độc mồm độc miệng
- Chương 204: Cảm giác được người khác che chở
- Chương 205: Để tôi chăm sóc cho cô
- Chương 206: Người quen cũ hay kẻ thù cũ
- Chương 207: Bỏ tiền mua một bài học kinh nghiệm
- Chương 208: Con gái riêng
- Chương 209: Người theo đuổi
- Chương 210: Có phải cậu và lục chi cửu đang có mâu thuẫn với nhau không?
- Chương 211: Xin lỗi
- Chương 212: Làm hòa
- Chương 213: Con gái út của chủ tịch tập đoàn thịnh thiên
- Chương 214: Vì ghen nên trốn trong phòng khóc lóc một mình
- Chương 215: Thời gian cả đời không hề ngắn chút nào
- Chương 216: Vậy thì để ngỏ cửa chờ cô ta đến
- Chương 217: Tôi cảm thấy tôi còn có thể cứu vớt được
- Chương 218: Tình địch có thể xúi giục
- Chương 219: Cậu lại nỡ cãi nhau với cô ấy à?
- Chương 220: Tôi là trẻ mồ côi, không có người thân gì hết
- Chương 221: Thẩm thiên trường “cậy được cưng chiều mà kiêu ngạo”
- Chương 222: Cô là ai?
- Chương 223: Rõ ràng là cố ý
- Chương 224: Có bao giờ bọn họ không phải là một cặp đâu?
- Chương 225: Đây mới được coi là “lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn”, em đã học được chưa?
- Chương 226: Giờ vả mặt nhanh thế liệu có mất mặt quá không
- Chương 227: Ai nấy đều biết
- Chương 228: Đề bài hai chọn một như thế này không hợp với tôi
- Chương 229: Rõ ràng trước đây đàn chị của cô không như thế!
- Chương 230: Ai nói cô ấy phải nghỉ việc?
- Chương 231: Cô giang, tôi vừa tỏ tình với cô một cách rất nghiêm túc đấy
- Chương 232: Vậy nên, giang mộ tuyết, lấy anh đi!
- Chương 233: Chuyện này không liên quan gì đến chuyện tôi giành lục chi cửu
- Chương 234: Bạn gái tôi, để mọi người chê cười rồi
- Chương 235: Được, chúng ta đổi sang chỗ khác
- Chương 236: Lục chi vũ mang thai
- Chương 237: Đứa trẻ không nhận được sự mong đợi của bố mẹ
- Chương 238: Sinh một trăm đứa, nhà họ lục cũng nuôi được
- Chương 239: Để em cứ ra khỏi cửa là nhìn thấy anh
- Chương 240: Thẩm thiên trường, em quên một chuyện
- Chương 241: Em phát hiện em đã bắt đầu nhớ anh rồi
- Chương 242: Tiên nữ chống nạng
- Chương 243: Cô từng cho rằng mình đã tìm được hạnh phúc
- Chương 244: Cô từng cho rằng mình đã tìm được hạnh phúc
- Chương 245: Bản thân từng rực rỡ vô ngần nhưng lại chợt u ám
- Chương 246: Chồng chưa cưới của tớ
- Chương 247: Những chuyện này sau này anh sẽ dạy em
- Chương 248: Anh không vĩ đại đến thế đâu
- Chương 249: Hình như cô hơi sợ tôi thì phải?
- Chương 250: Hình như cô hơi sợ tôi thì phải?
- Chương 251: Mẹ kế
- Chương 252: Rốt cuộc con có coi bố là bố của con không?
- Chương 253
- Chương 254: Trò cười lớn nhất thành phố cẩm
- Chương 255: Quán bar thú vị lắm sao?
- Chương 256: Thu mua tài chính thiên nhiên
- Chương 257: Em có thể dỗ dành anh
- Chương 258: Ngày giỗ của bà ấy
- Chương 259: Tai nạn xe
- Chương 260: Cô từng cho rằng đây là sự thiên vị mà ông trời dành cho cô
- Chương 261: Suy nghĩ không nên có
- Chương 262: Có khi nào em sẽ thật lòng yêu anh không?
- Chương 263: Anh cũng sẽ đối xử thật tốt với em
- Chương 264: Em thật sự rất thích, rất thích chị
- Chương 265: Người bị hại luôn là người lương thiện
- Chương 266: Sợ điều gì thì điều đó lại xảy đến
- Chương 267: Tuyết thêm sương
- Chương 268: Khả hoãn hoãn quy hĩ
- Chương 269: Có mới nới cũ
- Chương 270: Ngốc
- Chương 271: CÒN CÓ THỂ CỨU ĐƯỢC KHÔNG?
- Chương 272: Trực giác
- Chương 273: May mắn hay thực lực?
- Chương 274: Đền bù
- Chương 275: Cò kè mặc cả
- Chương 276: Phạt em hôm nay mơ thấy anh
- Chương 277: Không phải em thì cũng là một cô gái khác
- Chương 278: Biến cố bất ngờ
- Chương 279: Tớ chỉ muốn gặp anh ấy!
- Chương 280: Nhìn rõ trái tim mình
- Chương 281: Em lệnh cho anh, cưới em, ngay lập tức!
- Chương 282: Thẩm thiên trường, em không cần đợi nữa
- Chương 283: Lúc nào cục dân chính cũng có thể làm việc
- Chương 284: Không có ngộ nhỡ
- Chương 285: Cho tôi một cơ hội giải thích
- Chương 286: Bởi vì tôi đi hưởng tuần trăng mật
- Chương 287: Đẹp không?
- Chương 288: Người một nhà thì phải cùng nhau đi
- Chương 289: Mọi người đều nói anh giống ông nội nhất
- Chương 290: Chiếc nhẫn
- Chương 291: Em thích con trai hay con gái?
- Chương 292: Rốt cuộc kẻ nào bảo cô tiếp cận tôi!
- Chương 293: Em thật sự rất thích anh
- Chương 294: Sớm sinh quý tử
- Chương 295: Thẩm thiên ca bị tạm giam
- Chương 296: Em cho rằng chồng em là để trưng bày thật đấy à?
- Chương 297: Không có gì là không thể
- Chương 298: Thiên trường địa cửu
- Chương 299: Sau này mặc ít thôi thì hơn
- Chương 300: Tiệc kết hôn
- Chương 301
- Chương 302: Tận dụng hết mức có thể
- Chương 303
- Chương 304: Tối nay anh ngủ ở xô pha
- Chương 305: Giết anh ngay bây giờ đi!
- Chương 306: Sinh con cho anh làm em thấy khó xử thế sao
- Chương 307: Hay là chúng ta đưa nhau đi trốn đi!
- Chương 308: Tôi đang tìm cô
- Chương 309: “ba không được”
- Chương 310: Vợ tôi rất thích
- Chương 311: “lời trăng trối trước lúc lâm chung”
- Chương 312: Trí nhớ của vợ tôi không tốt lắm
- Chương 313: Cố ngôn quyết hài hước
- Chương 314: Em sẽ ở bên anh đến suốt cuộc đời
- Chương 315: Ngày mùng mười tháng mười, thích hợp cưới gả
- Chương 316: Tố cáo
- Chương 317: Cô thật kinh tởm
- Chương 318: Tôi nhất định sẽ chính tay xé nát đóa bạch liên đê hèn ấy!
- Chương 319: Chuyển biến
- Chương 320: Quá chói mắt
- Chương 321: Đánh trúng vào ảo tưởng của tất cả thiếu nữ
- Chương 322: Tớ yêu rồi!
- Chương 323: Thuận theo tự nhiên
- Chương 324: Là loại chết một trăm lần cũng không đủ
- Chương 325: Không dễ bắt nạt
- Chương 326: Sẽ không xa lắm
- Chương 327: Ngay từ đầu cô đã không cho phép
- Chương 328: Không ai sánh bằng
- Chương 329: Em đã nói là sẽ làm bữa tối cho anh
- Chương 330: Để anh ôm một lát
Thiên Trường Chi Cửu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thiên Trường Chi Cửu
Tác giả :
Nhĩ Đông Úy Nhiên