Thịnh Dương Nữ Đế

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Thịnh Dương Nữ Đế

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 6

Ta biết cha là bậc trung thần lão tướng, bảo ông tạo phản ngay bây giờ, ông quyết sẽ không đồng ý.

Kiếp trước, sau khi cưới ta Triệu Hoằng Huyền đã lấy ta ra uy hiếp, buộc cha huynh ta phải đứng về phía hắn, rồi khi thái tử c.h.ế.t bất đắc kỳ tử, nâng hắn lên ngôi.

Giờ không cưới được ta, hắn sẽ tính toán thế nào?

Về tới viện, chẳng bao lâu, có nha hoàn tới bẩm: “Tiểu thư, phu nhân Định Viễn hầu đến, nói là thay mặt Từ đại nhân tới làm lễ nạp thái.”

“Nhanh vậy sao?” Ta kinh ngạc.

Đang định ra xem, lại có một nha hoàn khác chạy tới, đưa cho ta một chiếc hộp dài.

“Từ đại nhân nhờ tiểu đồng gửi tới, dặn tiểu thư nhất định phải đáp lễ.”

Nghe vậy, ta mở ra, bên trong là một cây trâm ngọc đỏ và một túi kết đồng tâm.

Chàng đã đưa tín vật, bảo ta hồi đáp.

Nhưng ta biết lấy gì làm tín vật đây?

Ta đi đi lại lại trong phòng, nghĩ mãi, đành viết một tờ khế ước nợ.

Nha hoàn đưa bút mực tới.

Viết xong, chờ mực khô, đang định cất đi thì ngoài cửa lại có người báo:

“Từ đại nhân đang đợi ở cửa sau, muốn gặp tiểu thư.”

Ta lập tức ngẩn người.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đành nhét tờ khế vào tay áo, tự mình đi ra.

Ngoài cửa, Từ An Dĩ mặc thường phục xanh thẫm, nơi tay áo thêu viền gấm vàng, dáng vẻ cao quý lạnh lùng.

“Lễ đáp của muội đâu?”

Vừa thấy ta, chàng liền chìa tay ra, lại nói: “Ta tiện đường qua đây, nên tự đến lấy. Muội đưa cho ta là được.”
TruyenLau
Ta ngẩn người: “Nhưng… nhưng ta còn chưa…”

“Chưa?”

Đôi mày kiếm nhíu chặt, chàng bước lên thềm một bước: “Muội không muốn?”

“Ngày thành hôn đã gần, đôi bên phải có tín vật định tình mới trọn vẹn. Cho dù trong lòng muội không muốn gả cho ta, thì ngoài mặt vẫn phải giữ lễ." Website TruyenLau.com

"Muội yên tâm, sau khi thành thân, những gì muội không muốn, ta tuyệt đối sẽ không ép buộc."

"Ta sẽ sai người chuẩn bị lễ đáp thay muội, muội chỉ cần nhờ tỳ nữ đưa sang phủ ta."

"Đã vậy, ta không quấy rầy nữa.”

Chàng nói một hơi dài, rồi quay lưng bỏ đi, hoàn toàn không cho ta cơ hội lên tiếng.

Cái gì thế này…

Người vốn trầm tĩnh ít lời, sao bỗng dưng tuôn ra một tràng, khiến ta chẳng kịp chen vào lấy nửa câu?

Thấy chàng đã đi xa mấy bước, ta vội vượt ngưỡng cửa, đuổi theo kéo vạt áo: “Huynh chờ đã!”

“Còn chuyện gì?” Từ An Dĩ dừng chân, ngoảnh lại, khí thế ép người vừa rồi lập tức tan biến.

“Nãy giờ huynh tự nói một tràng, ta có nói không đồng ý đáp lễ đâu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Đâu có ai như huynh cơ chứ? Ta chưa kịp nói gì, huynh đã tự giận dỗi rồi.”

Ta thở nhẹ, lấy từ tay áo ra tờ “giấy nợ”, đặt vào tay chàng: “Không phải ta không muốn đáp lễ, mà huynh đòi gấp quá. Hôm qua mới ban hôn, hôm nay vừa nạp thái, vừa đổi tín vật, sao ta kịp chuẩn bị? Đành gửi huynh giấy nợ trước, sau này ta bù lại.”

Chàng thoáng sững sờ, bỗng vươn tay giữ chặt bàn tay ta, bao trọn trong lòng bàn tay nóng ấm.

Ngón tay mang vết chai khẽ điểm nhẹ lên mu bàn tay ta, giọng thấp thoáng như thở dài:

“Có những việc, làm sớm vẫn hơn muộn.

Ta sợ muộn rồi… sẽ lỡ mất.”

Hơi ấm từ tay chàng dần lan sang tim ta, khiến ta ngẩn ngơ.

Thì ra… chàng cũng sợ lỡ mất ta sao?

Nhưng vì sao kiếp trước, khi biết ta bị ban hôn cho Triệu Hoằng Huyền, chàng chưa từng tìm ta một lần?

Vì sao trước khi ta gả đi, chàng không hề xuất hiện?

Đến khi ta thành hôn, chàng chỉ lạnh lùng đứng trước mặt, ngay cả một lời trách ta bội ước cũng chẳng muốn thốt.

Ta biết kiếp trước mình gả lầm, là do ta hồ đồ, chẳng liên quan tới Từ An Dĩ.

Thế nhưng ta vẫn không kìm được oán giận, nếu khi ấy chàng nhắn cho ta một tin… có lẽ…

Một giọng khác trong lòng thì thầm: Vô ích thôi. Từ khi Triệu Hoằng Huyền vớt ta lên khỏi nước, hôn sự đã sớm định sẵn.

May thay, đó là kiếp trước, không phải kiếp này. Từ nay, chẳng còn cái gọi là “định sẵn” nữa.

Ta hoàn hồn, nhìn xuống tay chàng, mới nhận ra chàng đang dùng chính cánh tay bị thương từ hôm qua. Hẳn chàng đã vội vã lắm.

Vội vì điều gì?

“Gả cho huynh… là ta tự nguyện.”

Tim ta khẽ run, ngẩng đầu, nghiêm giọng nói:

“Gả cho huynh… là ta tự nguyện.”

Chàng thoáng ngẩn ra, trong mắt lóe qua nét bi thương sâu thẳm, nhưng rất nhanh đã biến mất.

Bàn tay siết chặt thêm, như đang cố nén một điều gì.

Khóe mắt hơi ửng đỏ, chàng cong môi khẽ đáp:

“Vậy thì tốt.”

Ta và mẹ ở chùa Linh Ẩn mấy ngày, sau đó nhận được gia thư cha và ca ca gửi đến.

Bỉ Ngạn

Trong thư nhắc việc hôn sự đã đủ tam thư lục lễ, chỉ chờ mẹ trở về cùng bàn ngày thành thân.

Nét chữ rườm rà đều là chuyện thường nhật, chỉ xen một câu kỳ lạ:

【Hoàng thượng đột nhiên ngã bệnh, Nhị điện hạ hiếu thuận, hôm qua đã tự nguyện vào cung hầu bệnh.】

【Cha lo nghĩ quá độ, đêm qua nhiễm phong hàn, đã xin cáo bệnh ở nhà. Mong muội và mẹ ở ngoài bảo trọng, chớ lo, chớ gấp.】

Ta nghiền ngẫm hồi lâu, cảm thấy đây là lời nhắc ngầm, rằng triều đình có biến, bảo ta và mẹ chớ quay về kinh vội.

Nghĩ rồi, ta viết hai phong thư.

Một gửi về phủ Trấn Quốc Công, chỉ là thăm hỏi thường tình, cuối thư nhắc cha đào chum rượu lê chôn trong viện ta, đợi ta hồi kinh cùng uống.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu