Translator: Nguyetmai
Vào nhà hàng, hai người tùy ý tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ.
Tuy đây là vùng ven thành phố Minh An nhưng nơi hai người đến là chuỗi nhà hàng thịt nướng, trang trí bên trong rất sang trọng, người trong nhà hàng cũng rất đông.
Nhân viên nhiệt tình đưa thực đơn đến, sau đó bắt đầu bưng trà rót nước, lên món ăn kèm miễn phí.
Chung Minh lật thực đơn, phát hiện giá quả nhiên rất đắt.
Một phần thịt bình thường cũng phải ba bốn mươi tệ, hơn nữa nhìn hình ảnh cũng chỉ mấy miếng, ảnh chụp trong thực đơn còn cố ý chụp rất to, tạo ảo giác lượng thịt phong phú, trên thực tế chẳng đủ nhét kẽ răng.
Chung Minh tính thử, nếu tự trả tiền bữa ăn này, rất có thể mấy trăm tệ trong thẻ của anh sẽ đi tong hết.
Khương Uyển Na thấy Chung Minh cứ nhíu mày, bèn mỉm cười nói: "Không sao, muốn ăn gì cứ gọi, tôi mời."
Chung Minh khép thực đơn lại: "Hay là chị gọi đi, những món này tôi đều không biết."
Khương Uyển Na chắc đã từng đến đây ăn, sau khi xem xong thực đơn bèn gọi phục vụ đến, chọn vài phần thịt nướng khác nhau, sau đó gọi thêm vài món phụ khác.
Tuy là nhà hàng thịt nướng, nhưng những món khác và đồ ăn vặt cũng khá ngon nên Khương Uyển Na không chỉ gọi mỗi thịt, mà gọi thêm vài món ăn đặc sắc.
Thịt được lên rất nhanh, đều là thịt sống, phải nướng tại chỗ. Nhưng đương nhiên Chung Minh và Khương Uyển Na đều không biết dùng bếp nướng trước mặt.
Khương Uyển Na giơ tay lên: "Phục vụ, làm phiền nướng giúp."
Ở nhà hàng này, thông thường đều là phục vụ giúp nướng thịt, chỉ khi khách hàng yêu cầu tự nướng thì phục vụ mới có thể để mặc. Có điều hình như hôm nay quá đông nên phục vụ không đủ.
Một anh chàng vóc dáng hơi mập vội vàng chạy tới, bắt đầu nướng thịt cho hai người. Lúc Chung Minh đi vào có thấy anh chàng này, anh ta mặc trang phục khác với những phục vụ khác, có lẽ là trưởng ca hoặc quản lý.
Anh chàng ấy vừa thuần thục nướng thịt vừa lấy danh thiếp ra: "Hai người lần đầu tiên đến cửa hàng sao? Thật ngại quá, hôm nay hơi đông khách, tiếp đón không được chu đáo, mong hai người thông cảm. Quên tự giới thiệu, tôi là quản lý của cửa hàng này, tôi tên là Ngô Dương, đây là danh thiếp của tôi."
Ngô Dương trực tiếp đưa danh thiếp cho Khương Uyển Na.
Khương Uyển Na tự tay đón lấy đặt ở một bên, sau đó mỉm cười gật đầu, cũng không tiếp lời của anh ta.
Ngô Dương tiếp tục thành thạo nướng thịt, thịt đã nướng chín được đặt trên giá của bếp nướng, bày gọn gàng từng miếng. Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Được rồi, bắt đầu ăn thôi!" Khương Uyển Na nói.
Chung Minh cầm đũa gắp một miếng thịt nướng, chấm vào bát nước chấm trước mặt, sau đó cho vào miệng.
Mùi vị thịt vẫn khá ngon, vấn đề duy nhất chính là đắt.
Ngô Dương hơi do dự nói: "Anh à, là thế này, anh đã thấy cây cọ nhỏ này chưa? Nước chấm này có thể dùng cọ chấm vào sau đó phết lên miếng thịt, thông thường sẽ không trực tiếp chấm trong bát."
TruyenLau
Chung Minh sửng sốt, lúc này mới phát hiện bên tay trái của mình có treo một cây cọ nhỏ, dựa theo cách nói của Ngô Dương, chắc là dùng cây cọ nhỏ phết nước chấm lên thịt, không chấm ăn trực tiếp giống anh.
"Ừ, biết rồi." Chung Minh chẳng hiểu ra sao, xem ra thế giới này ăn thịt cũng màu mè, một đống quy tắc quái lạ, sao nước chấm còn phải đặc biệt chuẩn bị cây cọ nhỏ?
Nghĩ lại, có lẽ là vì thịt nướng quá đắt nên mới ăn keo như thế nhỉ...
Khương Uyển Na cười: "Không sao, muốn ăn như thế nào cũng được, không cần phải chú ý nhiều như vậy."
TruyenLau.com
Ngô Dương không nói gì, trên thực tế vẫn có phần xem thường Chung Minh, một người đàn ông ăn thịt nướng cũng không biết ăn, hơn nữa lại để con gái mời, đúng là thất bại quá.
Đương nhiên, chắc chắn Ngô Dương sẽ không biểu hiện ra ngoài, anh ta trèo lên được chức quản lý thì không thể không hiểu chuyện như vậy.
Ngô Dương nướng một phần thịt rồi vội đi làm việc khác. Chung Minh và Khương Uyển Na vừa ăn vừa nói chuyện, cơ bản đều đang nói về chuyện thời đại học. Nhắc tới cũng trùng hợp, hai người cùng chuyên ngành, chỉ kém một khóa mà lại không quen biết nhau trong trường đại học.
Lần trò chuyện này còn phát hiện có khá nhiều bạn chung.
Thịt đã nướng trước đó nhanh chóng hết sạch, Ngô Dương quay lại tiếp tục nướng đợt thứ hai.
Hai người đợi nướng thịt cũng không có chuyện gì làm, Khương Uyển Na mở đồng hồ, định lên mạng xem tin tức.
"Ủa? Hỏa Đại ra tranh mới rồi!" Khương Uyển Na vui mừng nói.
Chung Minh không phản ứng kịp: "Ai?"
Khương Uyển Na nói: "Hỏa Văn Chương đó, là một họa sĩ nổi tiếng trên Weibo, cậu chưa từng nghe qua sao?"
"Anh ta hả, có nghe qua." Chung Minh biết người này, anh ta là một họa sĩ khá nổi trên Weibo, thường xuyên đăng vài tác phẩm cá nhân lên Weibo, hơn nữa được rất nhiều người hâm mộ.
Mặc dù Chung Minh thấy trình độ của người này cũng khá bình thường, nhưng trong giới mỹ thuật ở thế giới này, anh ta cũng được coi là người nổi tiếng, rất nhiều họa sĩ trẻ tuổi đều theo dõi Weibo của anh ta để học hỏi kỹ năng vẽ tranh, cũng như để nhìn thấy tác phẩm mới của anh ta ngay khi vừa đăng lên.
Ngô Dương đang nướng thịt, vừa nghe tên "Hỏa Văn Chương" liền rất hứng khởi: "Ồ? Hai người cũng theo dõi Hỏa Đại ư? Hai người là sinh viên khoa Mỹ thuật sao?"
Khương Uyển Na gật đầu: "Đúng, chúng tôi đều học khoa Mỹ thuật Đại học Minh An."
"Khoa Mỹ thuật! Thất kính, thất kính!" Nụ cười trên mặt Ngô Dương càng tươi: "Thật ra lúc đi học tôi cũng muốn học mỹ thuật, đáng tiếc thành tích kém, không thi đậu. Có điều tôi cũng không từ bỏ, sau này có đến ghi danh lớp mỹ thuật, bây giờ cũng xem như đã nhập môn. Lúc hai người vào có thấy logo của tiệm không? Chính là do tôi thiết kế đó."
Biết hai người là sinh viên khoa Mỹ thuật, Ngô Dương càng nhiệt tình hơn, còn đặc biệt tặng thêm món ăn kèm.
Chung Minh đã thấy bức tranh này trên đồng hồ, tên bức tranh là "Can đảm", đề tài cổ đại.
Chính giữa bức tranh là một tướng quân mặc giáp, cưỡi ngựa cầm đao, xung quanh là một biển binh sĩ vây quanh. Nhưng vị tướng quân này vẫn khí phách ngất trời, bình tĩnh thản nhiên giữa lòng địch với tư thế hiên ngang, cả bức tranh toát nên phong thái dũng mãnh không sợ hãi.
Hỏa Văn Chương: "Tác phẩm 'Can đảm' hợp tác với studio Huyền Vũ, hoan nghênh giám định và thưởng thức."
Studio Huyền Vũ là studio phát triển game rất nổi tiếng trong nước, game phát triển chủ yếu lấy đề tài cổ đại.
Người mới như Khương Uyển Na, sau khi tốt nghiệp cơ bản sẽ làm việc ở công ty game hoặc studio, có điều kiểu họa sĩ nổi tiếng như Hỏa Văn Chương có thể độc lập làm nghề tự do, bởi vì bọn họ có danh tiếng, rất nhiều công ty hoặc studio chủ động tìm bọn họ đặt bản thảo, có đôi khi một bản vẽ tạo hình có giá mấy chục nghìn, thậm chí mấy cả trăm nghìn.
Bức tranh này của Hỏa Văn Chương là tác phẩm cung cấp cho studio Huyền Vũ, chắc sau này sẽ là tư liệu gốc cho game.
Đối với họa sĩ và nhà phát triển game, đây chính là việc đôi bên cùng có lợi, nhất là nhà phát triển game, được Weibo của Hỏa Văn Chương tuyên truyền thì game của họ có thể thu hút được sự chú ý trước khi ra mắt, như vậy là có lời rồi.
Chung Minh nhìn bức tranh này một lúc, kết cấu, màu sắc, chi tiết đều cực kì xuất sắc, dù sao Hỏa Văn Chương cũng là họa sĩ nổi tiếng, chắc chắn là có thực lực.
Chỉ là Chung Minh mơ hồ cảm thấy bức tranh này hình như có vấn đề, có gì đó kỳ lạ, nhưng nhìn qua lại không thể nói cụ thể là chỗ nào không thích hợp.
- Chương 1-1: Điều cần biết khi đọc
- Chương 1-2: Một thế giới khác
- Chương 2: Chức vụ mong muốn: Nhân viên phát triển ý tưởng game
- Chương 3: Phỏng vấn
- Chương 4: Cố ý làm khó
- Chương 5: Thơ ca tiếng Trung - Tiếng Anh về chiến tranh
- Chương 6: Vào một dự án cũ
- Chương 7: Dự án này sắp ngỏm rồi
- Chương 8: Giãy giụa thêm một lần
- Chương 9: Cậu hãy viết kế hoạch cho phiên bản mới đi!
- Chương 10: Liên tục là người đầu tiên tan làm sớm nhất trong dự án
- Chương 11: Phiên bản mới, không ổn!
- Chương 12: Cuộc họp phân chia trách nhiệm
- Chương 13: Kế hoạch phiên bản mới đã có rồi
- Chương 14: Phiên bản mới, chiến trường Tinh Hải!
- Chương 15: Đây là game chiến thuật sao?
- Chương 16: Kế hoạch tự cứu của Hùng Khải
- Chương 17: Tốn kém
- Chương 18: Một bức tranh
- Chương 19: Bức tranh có vấn đề
- Chương 20: Miễn phí!
- Chương 21: Tập đoàn xem dạo ở Weibo
- Chương 22: Đăng tranh!
- Chương 23: Nút ấn may mắn
- Chương 24: Lão Trịnh ngã!
- Chương 25: Nhân viên lập trình mới tới
- Chương 26: Đãi ngộ đặc biệt
- Chương 27: Bắt đầu rồi sao?
- Chương 28: Xin lỗi?
- Chương 29: Bỏ qua chỉ đạo mỹ thuật
- Chương 30: Quản lý Lưu tức điên rồi!
- Chương 31: Biến không thành có
- Chương 32: Tính năng mới có thú vị không
- Chương 33: Thông báo cập nhật!
- Chương 34: Những người chơi kích động
- Chương 35: Số liệu tốt!
- Chương 36: Phát tiền thưởng!
- Chương 37: Lời xin lỗi của chỉ đạo mỹ thuật
- Chương 38: Rút thưởng!
- Chương 39: Quả âm nhạc
- Chương 40: Buổi hòa nhạc của ca sĩ ảo
- Chương 41: Idol ảo lên sân khấu
- Chương 42: Trúng thưởng rồi
- Chương 43: Màn biểu diễn hoàn mỹ
- Chương 44: Rốt cuộc là bản nhạc gì!
- Chương 45: Hỏi đáp chân thật
- Chương 46: Quyên góp bàn phím gấp
- Chương 47: Tiền thưởng có sự thay đổi?
- Chương 48: Mua bàn phím gấp!
- Chương 49: Đăng tải bản nhạc
- Chương 50: Viên thuốc nói thật!
- Chương 51: Số liệu không đúng
- Chương 52: Cuộc họp thường kỳ lên dây cót tinh thần
- Chương 53: Nổi giận!
- Chương 54: Chuyển vị trí
- Chương 55: Chung Minh rất bình tĩnh
- Chương 56: Mua sắm cuối tuần
- Chương 57: Thịt chiên xù
- Chương 58: Nhóm test
- Chương 59: Những cải tiến của phiên bản tiếp theo
- Chương 60: Việc tới rồi
- Chương 61: Đã hoàn thành test case rồi
- Chương 62: Sao chép và gửi bug
- Chương 63: Đề xuất sửa đổi thì bắt buộc phải sửa!
- Chương 64: Tan tác chim muông!
- Chương 65: Trưởng nhóm chăm sóc khách hàng
- Chương 66: Nhóm trò chuyện chính thức
- Chương 67: Tất cả các thành viên bị cấm nói chuyện
- Chương 68: Số liệu thống kê rốt cuộc kém đến mức nào?
- Chương 69: Báo cáo cho Tổng Giám đốc Lữ
- Chương 70: Hỏi tội
- Chương 71: Tôi là thực tập sinh
- Chương 72: Số liệu lên tiếng
- Chương 73: Xin lỗi!
- Chương 74: Thăng chức tăng lương
- Chương 75: Cá sóc
- Chương 76: Biên tập video
- Chương 77: Dự án số 52
- Chương 78: Dự án chắc chắn sẽ sập
- Chương 79: Tình thế rất nghiêm trọng
- Chương 80: Họp, cứu lấy dự án!
- Chương 81: Biển học vô biên
- Chương 82: Tình cờ gặp ở bãi đậu xe
- Chương 83: Quản lý Lưu buồn bực
- Chương 84: Giành lấy kinh phí quảng bá
- Chương 85: Xin được kinh phí rồi!
- Chương 86: Quản lý Lưu hộc máu
- Chương 87: Chiêu trò quảng bá
- Chương 88: Chương trình giải trí tổng hợp “Nhà biện luận tài ba”
- Chương 89: Mặc cả!
- Chương 90: Thay đổi chương trình?
- Chương 91: Tôi đã viết xong bản kế hoạch cho anh rồi
- Chương 92: Quyết định tài trợ!
- Chương 93: Những quản lý khác tức giận
- Chương 94: Thăm quan trường quay!
- Chương 95: Lại vô tình gặp
- Chương 96: Ra mắt
- Chương 97: Quảng cáo đầu video
- Chương 98: Cơ chế thi đấu có thay đổi lớn!
- Chương 99: Đề tài kỳ lạ!
- Chương 100: Bắt đầu tranh biện!
- Chương 101: Cuộc thi đấu giằng co!
- Chương 102: Bài phát biểu đặc sắc
- Chương 103: Lại kéo ngược phiếu về!
- Chương 104: Dùng hết sức lực để chạy quảng cáo!
- Chương 105: Lên bảng xếp hạng hot của Hỏi đáp chân thật!
- Chương 106: “Hot” sau một đêm!
- Chương 107: Số liệu thống kê
- Chương 108: Giám đốc Lữ ngơ ngẩn luôn!
- Chương 109: Thu lại vốn trong vòng hai tuần!
- Chương 110: Vung tiền hàng trăm vạn!
- Chương 111: Hợp tác với thương hiệu giao thức ăn!
- Chương 112: Ba lần tức giận của Lưu Vũ Tân
- Chương 113: Bắt đầu vung tiền!
- Chương 114: Phần thi hài lòng!
- Chương 115: Tiền tài trợ tới cửa!
- Chương 116: Quản lý Tạ ngơ ngác
- Chương 117: Có chút lâng lâng!
- Chương 118: Thông báo khen ngợi toàn công ty!
- Chương 119: Buổi chia sẻ trao đổi kinh nghiệm
- Chương 120: Rất nhiều người quen
- Chương 121: Cảm ơn Chung Minh?
- Chương 122: Có thể điều tới sao
- Chương 123: Rút thưởng
- Chương 124: Cuộc thi vung tiền bắt đầu rồi
- Chương 125: Không được phê duyệt
- Chương 126: Cuộc thi thần tượng ảo!
- Chương 127: Thần tượng ảo kiểu gì đây?
- Chương 128: Chính là cô rồi, thiếu nữ nghiện mạng!
- Chương 129: Dựng hình
- Chương 130: Khen ngợi lẫn nhau
- Chương 131: Sáng tạo tài nghệ gì cho thần tượng đây?
- Chương 132: Launchpad! (*)
- Chương 133: Nhạc điện tử bắt tai kinh điển
- Chương 134: Quy tắc bình chọn thần tượng ảo
- Chương 135: Hoàn thành chương trình tương tác!
- Chương 136: Tổng giám đốc Vu không hài lòng với phiên bản mới!
- Chương 137: Bút cảm ứng thư pháp
- Chương 138: Ban xét duyệt
- Chương 139: Thành kiến
- Chương 140: Vị giám sát từ trên trời rớt xuống
- Chương 141: Phiên bản mới
- Chương 142: Cosplay!
- Chương 143: Người đẹp, cô là ai vậy?
- Chương 144: Tôi muốn cả hai!
- Chương 145: Hack phiếu à??
- Chương 146: Giám quân* Bạch
- Chương 147: Chung Minh bị cho ra rìa?
- Chương 148: Số phiếu sắp đuổi kịp rồi!
- Chương 149: Sự dìm hàng của nhóm nick ảo
- Chương 150: Hạ Nại Nhi sụp đổ?
- Chương 151: Đứng hạng nhất!
- Chương 152: Livestream trên mạng!
- Chương 153: Nắm chắc giải nhất!
- Chương 154: Mục tiêu tiếp theo: Game riêng!
- Chương 155: Đơn xin nghỉ việc!
- Chương 156: Người mới đều là quái vật!
- Chương 157: Tạm biệt, Công ty Giải trí Tương tác Quang Dực
- Chương 158: Một khi đoạt giải thiên hạ đều biết
- Chương 159: Tên của studio
- Chương 160: Con đường gian nan
- Chương 161: Tư liệu lịch sử
- Chương 162: Đoạn đầu của cốt truyện
- Chương 163: Nhạc nền
- Chương 164: Phải quảng bá như thế nào đây
- Chương 165: Thiên tài kinh doanh
- Chương 166: Một trận chơi chiêu bùng nổ
- Chương 167: Tiêu đề game
- Chương 168: Chuẩn bị ra mắt
- Chương 169: Bắt đầu tải xuống
- Chương 170: Bị game đặt bẫy!
- Chương 171: Bộ nhận diện thương hiệu có vấn đề?
- Chương 172: Chẳng hiểu ra sao
- Chương 173: Không đăng nữa
- Chương 174: Số liệu này thật quá lố!
- Chương 175
- Chương 176: Chủ động gỡ khỏi nền tảng?
- Chương 177: Game hot như thế sao?
- Chương 178: Từ chối giật tít!
- Chương 179: Thăm bệnh
- Chương 180: Tình trạng tăng ca
- Chương 181: Tình hình của Biển học vô biên
- Chương 182: Sổ tay sinh tồn của dân công sở
- Chương 183: Thành viên mới gia nhập
- Chương 184: Một bài báo
- Chương 185: Chơi thử!
- Chương 186: Hệ thống phát triển
- Chương 187: Một sự kiện bất ngờ
- Chương 188: Thách đấu lúc tan ca
- Chương 189: Kết cục của game
- Chương 190: Bí mật của làm việc quá sức mà chết
- Chương 191: Rút thưởng
- Chương 192: Cuộc thi ý tưởng game nghệ thuật
- Chương 193: Tham dự cuộc thi
- Chương 194: Sương khói thủy mặc!
- Chương 195: Câu chuyện bối cảnh
- Chương 196: Thư pháp và hội họa
- Chương 197: Tác phẩm thư pháp cấp cao!
- Chương 198: Không biết trời cao đất dày
- Chương 199: Viết ngay tại chỗ!
- Chương 200: Gặp mặt Thang Doanh
- Chương 201: Giúp đỡ
- Chương 202: Nhân viên phát triển ý tưởng game chạy rồi
- Chương 203: Cốt truyện rời rạc
- Chương 204: Sắp ra mắt "Thành phố mộng ảo" rồi
- Chương 205: Cốt truyện được khen ngợi
- Chương 206: Nói thật không ai tin
- Chương 207: Công ty Khoa học Công nghệ Smart Watch
- Chương 208: Module thông minh
- Chương 209: Kẻ chuyên lừa gạt trên mạng
- Chương 210: Kẻ chuyên lừa đảo trên mạng bị lừa!
- Chương 211: Thu âm giọng nói
- Chương 212: Gánh nặng đường xa
- Chương 213: Trình bày game!
- Chương 214: Giải nhất
- Chương 215: Mở bán "Sương khói thủy mặc"
- Chương 216: Công bố ở buổi triển lãm
- Chương 217: Chuyển nhà thôi!
- Chương 218: Game mới của Công ty Giải trí Tương tác Quang Dực
- Chương 219: Phỏng vấn
- Chương 220: Câu đối
- Chương 221: Cuộc đấu thư pháp
- Chương 222: Tự thuật thiếp*!
- Chương 223: Tôi có thể viết được!
- Chương 224: Thiên hạ đệ nhất thảo thư
- Chương 225: Năm mới game mới
- Chương 226: Biến đơn giản thành phức tạp
- Chương 227: Vấn đề và cải tiến
- Chương 228: Thỏa thuận chia lợi nhuận mới
- Chương 229: Tự mình phát hành!
- Chương 230: Hai mươi tiếng nhập môn?
- Chương 231: Làm video
- Chương 232: Trang phục hầu gái trong tập hai!
- Chương 233: Đã nhận được sự hưởng ứng của khán giả!
- Chương 234: Doanh số tuần đầu hai trăm nghìn!
- Chương 235: Khen chê khác biệt
- Chương 236: Sự đáp trả của Chung Minh
- Chương 237: Nhiệm vụ mới
- Chương 238: Chi phí sở hữu độc quyền
- Chương 239: Hộ vệ vòng hoàng đạo
- Chương 240: Quyết định kế hoạch phát triển
- Chương 241: Tình hình không ổn!
- Chương 242: Bản demo làm người ta ngạc nhiên
- Chương 243: Thỏa thuận độc quyền mới
- Chương 244: Video quảng cáo
- Chương 245: Khu đánh giá bùng nổ
- Chương 246: Rút thưởng, phỏng vấn
- Chương 247: Không làm theo lẽ thường!
- Chương 248: Buổi phỏng vấn của riêng Chung Minh
- Chương 249: Một tin nhắn riêng
- Chương 250: Anh bảo đảm sự an toàn của em!
- Chương 251: Sản xuất
- Chương 252: Để một chút nhiệt huyết của mình biến thành tia sáng chiếu rọi
- Chương 253: Phần mở màn của game
- Chương 254: Tự sự song song
- Chương 255: Phỏng vấn Giáo sư Dương
- Chương 256: Vì sao rơi nước mắt?
- Chương 257: Mảnh giấy vo tròn
- Chương 258: Giảm lỗi
- Chương 259: Cái xác không hồn
- Chương 260: Trốn ra ngoài!
- Chương 261: Liệu pháp sốc điện không phải là điều đáng sợ nhất
- Chương 262: Cơ hội chuyển mình!
- Chương 263: Kết cục thực sự!
- Chương 264: Nhiều kết cục
- Chương 265: Hoài nghi và cú tát trời giáng
- Chương 266: Đảo ngược đánh giá
- Chương 267: Hạt bụi lắng xuống
- Chương 268: Studio Thiên Cực
- Chương 269: Kỷ nguyên bình minh
- Chương 270: Cách chơi cơ bản
- Chương 271: Game nạp tiền cao cấp
- Chương 272: Anh muốn làm phần cứng?
- Chương 273: Đánh cược doanh số
- Chương 274: Hai sự kiện
- Chương 275: Trải nghiệm game di động hình chiếu
- Chương 276: Video quảng cáo
- Chương 277: Mở test
- Chương 278: Hệ sinh thái trong game
- Chương 279: Game này là một cái bẫy lớn!
- Chương 280: Dùng tấm lòng để sáng tạo ra niềm vui
- Chương 281: Carnival của Tinh Du
- Chương 282: Nơi tổ chức sự kiện
- Chương 283: Thiết bị ngoại vi mới
- Chương 284: Rương ưu đãi đặc biệt trong cửa hàng
- Chương 285: Nhập cuộc
- Chương 286: Thao tác đa dạng
- Chương 287: Trao thưởng
- Chương 288: Hợp tác với GAME OMNI
- Chương 289: “Resident Evil” phiên bản GAME OMNI
- Chương 290: Zombie đầu sắt
- Chương 291: Bán ra
- Chương 292: Cảnh tượng tương lai
- Chương 293: Cuộc chiến bảo vệ thành trì
- Chương 294: Công ty Khoa học Công nghệ Vũ Nặc
- Chương 295: Phương án thiết kế thiết bị thực tế ảo
- Chương 296: Kế hoạch huyền giáp
Thời Đại Game Quật Khởi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.