Giản Minh Sơ nổi trận lôi đình, vỗ mạnh tay xuống bàn:
“Con im miệng cho ba!”
Giản Dao cũng tức giận:
“Chẳng lẽ ba không muốn điều tra cho rõ ràng sao?”
“Chuyện đó đã rõ ràng từ lâu rồi, là tai nạn do phanh xe bị hỏng, còn điều tra gì nữa?”
“Ba không điều tra thì con điều tra! Con nhất định sẽ tìm ra hung thủ cho ba xem.”
Vừa dứt lời, Giản Minh Sơ giơ tay tát thẳng vào cô.
TruyenLau
Nhưng phản ứng của Giản Dao rất nhanh, nghiêng đầu tránh được.
Giản Minh Sơ tức đến mức chộp lấy tách trà định ném về phía cô, tách trà đã giơ lên cao ngang đầu, cuối cùng vẫn cố nén xuống, đặt mạnh lên bàn. TruyenLau
Ông mặt lạnh như băng:
TruyenLau.com
“Chẳng lẽ con vẫn nghĩ cái c.h.ế.t của mẹ con có liên quan đến Mỹ Trúc?”
“Ý ba là gì?”
“Năm đó mẹ con mất, con từng túm lấy Mỹ Trúc nói cô ấy là hung thủ, là người đã hại c.h.ế.t mẹ con, còn gào khóc ầm ĩ.”
Thật ra Giản Dao đã không còn nhớ rõ chuyện đó, giờ Giản Minh Sơ nhắc lại, trong đầu cô cũng dần hiện lên vài mảnh ký ức.
Cô quả thật từng khóc lóc la hét, nhưng kết quả lại là bị Giản Minh Sơ đánh một trận, nhốt trong phòng suốt ba ngày, nếu không vì cô tuyệt thực không ăn không uống, suýt nữa mất mạng, thì ông cũng chẳng thèm đoái hoài.
Nghĩ đến đây, tim cô như bị đè nặng.
Cô chợt thấy hối hận vì đã nói ra những lời khi nãy với Giản Minh Sơ.
Người cha này thật quá ngu muội, lại coi trọng kẻ ác độc như Mạnh Mỹ Trúc như báu vật.
Lời cô nói, ông làm sao tin được?
Những năm qua, Giản Minh Sơ không ít lần ra tay với cô vì Mạnh Mỹ Trúc.
Nặng nhất là lần ông tát khiến cô chảy m.á.u mũi.
Cô lạnh mặt đứng dậy:
“Tối nay con còn phải quay phim, hơi mệt rồi, muốn về khách sạn nghỉ.”
Giản Minh Sơ lại sa sầm mặt:
“Lấy chồng rồi còn quay phim cái gì nữa?”
Bước chân cô khựng lại, không trả lời.
Ông lại nói tiếp:
“Phu nhân tổng tài của tập đoàn Phó thị mà suốt ngày lộ mặt ngoài đường, ra cái thể thống gì? Sao con lại giống mẹ con như vậy? Làm thiếu phu nhân nhà giàu không yên, cứ thích chạy ra ngoài làm con hát.”
Con hát?
Cha ruột cô, lại gọi cô là “con hát”?
Lại còn lôi cả mẹ cô vào mắng chửi.
“Năm đó nếu không phải vì mẹ con mang thai con, mẹ con còn định lén lút sau lưng ba đi đóng phim!” Giản Minh Sơ giận đến run người.
“Không ngờ con lại giống hệt mẹ con.”
Giản Dao nắm chặt tay, tức đến mức đôi vai run lên.
Cô cắn răng nhẫn nhịn, mặt lạnh băng bước ra ngoài.
Lúc xuống lầu, cô thấy Giản Thi từ nhà vệ sinh đi ra, đang áp điện thoại vào tai nói chuyện.
Thấy cô, Giản Thi vội kết thúc cuộc gọi, đợi cô đi xuống rồi gọi lại:
“Có thể nói chuyện một lát không?”
“Chị rất mệt rồi.”
“Em chỉ muốn hỏi, đã qua hai tuần rồi, chị có nói với anh Niên chuyện ly hôn chưa?”
“Chưa.”
Sắc mặt Giản Thi lập tức sụp xuống, không vui chút nào:
Hạt Dẻ Rang Đường
“Tại sao chưa nói? Em cho chị một tuần, bây giờ đã nửa tháng rồi, chị còn định kéo dài tới khi nào?”
“Chị đổi ý rồi.”
“Chị nói gì cơ?”
Giản Dao cong môi cười, nụ cười khiến đôi mắt cô đỏ lên:
“Chị sẽ không nói chuyện ly hôn với Phó Thịnh Niên.”
“Chị… sao chị có thể như vậy được?”
“Nếu em đã thành toàn cho bọn chị rồi, thì đừng quấn lấy nữa.”
Cô không muốn nói những lời quá cay nghiệt với Giản Thi, vì Giản Thi không giống Mạnh Mỹ Trúc, vẫn còn là một người tốt bụng, chỉ là được nuông chiều quá mức.
Nhưng vừa nghĩ đến những gì Mạnh Mỹ Trúc đã làm, lòng cô lại dâng lên thù hận.
“Nhưng em đã nói rồi, em hối hận rồi, em muốn chị trả anh ấy lại cho em.”
Giản Thi quýnh lên, nghiến răng trợn mắt nhìn cô:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Em muốn anh Niên quay lại bên em!”
“Vậy thì em đi nói với Phó Thịnh Niên, bảo anh ta ly hôn với chị.”
Dù thế nào, cô cũng sẽ không chủ động đề xuất ly hôn, đó là việc duy nhất cô có thể làm bây giờ để khiến Mạnh Mỹ Trúc tức điên lên.
Dù biết sớm muộn gì Phó Thịnh Niên cũng sẽ ly hôn với cô, nhưng ít nhất không phải bây giờ.
Thấy cô lạnh mặt, quyết tâm không đổi, Giản Thi bắt đầu hoảng hốt.
Giọng cô ta dịu xuống, nắm lấy tay Giản Dao cầu xin:
“Chị ơi, chị tốt bụng của em, có phải chị vẫn còn giận vì chuyện em vô tình đẩy chị không? Là lỗi của em, tất cả đều là lỗi của em, chị đừng giận nữa, trả anh Niên lại cho em có được không?”
Giản Dao hơi mềm lòng:
“Chị đã nói rồi, là anh ta không chịu ly hôn. Em có muốn chị ly hôn thì đi tìm anh ta nói, van xin chị cũng vô ích.”
Cô hất tay Giản Thi ra, bước nhanh ra khỏi quán trà.
Không ngờ Giản Thi lại đuổi theo, “bụp” một tiếng quỳ rạp xuống trước mặt cô.
Giản Dao giật mình, vội vàng đưa tay đỡ.
Nhưng Giản Thi không chịu đứng lên, nước mắt rơi từng giọt to, trông thật đáng thương.
“Chuyện hai năm trước là chị có lỗi với em, giờ chị còn muốn tiếp tục như vậy, chị định ép em phải c.h.ế.t sao?”
“Em cầu xin chị, buông tha cho anh Niên đi.”
“Anh ấy không yêu chị, chị giữ anh ấy bên mình thì có ích gì?”
“Trả lại anh ấy cho em, trả lại cho em đi…”
…
Giản Thi vừa khóc vừa gào lên.
Nhân viên quán trà đều bị cảnh tượng trước mắt làm cho choáng váng.
Có người còn rút điện thoại ra quay lén.
Giản Dao lập tức kéo Giản Thi đứng dậy, quát với người đang quay:
“Làm ơn đừng quay nữa.”
Đối phương như không nghe thấy, vẫn tiếp tục quay.
“Còn quay nữa tôi sẽ gọi luật sư tới đấy.”
Nghe thấy vậy, người kia tỏ ra khó chịu nhưng vẫn ngoan ngoãn hạ điện thoại xuống, xóa hết đoạn vừa quay.
Giản Dao thở phào nhẹ nhõm, kéo Giản Thi vào nhà vệ sinh.
Xác nhận trong phòng không có ai khác, cô đóng cửa lại, quay sang nhìn Giản Thi đang lau nước mắt, trong lòng vừa tức giận vừa không nỡ nổi giận.
“Đừng làm loạn với chị nữa, chị đã quyết rồi.”
Mắt Giản Thi đỏ hoe nhìn cô, không biết có phải những lời vừa rồi làm cô ta nguội lòng hay không, bỗng nhiên lặng thinh, không khóc không gào nữa.
Giằng co một lúc, thấy Giản Thi đã bình tĩnh lại, Giản Dao mở cửa ra đi trước.
Về đến khách sạn, tâm trạng cô cực kỳ tệ, nằm mãi không ngủ nổi.
Kiều Muội lái chiếc Rolls-Royce đến, đưa chìa khóa xe vào phòng cô, thấy sắc mặt cô tái nhợt, tưởng cô bị ốm, liền đưa tay lên trán cô kiểm tra.
“Em làm gì vậy?”
Kiều Muội cười ngại ngùng:
“Không bị sốt.”
“Chị không sao.”
“Vậy thì chị ngủ một lát đi, tối em quay lại gọi cô.”
Cô gật đầu, ngoan ngoãn nhắm mắt, ép bản thân chợp mắt một chút.
Nhưng do ngủ không sâu, lúc tỉnh dậy tinh thần vẫn rất tệ.
Trước khi quay phim, cô đã trang điểm, nhưng vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt vẫn không che được.
Cô liên tục NG, khiến đạo diễn bực mình, cô liên tục xin lỗi, một cảnh mà quay đến hơn hai mươi lần mới miễn cưỡng qua được.
“Cô có muốn nghỉ vài ngày không?”
Đạo diễn chủ động đến phòng hóa trang tìm cô,
“Có thể chuyển sang quay các cảnh khác trước.”
Ngày mai cô phải đến nghĩa trang, vốn đang định tìm đạo diễn xin nghỉ, không ngờ ông lại chủ động nhắc trước.
“Cảm ơn đạo diễn.”
“Không cần khách sáo, cô điều chỉnh lại tinh thần đi.”
Rời đoàn phim đã là chín giờ tối, Giản Dao trở về khách sạn, nằm trên giường trằn trọc không ngủ được, trong lòng cứ chất chứa chuyện cũ, đến mười giờ vẫn chưa thấy buồn ngủ.
Cô gọi điện cho Cố Tương, đối phương vẫn chưa nghỉ ngơi, thế là hẹn gặp mặt.
Địa điểm do Cố Tương chọn, địa bàn của Thẩm Dịch, cô cảm thấy khá hài lòng.
Dù gì thì hiện tại cô cũng không còn nổi tiếng như trước, đến câu lạc bộ của Thẩm Dịch cũng không lo bị người ngoài quấy rầy.
Hơn nữa, hôm nay cô định gặp một người, một người có thể giúp cô.
Thời Gian Không Phụ Tình Thâm
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.