Dịch giả: alreii
Mấy ngày kế tiếp, trong quân doanh của Trấn Tây Quan yên tĩnh hẳn.
Cũng không biết có phải do Tô Trường An quá lộ tài năng, từ sau ngày Cố Nha Lãng kia thì cũng không có ai dám tìm hắn gây phiền toái.
Ngay cả hắn đến chỗ kia tìm Trấn Tây Quan đòi binh giáp cũng không có chút trở ngại nào, Trấn Tây Quan chỉ hơi suy tư đã liền bảo người mang một ngàn bộ binh giáp cho hắn.
Mà huấn luyện của Hãm Trận doanh cũng đã tiến hành đâu vào đấy, chỉ là thời gian quá ngắn, tuy không có hiệu quả to lớn gì, nhưng so sánh với trước đó thì tinh khí thần của những binh lính này đã tốt hơn rất nhiều.
Cuối cùng, ngày mai chính là ngày đại quân xuất phát đi Tây Lương. Tô Trường An đã sớm kết thúc một ngày huấn luyện, để binh lính nghỉ ngơi, chỉ là quy định không cho phép uống rượu, càng không cho phép rời khỏi quân doanh.
Tốc độ tu hành của Thanh Loan rất nhanh, nhanh đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Từ lúc bọn họ chạy đến đạo quán, Thanh Loan mất hết tu vi, đến bây giờ cũng mới hơn hai tháng, cảnh giới của Thanh Loan đã đến Phồn Thần cảnh. Mặc dù trình độ rất lớn này phần lớn bởi vì thiên phú dị bẩm của bản thân nàng, lại còn từng là Tinh Vẫn, nhưng đồng thời cũng có quan hệ đến đoạn thời gian gần đây nàng tu hành không ngủ không nghỉ. Tô Trường An nhìn ở trong mắt, tất nhiên là vô cùng đau lòng, mặc dù từng nói với Thanh Loan mấy lần, nhưng mỗi lần Thanh Loan đáp ứng rất khôn khéo, nhưng cuối cùng vẫn như cũ làm theo ý mình.
Thấy Tô Trường An đi tới, Thanh Loan đứng lên, móc từ trong ngực ra một chiếc khăn tay, lau mồ hôi trên trán cho hắn như là thê tử vậy. Mặc dù chuyện thế này mấy ngày qua ở nơi đây Thanh Loan cũng làm không ít, nhưng Tô Trường An vẫn cảm thấy có chút không thoải mái, sắc mặt lại không tự chủ được đỏ lên.
"Ngày hôm qua ngươi ngủ không ngon." Thanh Loan hài lòng nhìn cái trán sạch sẽ của Tô Trường An một chút, mở miệng nói.
"Hả?" Tô Trường An sững sốt, ngay sau đó gật đầu. Hắn và Thanh Loan cùng ở dưới một mái hiên, rất nhiều chuyện tất nhiên chạy không thoát khỏi ánh mắt của nàng.
"Tại sao?" Thanh Loan không hiểu. TruyenLau.com
Tô Trường An lắc đầu, nhưng không biết nói thế nào. Mấy ngày này, hắn lúc nào cũng mơ thấy mười hai cái đầu người ngày đó, đặc biệt là thiếu niên tuổi còn trẻ chỉ có mười lăm mười sáu tuổi kia. Ở trong mộng ánh mắt của y lúc nào cũng nhìn chằm chằm hắn, khiến cho Tô Trường An không thể ngủ yên.
Mặc dù ngoài mặt không biến sắc, nhưng sau ngày hôm đó, Tô Trường An vẫn không nhịn được bảo người lấy hồ sơ đến, tra xét cẩn thận thân thế của mười hai người kia. Mấy kẻ còn lại đều là chút ít cường đạo vô cùng hung ác, chết thì chết, Tô Trường An cũng không cảm thấy có chút bất an nào. Nhưng thiếu niên so với hắn còn nhỏ tuổi hơn lại là vì trộm một chút đồ, đã bị Quan Thương Hải nóng lòng chiêu binh mãi mã nhìn trúng, cưỡng ép đưa đến Hãm Trận doanh.
Giết y tất nhiên là vì giữ nghiêm quân kỷ, ngăn chặn về sau chuyện như vậy phát sinh, từ một loại ý nghĩa nào đó thì lấy mạng của một người, đổi lại mạng của càng nhiều người hơn, đây là mua bán rất có lợi. Nhưng, mạng người, sao có thể dùng đổi chác để so sánh, nhất là so với những cường đồ vô cùng hung ác kia, thiếu niên này càng thêm vô tội. Website TruyenLau.com
Chuyện như vậy Thanh Loan tất nhiên sẽ không hiểu, Tô Trường An cũng tự cảm thấy có chút già mồm cãi láo, cho nên không muốn nói.
Nhưng vào lúc này, bên ngoài doanh trướng, truyền tới một âm thanh có chút sợ sệt.
"Nam tướng quân, người người có thời gian không?"
Tô Trường An nghe ra đây là âm thanh của Lưu Trường Ngọc được hắn chỉ lệnh làm quan truyền lệnh. Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Chuyện gì? Vào nói đi." Tô Trường An nói.
Nhận được sự cho phép của Tô Trường An, thiếu niên kia liền vâng vâng dạ dạ đi vào, còn chưa đợi Tô Trường An hỏi y rốt cuộc có chuyện gì, thiếu niên kia đã giành trước "bịch" một tiếng quỳ xuống trước mặt Tô Trường An.
Tô Trường An nhíu mày, ngày mai là ngày quân đội xuất phát đi đến Tây Lương, lúc này Lưu Trường Ngọc quỳ gối trước mặt hắn, y muốn làm cái gì, Tô Trường An đương nhiên cũng có thể đoán ra được một chút.
Lưu Trường Ngọc này không thể so được với Hồ Tử, Hồ Tử là có bản lãnh thật sự, hơn nữa uy vọng ở trong đám binh lính kia cực kỳ cao, Tô Trường An dùng gã là vì coi trọng bản lãnh của gã. Nhưng Lưu Trường Ngọc này thì khác, Tô Trường An thăng y làm quan phụ tá là bởi vì tuổi tác y còn nhỏ, hơn nữa nhìn dáng vẻ ngày đó ở trong phòng giam của y có lẽ là bị những binh lính kia ức h**p không ít, cho nên nổi lên lòng trắc ẩn mới đưa y đến bên cạnh.
Mấy ngày nay, y làm việc chịu khó, lại lanh lợi, cho nên Tô Trường An rất hài lòng.
Nhưng nếu như y cho rằng chỉ như vậy đã có thể khiến Tô Trường An để y rời đi, điều này không khỏi có phần quá ngây thơ rồi, dẫu sao binh lính của Hãm Trận doanh cũng không có một người nào chân chính tự nguyện ra chiến trường, nếu mở ra tiền lệ này, sợ rằng lòng quân thật vất vả mới ổn định được lại sẽ đại loạn.
Nghĩ như vậy, vẻ mặt Tô Trường An liền thay đổi, thanh âm cũng thấp xuống mấy phần nói: "Ngươi có chuyện gì, đứng lên nói đi."
Nhưng Lưu Trường Ngọc cũng không có ý đứng lên, ngược lại dập đầu mấy cái liền, mỗi một cái đều dùng sức rất lớn, đang đang vang dội.
"Tiểu nhân có một yêu cầu quá đáng, còn xin đại nhân tác thành."
Sắc mặt Tô Trường An càng trở nên khó coi, nhưng miệng vẫn hỏi: "Ngươi có chuyện gì thì cứ nói, khổ nhục kế thế này vô dụng với ta!"
Lưu Trường Ngọc biết tính cách của Tô Trường An, cho nên cũng vội vàng đứng lên, nói: "Tu vi của tiểu nhân tướng quân cũng biết, đến Tây Lương, cửu tử nhất sinh."
"Cho nên?" Con ngươi của Tô Trường An càng trở nên âm u.
"Không dối gạt tướng quân, tiểu nhân từ nhỏ gia cảnh bần hàn, mẹ ta một mình nuôi ta lớn, còn đưa vào võ quán học chút bản lãnh. Vốn muốn làm chút chuyện tốt gì đó tặng cho mẹ, chỉ là không ngờ tới cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con trai muốn phụng dưỡng nhưng mà mẹ đã không đợi được. Mẹ ta bởi vì quanh năm mệt nhọc nên mắc bệnh hiểm nghèo, tiểu nhân không có tiền bạc cho người dưỡng bệnh, đành phải bí quá hóa liều, đến y quán trộm dược, nhưng lại bị hộ vệ trông coi dược phòng phát hiện, lỡ tay đánh chết gã."
"Tiểu nhân tự biết có tội, đi Tây Lương tòng quân cũng xem như là lập công chuộc tội. Chỉ là gia mẫu tuổi già, ta thực sự không yên lòng. Chỉ muốn cầu tướng quân mở cho một con đường, để ta trước khi đi có thể thăm bà một lần. Nếu tướng quân tác thành, tiểu nhân về sau nhất định an tiền mã hậu*, kết cỏ** tương báo!"
*An tiền mã hậu: đi theo
** kết cỏ: nhận đại ân, sau khi chết vẫn phải báo đáp
Nói xong những lời này, Lưu Trường Ngọc lại lần nữa quỳ xuống, hai mắt rưng rưng, lại vang lên tiếng mấy cái dập đầu dùng lực rất nặng.
Tô Trường An nghe xong lời này, ý lạnh giữa hai đầu chân mày phai đi, nhưng lời này của Lưu Trường Ngọc là thật hay giả, hắn cũng khó mà phân biệt.
Vốn muốn cự tuyệt, nhưng trong đầu lại không khỏi hiện ta dáng vẻ của thiếu niên bị hắn giết kia nên mềm lòng, sau khi hắn nghiêm túc suy nghĩ một chút, cuối cùng nói: "Được! Ta đi với ngươi."
Lưu Trường Ngọc sững sốt, ngay sau đó mặt lộ vẻ vui mừng, tất nhiên y cũng biết Tô Trường An đi với y là có ý giám thị, nhưng y cũng không thèm để ý, dù sao Tô Trường An có thể đáp ứng chuyện này của y, đã là ngoài pháp luật khai ân, chuyện còn lại y cũng không thèm để ý.
Y vốn muốn hỏi Tô Trường An bản thân có thể thay một bộ quần áo trước khi đi hay không, nhưng lời đến bên môi, thì lại nhớ đến bản thân ngoài bộ áo giáp trên người ra, còn lại cũng chỉ là quần áo tù nên thôi.
Y không nhiều lời nữa, dẫn Tô Trường An đi về hướng nhà mình.
Nhà của Lưu Trường Ngọc ở trong khu dân nghèo cách thành tây không xa, không chênh lệch bao nhiêu với lời y nói, là một căn nhà gỗ rất rách nát.
Có lẽ là ứng với câu nói gần quê tình khiếp*, Lưu Trường Ngọc vốn là một đường cấp bách hận không thể lập tức bay nhanh về nhà, đứng ở cửa nhà, thân thể lại run rẩy khó hiểu, mấy lần giơ tay gõ cửa, nhưng dường như lại đang sợ cái gì đó, cuối cùng lại rút tay về.
*Gần quê tình khiếp: chỉ cách xa quê hương nhiều năm, tin tức không thông, một khi trở lại, cách quê hương càng gần, tâm trạng lại càng không bình bĩnh, chỉ sợ quê hương phát sinh chuyện gì đó không may. Dùng để hình dung tâm trạng phức tạp của người xa quê lúc trở về.
Tô Trường An nhìn hết thảy mọi thứ ở trong mắt, nhưng không mở miệng thúc giục.
Cho đến hồi lâu, Lưu Trường Ngọc hít sâu một hơi, cuối cùng mới lấy dũng khí gõ cửa.
"Ai?" Ngươi bên trong giống như đã chìm vào giấc ngủ, nghe tiếng vang, hỏi lại giống như là vừa bị đánh thức vậy.
Âm thanh kia rất già nua, thậm chí bên trong mang một chút cảnh giác. Nhưng mũi Lưu Trường Ngọc đau xót, âm thanh có chút run rẩy đáp lại, "Là con."
"Ngọc nhi?" Phía trong nhà truyền ra tiếng ma sát mặc quần áo, sau đó cửa ngôi nhà cũ nát được mở ra, một lão phụ nhân lớn tuổi từ bên trong đi ra.
Nhìn dáng vẻ chẳng qua cũng chỉ trên dưới năm mươi tuổi, nhưng có lẽ bởi vì do quá mức cực khổ, tóc của bà đã hoa râm, nếp nhăn trên mặt lại càng chằng chịt.
Nhưng đợi đến lúc bà nhìn rõ dáng vẻ của nam tử trước mặt, thân thể lại không nhịn được trở nên run rẩy, "Ngọc nhi, Ngọc nhi. Cuối cùng con cũng trở về! Khoảng thời gian này rốt cuộc con đã đi đâu!"
Lão phu nhân dường như là đang trách móc Lưu Trường Ngọc, nhưng thần sắc trên mặt lại là vui mừng không che giấu được, mừng đến mức ch** n**c mắt, hai hàng lệ đục chảy xuống theo gò má.
Thân thể Lưu Trường Ngọc vào lúc đó phịch một tiếng quỳ xuống, mang theo nức nở nói: "Là con trai bất hiếu, con trai bất hiếu!"
Bà Lưu vội vàng đỡ y đứng lên, trong miệng nói: "Trở về là tốt, trở về là tốt."
Mà lúc này bà phát hiện Tô Trường An đứng ở bên cạnh, bà thấy hắn một thân áo giáp, lại xem con trai mình cũng giống vậy, không khỏi có chút nghi ngờ.
"Ngọc nhi con là... vị quân gia này lại là..."
Sắc mặt Lưu Trường Ngọc tối sầm lại, nói: "Mẹ, bên ngoài gió lớn, chúng ta vào nhà nói đi."
Lúc này mẹ Lưu cũng cảm thấy để Tô Trường An ở ngoài nhà không phải là đạo đãi khách, vội vàng gật đầu nói: "Được được, vào nhà nói!"
Đợi đến khi đi vào trong nhà, Tô Trường An mới phát hiện trong nhà Lưu Trường Ngọc còn vất vả hơn mấy phần so với trong tưởng tượng của hắn.
Trong sảnh chính vốn đã nhỏ hẹp, chỉ đặt một chiếc bàn gỗ thiếu chân cùng mấy chiếc ghế tre cũ nát, góc bên còn có một chiếc thùng gỗ, phía trong có lương thực lẫn lộn với cám. Đầu tường treo một ít thức ăn ướp muối đã phiếm vàng, một miếng thịt muối lẻ loi chính giữa lộ ra cực kỳ chói mắt.
Đợi đến khi hai người ngồi xuống, mẹ Lưu vội vàng đi đến bên cạnh Tô Trường An hỏi: "Quân gia, Ngọc nhi nhà ta có phải đã phạm tội gì hay không? Ngọc nhi nhà ta từ nhỏ đã ngoan ngoãn, nếu làm sai cái gì, vậy cũng là do ta làm mẹ không dạy dỗ tốt, ngươi đại nhân có đại lượng, nhất định không nên làm khó nó!" Nói xong, phụ nhân lớn tuổi này liền quỳ xuống.
Khoảng thời gian này, chuyện Quan Thương Hải kéo phạm nhân sung quân ở trong thành Tây Giang truyền đi xôn xao, mẹ Lưu tuy là người thiếu kiến thức, nhưng thấy con trai của mình sau mấy tháng biến mất thân mặc áo giáp về nhà, hiển nhiên cũng có thể đoán được mấy phần. Bà cũng không hiểu mấy đại sự quốc quân gì đó, chỉ là không muốn để cho con trai mình chịu khổ, cũng mặc kệ cái gọi là thể diện.
Sắc mặt Lưu Trường Ngọc cũng tối sầm lại, bản thân phạm vào án mạng, không chỉ không có tẫn hết hiếu đạo, còn khiến cho mẹ chịu nhục, nghĩ tới đây, y càng hổ thẹn.
Tô Trường An sao chịu được đại lễ thế này, hắn nhanh tay lẹ mắt nâng bà dậy, cười nói: "Đại nương sao lại nói ra lời này, Trường Ngọc cũng không phải phạm nhân, là một thân bản lãnh được Quan Thương Hải đại nhân coi trọng, tuyển vào quân doanh, sao có thể đánh đồng với đám tù nhân kia!"
Lưu Trường Ngọc vốn cúi đầu không nói gì nghe vậy chợt ngẩng đầu, nhìn vào trong mắt Tô Trường An, đầu tiên là không hiểu, ngay sau đó là cảm kích nồng đậm.
Mẹ Lưu nghe vậy cũng sững sốt, bà có chút không thể tin hỏi: "Ngọc nhi, Ngọc nhi không phạm tội?"
"Đương nhiên là không rồi. Không phải người cũng nói Trường Ngọc xưa nay ngoan ngoãn, sao lại phạm tội chứ?" Tô Trường An vẫn như cũ cười ha ha trả lời.
Khuôn mặt hắn ấm áp, hơn nữa đối với mẹ Lưu lải nhải dò hỏi không ngừng thì dáng vẻ vẫn không có chút nào là không kiên nhẫn, điều này khiến Lưu Trường Ngọc quen thấy một mặt quả quyết sát phạt của Tô Trường An không khỏi sinh ra một chút cảm giác không chân thật.
"Vậy tại sao Ngọc nhi lại đột nhiên tòng quân vậy?" Mẹ Lưu dường như vẫn có chút không tin.
"Trường Ngọc cơ trí tài giỏi, hiển nhiên không qua khỏi pháp nhãn của Quan Thương Hải đại nhân. Lại nói, người từng nhìn thấy tù nhân nào sung quân mà một tháng có thể được tám lượng bạc chưa?" Nói xong Tô Trường An liền móc một ít bạc vụn từ trong tay áo nhét vào trong tay mẹ Lưu. "Thứ này đều là Trường Ngọc mấy ngày này luyến tiếc xài, bảo ta giữ lại cho người, người cứ nhận đi, đến lúc đó Trường Ngọc có thể dựa vào nó để lấy vợ đó!"
"Nhiều tiền như vậy sao?" Mẹ Lưu nhìn bạc ròng trong tay, bà cả đời này có lẽ cũng chưa từng nhìn thấy ngân lượng thế này, trong lòng kinh ngạc đồng thời cũng không hoài nghi lời nói của Tô Trường An nữa. Bà vội vàng cất đi, gật đầu liên tục, lại nhìn Lưu Trường Ngọc bên cạnh, cười nói: "Con trai ta có tiền đồ, làm quan lớn!"
"Đúng vậy, cho nên đại nương không cần lo lắng, an tâm ở nhà chờ chúng ta từ Tây Lương trở lại."
Lời của Tô Trường An mới nói một nửa, sắc mặt mẹ Lưu biến đổi, "Đi đến Tây Lương? Các ngươi phải đi Tây Lương, đại quân ngày mai phải xuất chinh chính là ngươi và Ngọc nhi?"
"..." Tô Trường An tự biết lỡ lời, nhìn vẻ mặt mẹ Lưu vừa mới yên lòng ắt hẳn lại trở nên lo lắng. Nhưng lại không biết phải an ủi thế nào, cho nên chỉ có trầm mặc.
Ngược lại Lưu Trường Ngọc bên cạnh lại đi đến đỡ mẹ của mình an ủi nói: "Mẹ yên tâm, con lần này đi là kiến công lập nghiệp, hơn nữa có Nam tướng quân chiếu cố nhất định sẽ không có chuyện gì."
Mẹ Lưu mê mang, bà là một người ít học, chỉ biết xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử, rất nhiều chuyện đều là nghe người ta đồn đãi, từ trước đến giờ ít có chủ kiến, chỉ biết lo lắng cho con trai mình.
Mà lời nói của Lưu Trường Ngọc ở trong lòng bà hiển nhiên có phân lượng rất nặng, tuy bà vẫn còn lo lắng, nhưng cũng không tiện nói thêm lời phản bác nào. Chỉ là trong miệng không dừng được nhắc đi nhắc lại muốn Lưu Trường Ngọc nhất định phải sống sót trở về, thậm chí còn liên tục chắp tay thi lễ với Tô Trường An, để hắn phải chiếu cố con trai mình.
Lưu Trường Ngọc tuy luôn chân thành thề thốt trấn an mẹ của mình, nhưng Tô Trường An vẫn mờ hồ thấy được vành mắt y hồng hồng, dường như cố hết sức nhẫn nhịn, mới có thể khiến cho thứ bên trong không rơi xuống.
Sau đó mẹ Lưu lại giữ hai người lại ăn cơm, lại gỡ một miếng thịt muối duy nhất trong nhà xuống, làm một bàn thức ăn tuy không phong phú nhưng lại cực ngon cho hai người. Sau đó, mẹ Lưu vẫn như cũ không nỡ, mấy lần muốn khuyên nhủ con trai mình ở lại, nhưng cuối cùng vẫn là bị Lưu Trường Ngọc phản bác. Mãi đến giờ hợi, dưới sự hầu hạ của Lưu Trường Ngọc lão phụ nhân mới không nhịn được vào trong phòng ngủ say.
Lưu Trường Ngọc thu dọn xong bàn ghế, vốn định lưu lại cho mẹ mình một lá thư bảo bà phải tự chăm sóc bản thân thật tốt, nhưng chợt nghĩ đến mẹ mình không biết chữ, cũng liền thôi.
Y làm xong những thứ này, tuy rằng trong lòng không nỡ, nhưng cũng biết đã đến thời khắc phải rời đi, cúi đầu theo Tô Trường An ra khỏi nhà.
Nhưng không biết tại sao, Tô Trường An đi ở phía trước chợt dừng bước, trong lòng Lưu Trường Ngọc nghi ngờ, đang muốn nói gì đó, lại thấy Tô Trường An đang nhíu mày nhìn về một chỗ nào đó, y cũng vội vàng nhìn theo, lại thấy được một thân ảnh đang nằm cách đó không xa, y vội vàng đi lên phía trước kiểm tra, thấy đó là một ông lão bộ dáng ăn mày, y theo bản năng vươn tay dò xét hơi thở của ông ta, nhưng phát hiện ông ta đã sớm đoạn tuyệt sức sống.
Chuyện như vậy, cho dù là ở trong thành Tây Giang phồn hoa cũng không tính là hiếm, y lắc đầu với Tô Trường An, đang muốn bẩm báo tình trạng người này cho hắn. Lại thấy tay Tô Trường An chợt nhấc lên, cỗ thi thể kia liền đột nhiên bay vào trong tay hắn, sau đó Lưu Trường Ngọc cảm thấy một luồng linh lực tuôn ra, cổ tử thi kia vào lúc đó chợt nổ tung, biến thành máu thịt lẫn lộn, trừ vẫn còn có thể thấy rõ là hình người, nhưng chắc chắn không cách nào phân biệt ra được dáng vẻ trước đó của ông ta.
Trong lòng Lưu Trường Ngọc không hiểu, y cảm thấy ông lão này chết đã rất đáng thương, lại không oán không thù với Tô Trường An, cần gì lại phải chà đạp thi thể của ông ta.
"Hôm nay giờ hợi một khắc, quan truyền lệnh Lưu Trường Ngọc của Hãm Trận doanh thừa dịp bóng đêm chạy trốn, không có kết quả, xử lấy lăng trì mà chết." Âm thanh của Tô Trường An lạnh như băng lại vào lúc này vang lên.
Lưu Trường Ngọc đầu tiên là sững sốt, sau đó liền hiểu rõ ý tứ của Tô Trường An, sắc mặt y thay đổi, không thể tưởng tượng nổi nhìn Tô Trường An.
"Nam... Nam tướng quân ta..." Có lẽ bởi vì quá kích động, vào lúc này y lại không nói nên lời.
Tô Trường An cũng không để ý y, xách cổ thi thể kia muốn rời đi, nhưng vừa mới đi ra được mấy bước, hắn lại như chợt nhớ đến gì đó, quay đầu nhìn về phía Lưu Trường Ngọc: "Mang mẹ của ngươi rời khỏi Tây Giang đi, Tây Lương thủ không được bao lâu."
Dứt lời, cũng không nhìn Lưu Trường Ngọc cái nào nữa, xoay người biến mất ở trong màn đêm dày đặc.
Ngày thứ hai, sắc trời còn chưa sáng hoàn toàn.
Chín ngàn đại quân của Trấn Tây Quan bao gồm Hãm Trận doanh bên trong đã tập kết xong.
Đại quân xuất chinh, tất nhiên là chuyện cực kỳ quan trọng, cho nên toàn bộ dân chúng thành Tây Giang xếp hàng hai bên đường đưa tiễn, Thần tướng Quan Thương Hải tự mình ở cửa thành tráng hành cho* đại quân.
*Tráng hành: một mặt có ý là bạn bè đưa tiễn, mặt khác có ý là kỷ niệm người chết, hai tầng ý nghĩa đều mang theo ý vị bi tráng.
Trấn Tây Quan ngay trước mặt mọi người uống hết một bát rượu tráng hành, giơ roi thúc ngựa, dẫn gần mười ngàn đại quân chạy về hướng Tây Lương.
Hãm Trận doanh của Tô Trường An tụt xuống cuối đội ngũ, hắn thấy binh lính phía trước đều đã bắt đầu chạy đi, đang muốn hạ lệnh cho Hãm Trận doanh đuổi theo đại quân, lại nghe được phía sau truyền đến một tiếng hô.
"Nam tướng quân! Chờ ta một chút!"
Tô Trường An sững sốt, cảm thấy âm thanh này có chút quen tai, hắn quay đầu nhìn lại, thấy Lưu Trường Ngọc mặc áo giáp một đường thở hổn hển chạy chậm đến.
Mày Tô Trường An nhíu lại, có chút không hiểu nhìn Lưu Trường Ngọc đã đến trước người mình hỏi: "Tại sao ngươi tới?"
Hắn không hiểu, hôm qua rõ ràng mình đã thả cho y một con đường sống, y hà tất gì phải xuất hiện? Coi như không để ý tới mạng sống của mình, cũng nên suy nghĩ một chút cho mẹ già lớn tuổi kia của y.
Lưu Trường Ngọc đối với việc Tô Trường An không vui làm như không thấy, y cười nhìn Tô Trường An, có chút ngây thơ gãi gãi ót nói: "Mẹ của ta không muốn rời khỏi Tây Giang."
"Người nói, Tây Giang là nhà của người."
"Làm con trai phải giúp bà trông coi cái nhà này."
---o0o---
- Quyển 1 - Chương 1: Trường An có mưa, Trường Môn có tuyết
- Quyển 2 - Chương 1: Tô Trường An đã đến thành Trường An
- Quyển 3 - Chương 1: Thở dài trong cảnh xuân
- Quyển 4 - Chương 1: Trường An Trường An
- Quyển 5 - Chương 1: Không táng người liền táng mình
- Quyển 6 - Chương 1: Lời nói của Chúc Âm
- Quyển 7 - Chương 1: Mấy mạng để đền
- Quyển 8 - Chương 1: Đệ tử Thiên Lam đời thứ mười
- Quyển 1 - Chương 2: Ta từ phương xa tới, đến tiễn đưa cố nhân
- Quyển 2 - Chương 2: Sở Tích Phong
- Quyển 3 - Chương 2: Tại trong phòng ốc sơ sài phân thị phi
- Quyển 4 - Chương 2: Thiên tái tương phùng do đán mộ*
- Quyển 5 - Chương 2: Đạo kiếm minh kia
- Quyển 6 - Chương 2: Bảy phách ngưng, Hồn Thủ thành
- Quyển 7 - Chương 2: Có từng hỏi qua Hạ Hầu Huyết
- Quyển 8 - Chương 2: Đao là tính mạng của đao khách!
- Quyển 1 - Chương 3: Chưa quyết chiến, tay hắn đã sớm cầm binh khí
- Quyển 2 - Chương 3: Tiền bối hậu bối
- Quyển 3 - Chương 3: Trong u mê hỏi đạo của ta
- Quyển 4 - Chương 3: Tam nhân thành hổ, chúng khẩu thước kim*
- Quyển 5 - Chương 3: Tinh diệt
- Quyển 6 - Chương 3: Thể diện của Đại Ngụy Thần Tướng
- Quyển 7 - Chương 3: Đến điểm thì ngừng
- Quyển 8 - Chương 3: Cực kì quen thuộc
- Quyển 1 - Chương 4: Mạc ỷ lâu thai thính thu vũ
- Quyển 2 - Chương 4: Liêm Pha già rồi*
- Quyển 3 - Chương 4: Cửu tinh
- Quyển 4 - Chương 4: Mưa gió chập chờn
- Quyển 5 - Chương 4: Ta đã chết rồi
- Quyển 6 - Chương 4: Khe sâu
- Quyển 7 - Chương 4: Tam thức Lôi Kiếp
- Quyển 8 - Chương 4: Ta và Trường An là như nhau
- Quyển 1 - Chương 5: Mộc gọi Ngô Đồng, điểu gọi Phượng Hoàng
- Quyển 2 - Chương 5: Số mệnh Thiên Lam
- Quyển 3 - Chương 5: Sáng nghe đạo, tối chết cũng cam*
- Quyển 4 - Chương 5: Dương mưu
- Quyển 5 - Chương 5: Tỷ tỷ của sư nương
- Quyển 6 - Chương 5: Lại cùng giang lưu đông phục đông
- Quyển 7 - Chương 5: Đại nghĩa muôn dân trăm họ, ngươi xứng đáng nói
- Quyển 8 - Chương 5: Thập Nguyệt dương xuân luận anh hùng (thượng)
- Quyển 1 - Chương 6: Ngô Đồng cháy, Phượng Hoàng khóc
- Quyển 2 - Chương 6: Thiếu niên từng nghi hoặc, lão giả từng giải thích
- Quyển 3 - Chương 6: Mạc Thính Vũ!!!
- Quyển 4 - Chương 6: Người đoạt cuối cùng phải trả, người cho cuối cùng phải thu (thượng)
- Quyển 5 - Chương 6: Má lúm đồng tiền
- Quyển 6 - Chương 6: Lưu Đại Hoành phiền não
- Quyển 7 - Chương 6: Cố Minh Nghĩa
- Quyển 8 - Chương 6: Thập Nguyệt dương xuân luận anh hùng (hạ)
- Quyển 1 - Chương 7: Phượng Hoàng từng đến nơi đây
- Quyển 2 - Chương 7: Những người này từng khiến thiên hạ nể phục
- Quyển 3 - Chương 7: Vừa thấy Nại Hà uống canh Mạnh Bà
- Quyển 4 - Chương 7: Người đoạt cuối cùng phải trả, người cho cuối cùng phải thu (hạ)
- Quyển 5 - Chương 7: Đại hiệp trong sách
- Quyển 6 - Chương 7: Lưu tiêu đầu, đã lâu không gặp
- Quyển 7 - Chương 7: Đại Giang Đông Khứ*
- Quyển 8 - Chương 7: Cái gọi là cố nhân
- Quyển 1 - Chương 8: Ngọc Hành Diêu Quang
- Quyển 2 - Chương 8: Phồn Thần ba vạn vạn, Tinh Vương chỉ một người
- Quyển 3 - Chương 8: Thần nữ có ý
- Quyển 4 - Chương 8: Gặp nhau là duyên, gặp lại là oán
- Quyển 5 - Chương 8: Một gian phòng
- Quyển 6 - Chương 8: Ngươi đang sợ
- Quyển 7 - Chương 8: Giao long xuất hải
- Quyển 8 - Chương 8: Một ngôi mộ trong núi hoang
- Quyển 1 - Chương 9: Đường đi Trường An xa xôi (thượng)
- Quyển 2 - Chương 9: Phồn Thần ba vạn vạn, Tinh Vương chỉ một người (hạ)
- Quyển 3 - Chương 9: Thần tướng thận trọng
- Quyển 4 - Chương 9: Cô gái của Bắc Địa cùng tuyết của Bắc Địa
- Quyển 5 - Chương 9: Niệp Thanh Mai - Thanh Ngọc phu nhân
- Quyển 6 - Chương 9: Yêu quân!
- Quyển 7 - Chương 9: Chỗ tốt của tuổi trẻ
- Quyển 8 - Chương 9: Tuyệt thế cao nhân
- Quyển 1 - Chương 10: Đường đến Trường An xa xôi (hạ)
- Quyển 2 - Chương 10: Ta tên Tô Trường An, đao là Mạc Thính Vũ
- Quyển 3 - Chương 10: Kế hoạch không cản nổi biến hóa
- Quyển 4 - Chương 10: Thiên Lam Viện Tô Trường An
- Quyển 5 - Chương 10: Khốn cảnh Tây Lương
- Quyển 6 - Chương 10: Nghịch thiên
- Quyển 7 - Chương 10: Kẻ liều chết, không đường có thể lui, ánh đao như cầu vồng
- Quyển 8 - Chương 10: Gọi con về
- Quyển 1 - Chương 11: Nhàn thoại nơi Bắc Địa
- Quyển 2 - Chương 11: Phá hỏng thanh danh người, như hại tính mạng ta
- Quyển 3 - Chương 11: Chia đường
- Quyển 4 - Chương 11: Mời rượu
- Quyển 5 - Chương 11: Bệnh nguy kịch
- Quyển 6 - Chương 11: Thiên đạo tan vỡ
- Quyển 7 - Chương 11: Giết sạch cả nhà
- Quyển 8 - Chương 11: Ta là Tô Trường An
- Quyển 1 - Chương 12: Họa này sát thân
- Quyển 2 - Chương 12: Ta mang bọn ngươi về nhà
- Quyển 3 - Chương 12: Mặt mũi của đao khách
- Quyển 4 - Chương 12: Bách Viện tài quyết*
- Quyển 5 - Chương 12: Phủ thành chủ của Quan Thương Hải
- Quyển 6 - Chương 12: Ta chính là Tô Trường An
- Quyển 7 - Chương 12: Phía dưới áo bào hồng
- Quyển 8 - Chương 12: Tin tức tốt và tin tức xấu
- Quyển 1 - Chương 13: Bách quỷ dạ hành
- Quyển 2 - Chương 13: Chúng ta hữu duyên
- Quyển 3 - Chương 13: Đồ Vật thuộc về Mạc Thính Vũ
- Quyển 4 - Chương 13: Lựa chọn năm đó
- Quyển 5 - Chương 13: Thà chết chứ không hàng
- Quyển 6 - Chương 13: Lấy cái công bằng
- Quyển 7 - Chương 13: Từng người đều rất quan trọng
- Quyển 8 - Chương 13: Đại kiếp đã tới
- Quyển 1 - Chương 14: Ta tìm ngươi đã hơn ngàn năm
- Quyển 2 - Chương 14: Vong tình mới là Thái Thượng
- Quyển 3 - Chương 14: Cực hạn một đao
- Quyển 4 - Chương 14: Một trảm giải trung tà (thượng)
- Quyển 5 - Chương 14: Hồn về
- Quyển 6 - Chương 14: Chặt tay
- Quyển 7 - Chương 14: Áo đen chớ đổi lại
- Quyển 8 - Chương 14: Trở về Thiên Lam
- Quyển 1 - Chương 15: Chiếc bánh xốp cuối cùng
- Quyển 2 - Chương 15: Cố nhân đến
- Quyển 3 - Chương 15: Đạo lý của Sở Tích Phong
- Quyển 4 - Chương 15: Một trảm giải trung tà (hạ)
- Quyển 5 - Chương 15: Tây quân thẳng tiến ba nghìn dặm, tóc xanh nhuốm tuyết cốt hồi hương
- Quyển 6 - Chương 15: Công tử Trường Môn
- Quyển 7 - Chương 15: Phụ thân, con còn có đao
- Quyển 8 - Chương 15: Anh linh trở về
- Quyển 1 - Chương 16: Đao này tên là Mạc Thính Vũ
- Quyển 2 - Chương 16: Đệ nhất dù sao vẫn tốt
- Quyển 3 - Chương 16: Mang bọn ngươi về nhà
- Quyển 4 - Chương 16: Chết rồi phục sinh?
- Quyển 5 - Chương 16: Ta rất ghét bỏ
- Quyển 6 - Chương 16: Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ
- Quyển 7 - Chương 16: Trên đời này chung quy phải có người thừa nhận tội nghiệt
- Quyển 8 - Chương 16: Đều là thiên mệnh
- Quyển 1 - Chương 17: Ngươi muốn chết sao?
- Quyển 2 - Chương 17: Trốn!
- Quyển 3 - Chương 17: Giang Đông Sở gia khách*, đao ra người chẳng về!
- Quyển 4 - Chương 17: Tính toán không bỏ sót
- Quyển 5 - Chương 17: Thân này vì quân hủy hai đoạn, một nửa sài lang một nửa dê
- Quyển 6 - Chương 17: Dự tiệc
- Quyển 7 - Chương 17: Đám truyền nhân Thiên Lam viện
- Quyển 8 - Chương 17: Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến
- Quyển 1 - Chương 18: Một lần nói chuyện về Thần (thượng)
- Quyển 2 - Chương 18: Vừa đúng thiếu niên đồng học
- Quyển 3 - Chương 18: Tinh Vẫn! Tinh Vẫn!
- Quyển 4 - Chương 18: Một nửa đệ tử
- Quyển 5 - Chương 18: Tháng mười nhân gian là mùa xuân
- Quyển 6 - Chương 18: Tiệc cưới
- Quyển 7 - Chương 18: Trưng binh
- Quyển 8 - Chương 18: Một nhà ba người
- Quyển 1 - Chương 19: Một lần nói chuyện về Thần (hạ)
- Quyển 2 - Chương 19: Thề hẹn với quân
- Quyển 3 - Chương 19: Đao thứ hai của Tô Trường An
- Quyển 4 - Chương 19: Giấu kín thiên cơ
- Quyển 5 - Chương 19: Tử sĩ phải xông vào trận địa*
- Quyển 6 - Chương 19: Ta là thê tử chưa xuất giá của Trường An
- Quyển 7 - Chương 19: Nguyên do
- Quyển 8 - Chương 19: Tinh Vẫn tề tụ
- Quyển 2 - Chương 20: Phàn Như Nguyệt
- Quyển 3 - Chương 20: Về nhà
- Quyển 4 - Chương 20: Đường không lối, chọn không lựa
- Quyển 5 - Chương 20: Ta coi các ngươi là người
- Quyển 6 - Chương 20: Gặp người muốn gặp, nói lời muốn nói
- Quyển 7 - Chương 20: Thụ đạo
- Quyển 8 - Chương 20: An thai
- Quyển 2 - Chương 21: Y quan nơi đây đều là cầm thú (thượng)
- Quyển 3 - Chương 21: Nợ máu
- Quyển 4 - Chương 21: Số trời nặng biết bao, mạng ta nhẹ dường nào
- Quyển 5 - Chương 21: Không người nào có thể chém
- Quyển 6 - Chương 21: Làm sao cam lòng
- Quyển 7 - Chương 21: Huyết Y Vệ
- Quyển 8 - Chương 21: Ngày mai lấy ta, vọng quân mạc phụ
- Quyển 2 - Chương 22: Y quan nơi đây đều là cầm thú (hạ)
- Quyển 3 - Chương 22: Nhân quả
- Quyển 4 - Chương 22: Thời buổi loạn lạc
- Quyển 5 - Chương 22: Đào binh
- Quyển 6 - Chương 22: Tuyết rơi
- Quyển 7 - Chương 22: Binh bại như núi đổ
- Quyển 8 - Chương 22: Gả cho ta đi
- Quyển 2 - Chương 23: Độ tuổi tốt đẹp nhất. Bọn họ tốt nhất
- Quyển 3 - Chương 23: Chân Thần như chó má
- Quyển 4 - Chương 23: Đám người kế thừa
- Quyển 5 - Chương 23: Phá cục
- Quyển 6 - Chương 23: Mỗi một chuyện xưa, có lẽ đều có một tên mập
- Quyển 7 - Chương 23: Khích tướng
- Quyển 8 - Chương 23: Cùng một chỗ? Cùng một chỗ!
- Quyển 2 - Chương 24: Nắm đấm cùng đạo lý
- Quyển 3 - Chương 24: Núi có cây, cây có cành*
- Quyển 4 - Chương 24: Đồng môn chất vấn
- Quyển 5 - Chương 24: Quy phục
- Quyển 6 - Chương 24: Kinh biến
- Quyển 7 - Chương 24: Tục danh bát tinh
- Quyển 8 - Chương 24: Làm phu quân
- Quyển 2 - Chương 25: Bắc Đẩu thất tinh cao, Kha Thư dạ đới đao*
- Quyển 3 - Chương 25: Khai Dương không còn trên đời nữa
- Quyển 4 - Chương 25: Đồng môn tranh chấp (thượng)
- Quyển 5 - Chương 25: Tây Lương sau này là quê hương
- Quyển 6 - Chương 25: Buồn cười buồn cười
- Quyển 7 - Chương 25: Bao gồm ta
- Quyển 8 - Chương 25: Bắt đầu
- Quyển 2 - Chương 26: Tính kế
- Quyển 3 - Chương 26: Phượng có năm con, một là Thanh Loan
- Quyển 4 - Chương 26: Đồng môn tranh chấp (hạ)
- Quyển 5 - Chương 26: Không phụ ý trăm họ, chỉ phụ lòng một người
- Quyển 6 - Chương 26: Dấu vết đến từ viễn cổ
- Quyển 7 - Chương 26: Doanh Trục Man
- Quyển 8 - Chương 26: Để mạng lại đổi
- Quyển 2 - Chương 27: Tô công tử, ngày mai gặp
- Quyển 3 - Chương 27: Hạ Hầu Hiên
- Quyển 4 - Chương 27: Đúc Tinh Hồn
- Quyển 5 - Chương 27: Thơ hay thơ hay
- Quyển 6 - Chương 27: Ta trở về không được
- Quyển 7 - Chương 27: Vượt sông mà đến
- Quyển 8 - Chương 27: Không nói đúng sai, chỉ có không chết không ngừng
- Quyển 3 - Chương 28: Mười năm tương tư mới gặp lại
- Quyển 4 - Chương 28: Thất phu, ngươi dám!
- Quyển 5 - Chương 28: Rượu ngon rượu ngon
- Quyển 6 - Chương 28: Bóng đen
- Quyển 7 - Chương 28: Nghiệp chướng
- Quyển 8 - Chương 28: Thiên Đạo vô tình, Thái Thượng vong tình
- Quyển 3 - Chương 29: Kẻ thất học biết bao trượng nghĩa
- Quyển 4 - Chương 29: Quân cõng đao kiếm, ta gánh thê nhi
- Quyển 5 - Chương 29: Đối sách
- Quyển 6 - Chương 29: Kiếp
- Quyển 7 - Chương 29: Nhìn lại Trường An
- Quyển 8 - Chương 29: Ai là phản đồ?
- Quyển 3 - Chương 30: Lòng tham của con người là vô đáy
- Quyển 4 - Chương 30: Răng nanh
- Quyển 5 - Chương 30: Nguy cơ
- Quyển 6 - Chương 30: Đại kiếp nạn chưa đến, ta sao dám chết
- Quyển 7 - Chương 30: Người đi trong bóng tối
- Quyển 8 - Chương 30: Tinh hồn tỏa thiên trận
- Quyển 3 - Chương 31: Chín phần mười người là khinh bỉ*
- Quyển 4 - Chương 31: Phản kích
- Quyển 5 - Chương 31: Càng kháng cự, càng cô đơn
- Quyển 6 - Chương 31: Là người thì đều chết
- Quyển 7 - Chương 31: Bái kiến bệ hạ
- Quyển 8 - Chương 31: Thần tính của Thụ Hợi
- Quyển 3 - Chương 32: Sơn hà mục lý hữu vân quy
- Quyển 4 - Chương 32: Hung tinh Tham Lang
- Quyển 5 - Chương 32: Xóa bỏ hiềm khích lúc trước
- Quyển 6 - Chương 32: Quân vương chẳng giữ non sông, nhân gian sáu chục năm ròng lầm than
- Quyển 7 - Chương 32: Cầm thiên tử lệnh chư hầu
- Quyển 8 - Chương 32: Thất Tinh kết trận
- Quyển 3 - Chương 33: Khanh không phụ quân
- Quyển 4 - Chương 33: Sói của phương Bắc
- Quyển 5 - Chương 33: Lửa hiệu đốt lên, khói bay ngút trời
- Quyển 6 - Chương 33: Trục Man Hựu An
- Quyển 7 - Chương 33: Sống sót
- Quyển 8 - Chương 33: Kẻ săn Thần
- Quyển 3 - Chương 34: Thúy Ngọc chờ Nam Uyển, Như Yên ngóng Thông Huyền
- Quyển 4 - Chương 34: Chá Cô Thiên
- Quyển 5 - Chương 34: Phá thành
- Quyển 6 - Chương 34: Muôn dân cùng hỏi
- Quyển 7 - Chương 34: Sở Vương Tô Trường An
- Quyển 8 - Chương 34: Khát máu thành tính
- Quyển 3 - Chương 35: Trăm bầu rượu, trăm ngôi sao
- Quyển 4 - Chương 35: Thập Phương Kiếm Trận
- Quyển 5 - Chương 35: Thả bọn ngươi đi
- Quyển 6 - Chương 35: Thành Bắc Lam
- Quyển 7 - Chương 35: Đợi hắn vượt sông
- Quyển 8 - Chương 35: Thương sơn trấn ma ấn
- Quyển 3 - Chương 36: Cừu non sống giữa bầy sói
- Quyển 4 - Chương 36: Người bước vào cửa này, chết!
- Quyển 5 - Chương 36: Lấy danh tiếng Thủ Vọng Giả
- Quyển 6 - Chương 36: Nó là đồ Của trẫm
- Quyển 7 - Chương 36: Quách Tước tỉnh lại
- Quyển 8 - Chương 36: Thay ta đi xem cái chân tướng của thế giới này
- Quyển 3 - Chương 37: Bắc Thông Huyền
- Quyển 4 - Chương 37: Ta là Tô Trường An
- Quyển 5 - Chương 37: Xin thuốc
- Quyển 6 - Chương 37: Dám lấy hay không?
- Quyển 7 - Chương 37: Con gái của Tô Trường An
- Quyển 8 - Chương 37: Đã thất bại?
- Quyển 3 - Chương 38: Âm mưu dương mưu
- Quyển 4 - Chương 38: Cơ mưu của mỗi người
- Quyển 5 - Chương 38: Tinh Vẫn bị lãng quên
- Quyển 6 - Chương 38: Mang nó đi
- Quyển 7 - Chương 38: Tin tức
- Quyển 8 - Chương 38: Ta biết cách
- Quyển 3 - Chương 39: Nanh vuốt bầy lang sói
- Quyển 4 - Chương 39: Áo xanh vô trần, mắt lạnh vô cấu
- Quyển 5 - Chương 39: Lấy thuốc
- Quyển 6 - Chương 39: Bá nghiệp bất diệt
- Quyển 7 - Chương 39: Cầu viện
- Quyển 8 - Chương 39: Anh linh bị thiếu
- Quyển 3 - Chương 40: Ngươi thua bởi Nại Hà
- Quyển 4 - Chương 40: Mệnh chiếu Tinh Vẫn
- Quyển 5 - Chương 40: Thế nào là muôn dân trăm họ
- Quyển 6 - Chương 40: Bút viết cuốn sách vận mạng
- Quyển 7 - Chương 40: Mây động tám phương
- Quyển 8 - Chương 40: Đã lâu không gặp
- Quyển 3 - Chương 41: Máu thịt xây Trường An
- Quyển 4 - Chương 41: Ta là hoàng sa bách chiến xuyên kim giáp
- Quyển 5 - Chương 41: Thi thể, thiếu nữ, thuốc
- Quyển 6 - Chương 41: Xin tha
- Quyển 7 - Chương 41: Giết là được
- Quyển 8 - Chương 41: Anh linh thứ tám
- Quyển 3 - Chương 42: Dùng thiện làm thiện, dùng ác trừ ác
- Quyển 4 - Chương 42: Bố cục
- Quyển 5 - Chương 42: Ta sẽ chịu trách nhiệm với ngươi
- Quyển 6 - Chương 42: Ngôi sao thứ tám
- Quyển 7 - Chương 42: Vô cùng hung ác
- Quyển 8 - Chương 42: Thiên Lam
- Quyển 3 - Chương 43: Ải tình bắt đầu từ đây
- Quyển 4 - Chương 43: Gả
- Quyển 5 - Chương 43: Rung động
- Quyển 6 - Chương 43: Đừng chết
- Quyển 7 - Chương 43: Truyền nhân của Tô Trường An
- Quyển 8 - Chương 43: Đường cùng của Thần tộc
- Quyển 3 - Chương 44: Nam Thúy Ca
- Quyển 4 - Chương 44: Chuyện xưa
- Quyển 5 - Chương 44: Lệ khí
- Quyển 6 - Chương 44: Phụ thân
- Quyển 7 - Chương 44: Một tờ giấy
- Quyển 8 - Chương 44: Ngươi muốn học đao sao?
- Quyển 3 - Chương 45: Hữu tình lại nói vô tình
- Quyển 4 - Chương 45: Đập nồi dìm thuyền*
- Quyển 5 - Chương 45: Quái điểu
- Quyển 6 - Chương 45: Ao ước của Cổ Tiễn Quân
- Quyển 7 - Chương 45: Tựa như cây này
- Quyển 8 - Chương 45: Đao tới
- Quyển 3 - Chương 46: Ngôi sao luôn luôn ở đó
- Quyển 4 - Chương 46: Áo đen đi đêm, áo trắng vượt sông
- Quyển 5 - Chương 46: Đế Giang
- Quyển 6 - Chương 46: Hoa sen nở đầy ao, thiếu niên nhẹ nhàng đến
- Quyển 7 - Chương 46: Giang sơn của trẫm
- Quyển 8 - Chương 46: Man thiên (giấu trời)
- Quyển 3 - Chương 47: Lúc ấy sao sáng tỏ, chẳng biết làm trái không thể về
- Quyển 4 - Chương 47: Bắt đầu
- Quyển 5 - Chương 47: Thần tỉnh
- Quyển 6 - Chương 47: Tương lai của tương lai
- Quyển 7 - Chương 47: Lão không thể giết chết ta
- Quyển 8 - Chương 47: Các ngươi đều phải chết
- Quyển 3 - Chương 48: Ngụy Linh đổi Long Hống, tàn binh nhường hùng binh
- Quyển 4 - Chương 48: Tham Lang hiện
- Quyển 5 - Chương 48: Ta gọi là Ma Thanh Linh
- Quyển 6 - Chương 48: Nữ nhi của ai
- Quyển 7 - Chương 48: Nhạn Thập Tam!
- Quyển 8 - Chương 48: Thiên Lam nhất mạch cường hãn
- Quyển 3 - Chương 49: Muôn dân làm trọng!
- Quyển 4 - Chương 49: Âm mưu bại lộ
- Quyển 5 - Chương 49: Hợp tác
- Quyển 6 - Chương 49: Tam vấn Quân Vương
- Quyển 7 - Chương 49: Trăm năm không gặp, cố nhân không nhìn ra
- Quyển 8 - Chương 49: Cho ta!
- Quyển 3 - Chương 50: Khai Dương ra đi, Huỳnh Hoặc quay về
- Quyển 4 - Chương 50: Khốn cảnh*
- Quyển 5 - Chương 50: Ác linh và đao minh
- Quyển 6 - Chương 50: Ngươi có xứng làm Quân Vương
- Quyển 7 - Chương 50: Thực lực của Lục Ly Trần
- Quyển 8 - Chương 50: Ai cũng cho là mình đúng
- Quyển 3 - Chương 51: Lệ yên chi (thượng)
- Quyển 4 - Chương 51: Di chiếu
- Quyển 5 - Chương 51: Ta lấy tên của muôn dân, ta theo chí của tiên hiền
- Quyển 6 - Chương 51: Thiên Ngô và ngôi sao thứ chín
- Quyển 7 - Chương 51: Đệ đệ
- Quyển 8 - Chương 51: Bổ toàn Thiên Đạo
- Quyển 3 - Chương 52: Lệ yên chi (hạ)
- Quyển 4 - Chương 52: Nghịch chuyển
- Quyển 5 - Chương 52: Đối thoại với Thần
- Quyển 6 - Chương 52: Tô Trường An bị cắm sừng
- Quyển 7 - Chương 52: Ca ca
- Quyển 8 - Chương 52: Tuyệt cảnh
- Quyển 3 - Chương 53: Vạn vật là Vô
- Quyển 4 - Chương 53: Người dưới ánh sao như thần linh
- Quyển 5 - Chương 53: Một mạng đổi chúng sinh
- Quyển 6 - Chương 53: Thân gia
- Quyển 7 - Chương 53: Trên đời không có Chân Long (thượng)
- Quyển 8 - Chương 53: Chỗ ngươi ở, chính là Thiên Lam
- Quyển 3 - Chương 54: Ma là gì?
- Quyển 4 - Chương 54: Cung tiễn bệ hạ
- Quyển 5 - Chương 54: Ngàn cân treo sợi tóc
- Quyển 6 - Chương 54: Chuyện xưa của hai người đàn ông có tuổi
- Quyển 7 - Chương 54: Trên đời không có Chân Long (hạ)
- Quyển 8 - Chương 54: Thành tiên
- Quyển 3 - Chương 55: Tâm không một vật, thân có nghìn kết
- Quyển 4 - Chương 55: Giang Đông có mãnh hổ, Thiên Lam có Trường An
- Quyển 5 - Chương 55: Tiên
- Quyển 6 - Chương 55: Tô Phú Quý
- Quyển 7 - Chương 55: Vẫn luôn ở đây - Con cháu Giang Đông nay còn đó, nguyện vì quân vương trở lại thôi
- Quyển 8 - Chương 55: Đế Quân hàng lâm
- Quyển 3 - Chương 56: Gió đông khởi, lúc giết người
- Quyển 4 - Chương 56: Sở gia Giang Đông, đến giao phó trăm năm ước hẹn
- Quyển 5 - Chương 56: Đã lâu không gặp
- Quyển 6 - Chương 56: Khách đến thăm
- Quyển 7 - Chương 56: Tô Trường An cùng Tô Trường An
- Quyển 8 - Chương 56: Thiên đạo và đế quân
- Quyển 3 - Chương 57: Cùng đi cùng về
- Quyển 4 - Chương 57: Đây là một chuyện rất bi thương
- Quyển 5 - Chương 57: Tử Vi sinh đôi
- Quyển 6 - Chương 57: Một câu chuyện xưa rất dài
- Quyển 7 - Chương 57: Đánh lão thật mạnh
- Quyển 8 - Chương 57: Huyết Tế Thiên Hồn
- Quyển 3 - Chương 58: Tám mươi mốt người
- Quyển 4 - Chương 58: Không về Tinh Hải
- Quyển 5 - Chương 58: Trường đao rơi, phượng hoàng hót
- Quyển 6 - Chương 58: Bí văn viễn cổ
- Quyển 7 - Chương 58: Quay về
- Quyển 8 - Chương 58: Tạm nghỉ
- Quyển 3 - Chương 59: Thương xuất như rồng
- Quyển 4 - Chương 59: Nghìn dặm cô mộ vạn quỷ khóc
- Quyển 5 - Chương 59: Trên đời không còn Thanh Loan nữa
- Quyển 6 - Chương 59: Hí khúc Liên Hoa Lạc
- Quyển 7 - Chương 59: Đợi ánh sao sáng của ngươi
- Quyển 8 - Chương 59: Bại cục
- Quyển 3 - Chương 60: Ta muốn đòi cho nàng một cái công đạo
- Quyển 4 - Chương 60: Ba đao đã hết, đầu ngươi cho ta
- Quyển 5 - Chương 60: Bắc Đẩu chú tử, Nam Đẩu chú sinh*
- Quyển 6 - Chương 60: Tàn sát hết Thần tộc
- Quyển 7 - Chương 60: Con Thanh Điểu thứ hai
- Quyển 8 - Chương 60: Người không muốn tỉnh lại
- Quyển 3 - Chương 61: Trăm họ! Trăm họ! (Thượng)
- Quyển 4 - Chương 61: Vong hồn yên nghỉ, anh linh bất tán
- Quyển 5 - Chương 61: Bắc Thông Huyền
- Quyển 6 - Chương 61: Đất rồng bay lên
- Quyển 7 - Chương 61: Ngươi làm loạn đủ chưa
- Quyển 8 - Chương 61: Giấc mộng của Tô Trường An
- Quyển 3 - Chương 62: Trăm họ! Trăm họ! (Hạ)
- Quyển 4 - Chương 62: Lần này, ta nhường ngươi ba đao
- Quyển 5 - Chương 62: Bách Điểu Triều Phượng*
- Quyển 6 - Chương 62: Tả tình
- Quyển 7 - Chương 62: Tất Phương!
- Quyển 8 - Chương 62: Giấc mộng Chu Công
- Quyển 3 - Chương 63: Tính kế và tính kế
- Quyển 4 - Chương 63: Giang Đông Sở Gia khách, đao ra người không về
- Quyển 5 - Chương 63: Chim quỷ
- Quyển 6 - Chương 63: Thiên Sơn Mộ Tuyết
- Quyển 7 - Chương 63: Mê hoặc
- Quyển 8 - Chương 63: Con Của Chúng Ta
- Quyển 3 - Chương 64: Đêm gió tuyết, người không về
- Quyển 4 - Chương 64: Thiên Thương phải táng, Trành Quỷ nên về
- Quyển 5 - Chương 64: Hắc phượng hoàng
- Quyển 6 - Chương 64: Ta với Quân vương là bạn trăm năm
- Quyển 7 - Chương 64: Quái vật lớn nhất trên đời này
- Quyển 8 - Chương 64: Chúng ta về nhà đi
- Quyển 3 - Chương 65: Giang Đông đao minh, Trường An tuyết lạnh
- Quyển 4 - Chương 65: Người là Tinh Vẫn, hồn nên về Tinh Hải
- Quyển 5 - Chương 65: Hi Hòa Vọng Thư
- Quyển 6 - Chương 65: Một đường kiếm reo
- Quyển 7 - Chương 65: Thiên Nhân hàng lâm
- Quyển 8 - Chương 65: Nói chuyện với Tần Bạch Y
- Quyển 3 - Chương 66: Tối nay giờ Tý, ngoài viện Thiên Lam
- Quyển 4 - Chương 66: Cho đến khi chuyện xưa kết thúc
- Quyển 5 - Chương 66: Người thủ mộ
- Quyển 6 - Chương 66: Tiếng kiếm reo thứ hai
- Quyển 7 - Chương 66: Dung hợp
- Quyển 8 - Chương 66: Bản chất Thiên Đạo
- Quyển 3 - Chương 67: Một cuộc nói chuyện, hai người bằng hữu
- Quyển 4 - Chương 67: Giang Đông chi chủ
- Quyển 5 - Chương 67: Giao dịch
- Quyển 6 - Chương 67: Mồi nhử
- Quyển 7 - Chương 67: Thái Âm!
- Quyển 8 - Chương 67: Dụng cụ
- Quyển 3 - Chương 68: Cổ Phương Thiên mời
- Quyển 4 - Chương 68: Di mệnh
- Quyển 5 - Chương 68: Che giấu
- Quyển 6 - Chương 68: Xuất động
- Quyển 7 - Chương 68: Tiên!
- Quyển 8 - Chương 68: Ván cờ
- Quyển 3 - Chương 69: Biết quân xương cốt không nóng lạnh*
- Quyển 4 - Chương 69: Biệt ly
- Quyển 5 - Chương 69: Ta nói! Thả nàng ra!
- Quyển 6 - Chương 69: Ăn Thần
- Quyển 7 - Chương 69: Nhật nguyệt nhô cao
- Quyển 8 - Chương 69: Thiên Đạo bất toàn
- Quyển 3 - Chương 70: Khốn thú
- Quyển 4 - Chương 70: Quyết định
- Quyển 5 - Chương 70: Đại đạo
- Quyển 6 - Chương 70: Thôn phệ Thần
- Quyển 7 - Chương 70: Thiên Đạo có thiếu
- Quyển 8 - Chương 70: Thái Âm
- Quyển 3 - Chương 71: Một nụ hôn
- Quyển 4 - Chương 71: Huyết lệ
- Quyển 5 - Chương 71: Làm lại
- Quyển 6 - Chương 71: Thập bội Minh Thư Huyết Kỷ
- Quyển 7 - Chương 71: Giao dịch của Tần Bạch Y
- Quyển 8 - Chương 71: Kế hoạch
- Quyển 3 - Chương 72: Chúng ta lại gặp mặt
- Quyển 4 - Chương 72: Không chết không thôi
- Quyển 5 - Chương 72: Đế Vương
- Quyển 6 - Chương 72: Phệ huyết nạp hồn
- Quyển 7 - Chương 72: Sát lục Thần, đúc Chân Long, mở Tinh Hải
- Quyển 8 - Chương 72: Thiếp thân hiểu rõ
- Quyển 3 - Chương 73: Thiên Chiếu Bách Quỷ
- Quyển 4 - Chương 73: Tham Lang Thiên Xu, Phá Quân Dao Quang
- Quyển 5 - Chương 73: Tư Mã Trường Tuyết
- Quyển 6 - Chương 73: Biện pháp tốt nhất
- Quyển 7 - Chương 73: Ngươi là ai
- Quyển 8 - Chương 73: Phản bội
- Quyển 3 - Chương 74: Ngươi muốn sức mạnh sao?
- Quyển 4 - Chương 74: Kiếm pháp của ta rất tốt
- Quyển 5 - Chương 74: Ngươi hối hận sao
- Quyển 6 - Chương 74: Hai lão nam nhân tranh chấp
- Quyển 7 - Chương 74: Không về được
- Quyển 8 - Chương 74: Trí nhớ bị phong ấn
- Quyển 3 - Chương 75: Ngọc Hành
- Quyển 4 - Chương 75: Ngôi sao thứ tám
- Quyển 5 - Chương 75: Tính toán của các sư thúc tổ
- Quyển 6 - Chương 75: Bàn tay
- Quyển 7 - Chương 75: Lựa chọn của tương lai
- Quyển 8 - Chương 75: Tô Chiếu hôn mê
- Quyển 3 - Chương 76: Mộ chí minh*
- Quyển 4 - Chương 76: Tuyệt vọng
- Quyển 5 - Chương 76: Thiên Lam đạo
- Quyển 6 - Chương 76: Thế giới càng ngày càng tịch mịch
- Quyển 7 - Chương 76: Hồng Loan nghiên cứu tình yêu (một)
- Quyển 8 - Chương 76: Chỉ tranh sớm chiều, chỉ lấy hiện tại
- Quyển 3 - Chương 77: Cột sáng kia
- Quyển 4 - Chương 77: Phá Quân Tinh Vẫn
- Quyển 5 - Chương 77: Lại đến
- Quyển 6 - Chương 77: Vấn thiên
- Quyển 7 - Chương 77: Hồng Loan nghiên cứu tình yêu (hai)
- Quyển 8 - Chương 77: Hồng Loan trở về
- Quyển 3 - Chương 78: Sao sáng
- Quyển 4 - Chương 78: Phía trên Tinh Vẫn chính là Tiên
- Quyển 5 - Chương 78: Mở lại Thiên Đạo các
- Quyển 6 - Chương 78: Đế Vương chi đạo
- Quyển 7 - Chương 78: Hồng Loan nghiên cứu tình yêu (ba)
- Quyển 8 - Chương 78: Khách đến thăm Trường An
- Quyển 3 - Chương 79: Sao diệt
- Quyển 5 - Chương 79: Thiên Lam viện cùng Vô
- Quyển 6 - Chương 79: Dạ thoại ở U Vân lĩnh
- Quyển 7 - Chương 79: Hồng Loan nghiên cứu tình yêu (bốn)
- Quyển 8 - Chương 79: Thiên Đạo
- Quyển 3 - Chương 80: Hồn về Tinh Hải
- Quyển 5 - Chương 80: Đất Thục Ngọa Long Tả Ngọc Thành
- Quyển 6 - Chương 80: Dạ lai nhân
- Quyển 7 - Chương 80: Đại pháp huyết tế trăm vạn sinh hồn
- Quyển 8 - Chương 80: Một tia Thần tính cuối cùng
- Quyển 5 - Chương 81: Thương của Thiên Xu
- Quyển 6 - Chương 81: Tương kiến khổ, tương kiến hoan
- Quyển 7 - Chương 81: Giết một người
- Quyển 8 - Chương 81: Sài lang và ác quỷ
- Quyển 5 - Chương 82: Thất vấn đại đạo
- Quyển 6 - Chương 82: Tranh chấp và thức tỉnh
- Quyển 7 - Chương 82: Một trận tử vong trọng thể
- Quyển 8 - Chương 82: Nhân chi sơ, tính bản ác
- Quyển 5 - Chương 83: Hán tặc không thể cùng tồn, vương nghiệp không thể yên phận
- Quyển 6 - Chương 83: Thiệt giả thị phi, bất quá hoàng lương nhất mộng
- Quyển 7 - Chương 83: Mất đi nhân quả
- Quyển 8 - Chương 83: Ta không đồng ý
- Quyển 5 - Chương 84: Ta chính là Chân Thần!
- Quyển 6 - Chương 84: Tương lai mà ta muốn
- Quyển 7 - Chương 84: Tồn tại
- Quyển 8 - Chương 84: Nhục nhã
- Quyển 5 - Chương 85: Làm thế giới trở nên tốt hơn
- Quyển 6 - Chương 85: Thế giới chỉ có nàng
- Quyển 7 - Chương 85: Thân thể của Thần
- Quyển 8 - Chương 85: Cục trong cục
- Quyển 5 - Chương 86: Phá tứ cảnh
- Quyển 6 - Chương 86: Loạn thế cần phải nghiêm trị
- Quyển 7 - Chương 86: Thân thể của ta là vật chứa một phương
- Quyển 8 - Chương 86: Cá chết lưới rách
- Quyển 5 - Chương 87: Cửu Nạn đao
- Quyển 6 - Chương 87: Án mạng
- Quyển 7 - Chương 87: Răng nanh của Liễu Sanh Tiêu
- Quyển 8 - Chương 87: Tiến thoái lưỡng nan
- Quyển 5 - Chương 88: Ảo cảnh
- Quyển 6 - Chương 88: Không khống chế được
- Quyển 7 - Chương 88: Ngọc Đình Mặc
- Quyển 8 - Chương 88: Quỳ xuống!
- Quyển 5 - Chương 89: Man tộc
- Quyển 6 - Chương 89: Sát tâm
- Quyển 7 - Chương 89: Tồn tại chính là ý nghĩa
- Quyển 8 - Chương 89: Đôi mắt không nhiễm bụi trần kia
- Quyển 5 - Chương 90: Gió xuân thu sầu, mười dặm ba nghìn
- Quyển 6 - Chương 90: Giấu giếm
- Quyển 7 - Chương 90: Mất đi anh linh
- Quyển 8 - Chương 90: Căn nguyên
- Quyển 5 - Chương 91: Cả bộ tộc Cường Lương trốn chạy
- Quyển 6 - Chương 91: Chín
- Quyển 7 - Chương 91: Chạy khỏi cái chết
- Quyển 8 - Chương 91: Đều lỗi của con
- Quyển 5 - Chương 92: Cửu Anh Thánh Tử
- Quyển 6 - Chương 92: Kẽ hở
- Quyển 7 - Chương 92: Lễ vật
- Quyển 8 - Chương 92: Tuyệt vọng và hi vọng
- Quyển 5 - Chương 93: Chết không nhập quan
- Quyển 6 - Chương 93: Ác chiến
- Quyển 7 - Chương 93: Chuyện nam nữ
- Quyển 8 - Chương 93: Tương lai, hiện tại, quá khứ
- Quyển 5 - Chương 94: A Nan
- Quyển 6 - Chương 94: Kiếp hàng lâm
- Quyển 7 - Chương 94: Âm dương giao hội
- Quyển 8 - Chương 94: Lời cuối sách: “Ngươi muốn học đao sao?”
- Quyển 5 - Chương 95: Đến, ăn thịt này
- Quyển 6 - Chương 95: Một chút lương tri, một phần sinh cơ
- Quyển 7 - Chương 95: Kiến Nghiệp thất thủ
- Quyển 5 - Chương 96: Cùng một chỗ
- Quyển 6 - Chương 96: Mỗi người phụ thân đều là anh hùng
- Quyển 7 - Chương 96: Thử khứ sơn hà tại, vân tuyết bất tri quy
- Quyển 5 - Chương 97: Hướng chết mà sống
- Quyển 6 - Chương 97: Nhìn phong cảnh kia một cái
- Quyển 7 - Chương 97: Ba thức Du Long
- Quyển 5 - Chương 98: Lại gặp nhau
- Quyển 6 - Chương 98: Đao của Mạc Thính Vũ (hai chương nhập một)
- Quyển 7 - Chương 98: Mồi nhử
- Quyển 5 - Chương 99: Quân Man không vào quan
- Quyển 6 - Chương 99: Thanh Điểu
- Quyển 7 - Chương 99: Ta làm tiên phong!
- Quyển 5 - Chương 100: Truyền thừa Đế Giang
- Quyển 6 - Chương 100: Ly Phàm, Ly Trần
- Quyển 7 - Chương 100: Anh dũng như thế, vô mưu như vậy
- Quyển 5 - Chương 101: Ngày mai vượt ải
- Quyển 6 - Chương 101: Oa Hoàng
- Quyển 7 - Chương 101: Đàn nhị hồ
- Quyển 5 - Chương 102: Chỉ tiến không lùi
- Quyển 6 - Chương 102: Tất Phương
- Quyển 7 - Chương 102: Là ngươi làm sao?
- Quyển 5 - Chương 103: Sở hướng phi mỹ*
- Quyển 6 - Chương 103: Chư Thần đối thoại, thiên hạ loạn thế
- Quyển 7 - Chương 103: Gặp mặt nói chuyện
- Quyển 5 - Chương 104: Ta cũng có
- Quyển 7 - Chương 104: Thân thể của ngươi
- Quyển 5 - Chương 105: Vấn Đạo tẫn xuất
- Quyển 7 - Chương 105: Kỷ sự viễn cổ
- Quyển 5 - Chương 106: Kiếm vũ hóa rồng
- Quyển 7 - Chương 106: Một cuộc giao dịch
- Quyển 5 - Chương 107: Tống Táng giả đến
- Quyển 7 - Chương 107: Đương nhiên không
- Quyển 5 - Chương 108: Gọi một tiếng A Đại, vì một đời Tinh Vẫn
- Quyển 7 - Chương 108: Chỗ chôn thân này là cố hương
- Quyển 5 - Chương 109: Vào quan!
- Quyển 7 - Chương 109: Tô Trường An chính là Tô Trường An
- Quyển 5 - Chương 110: Lĩnh vực của ta, gọi là chúng sinh
- Quyển 7 - Chương 110: Hóa rồng
- Quyển 5 - Chương 111: Thiên tử huyết chiếu*
- Quyển 7 - Chương 111: Bọn họ là tất cả tốt đẹp trên đời này
- Quyển 5 - Chương 112: Thiên Lam viện Tô Trường An
- Quyển 7 - Chương 112: Còn sống nói rõ
- Quyển 5 - Chương 113: Chờ ta
- Quyển 7 - Chương 113: Cha, con mệt mỏi
- Quyển 5 - Chương 114: Nàng chết có giá trị
- Quyển 7 - Chương 114: Hạ Hầu Minh tuyệt vọng
- Quyển 5 - Chương 115: Chắp tay vái núi sông, xã tắc xin nhường người
- Quyển 7 - Chương 115: Đạo Đế Vương
- Quyển 5 - Chương 116: Ngươi bảo vệ chúng sinh, ta bảo vệ cố hương
- Quyển 7 - Chương 116: Con cháu Giang Đông nay còn đó, nguyện vì quân vương trở lại thôi
- Quyển 5 - Chương 117: Hắn từng là thiếu niên
- Quyển 7 - Chương 117: Không hỏi trăng sáng tỏ, chỉ cho Trường An bình
- Quyển 5 - Chương 118: Thập Phương chân chính
- Quyển 7 - Chương 118: Bắt đầu đi!
- Quyển 5 - Chương 119: Lấy kiếm Thục Sơn
- Quyển 7 - Chương 119: Chạy trốn
- Quyển 5 - Chương 120: Long Diễn kiếm
- Quyển 7 - Chương 120: Tù Long
- Quyển 5 - Chương 121: Trấn Bạch Mã
- Quyển 7 - Chương 121: Thiên Lôi
- Quyển 5 - Chương 122: Cướp cô dâu
- Quyển 7 - Chương 122: Thiên Lôi Giáng
- Quyển 5 - Chương 123: Tình cảnh Tây Thục
- Quyển 7 - Chương 123: Vong linh chịu chết
- Quyển 5 - Chương 124: Cầu kiến
- Quyển 7 - Chương 124: Tiếng rồng ngâm đầu tiên
- Quyển 5 - Chương 125: Ngươi bằng lòng sao
- Quyển 7 - Chương 125: "Ác chiến" bắt đầu
- Quyển 5 - Chương 126: Ngươi không hiểu nàng
- Quyển 7 - Chương 126: Vận mệnh trêu đùa
- Quyển 5 - Chương 127: Ngô Khởi
- Quyển 7 - Chương 127: Dẫn ta quay về Thiên Lam
- Quyển 5 - Chương 128: Kiếm đi người còn ở, nghìn vạn mộ hoang tàn
- Quyển 7 - Chương 128: Đến lúc đó liền biết
- Quyển 5 - Chương 129: Vãn bối nguyện nhận một chưởng của tiền bối
- Quyển 7 - Chương 129: Khách không mời mà đến
- Quyển 5 - Chương 130: Nhạn khứ thu lai*
- Quyển 7 - Chương 130: Thừa tướng đại nhân
- Quyển 5 - Chương 131: Tiếp kiếm, mượn kiếm
- Quyển 7 - Chương 131: Tiễn đưa cha một đoạn đường
- Quyển 5 - Chương 132: Thương của ta, rất tịch mịch*
- Quyển 7 - Chương 132: Thiên quân vạn mã, cô quân phấn chiến*
- Quyển 5 - Chương 133: Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng
- Quyển 7 - Chương 133: Huyết hải thâm cừu, đao kiếm phân giải
- Quyển 5 - Chương 134: Ta muốn ngươi nhớ kỹ ta
- Quyển 7 - Chương 134: Biển máu
- Quyển 5 - Chương 135: Chữ tình khó tiêu
- Quyển 7 - Chương 135: Cột máu bất diệt
- Quyển 5 - Chương 136: Thân phận của Tư Mã Hủ
- Quyển 7 - Chương 136: Tướng Huyết Linh
- Quyển 5 - Chương 137: Thiên cơ Thiên Cơ
- Quyển 7 - Chương 137: Nhược điểm của Hạ Hầu Hạo Ngọc
- Quyển 5 - Chương 138: Quy củ vào mộ
- Quyển 7 - Chương 138: Huyết Linh Vương
- Quyển 5 - Chương 139: Hồng Y Khách Hoa Phi Tạc
- Quyển 7 - Chương 139: Tri liễu
- Quyển 5 - Chương 140: Bái những kiếm kia, cũng bái những kiếm khách đã đi xa
- Quyển 7 - Chương 140: Hơi lạnh thấu xương
- Quyển 5 - Chương 141: Kiếm tâm thông minh
- Quyển 7 - Chương 141: Đao này tên là Mạc Thính Vũ
- Quyển 5 - Chương 142: Kiếm Thập Phương không có kiếm linh
- Quyển 7 - Chương 142: Tàn phá
- Quyển 5 - Chương 143: Kiếm ý như biển
- Quyển 7 - Chương 143: Viện quân
- Quyển 4 - Chương 144: Một kiếm xẻ núi dựng tòa tháp, ba nghìn linh kiếm táng Tinh Vẫn
- Quyển 7 - Chương 144: Vậy ngươi đi chết đi
- Quyển 5 - Chương 145: Tam Thiên Phù Đồ
- Quyển 7 - Chương 145: Chân Thần Hồng Loan
- Quyển 5 - Chương 146: Liên Hoa Trán
- Quyển 7 - Chương 146: Tới phiên ngươi
- Quyển 5 - Chương 147: Cởi chuông phải do người buộc chuông
- Quyển 7 - Chương 147: Một trận chiến quyết tử
- Quyển 5 - Chương 148: Ta thay ngươi sống tiếp
- Quyển 7 - Chương 148: Đế Quân hàng lâm, chấm dứt cũng bắt đầu
- Quyển 5 - Chương 149: Chờ ta đến giết
- Quyển 5 - Chương 150: Gặp lại Mục Quy Vân
- Quyển 5 - Chương 151: Sống mà không hối tiếc
- Quyển 5 - Chương 152: Thiên Cơ? Thần tộc?
- Quyển 5 - Chương 153: Thừa tướng Đại Ngụy Tư Mã Hủ
- Quyển 5 - Chương 154: Tư Mã Trường Tuyết
- Quyển 5 - Chương 155: Gặp lại Sở Nguyên Bạch
- Quyển 5 - Chương 156: Diệu kế phá địch
- Quyển 5 - Chương 157: Phượng gáy
- Quyển 5 - Chương 158: Thất Tinh tụ Tây Lương, Tinh Vẫn rơi như mưa
- Quyển 5 - Chương 159: Đại nghĩa diệt thân*
- Quyển 5 - Chương 160: Sự tình sau đó, liên quan gì đến ta?
- Quyển 5 - Chương 161: Hắn thương ngươi, thương nhiều hơn so với bất kỳ người nào
- Quyển 5 - Chương 162: Tô trong Tô Trường An, Chiếu trong nhật nguyệt cao chiếu
- Quyển 5 - Chương 163: Tướng Đế Vương
- Quyển 5 - Chương 164: Hạt giống
- Quyển 5 - Chương 165: Anh linh quy chỗ, Thiên Đao tái xuất
- Quyển 5 - Chương 166: Khai chiến!
- Quyển 5 - Chương 167: Không để lại mảnh giáp
- Quyển 5 - Chương 168: Nổi trống
- Quyển 5 - Chương 169: Nếu ta ra tay
- Quyển 5 - Chương 170: Dùng mạng để đổi
- Quyển 5 - Chương 171: Từ bất chưởng binh*
- Quyển 5 - Chương 172: Cảnh vật đẹp nhất
- Quyển 5 - Chương 173: Kéo ra màn che
- Quyển 4 - Chương 174: Bảo vệ cố hương, gìn giữ non sông chúng ta
- Quyển 5 - Chương 175: Không nhiễm bụi trần
- Quyển 5 - Chương 176: Vong tình mới là Thái Thượng
- Quyển 5 - Chương 177: Cung tiễn tướng quân
- Quyển 5 - Chương 178: Ngọc Hành sáng, Thông Huyền táng*
- Quyển 5 - Chương 179: Một kiếm chúng sinh
- Quyển 5 - Chương 180: Tạm biệt, Bắc Thông Huyền
- Quyển 5 - Chương 181: Tiếng xấu
- Quyển 5 - Chương 182: Sói quay đầu
- Quyển 5 - Chương 183: Dáng dấp sư huynh
- Quyển 5 - Chương 184: Người giáo huấn hắn
- Quyển 5 - Chương 185: Máu lạnh vô tình
- Quyển 5 - Chương 186: Làm anh hùng một lần
- Quyển 5 - Chương 187: Đao này làm ranh giới
- Quyển 5 - Chương 188: Minh Thư Huyết Kỷ
- Quyển 5 - Chương 189: Đao khách chân chính
- Quyển 5 - Chương 190: Chấp niệm của đao khách
- Quyển 5 - Chương 191: Muốn chết cũng không xong
- Quyển 5 - Chương 192: Tống Táng giả dừng chân
- Quyển 5 - Chương 193: Ác quỷ
- Quyển 5 - Chương 194: Nơi anh linh về
- Quyển 5 - Chương 195: Thiên Đao tái xuất
- Quyển 5 - Chương 196: Năm đao
- Quyển 5 - Chương 197: Thiếu nữ cùng đao khách
Thư Kiếm Trường An
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thư Kiếm Trường An
Tác giả :
Hắn Từng Là Thiếu Niên