Khi Lộ Lê tới, Bố Tiểu Ngọc đã đi rồi, y hoàn toàn không biết chuyện vừa xảy ra không lâu trước đó, càng không biết một câu vô tâm của mình đã làm đối phương ghi hận.
Đây là lần đầu y đi vào văn phòng của Tần Vũ, xa hoa thì không dám nói nhưng được canh gác nghiêm ngặt ngang với vương cung chứ không hề kém.
“Em làm đấy, ăn nóng đi, bằng không mì sợi sẽ nhũn.” Lộ Lê bỏ qua đánh giá văn phòng của Tần Vũ, kéo hắn đến sofa rồi ấn hắn ngồi xuống, lập tức mở hộp giữ ấm. Hiệu quả cách nhiệt của hộp rất tốt, nhiệt độ vẫn như khi vừa cho vào, nhưng là không ngăn được mì sợi hút nước rồi nhũn ra.
Vừa mở hộp ra, mùi hương bay khắp phòng.
“Ha ha, xem này.” Lộ Lê nhét chiếc đũa vào tay Tần Vũ, vẻ mặt chờ mong nhìn hắn.
Tần Vũ ăn một miếng, đầu lưỡi lập tức bị khiêu chiến.
“Thế nào?” Lộ Lê nhìn chằm chằm khuôn mặt không biểu cảm kia, cẩn thận hỏi.
“Ăn rất ngon.” Tần Vũ cực kỳ khẳng định tay nghề của y, hắn không biết nói lời hoa mỹ, ba chữ này xuất phát từ chân tâm.
Lộ Lê biết Tần Vũ khinh thường nói dối, trong lòng rất vui vẻ, y cố ý làm món sở trường nhưng vẫn sợ Tần Vũ không thích, dù sao ngày thường Tần Vũ toàn ăn đồ đầu bếp đỉnh cấp làm.
“Em cũng ăn đi.” Tần Vũ đẩy hộp đến trước mặt y.
Hai người ăn xong, Lộ Lê đang thu dọn rồi chuẩn bị về, bên ngoài có người gõ cửa.
“Tiến vào.”
Chu Tuấn Ngạn mở cửa đi vào, đột nhiên ngửi ngửi, “Thơm quá, mùi gì vậy.”
“Lộ Lê nấu mì cho tôi.” Tần Vũ nói.
Chu Tuấn Ngạn nhìn Tần Vũ vài lần như thể không quen biết, đây là đang khoe vợ hắn biết nấu ăn phải không, đây vẫn còn là Tần Vũ mà anh ta biết sao? Quả nhiên người đang yêu chỉ số thông minh đều sẽ giảm, ngay cả Tần Vũ được xưng không có thất tình lục ɖu͙ƈ cũng không ngoại lệ.
“Không ngờ phu nhân biết nấu cơm, có cơ hội tôi cũng muốn nếm thử.” Chu Tuấn Ngạn cười nhìn về phía Lộ Lê. Website TruyenLau.com
“Vậy thì Chu thượng tá cần phải sớm một chút, khi tôi vẫn ở đây.” Lộ Lê cười cười.
Chu Tuấn Ngạn nghe vậy không khỏi nhìn y thêm một lần, phu nhân xem ra là người hiểu chuyện.
“Có chuyện gì?” Tần Vũ ngắt cuộc đối thoại.
“Anh cứ làm việc tiếp, em đi trước đây.” Lộ Lê thức thời rời đi trước khi Chu Tuấn Ngạn mở miệng, dù hiện tại y không còn liên lạc với Liên Bang nữa nhưng người khác chưa chắc sẽ tin tưởng.
TruyenLau.com
Tần Vũ không giữ y lại, chỉ là dặn một câu trêи đường cẩn thận. Lộ Lê biết rất nhiều nơi trong quân khu không thể đi loạn, trả lời ’em biết’ rồi đi ra, y đã nhớ đường về, nhưng vẫn nhờ lính gác cửa dẫn đi.
Cách đó không xa, có hai người vừa lúc thấy vậy.
“Noyce, cậu biết thượng tướng vừa rồi nói gì với tôi không, nhờ tôi nấu cơm cho phu nhân cũng chẳng sao, phu nhân bảo tôi về sau không cần làm bữa tối cho thượng tướng nữa, tôi nói chuyện này cho thượng tướng, ngài lại đồng ý.” Người đang oán giận là Bố Tiểu Ngọc, sau khi rời văn phòng của Tần Vũ, cô liền chạy đi tìm Noyce kể lể.
Website TruyenLau.com
“Lúc trước người chủ động đề nghị nấu cơm cho thượng tướng không phải cậu sao, thượng tướng lo lắng phu nhân, bảo cậu đi cũng là bình thường.” Noyce không cảm thấy có vấn đề gì, Tiểu Ngọc có thể làm cho thượng tướng thì sao không thể làm cho phu nhân.
“Cho dù là như vậy, ngài ấy dựa vào cái gì mà đoạt quyền nấu cơm cho thượng tướng của tôi, vừa tới quân khu đã khoe khoang địa vị, ai biết thượng tướng có mấy phần hứng thú với phu nhân, tôi nghe nói mẫu thân của thượng tướng cũng không thích phu nhân…” Bố Tiểu Ngọc nhìn chằm chằm bóng lưng Lộ Lê rời đi, vẻ mặt âm trầm.
“Đừng nói nữa, phu nhân không phải người chúng ta có thể phê bình, đừng quên nơi này là quân khu, lời nói của chúng ta lúc nào cũng có khả năng truyền tới tai thượng tướng, cậu biết thượng tướng rồi đấy, cậu quên kết cục của An Minh rồi sao?” Noyce đột nhiên ngắt lời nói của cô.
Rất nhiều người đều không rõ thượng tướng coi trọng phu nhân thế nào, nhưng phụ tá như bọn họ thường xuyên đi theo thượng tướng lại rất rõ ràng, phu nhân đối với thượng tướng còn quan trọng hơn cả tính mạng của chính thượng tướng, cho nên mới để An Minh lại bên phu nhân, bây giờ An Minh bị điều đi, chứng minh gã làm thượng tướng thất vọng.
Làm thượng tướng thất vọng còn có tiền đồ nữa không, Noyce không biết, nhưng cậu ta có thể xác định một chút, đó chính là An Minh về sau không có khả năng tái xuất hiện trước mặt thượng tướng nữa.
Bố Tiểu Ngọc lại không hiểu điều này, tuy An Minh bị điều đi, nhưng chức vị mới không khác trước quá nhiều, nhìn cũng không giống như trừng phạt, cô cho rằng loại tình huống này không đau không ngứa, cho nên căn bản không đặt lời Noyce nói trong lòng.
“Nhưng tôi không rõ, sao thượng tướng lại giữ gìn phu nhân như vậy, thậm chí vì phu nhân mà làm trái lệnh nguyên soái.”
“Chuyện tình cảm ai có thể lý giải chứ.” Noyce nhìn cô với ánh mắt phức tạp, Bố Tiểu Ngọc lại không hề phát hiện.
“Noyce, cậu nói thật cho tôi biết, thượng tướng rốt cuộc gặp phu nhân thế nào, thật sự là gặp trêи một tinh cầu nghèo nàn sao, sao thượng tướng lại kết hôn với một người mới quen được nửa năm?” Bố Tiểu Ngọc càng nghĩ càng cảm thấy không đúng.
Noyce nhíu mày, “Đương nhiên là gặp trêи đó, lại nói, suy nghĩ của thượng tướng sao tôi biết được.”
“Thật sao?” Bố Tiểu Ngọc hoài nghi nhìn cậu ta.
Noyce khẳng định gật đầu.
“Thôi được rồi.” Bố Tiểu Ngọc không truy vấn tiếp.
Noyce cảm thấy nhẹ nhõm hẳn, lại không biết mình thở phào quá sớm, cậu ta đã xem nhẹ Bố Tiểu Ngọc.
“Ông chắc biết Tần Vũ đưa người tới quân khu!”
Tần nguyên soái mới vừa bước vào cửa, còn chưa kịp cởi áo khoác đã thấy Tần phu nhân phẫn nộ lên án, gân xanh trêи trán tức khắc nhảy nhảy.
“Bà nói mà không biết xấu hổ, nếu không phải hôm qua bà cố ý, Tần Vũ cũng sẽ không tức đến mức đưa người tới quân khu.”
“Được lắm, hôm qua còn bênh tôi, hôm nay bao nhiêu lỗi đổ hết lên đầu tôi, chuyện này có thể trách tôi sao, tôi vốn không muốn con hồ ly tinh kia bước vào Tần gia, là mấy người muốn cho nó vào ở.” Tần phu nhân chết cũng không nhận sai, thanh âm càng lúc càng lớn.
Tần nguyên soái đau đầu xoa xoa huyệt thái dương, lần đầu tiên biết bạn già không thể nói lý như vậy, thậm chí tưởng tượng ra lúc sáng khi ông đi rồi, Tần Vũ bị chọc giận đến mức nào mới đưa người tới quân khu.
“Tôi không muốn nói về chuyện hôm qua nữa, Lộ Lê không phải người ở quân khu, lại còn… Thôi bỏ đi, tóm lại nó không thể ở lại quân khu.”
“Vậy ông đuổi nó ra là được.” Tần phu nhân cười lạnh.
“Tần Vũ đã lên tiếng, cho đến ngày bà nhận sai, nó sẽ không trở về, tính nó thì bà biết rồi đấy, nó nói được thì làm được, có khả năng sẽ không bao giờ trở về, thử ngẫm lại chuyện con gái bà xem rồi làm thế nào thì làm.” Tần nguyên soái ném xuống những lời này rồi lưu loát lên lầu, không để ý tới Tần phu nhân tức muốn hộc máu.
Luận thủ đoạn, Tần phu nhân hiển nhiên không phải đối thủ của Tần nguyên soái, lấy luật lệ trong quân đội để áp chế, Tần phu nhân chắc chắn khinh thường, phải nói đến con trai, không bao lâu là bà sẽ thỏa hiệp.
Buổi tối, Tần nguyên soái đang làm việc trong thư phòng nghe thấy người hầu nói phu nhân tìm ông.
- Chương 1: Ngài là phu nhân thượng tướng
- Chương 2: Bạn đời hợp pháp
- Chương 3: Em là người anh yêu
- Chương 4: Đã chết
- Chương 5: Tâm tính biến hóa
- Chương 6: Tiếp cận chân tướng
- Chương 7: Tâm tư của Lộ Lê
- Chương 8: Gặp mặt
- Chương 9: Vì tốt cho hắn
- Chương 10: Khôi phục ký ức
- Chương 11: Tin dữ đến
- Chương 12: Giao chip
- Chương 13: Bại lộ
- Chương 14: Nổ
- Chương 15: Tấn công
- Chương 16: Con chip giả
- Chương 17: Lý do tấn công
- Chương 18: Mưa gió trên diễn đàn
- Chương 19: Chiến thắng trở về
- Chương 20: Về tinh cầu Thủ Đô
- Chương 21: Thượng tướng đã kết hôn
- Chương 22: Tần nguyên soái
- Chương 23: Tổ huấn của Tần gia
- Chương 24: Tần Sương
- Chương 25: Không mặc quần
- Chương 26: Đại thần Ly Lục
- Chương 27: Nghỉ
- Chương 28: Tần phu nhân gây khó dễ
- Chương 29: Tần Vũ về
- Chương 30: Cơ hội cuối
- Chương 31: Rời khỏi Tần gia
- Chương 32: Cha con tranh chấp
- Chương 33: Bố Tiểu Ngọc
- Chương 34: Nhược điểm
- Chương 35: Noyce gặp rắc rối
- Chương 36: Anh là gián điệp của Liên Bang
- Chương 37: Cô thích Tần Vũ
- Chương 38: Về Tần gia
- Chương 39: Nam thần Tần Ca
- Chương 40: Con trai cãi lại
- Chương 41: Có tay có chân
- Chương 42: Tần Tuyết
- Chương 43: Nhạc Hiểu bảo vệ chủ
- Chương 44: Tâm cơ của Lộ Lê
- Chương 45: Vị khách tôn quý
- Chương 46: Barbara
- Chương 47: Người tới là khách
- Chương 48: Anh em tranh cãi
- Chương 49: Tài sản của Tần Vũ
- Chương 50: Tài khoản bị đóng băng
- Chương 51: Mất mặt trước đám đông
- Chương 52: Nguyên soái tức giận rồi
- Chương 53: Chiêu độc của Tần Vũ
- Chương 54: Lộ Lê thể hiện
- Chương 55: Không thể nói lý với người đang yêu
- Chương 56: Đuôi cáo
- Chương 57: Thượng tướng đến kỳ mãn kinh
- Chương 58: Tiếp đón
- Chương 59: Trên xe
- Chương 60: Tần phu nhân mất mặt
- Chương 61: Showroom Tây Huy
- Chương 62: Danh sách
- Chương 63: Cơ giáp cao cấp
- Chương 64: Phát sóng trực tiếp
- Chương 65: Người Doraki
- Chương 66: Buổi tiệc đặc biệt
- Chương 67: Bí mật của Lộ Lê
- Chương 68: Phá kỷ lục
- Chương 69: Đến đường cùng, con thỏ cũng sẽ cắn người
- Chương 70: Trị liệu
- Chương 71: Sống tại nhà
- Chương 72: Tai tiếng của Tần Ca
- Chương 73: Chân tướng được phơi bày
- Chương 74: Anh có phải muốn thay bạn đời không
- Chương 75: Đại sư Milo
- Chương 76: Vận xui
- Chương 77: Ảnh chụp
- Chương 78: Tần phu nhân trở lại
- Chương 79: Nhất châm kiến huyết (*)
- Chương 80: Ngẫu nhiên gặp lại
- Chương 81: Tần quản gia
- Chương 82: Đứa trẻ trong bụng
- Chương 83: Thấu hiểu
- Chương 84: Bảo vật gia truyền
- Chương 85: Đại hoàng tử
- Chương 86: Vị hôn phu
- Chương 87: Tần Thường
- Chương 88: Mượn tinh tệ
- Chương 89: Nhận lỗi và hòa hảo
- Chương 90: Bẫy
- Chương 91: Phần tử khủng bố
- Chương 92: Cơn thịnh nộ của Tần Vũ
- Chương 93: Rời đi
- Chương 94: Té ngã
- Chương 95: Kiểm tra
- Chương 96: Vòng thứ nhất
- Chương 97: Leo Herrick
- Chương 98: Không phục cũng phải phục
- Chương 99: Không thu linh kiện
- Chương 100: Bán linh kiện
- Chương 101: Sở nghiên cứu phát minh cơ giáp Lan Linh
- Chương 102: Phán xét
- Chương 103: Tranh luận
- Chương 104: Lộ Lê phản kích
- Chương 105: Gây gổ
- Chương 106: Quyết định của Nhậm Sinh
- Chương 107: Zeus chủ động tìm đến
- Chương 108: Ra tay
- Chương 109: Đại chiến chế tạo cơ giáp
- Chương 110: Nhậm Sinh và lão sư
- Chương 111: Đại sư Milo rối rắm
- Chương 112: Rời đi
- Chương 113: Bỏ lỡ và hy vọng
- Chương 114: Học tập
- Chương 115: Tới Liên Bang
- Chương 116: Lộ gia
- Chương 117: Quyết liệt
- Chương 118: Thân phận
- Chương 119: Ảo mộ
- Chương 120: Giấc mộng của Lộ Hàm Ngọc
- Chương 121: Té bị thương
- Chương 122: Lộ lão phu nhân
- Chương 123: Trương tướng quân khuyên bảo
- Chương 124: Lừa gạt dối trá
- Chương 125: Ăn trộm gà không thành còn mất nắm gạo
- Chương 126: Trụ sở chế tạo cơ giáp tinh tế
- Chương 127: Sói đội lốt cừu
- Chương 128: Tin tưởng không giữ lại
- Chương 129: Hải tặc tinh tế
- Chương 130: Trở lại Vinh Diệu tinh
- Chương 131: PK vượt cửa ải
- Chương 132: Đại hình PK
- Chương 133: Tìm được người
- Chương 134: Kỷ lục PK
- Chương 135: Lên men và bình ổn
- Chương 136: Người chưa từ bỏ ý định
- Chương 137: Trận đầu đại chiến cơ giáp
- Chương 138: Vận khí và thực lực
- Chương 139: Phản bội
- Chương 140: Không thể vong ân phụ nghĩa
- Chương 141: Bức ảnh
- Chương 142: Điều tra
- Chương 143: Tiến triển
- Chương 144: Ợi dụng
- Chương 145: Động cơ của Serrill
- Chương 146: Đưa đến trang viên
- Chương 147: Trận thi đấu cuối cùng
- Chương 148: Kết thúc
- Chương 149: Kỳ hạn bảy ngày
- Chương 150: Gương mặt thật của Serrill
- Chương 151: Về nhà
- Chương 152: Thân thế Lộ Lê
- Chương 153: Tập đoàn Lôi Hà
- Chương 154: Vả mặt
- Chương 155: Quan niệm thẩm mĩ
- Chương 156: Muốn sinh
- Chương 157: Thiệp mời
- Chương 158: Yến hội
- Chương 159: Tôi cho
- Chương 160: Soái Soái
- Chương 161: Thế lực buôn người
- Chương 162: Trận chiến và tin tức
- Chương 163: Hạ dược
- Chương 164: Cạnh tranh
- Chương 165: Gerol
- Chương 166: Quỷ nội bộ và chân tướng
- Chương 167: Cơ giáp định chế
- Chương 168: Con trai
- Chương 169: Cô nhỏ thật đáng thương
- Chương 170: Hải tặc
- Chương 171: Đám trẻ con
- Chương 172: La Tử tinh
- Chương 173: Y bị mang đi rồi
- Chương 174: Anh đã đến rồi
- Chương 175: Thân phận
- Chương 176: Không có tư cách giết tôi
- Chương 177: Công tước Clemens
- Chương 178: Mối tình đầu
- Chương 179: Hứa hẹn và bỏ phiếu
- Chương 180: Nhậm sư huynh
- Chương 181: Hồi ức
- Chương 182: Đối tượng của Tần Ca
- Chương 183: Lại có mang
- Chương 184: Lượng lớn tài liệu đen
- Chương 185: Cái gọi là tư ɖu͙ƈ*
- Chương 186: Xếp hàng
- Chương 187: Bác gái cực phẩm
- Chương 188: Phù Cừ của hành tinh Giant
- Chương 189: Mê đắm vì sắc đẹp
- Chương 190: Mỗi người mang ý xấu riêng
- Chương 191: Đại mỹ nhân quyết định
- Chương 192: Thông báo
- Chương 193: Bắt cóc và bùng nổ
- Chương 194: Tranh luận
- Chương 195: Đứa con trai nhỏ
- Chương 196: Vật này khắc vật kia
- Chương 197: Tranh chấp
- Chương 198: Ký hiệu S
- Chương 199: Lần đầu tiên dạy thay
- Chương 200: Nổi danh
- Chương 201: Người sợ nổi tiếng
- Chương 202: Nửa năm
- Chương 203: Chứng chỉ chế tạo sư
- Chương 204: Phụ huynh học sinh
- Chương 205: Bối cảnh của Bill
- Chương 206: Người của Bộ Giáo Dục tới
- Chương 207: Lộ tẩy
- Chương 208: Soái Soái lớn mật
- Chương 209: Biết sai phải sửa
- Chương 210: Cho một cơ hội
- Chương 211: Tinh cầu hỗn huyết
- Chương 212: Tới hành tinh Vala
- Chương 213: Người đàn bà ngụy trang
- Chương 214: Căn nhà cũ
- Chương 215: Beryl
- Chương 216: Lòng tham không đáy
- Chương 217: Cân bằng bị phá vỡ
- Chương 218: Mười bộ cơ giáp cấp D
- Chương 219: Nghiêng về một phía
- Chương 220: Chuẩn bị rời đi
- Chương 221: Bị khống chế
- Chương 222: Thăm dò
- Chương 223: Lịch sử
- Chương 224: Thành công cứu thoát
- Chương 225: Bỏ trốn
- Chương 226: Chip bí mật
- Chương 227: Dung dịch cải tạo gen
- Chương 228: Giáo sư Smith
- Chương 229: Phản đối không có hiệu quả
- Chương 230: Vừa gặp đã yêu
- Chương 231: Động thủ
- Chương 232: Thành công
- Chương 233: Để tính sổ sau
- Chương 234: Tiến triển và tài liệu
- Chương 235: Hái hoa
- Chương 236: Trường phái dã thú
- Chương 237: Hải sản
- Chương 238: Sejina
- Chương 239: Không đựng được
- Chương 240: Trở lại Tần Lộ tinh
- Chương 241: Tam vương tử Bob
- Chương 242: Đối chất chính diện
- Chương 243: Không biết điều
- Chương 244: Kẻ đứng phía sau
- Chương 245: Gia tộc Gillette
- Chương 246: Động cơ tách hạch
- Chương 247: Chị em cãi nhau
- Chương 248: Tạo ra quan hệ
- Chương 249: Trình tự gen
- Chương 250: Thuốc tiến hóa gen
- Chương 251: Người gây bất ngờ
- Chương 252: Chân tướng
- Chương 253: Chạy trốn
- Chương 254: Thành công nhắn tin
- Chương 255: Tiến hóa gen
- Chương 256: Lộ Lê không đơn giản
- Chương 257: Ếu tôi là hắn
- Chương 258: Hắn tới rồi
- Chương 259: Đi cùng
- Chương 260: Tần Vũ cường thế
- Chương 261: Tiên hạ thủ vi cường
- Chương 262: Giang Vũ
- Chương 263: Tạo khí thế
- Chương 264: Cơ giáp hạt nhân
- Chương 265: Quan hệ kì lạ
- Chương 266: Chân tướng và liên thủ
- Chương 267: Chỉ mong sẽ không hối hận
- Chương 268: Mạnh mẽ đuổi theo
- Chương 269: Đồng quy vu tận
- Chương 270: Động thủ
- Chương 271: Thay đổi
- Chương 272: Lạc định
- Chương 273: Vương hậu lựa chọn
- Chương 274: Tảo mộ
- Chương 275: Tinh cầu thuộc sở hữu
- Chương 276: Bào Bào Khiêu Khiêu
- Chương 277: Tập đoàn năng lượng tổng hợp
- Chương 278: Quặng đá năng lượng
- Chương 279: Cô gái kia
- Chương 280: Gương mặt thật
- Chương 281: Đã muộn rồi
- Chương 282: Bởi vì hắn nông cạn
- Chương 283: Rời nhà trốn đi
- Chương 284: Tự thân quen
- Chương 285: Hành tinh Chiago
- Chương 286: Khu 1 khu 2
- Chương 287: Tổ năm đầu sói
- Chương 288: Bãi săn thú
- Chương 289: Trò chơi ngắm bắn
- Chương 290: Tần Sương không được xem trọng
- Chương 291: Phá vỡ ký lục
- Chương 292: Giải vây
- Chương 293: Tâm tư của Justin
- Chương 294: Cùng cái hố
- Chương 295: Trà trộn vào
- Chương 296: Máy liên lạc
- Chương 297: Hoa Hồng Dại
- Chương 298: Trước khi đi
Thượng Tướng Phu Nhân Không Có Hộ Khẩu Trong Vũ Trụ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.