Tiên Đạo Tận Đầu

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tiên Đạo Tận Đầu

Chương 475

Tiếng gõ cửa đột ngột khiến Thanh Đa vốn vẫn còn đang nghĩ cách trốn chạy phải toát mồ hôi lạnh đầm đìa.

Bạch gia lão tổ cứ thế đường hoàng đi đến cửa phòng các nàng.

Điều đó nói lên rằng thời khắc cuối cùng đã điểm.

Bây giờ có muốn trốn nữa thì cơ bản cũng không kịp nữa rồi.

“Ngươi thẹn với danh tiền bối.” Thanh Đa phẫn nộ lên tiếng.

Ngoài cửa truyền đến tiếng cười ôn hòa: “Tiểu Thanh cô nương càng sống càng thụt lùi rồi, tu vi đến mức độ như chúng ta rồi, gọi một tiếng tiền bối chẳng qua cũng chỉ là thói quen mà thôi.” Thanh Đa không phục nói: “Ngươi chắc chắn có thể giữ chân tiểu thư nhà ta sao?”

Ngoài cửa truyền tiếng cười khẽ, mang theo sự tự tin: “Nàng ấy sẽ quay lại.”

Thanh Đa cảm thấy Bạch gia lão tổ chưa chắc đã tính toán chu toàn chuyện của tiểu thư.

Sau đó nàng nhìn sang Cơ Mộng.

Phát hiện ra một số sợi tơ đỏ xung quanh đã cuồn cuộn kéo đến.

Đối mặt với tình huống này, Cơ Mộng không hề né tránh, mà nhìn chằm chằm vào những sợi tơ ấy rồi chìm vào suy tư sâu xa.

Nàng không hiểu rõ lắm, rốt cuộc Cơ gia đã làm những gì.

Nhưng Cơ gia truyền thừa lâu đời, trong các cuộc tranh đoạt của trời đất hiếm khi vắng bóng, có lẽ vào một thời đại nào đó Cơ gia đã thành công.

Cuối cùng giống như Tiên Đình vậy, bị người ta cưỡng ép lật đổ. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Mà nàng rất muốn biết tình hình cụ thể.

Bởi vì đối với nhất tộc bọn họ, Cửu tính và mệnh cách tuyệt thế thiên kiêu là thứ vốn dĩ đã tồn tại một cách tự nhiên.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhưng cụ thể vì sao lại tồn tại thì không một ai hay biết.

Có lẽ có thể từ trong đó dò tìm ra một ít manh mối.

Hơn nữa, nếu nàng không đi vào thì ý nghĩa cũng không lớn, những thứ này đã khóa chặt lấy nàng, sau này chỉ có thể liên tục trốn tránh mà thôi.

“Ta đi vào xem thử.” Cơ Mộng nhìn Thanh Đa nói.
Website TruyenLau.com
“Ta cũng đi vào.” Thanh Đa lập tức lên tiếng.

Thế nhưng, Cơ Mộng lắc đầu nói: “Ngươi cho rằng vì sao Bạch gia lão tổ lại xuất hiện ở đây, mục đích chính là để đề phòng ngươi.”

“Ngươi nên thấy vinh hạnh vì hắn phải tự mình đến đây để cản trở ngươi.”

Dứt lời, Cơ Mộng chủ động bước về phía lối đi do các sợi tơ mở ra.

Sau đó biến mất tại chỗ.

Thanh Đa muốn đuổi theo vào trong, nhưng bị một luồng sức mạnh ngăn cản.

Nàng nào thèm để ý, trực tiếp gia tăng lực đạo, nghiền nát sự ngăn cản của Bạch gia lão tổ.

Tiếp đó là một tiếng ầm vang.

Khoang thuyền trực tiếp nổ tung.

Khoảnh khắc tiếp theo, hai người thoát khỏi khoang thuyền.

Đến tận không trung.

Thanh Đa không chút do dự, trực tiếp ra tay.

Dù thế nào cũng phải vào trong xem thử tiểu thư thế nào rồi.

“Ngươi không tò mò vì sao tiểu thư nhà ngươi lại phải chủ động đi vào sao?” Bạch gia lão tổ chậm rãi mở miệng.

“Đừng có dùng những lời lẽ cấp thấp ấy để tác động đến ta, đều là Đăng Tiên Đài cả, chưa chắc ta đã thua.” Thanh Đa bước lên một bước, trời đất phong vân biến sắc. Sóng biển xung quanh bắt đầu cuồn cuộn, từng đóa thanh liên nở rộ.

Bạch gia lão tổ mỉm cười nhẹ, nói: “Bởi vì bên trong có bí mật về Cơ gia Cửu tính và mệnh cách tuyệt thế thiên kiêu, ngươi chắc chắn lang quân nhà ngươi có thể trốn tránh sự truy đuổi của mệnh cách tuyệt thế thiên kiêu chứ?

“Nàng ấy đi vào thì chắc chắn phải chết, nhưng nếu không vào thì sẽ bỏ lỡ bí mật lần này.

“Ngươi đi vào không phải là không được, nhưng cũng phải chết.

“Nếu ngươi không vào, ngươi có thể trơ mắt nhìn lang quân của ngươi thành tiên.

“Vậy thì, ngươi định ở lại đây, hay là muốn liều mạng một mất một còn với ta?

“Ngươi và ta giao thủ ta nhiều lắm là bị thương nặng, còn ngươi sẽ trực tiếp quay về.

“So ra thì, sao không ở lại nhìn lang quân ngươi thành tiên, hộ pháp cho hắn chứ?”

Thanh Đa ngẩn người.

Nhất thời ra tay cũng không được, mà không ra tay cũng không xong.

Thấy vậy, Bạch gia lão tổ thản nhiên nói: “Không cần phải xoắn xuýt, đừng nói là ngươi, Mộng Tiểu Vi ở cảnh giới này cũng không giết nổi ta.”

Thanh Đa trừng trừng nhìn Bạch gia lão tổ.

Lão tổ trước mặt mặc y phục trắng tinh, trông như mới đôi mươi.

Thần sắc điềm nhiên, nét mặt đầy tự tin.

Thanh Đa rất muốn tát vào mặt hắn mấy cái.

Nhưng lại tìm không ra lý do để ra tay.

Hơn nữa tiểu thư muốn vào trong tìm kiếm bí mật về mệnh cách tuyệt thế thiên kiêu, nàng thật sự không cản nổi.

Nếu tiểu thư không ra được, thì nàng đành phải ở lại trông chừng lang quân thành tiên.

Lang quân thành tiên nhất định sẽ náo động lớn, không ai biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Để an toàn, nàng ở lại là tốt nhất, cho dù có xảy ra ngoài ý muốn thì nàng cũng có thể khơi động sức mạnh bản thể, quét sạch mọi kẻ địch vì lang quân. Thế nên nàng quả thực không thể ra tay.

Đánh đến mức hỏa khí bốc lên, cho dù nàng tự bạo kéo theo Bạch gia lão tổ thì ý nghĩa cũng không lớn.

Một phía khác, Giang Mãn có thể cảm nhận được những sợi tơ đỏ máu này đã đi đến đâu.

Mục đích là gì.

Đặc biệt là khi hắn phát hiện ra khí tức của Cơ Mộng, liền biết đại sự không ổn.

Cơ Mộng tuy lợi hại, nhưng sát trận này vừa cổ xưa vừa đáng gờm, đi vào chưa chắc đã có thể đi ra.

Không chút do dự, Giang Mãn bước chân đi vào.

Hắn chẳng có tài cán gì khác, chứ trốn chạy thì xem như cũng tạm ổn.

Cũng may, nhờ có mệnh cách tuyệt thế thiên kiêu, hắn cũng có thể đi vào.

Khi Giang Mãn bước vào sát trận, sức mạnh trận pháp ban đầu lập tức biến mất.

Hoàn toàn không còn phản ứng gì nữa.

Cứ như mọi chuyện vừa rồi chỉ là ảo giác vậy.

Vương Khách ngẩn người tại chỗ, không biết phải làm sao.

Thậm chí còn chẳng biết đã xảy ra chuyện gì.

Nhưng hắn thấy Giang Mãn chủ động biến mất, vậy có nên báo cáo không?

Bị động sa vào thì nhất định phải báo cáo, nhưng chủ động thì đó là hành vi cá nhân.

Chắc là không muốn bị người khác biết.

Nhất thời, Vương Khách đứng yên tại chỗ, chọn cách tiếp tục đứng đó.

Có ai hỏi tới thì cứ bảo là không kịp phản ứng.

Cùng lúc đó.

Giang Mãn xuất hiện trong một không gian tối đen như mực.

Ở đây không thể cảm nhận được bất kỳ thứ gì, thậm chí không tồn tại bất kỳ luồng khí tức nào.

“Cơ Mộng tiểu thư?” Giang Mãn chậm rãi lên tiếng.

Thế nhưng không nhận được bất kỳ hồi âm nào.

Điều này khiến Giang Mãn có chút kỳ lạ, sau đó hắn khơi động mệnh cách tuyệt thế thiên kiêu.

Quả nhiên, xung quanh xuất hiện một số thay đổi.

Trong mờ ảo có một bóng người xuất hiện.

Trên người hắn ta mang theo oán khí, hận ý, vặn vẹo.

Cứ thế ngưng tụ trước mặt Giang Mãn, ánh mắt đỏ như máu rơi trên người Giang Mãn.

Như đang dò xét điều gì.

“Mệnh cách Cơ gia?” Bóng người chậm rãi phát ra âm thanh, mang theo hận ý, còn có một tia thương hại.

Giang Mãn khó hiểu nhìn người trước mặt nói: “Các ngươi muốn giết ta?”

“Ngươi có giết người Cơ gia không? Nếu ngươi đồng ý, chúng ta sẽ chấp nhận ngươi.” Bóng người trừng chăm chăm Giang Mãn, mang theo sự kỳ vọng: “Ngươi không phải người Cơ gia, có thể trở thành một phần tử của chúng ta.”

“Cơ gia đã làm gì?” Giang Mãn tò mò hỏi.

“Đã làm gì?” Bóng người dường như chìm vào hồi ức, nhưng rất nhanh sự vặn vẹo đã bao trùm lấy hắn ta: “Tất cả người Cơ gia đều đáng chết, bọn họ toàn bộ đều đáng chết.”

Loại vặn vẹo và hận ý ấy, khiến Giang Mãn cũng phải chấn động.

Người Cơ gia thời đại đó rốt cuộc đã làm những gì?

Bóng người mang theo hận ý ngút trời: “Tại sao Cơ gia vẫn chưa bị diệt tộc?”

Giang Mãn suy ngẫm một lát, nói: “Có lẽ trận pháp năm xưa của các ngươi không đủ ác, cũng không đủ rộng, chưa giết sạch được.”

Bóng người vặn vẹo ngẩn người mất một khắc.

Trong chớp mắt, hắn ta cảm thấy mình bị phán xét.

Những kẻ lầm đường lạc lối đi vào chỉ biết nói bọn họ quá tàn ác, tổn hại hòa khí.

Đây là lần đầu tiên hắn ta thấy có người chê bọn họ chưa đủ tàn ác, trận pháp vẫn còn chỗ thiếu sót.

“Ngươi ác lắm sao?” Bóng người hỏi.

Giang Mãn lắc đầu: “Ta với Cơ gia không thù không oán, chắc chắn sẽ không giết bọn họ.”

Bóng người vặn vẹo nhìn Giang Mãn, trầm mặc hồi lâu rồi nói: “Ở đây có tới một người của Cơ gia, chỉ cần ngươi giết ả ta, bọn ta có thể đưa ngươi rời đi.” Nghe vậy, Giang Mãn liền lên tiếng: “Dẫn ta qua đó.”

“Ngươi muốn giết?” Bóng người hỏi.

Giang Mãn gật đầu: “Giết.”

Bây giờ hắn không tìm được người, đành phải mượn sự giúp đỡ của những kẻ này trước đã.

Còn việc có giết hay không, nhiệm vụ của hắn là giết Cơ Mộng.

Chỉ là giết không chết mà thôi.

“Đi theo ta đi.” Bóng người vặn vẹo lên tiếng.

Nói rồi hắn ta bước đi trong bóng tối, Giang Mãn đi theo phía sau, không dám rời quá xa.

Một khi lạc đường, có còn gặp lại người nữa hay không cũng khó mà nói trước.

Ngoài ra, Giang Mãn cũng vô cùng tò mò về nơi này.

“Đây là sản phẩm của thời đại nào?” Giang Mãn hỏi.

“Thời đại của Cơ gia.” Bóng người vặn vẹo điềm tĩnh nói: “Một thời đại ngắn ngủi, ta chưa từng thấy kẻ nào tầm nhìn ngắn cận đến thế, Cơ gia đáng chết.” “Cơ gia có Cửu tính, các ngươi có biết Cửu tính này từ đâu mà ra không?” Giang Mãn hỏi.

Bóng người vặn vẹo đột nhiên khựng lại một nhịp, quay đầu nhìn Giang Mãn nói: “Thứ trên người ngươi mới là sản phẩm đặc biệt nhất của Cơ gia, ngươi không tò mò thứ này sao?”

“Tạm thời chưa tò mò, bởi vì ta chắc chắn sẽ giải mã được nó.” Giang Mãn tự tin mở lời.

Bóng người vặn vẹo trầm mặc hồi lâu, nói: “Cơ gia là kẻ trộm.”

Giang Mãn có chút ngạc nhiên, nói: “Kẻ trộm? Bọn họ đã đánh cắp thứ gì?”

Bóng người vặn vẹo trầm mặc hồi lâu rồi nói: “Nếu Cơ gia bị diệt tộc thì sẽ thế nào?”

Diệt tộc ư?

Giang Mãn suy nghĩ một chút.

Lập tức liên tưởng đến mệnh cách tuyệt thế thiên kiêu và Cửu tính.

Cửu tính sẽ biến mất, mệnh cách cũng không còn kẻ dung nạp, chắc là cũng sẽ biến mất theo.

Mệnh cách là trộm mà đến?

Cho dù là trộm đi thì cũng không đến mức không được chào đón như thế này.

Sát trận tồn tại lâu như vậy mà vẫn không thể mài mòn hận ý của bọn họ.

Còn chưa để Giang Mãn lên tiếng, bóng người vặn vẹo lại tiếp tục nói: “Trận pháp này có nhân quả không thể tách rời với huyết mạch Cơ gia.

“Chỉ cần giết người Cơ gia càng nhiều, trận pháp càng thêm phò trợ kẻ đó.

“Ngươi cũng thế.”

Lúc này, Giang Mãn nghe thấy tiếng đánh nhau.

Ánh sáng chiếu rọi từ đằng xa tới.

Chính là Cơ Mộng đang đứng giữa hư không, trên người mang theo khí tức lạnh băng.

Vô số cường giả xung quanh ùn ùn kéo đến.

Bước chân nàng nhẹ nhàng, từng bước tiến về trước, một lượng lớn kẻ bao vây hóa thành hư vô.

Sức mạnh toàn thân sớm đã vượt qua nhận thức của Giang Mãn.

Rõ ràng đều là Đăng Tiên Đài, nhưng bọn họ lại một trời một vực.

Cùng là Đăng Tiên Đài, muốn giết người trong danh sách, khó như lên trời.

“Nàng ta rất mạnh, nhưng vô ích, đã đến đây rồi thì nàng ta không thể rời đi, nhất định phải chết ở chỗ này.” Bóng người vặn vẹo nhìn Cơ Mộng ở đằng xa điềm tĩnh mở miệng: “Người Cơ gia không thể nào rời khỏi đây được, người Cơ gia dù mạnh đến đâu bọn ta cũng từng gặp qua rồi.

“Nàng ta trốn không thoát đâu.”

“Nàng ta đây là định đi đâu vậy?” Giang Mãn tò mò hỏi.

Cơ Mộng lúc này bước chân chưa từng dừng lại, tiến về hướng không rõ phía trước.

“Táng địa Cơ gia, nơi đây chôn cất tất cả mọi người Cơ gia ở thời đại của ta.

“Vùng lõi, bí cảnh của bọn họ, đều bị táng ở đây, gánh chịu sự trấn áp và hành hạ đời đời kiếp kiếp.” Bóng người vặn vẹo dữ tợn cất lời. Lúc này Giang Mãn cảm thấy Cơ Mộng hình như nhìn về phía hắn một cái, nhưng rất nhanh lại tiếp tục đi về trước.

“Nàng ta phát hiện ra chúng ta rồi, thế mà lại không có ý định qua đây, xem ra ngươi rất quen thuộc với nàng ta.” Bóng người vặn vẹo nhìn Giang Mãn nói: “Ngươi là gì của nàng ta?”

“Đạo lữ.” Giang Mãn thành thật bẩm báo.

“Thế mà ngươi muốn giết vợ à?” Bóng người vặn vẹo nhìn Giang Mãn hỏi.

Giang Mãn lắc đầu nói: “Tạm thời không bàn chuyện này, vừa rồi ngươi nói giết người Cơ gia càng nhiều, thì ở đây nhận được sự phò trợ càng lớn phải không?”

Bóng người vặn vẹo gật đầu: “Đúng vậy, đây là sự tôn trọng của chúng ta dành cho kẻ đi giết người Cơ gia.”

Giang Mãn giơ tay chỉ Cơ Mộng nói: “Vậy các ngươi có thử loại nhân quả này lên người nàng ta chưa?”

Bóng người vặn vẹo nhìn Giang Mãn, khó hiểu nói: “Nàng ta là người Cơ gia.”

“Người Cơ gia thì không thể là đồng loại của các ngươi sao?” Giang Mãn hỏi.

“Nàng ta là người Cơ gia, dù có giết thì cũng chỉ là thanh lý môn hộ, chẳng giết được mấy mạng.” Bóng người vặn vẹo bình thản mở miệng.

Ngừng một lát hắn ta nói: “Cái này không tính là đồng loại của chúng ta.”

“Các ngươi có thể thử xem.” Giang Mãn khuyên nhủ.

Bóng người vặn vẹo nhìn Giang Mãn, trầm mặc hồi lâu, bấy giờ mới gật đầu: “Được.”

Sau đó hắn ta giao tiếp với thứ gì đó, rồi nói: “Ánh sáng màu đỏ đại diện cho việc giết bao nhiêu người Cơ gia, nếu trên người nàng ta có vầng sáng đỏ nhạt, nghĩa là nàng ta đã giết tầm mười người, cái này chẳng có gì to tát, nếu có hồng mang thì là trăm người, có lẽ chỉ là một cuộc thanh trừng lớn.

“Còn nếu ánh sáng cao một trượng, bọn ta mới coi trọng nàng ta.”

Giang Mãn tò mò hỏi: “Vậy nếu là mười trượng thì sao?”

Bóng người vặn vẹo nhìn Giang Mãn, không lên tiếng.

Ánh mắt đó tựa như đang bảo, đầu óc ngươi có vấn đề à?

Sau đó Giang Mãn nhìn về hướng Cơ Mộng, lúc này Cơ Mộng quả thực cảm thấy mình bị thứ gì đó khơi động.

Theo sự khơi động của nhân quả, trên người nàng bắt đầu xuất hiện vầng sáng đỏ, tiếp đó bắt đầu nở rộ hào quang.

Còn chưa để những kẻ bao vây kịp phản ứng, đột nhiên hồng mang bùng nổ như phun trào ra ngoài.

Một trượng.

Mười trượng.

Trăm trượng.

Ánh sáng rực rỡ muôn trượng.

Trong chớp mắt quét sạch mọi bóng tối.

Trở thành thứ duy nhất chói lọi và sáng ngời trong hư không.

Những kẻ vốn đang bao vây Cơ Mộng đều khựng lại, dường như đã xảy ra chuyện gì mà bọn chúng không thể hiểu nổi.

Mà bóng người vặn vẹo bên cạnh Giang Mãn bỗng chốc không còn vặn vẹo nữa.

Dưới sự chiếu rọi của ánh sáng, chân thân của hắn ta đã trở lại hình dáng ban đầu.

Là một nam tử trông chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi.

Hắn ta ngẩn người há hốc mồm nhìn về hướng Cơ Mộng.

Sự điềm tĩnh trong mắt biến thành sự khó hiểu, rồi đến chấn động, cuối cùng là sùng bái, cuồng nhiệt.

Đây là đồ sát cả tộc Cơ gia rồi sao?

Lúc này, toàn bộ những kẻ vây công đều lùi lại ba bước, sau đó cung kính hành lễ, nhường ra một con đường.

Tựa như đang nghênh đón vị vương của bọn chúng.

Cơ Mộng cũng bị sự thay đổi trước sau trái ngược này làm cho ngơ ngác.

Còn nam tử bên cạnh Giang Mãn thì sự cuồng nhiệt trong đáy mắt không hề giảm bớt, mà nghiêm túc nói: “Ta đã đánh thức những kẻ ở sâu bên trong, bọn họ sẽ giữ vị tiên tử này lại.”

Giang Mãn khó hiểu: “Vì sao còn phải giữ lại?”

Nam tử ra điều nghiêm nghị nói: “Nàng ấy rất hợp với nơi chúng ta, bọn ta sẽ tôn nàng ấy làm chủ, đúc lại sát trận, bọn ta sẽ tuân theo hiệu lệnh của nàng ấy, chém sạch mọi huyết mạch Cơ gia.”

Giang Mãn:

Trước đó thì đòi giết, bây giờ lại muốn giữ lại.

Cái này có gì khác nhau chứ?

Không lâu sau khi tiếng của đối phương dứt lời, có ba đạo bóng người từ sâu bên trong bước ra.

Trên người ai nấy đều tỏa ra sát ý vô tận.

Không một kẻ nào là kẻ yếu, sự cường đại đó chẳng cần phải kiểm chứng.

Giang Mãn nhíu mày: “Bọn họ tu vi gì vậy?”

Nam tử chậm rãi mở miệng, nói: “Trạng thái không bằng trước kia, nhưng vẫn có thể giết tiên nhân, có sự áp chế huyết mạch đối với Cơ gia.”

Khoảnh khắc tiếp theo, bọn chúng trực tiếp ra tay.

Đại chiến bùng nổ.

Ba luồng sát ý trong chớp mắt đan xen thành lưới, ánh sáng trong hư không bị xé nát hoàn toàn, sức mạnh cường đại tuôn trào ra ngoài.

Ba người tấn công và phòng thủ hòa làm một thể, mỗi một cử động đều ngầm hợp với vần luật của một thứ sát trận cổ xưa nào đó.

Cơ Mộng đứng vững ở trung tâm bạo phong, tà áo bay phấp phới là có sức mạnh trào dâng xung quanh công kích, dư ba khủng bố va chạm mãnh liệt trong chốn hư vô, mỗi một lần giao kích đều làm nổ tung một vòng quang vầng tròn.

Dư ba sức mạnh trực tiếp bức lui Giang Mãn và những người khác.

Sau đó thân ảnh bọn họ biến mất, chỉ còn lại sự va chạm của sức mạnh.

Thân ảnh bọn họ nhanh chóng biến mất rồi lại xuất hiện.

Những người xung quanh bắt đầu bố trí trận pháp, gia trì cho ba vị cường giả kia.

Những kẻ vốn đang kẻ tám lạng người nửa cân, giờ đây trực tiếp áp đảo khí thế của Cơ Mộng.

Giang Mãn nhíu chặt mày.

“Vô ích thôi, đây chỉ là một phần của sát trận, nàng ta tiếp tục bùng nổ thì người của chúng ta sẽ tiếp tục tăng lên.” Nam tử mở miệng nói.

“Nếu kẻ bùng nổ không phải là huyết mạch Cơ gia thì sao?” Giang Mãn hỏi.

“Đó là chuyện khác.” Nam tử trẻ tuổi đáp.

Chuyện khác, nghĩa là nếu mình ra tay, chưa chắc đã không có khả năng chiến thắng?

Giang Mãn trầm mặc.

Vậy có ra tay hay không?

Nếu phải ra tay, xét theo thực lực và nền tảng hiện tại của hắn, thì chỉ có thể dùng pháp môn của Tà Thần.

Bằng không thì không thể tham gia vào trận chiến cấp độ này được.

Trận này đã không phải thứ mà Đăng Tiên Đài bình thường có thể nhúng tay vào rồi.

Mà hậu quả của việc ra tay chính là bại lộ thân phận.

Thân phận Túy Phù Sinh liên quan tới quá nhiều thứ, một khi bại lộ thì tình hình sẽ trở nên phức tạp.

Nhưng nếu không ra tay, thì chỉ có thể trơ mắt nhìn Cơ Mộng thất bại.

Phân thân của nàng ta dù mạnh đến đâu cũng có giới hạn, mà giới hạn trên của sát trận thì còn lâu mới tới.

Ngoài ra, Cơ Mộng chỉ là phân thân, cho dù có ngã xuống ở đây thì cũng chẳng sao cả.

Giang Mãn cảm thấy quả thực là vậy, hoàn toàn không có sự cần thiết phải ra tay.

Khoanh tay đứng nhìn mới là thích hợp nhất.

Khoảnh khắc tiếp theo, Giang Mãn khơi động pháp môn của Tà Thần.

Bước ra một bước, trên người bắt đầu bị ánh sáng bao phủ.

Không cần thiết thì không ra tay sao?

Hắn dẫu sao cũng là tuyệt thế thiên kiêu mà.

Đại trượng phu có việc nên làm có việc không nên làm.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu