Vương Triết nhàn nhạt nói xong, sau đó quay đầu nhìn Trần Tiểu Thiên:
- Nguyệt Sương sẽ giao cho ngươi.
Trần Tiểu Thiên còn chưa lên tiếng, Nguyệt Sương đã bực tức nói:
- Ta không đi với hắn! Con muốn ra trận giết địch! Cái tên vô
sỉ tiêu nhân này, ta ta giết ngươi!
Chuyện xấu hổ tối hôm qua khi gặp gỡ Nguyệt Sương đã nhịn thật lâu lắm, lúc này sư tôn lại bắt nàng đi trốn cùng tên khốn kiếp này, Tần Nguyệt Sương cuối cùng không kềm nén được nữa, vừa nói đã từ một gã thân vệ rút ra một thanh trường kiếm, hướng Trần Tiểu Thiên bổ tới.
Trần Tiểu Thiên sợ đến hồn phi phách tán. Vương Triết vươn hai ngón tay, hợp với thân kiếm, nhẹ nhàng đoạt trường kiếm vào tay, sau đó trở chuôi kiếm chạm nhẹ vào huyệt đạo Nguyệt Sương.
- Thương thế của ngươi chỉ có hắn mới có thể trị lành.
Vương Triết với vẻ mặt nghiêm túc nói:
- Nhớ kỹ, đến Đường Quốc, tim Lý dược sư.
Đồng Trạch sai người dắt hai thớt chiến thú tốt nhất tới, chuẩn bị sẵn nước trong, thức ăn, tên nỏ, trường kiếm, cùng với một túi bạc cột săn lên chiến thú, sau đó đem Nguyệt Sương đặt ở trên yên, giao cho Trần Tiểu Thiên. Đồng Trạch làm hết thảy mọi chuyện hết sức bình tĩnh thong dong, tựa hồ không phải là sắp phải chết, mà là đang trù bị một lần đi xa.
Nguyệt Sương mở to mắt, mặt tràn đầy sự tức giận và vẻ không cam lòng. Trần Tiểu Thiên nhìn chiến trường thảm thiết lần nữa, cảm giác thân thể giống như hư thoát, vô lực.
Vô số hình ảnh chém giết ở trên chiến trường, máu tươi cùng tứ chỉ không trọn vẹn và đầu lâu không ngừng bay lên, ngay cả ánh mặt trời cũng bị vẩy ra những vòi máu tươi nhuộm đỏ. Hắn không biết sau trận ác chiến này, sẽ có bao nhiêu người sống sót, cũng không biết mình có thể còn mạng rời đi thành công hay không. Hắn chỉ biết, đầu óc hiện giờ đang nhói đau từng cơn, từng luồng từ khí ào ạt tuôn vào người, xoáy khí quay ngược chiều kim đồng hồ trong đan điền không ngừng to, dày lên, hút, chuyển hóa và truyền sinh cơ lên mọi ngóc ngách trong cơ thể. Cơ thể của hắn không ngừng căng cứng, buộc hắn phải vân dụng công pháp mà sư soái dạy cho, chuyển hóa, ngưng luyện tinh - khí - thần. Hắn không biết làm như vậy có ích gì, nhưng nếu không làm, hắn sẽ bị vỡ toát thân thể mà chết cái chết thể thảm trong chốc lát.
Vương Triết nói:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
- Qua hai khắc nữa quân địch mới có thể vây kín nơi này. Lúc này rời đi thôi, theo hướng đông nam mà tiến.
Trần Tiểu Thiên nhịn cảm giác nôn mửa, miễn cưỡng gật đầu.
- Nhớ kỹ ba chuyên kia...
Vương Triết hai tay khẽ chấp, trịnh trọng nói: Đọc truyện tại TruyenLau.com
- La ta nhờ cậy ngươi.
Trần Tiểu Thiên cùng ông ta dù biết nhau chỉ có một ngày, nhưng đối với vi sư soái duy nhất biết lại lịch của mình, hắn không khỏi có cảm giác thân thiết khó giải thích được. Lúc này, thấy ông ta hướng vào bản thân mình là một tên vô danh tiểu tốt thi lễ, Trần Tiểu Thiên trong lòng nóng lên:
- Xin sư soái yên tâm! Tiểu Thiên nhất định không phụ chuyên sư soái nhờ vã!
Trần Tiểu Thiên cố hết sức bò lên yên chiến thú, cột dây cương của thớt chiến thú bỏ không kia vào yên, sau đó đỡ lấy Nguyệt Sương, không nhịn được quay đầu lại nhìn thoáng qua vị Thống soái mặc áo giáp. TruyenLau.com
Rốt cuộc rồi thì ho chiến đấu cho cái gì? cái gì đã khiến cho bọn họ không sợ hãi chút nào trước tử vong vây? Là dũng khí hay là ý thức trách nhiệm?
Trần Tiểu Thiên không cách nào hiểu bọn họ. Có lẽ đây là lý tường cao đẹp, bào về đất nước, bào về loài người trước ma vật, trước thú dữ. cũng có thể cuộc sống của người thời đại này quá đơn giản, mọi người ngu ngốc, họ có một tư duy sinh tồn khác.
Đang lúc này, hắn nghe được thanh âm của Vương Triết:
- Đến Thanh Viễn, ở bờ sông Huyễn Chân, mở túi gấm ra xem.
Hắn thúc chiến thú, chiến trường máu tanh bị vứt ở phía sau, tiếng kêu gào càng ngày càng xa. Từng có kinh nghiệm cưỡi ngựa hai lần, Trần Tiểu Thiên dần dần nắm phương pháp cưỡi chiến thú, tuy chật vật hơn. Thân thể của hắn nương theo nhịp hất của chiến thú, nhịp nhàng đung đưa, không chân tay luống cuống giống như trước kia nữa.
Chạy được hơn mười dặm sau, hắn dõi mắt nhìn lại, thấy quân đoàn ma binh rốt cục đã gần đến gò núi. Nghỉ ngơi và hồi phục được một lúc, Thiên Vũ doanh sĩ tốt một lân nữa đứng dậy, cung với các cánh quân còn lại thêu dệt thành hai phương trận. Bọn họ hòa lẫn vào nhau, lấy trường đối với dài, ngưng mắt nhìn quân địch đang chậm rãi nhích tới gần, không có một người lui bước, cũng không đường thối lui.
Một tiếng ca thê lương vang lên:
- Khi sinh ra tuy không có quần áo, chết rối lại cùng chung chiến bào!
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Sau đó, càng nhiều tiếng ca hưởng ứng.
- Sinh ra không có quần áo, chết cùng chiến bào! Vương cho khởi binh, tu thương mâu ta! Cùng tử cùng thù! Sinh không có quần áo? Cùng chết cùng mộ! Vương cho khỏi binh, tu mâu kích ta! Cùng chết bên nhau! Sinh không có quần áo? Cùng chết cùng váy! Vương cho khỏi binh, tu binh giáp ta! Cùng chết đều được!...
Theo tiếng ca, Tả võ đệ nhất quân đoàn với các tướng sĩ ùa lên xông về phía Ma quân đoàn, ma lang, cùng với liên quân thú man võ sĩ.
Ở nơi này, máu tanh, cuộc sống, sự yên lặng của bình nguyên bị máu tươi nhuộm đỏ. Những gò núi liên miên, binh nguyên hình móng trăng trở thành cái ao chứa đầy huyết và thịt.
Vô luận là Ma quân hay là lục triều chư hầu tạo thành quân đạo sì, tất cả những người còn sống đều bó chung một chỗ. Chiến xa lật úp, trường mâu gãy đoạn, chiến thú phát ra tiếng rên rỉ, tấm chắn hay hay giáp da thắm đầy máu tươi... Một gã thú man nhân ra sức chặt đầu một tay sĩ tốt cầm thương trên chiến thú, sau lưng liền có một thanh mạch đạo chiều rộng cực lớn chém che dọc sống lưng. Một ma binh dùng đoản kiếm theo bản năng đâm loan xạ vào sườn phải một đại hắn vung tít kiếm tạo thành luồng kiếm phong hung hăng chém nát một ma binh khác, để rồi bản thân tên ma binh này bị một mũi trường mâu đâm thủng bụng"
Máu tươi cùng sự giết chóc phủ trùm lên khắp đất trời. Tử vong chỉ thần giọng như đang giang rộng hai tay ở nơi tối tăm, ôm lấy cánh bình nguyên sắp vươn đầy bạch cốt này.
Quân đạo sĩ còn sống bị áp bách đến tập trung chung quanh gò núi. Kẻ vẫn có thể chiến đấu không quá ngàn người. Trong khi đo, bọn họ đã đánh giết quân địch hơn hai vạn, liên miên mấy dặm chiến trường hiện đầy hài cốt.
Thiên Tễ doanh đã bắn hết tất cả mũi tên nỏ, nỏ thủ thông qua đoản đao bắt đầu chém nát từng cái thần tí cung tinh xảo tuyệt luân trong tay. Đám vệ sĩ ở lại gần soái trướng trên gò núi thi tự thân giết chết chiến thú của mình, hủy diệt tất cả vật phẩm có thể bị quân địch thu được.
Chiến đấu chuẩn bị kết thúc, cánh quân đạo sĩ xâm nhập bình nguyên này cuối cùng đã bước tới những giây phứt cuối cùng. Những quân sĩ còn sống bị vây đến trên gò núi, ma quân ném tiêu thương cơ hồ bay trung tới soái trướng. Nhưng soái kỳ của Tả võ đệ nhất quân đoàn vẫn cao cao tung bay, dưới cờ vẫn còn có thân ảnh vững như bàn thạch kia.
Đồng Trạch cột chặt cái mũ cao, sửa sang quần áo, sau đó quỳ xuống, đoan đoan chính chính hướng cố hương hành lễ.
Vương Triết cười hỏi:
- Nhớ nhà sao?
Đồng Trạch nói:
- Ra bên ngoài hơn mười năm không thể ở nhà phụng dưỡng mẫu thân, trong bụng bất an. Chẳng may còn có huynh trưởng thay tôi tẫn hiếu, lần đi xuống suối vàng cũng có thể yên tâm.
Vương Triết bỗng nhiên cởi áo giáp, tiện tay ném xuống đất. Vừa hoạt động hai vai, vừa thở dài nói:
- Toàn thân khôi giáp này mặc mười mấy năm, Thật là không có quen, hôm nay rốt cục có thể cởi bỏ no rơi.
Đồng Trạch cười nói:
- Sư soái mặc đạo bào này quả thật thuộc hạ đã lâu rồi chưa từng thấy nữa. Hôm nay mới được nhìn lại.
Vương Triết nhìn chăm chú vào quân địch đang tụ tập tới, thản nhiên nói:
- Thật ra thì ta vẫn có thể tiêu dao ở ẩn, tu chân luyện khí, hưởng tận thú phong lưu cho hết thọ nguyên, không nên là một tướng quân hai tay nhuộm đầy máu.
Đồng Trạch hướng Vương Triết thi lễ nói:
- Thuộc hạ không thể theo sư soái chinh chiến nữa rồi, xin đi trước một bước.
Nói xong, hắn dùng một thanh đoản đao cắt ngang cổ họng của mình.
Vương Triết thở dài một tiếng dằng dặc.
Trần Tiểu Thiên đã chạy xa hơn mười dặm, tiếng chém giết không dứt bên tai đã đi xa, vô số chiến sĩ tụ tập nơi gò núi đẫm máu đã trở thành những cái chấm nho nhỏ, mơ hồ như những con kiến đang xây tổ.
Bỗng nhiên, một thân ảnh phóng lên cao, giống như bạch hạc lướt lên trời cao.
Trần Tiểu Thiên kim lòng không đậu ghim chặt chiến thú, xoay người hướng lên trời nhìn lại.
Đó là Vương Triết. Vị Tả võ Vệ đại tướng quân, Thái Ất chưởng giáo đã bỏ đi áo giáp, chỉ còn lại trên người đạo bào màu thiên thanh cùng kim quan trên đỉnh đầu, giống như tiên nhân xuất hiện, quân lâm thiên hạ, túa ra thải quang khắp trời.
các binh sĩ chiến đấu hăng hái ngừng tay, kinh ngạc nhìn nam tử này, thậm chí quên mất tiến công hay phòng thủ.
-----o0o-----
- Chương 1: Vô lại tiểu tử
- Chương 2: Tận cùng vực thẳm
- Chương 3: Kim thương bất đảo
- Chương 4: Tiểu Cường
- Chương 5: Xuyên vượt thời không
- Chương 6: Đến dị giới
- Chương 7: Dị giới chiến tranh
- Chương 8: Nguyện vọng của Tiểu Cường
- Chương 9: Xáp lá cà
- Chương 10: Nữ kỵ sỹ
- Chương 11: Thái Ất chân tông
- Chương 12: Giáo ngự
- Chương 13: Lục Triều
- Chương 14: Đêm đầu ở dị giới
- Chương 15: Cơ hội phát tài
- Chương 16: Hình thế lục triều
- Chương 17: Vương Triết
- Chương 18: Sinh tử căn
- Chương 19: Thích khách
- Chương 20: Diệt khẩu
- Chương 21: Gian thương
- Chương 22: Chân Dương
- Chương 23: Dụ hoặc
- Chương 24: Tâm đầu huyết
- Chương 25: Truyền chân dương
- Chương 26: Nữ la sát
- Chương 27: Ba chuyện nhờ cậy
- Chương 28:
- Chương 29: Đối chiến sinh tử
- Chương 30: Thế quân lực địch
- Chương 31: Hàn Canh tử trận
- Chương 32: Nhất tiễn xuyên tâm
- Chương 33: Bại tích
- Chương 34: Khốn thú
- Chương 35: Thái dương chân hỏa
- Chương 36:
- Chương 37: Chợ nô lệ
- Chương 38:
- Chương 39:
- Chương 40: Tiệm cầm đồ
- Chương 41: Họa giữa đường
- Chương 42: Xà hạt nữ nhân
- Chương 43:
- Chương 44: Thoát thai hoán cốt
- Chương 45: Diễm phúc
- Chương 46: Hấp tinh đại pháp
- Chương 47: Bẫy rập
- Chương 48:
- Chương 49: Diễm phụ
- Chương 50: Nghê long tơ
- Chương 51: Gậy mát xa
- Chương 52: Đánh cuộc
- Chương 53: Diệu đầu hoàn
- Chương 54: Lật lọng
- Chương 55:
- Chương 56:
- Chương 57: Nam hoang bí chú
- Chương 58: Hồ ly mắc đọa
- Chương 59: Phá giải vu thuật
- Chương 60: Diễm ngộ và Tử vong
- Chương 61: Chuộc thân
- Chương 62: Hủy khế ước
- Chương 63: Trốn chạy
- Chương 64:
- Chương 65:
- Chương 66: Chủ nhân và nô lệ
- Chương 67: Sóng ngầm
- Chương 68: Cẩm Nang Không Chữ
- Chương 69: Linh thạch quáng
- Chương 70: Tần nhị gia
- Chương 71: Chuyển biến mục tiêu
- Chương 72: Bí kíp võ công
- Chương 73: Túy nguyệt lâu
- Chương 74:
- Chương 75: Giết nhầm người
- Chương 76: Luận phong lưu (thượng)
- Chương 77: Luận phong lưu (hạ)
- Chương 78: Mặt dày tâm đen
- Chương 79: Phục hổ
- Chương 80: Rời khỏi nguyên thành
- Chương 81: Cơm áo giang hồ
- Chương 82: Tập kích trên cầu
- Chương 83: Hạc vũ kiếm cơ
- Chương 84: Bản chất thế giới
- Chương 85:
- Chương 86: Cầu học
- Chương 87: Hồ điệp
- Chương 88: Nghiện ma dược
- Chương 89: Âm dương song tu
- Chương 90: Chặn đường
- Chương 91: Ngoại môn đệ tử
- Chương 92: Ác triệu
- Chương 93: Kẹt đường
- Chương 94:
- Chương 95: Tạ Nghệ
- Chương 96: Xà Di thôn trại
- Chương 97:
- Chương 98: Nguy đến tính mạng
- Chương 99:
- Chương 100: Nghi thức vu thuật
- Chương 101: Chinh phục
- Chương 102:
- Chương 103: Nam hoang huyền bí
- Chương 104: Tinh tinh nhai
- Chương 105: Hoa Miêu Nhân
- Chương 106: Long thần tân nương
- Chương 107: Quỷ diện phong
- Chương 108: Hoa miên vạn vũ
- Chương 109: Hợp hoan tế vũ
- Chương 110: Tu luyện tam chân
- Chương 111: Dị diễm
- Chương 112: Sinh mệnh ngắn ngủi
- Chương 113:
- Chương 114: Hùng Nhĩ phô
- Chương 115: Người hướng đạo
- Chương 116:
- Chương 117: Hình thế hiểm nguy
- Chương 118: Tuyệt diệt Xà di nhân?
- Chương 119: Khốn nguy
- Chương 120: Thần nữ (Thượng)
- Chương 121: Thần nữ (Hạ)
- Chương 122: Xem trộm (Thượng)
- Chương 123: Xem trộm (Hạ)
- Chương 124: Ám kế (Thượng)
- Chương 125: Ám kế (Hạ)
- Chương 126: Thảo kết
- Chương 127: Phát cổ (Thượng)
- Chương 128: Phát cổ (Hạ)
- Chương 129: Ngọ dạ âm ma
- Chương 130: Dị vật (Thượng)
- Chương 131: Hạn hồng (thượng)
- Chương 132: Hạn hồng (Hạ)
- Chương 133: Xuyên việt giả
- Chương 134: Xuyên sơn (Thượng)
- Chương 135: Xuyên sơn (Hạ)
- Chương 136: Bạch di nhân (Thượng)
- Chương 137: Thương vụ kỳ dị
- Chương 138: Thủy kính thuật
- Chương 139:
- Chương 140: Nửa đoạn ngô công
- Chương 141: Thần nữ phong
- Chương 142: Điểu nha sứ giả
- Chương 143: Chu nhan huyết
- Chương 144: Chuẩn bị tầm bảo
- Chương 145: Tầm bảo (Thượng)
- Chương 146: Tầm bảo (Trung)
- Chương 147: Tầm bảo (Hạ)
- Chương 148: Bộc lộ bí mật
- Chương 149: Mộng tỉnh
- Chương 150:
- Chương 151: Truyền tin
- Chương 152: Tộc trưởng phu nhân
- Chương 153:
- Chương 154: Sinh biến (Thượng)
- Chương 155: Sinh biến (Trung)
- Chương 156: Sinh biến (Hạ)
- Chương 157: Bẫy rập (Thượng)
- Chương 158: Bẫy rập (Trung)
- Chương 159: Bẫy rập (Hạ)
- Chương 160:
- Chương 161: Quyến rũ
- Chương 162: Thỏ nương
- Chương 163: Bí mật của Tạ Nghệ
- Chương 164: Biến kiểm đãng phụ
- Chương 165: Thẳng hướng Bích lăng tộc?
- Chương 166: Mỵ phụ (thượng)
- Chương 167: Mỵ phụ (hạ)
- Chương 168:
- Chương 169: Thử độc (Thượng)
- Chương 170: Thử độc (Hạ)
- Chương 171: Sóng ngầm (Thượng)
- Chương 172: Sóng ngầm (Trung)
- Chương 173: Sóng ngầm (Hạ)
- Chương 174:
- Chương 175: Tần đại soái
- Chương 176: Phía Nam Bàn giang
- Chương 177: Hành thi Huyết hổ
- Chương 178: Bích lăng vịnh
- Chương 179: Tử Nguyệt
- Chương 180:
- Chương 181: Cực phẩm tiểu la lỵ
- Chương 182: Kinh nghiệm của người đi trước
- Chương 183: Cuồng triều
- Chương 184: Gặp nạn
- Chương 185: Lạc người
- Chương 186: Thần điện dưới đáy biển
- Chương 187: Hà hơi thổi ngạt
- Chương 188:
- Chương 189: Ngân hải xà giác
- Chương 190: Hí vấn (Thượng)
- Chương 191: Hí vấn (Hạ)
- Chương 192: Nịt ngực
- Chương 193: Hồi tưởng
- Chương 194: Bại lộ chân tướng
- Chương 195: Người thừa kế?
- Chương 196: Trò chơi bách hợp (Thượng)
- Chương 197: Trò chơi bách hợp (Hạ)
- Chương 198: Bộp cống
- Chương 199: Chuyển cơ
- Chương 200: Gian thương và Dâm quỷ
- Chương 201: Manh mối bích nô
- Chương 202: Mầm mống phản loạn
- Chương 203:
- Chương 204: San hô thiết
- Chương 205:
- Chương 206: Mỹ nhân ngư?
- Chương 207: Nợ máu trả bằng máu
- Chương 208: Thất vọng
- Chương 209: Nghê long tơ hiện
- Chương 210: Lạc nhóm
- Chương 211: Gặp lại Tử Nguyệt
- Chương 212: Quy văn cổ đạo
- Chương 213: Chỉ mành treo chuông
- Chương 214: Địch tập
- Chương 215: Sinh tử bác sát (Thượng)
- Chương 216: Sinh tử bác sát (Hạ)
- Chương 217:
- Chương 218: Tiêm diệt địch nhân
- Chương 219:
- Chương 220: Yêu vật?
- Chương 221: Sinh sản kỳ
- Chương 222: Hợp tác vui vẻ
- Chương 223:
- Chương 224: Đến Quỷ vương động
- Chương 225: Quỷ nô Di cốt
- Chương 226: Vào hang quỷ
- Chương 227: Dâm hí (Thượng)
- Chương 228: Dâm hí (Trung)
- Chương 229: Dâm hí (Hạ)
- Chương 230: Bích nô (Thượng)
- Chương 231: Bích cơ (Hạ)
- Chương 232:
- Chương 233: Lợi dụng hoàn cảnh
- Chương 234:
- Chương 235:
- Chương 236:
- Chương 237: Hồng miêu
- Chương 238:
- Chương 239: Lò luyện
- Chương 240: Mỵ nô (thượng)
- Chương 241: Mỵ nô (trung)
- Chương 242: Mỵ nô (hạ)
- Chương 243: Chân tướng (Thượng)
- Chương 244: Chân tướng (Trung)
- Chương 245: Chân tướng (Hạ)
- Chương 246: Ngược đồng (Thượng)
- Chương 247: Ngược đồng (Hạ)
- Chương 248: Viêm sát (Thượng)
- Chương 249: Viêm sát (Trung)
- Chương 250: Viêm sát (Hạ)
- Chương 251: Vu vương (Thượng)
- Chương 252: Vu Vương (Hạ)
- Chương 253: Giao phong (Thượng)
- Chương 254: Giao phong (Hạ)
- Chương 255: Đan thần cốt hổ
- Chương 256:
- Chương 257: Đại ngốc
- Chương 258:
- Chương 259: Thực lực Tiểu Hương qua
- Chương 260: Sập bẫy
- Chương 261: Khuất phục
- Chương 262: Dâm ngược
- Chương 263: Chuyển cơ (Thượng)
- Chương 264: Chuyển cơ (Hạ)
- Chương 265: Phản khống chế
- Chương 266: Long thần cống phẩm
- Chương 267: Ác đấu thi quỷ
- Chương 268: Đuổi cùng trốn
- Chương 269: Đoạn phát tiên tri
- Chương 270: Hương chi dâm độc
- Chương 271: Tiến thoái lưỡng nan
- Chương 272: Ân ái dược tề (Thượng)
- Chương 273: Ân ái dược tề (Hạ)
- Chương 274: Chối từ thân thế
- Chương 275: Khuyến dụ hợp tác
- Chương 276:
- Chương 277: Nghi lễ khống hồn
- Chương 278: Thần thánh chủ nhân
- Chương 279: Phản chiến
- Chương 280:
- Chương 281: Viện binh
- Chương 282: Đại chiến Quỷ vu vương (Thượng)
- Chương 283: Đại chiến Quỷ vu vương (Hạ)
- Chương 284: Sinh tử ác chiến (Thượng)
- Chương 285: Sinh tử ác chiến (Hạ)
- Chương 286: Cự Long (Thượng)
- Chương 287: Cự Long (Hạ)
- Chương 288: Hoán tĩnh long thần (Thượng)
- Chương 289: Hoán tĩnh long thần (Hạ)
- Chương 290: Phá động
- Chương 291: Vây giết long thần
- Chương 292: Gã tộc nhân cuối cùng
- Chương 293: Long thần não xác (Thượng)
- Chương 294: Mặc Vân Thiên động!
- Chương 295: Song Hoàng Cái Thiên!
- Chương 296: Huy hoắc nhất không
- Chương 297: Cưỡng đoạt long tinh
- Chương 298: Cái chết của Tạ Nghệ
- Chương 299: Phân chia chiến lợi phẩm
- Chương 300: Ta muốn giết một người
- Chương 301: Oán thù thâm sâu
- Chương 302: Khải hoàn
- Chương 303:
- Chương 304: Mượn mầm (Thượng)
- Chương 305: Mượn mầm (Hạ)
- Chương 306: Thương hầu (Thượng)
- Chương 307: Thương hầu (Trung)
- Chương 308: Thương hầu (Hạ)
- Chương 309: Giải thích nghi hoặc (Thượng)
- Chương 310: Giải thích nghi hoặc (Hạ)
- Chương 311: Song mỹ đồng sàn (Thượng)
- Chương 312: Song mỹ đồng sàn (Trung)
- Chương 313: Song mỹ đồng sàn (Hạ)
- Chương 314: Thụ nghệ (Thượng)
- Chương 315: Thụ nghệ (Hạ)
- Chương 316: Mật lâm phong vũ
- Chương 317: Mật lâm phong vũ 2
- Chương 318: Biến cố liên tiếp
- Chương 319: Trong vuốt hồ ly
- Chương 320: Tam phương hỗn đấu
- Chương 321:
- Chương 322: Hương diễm đào vong
- Chương 323: Hương diễm đào vong 2
- Chương 324: Truyền tống trận
- Chương 325: Kinh gặp Tần vương
- Chương 326: Đoạt xá
- Chương 327: Hết Tập I
Tiên Lộ Phong Lưu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.