Tiên Võ Truyền Kỳ

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tiên Võ Truyền Kỳ

Tác giả : Lục Giới

Chương 567: 567: Cho Dù Chết Cũng Không Thể Giữ Lại Trên Đời

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.


“Con…con người đều phải chết”, Diệp Thành mỉm cười, máu trào ra khỏi miệng, bàn tay nhuốm máu của hắn khó khăn lắm mới có thể giơ lên, hắn xoa nhẹ khuôn mặt Sở Huyên như muốn lau đi dòng nước mắt trên khuôn mặt cô.

“Không…không…”  
“Sở Huyên, con là Diệp Thành, hãy nhớ lấy con, có lẽ, rồi sẽ có một ngày chúng ta sẽ lại tương ngộ nơi hồng trần…”  
Cuối cùng khoé mi Diệp Thành rưng rưng, đôi mắt không muốn nhắm lại rồi cũng mất đi chút ánh sáng cuối cùng, bàn tay nhuốm máu không còn đặt trên khuôn mặt Sở Huyên nữa, hắn đã kiệt sức rồi, chỉ còn hai hàng lệ chảy qua khuôn mặt mỏi mệt đó.

Lúc này như có khúc ai oán cho người chết trẻ vang lên, thương tiếc cho một đoạn duyên trần buồn thê thảm.

Một kì tài cái thế cứ thế mà bỏ mạng.


A….

!  
Sở Huyên mặt mày nhoà nước mắt, tiếng gào thét vang lên chín tầng mây, Sở Huyên  ôm chặt Diệp Thành đang dần mất đi hơi ấm.

Xung quanh yên tĩnh, bốn phương tám hướng đều có bóng người dày đặc, ánh mắt ai cũng đều tập trung ở chính giữa.

Ở nơi đó, Sở Huyên như bị quỷ ám, cô ôm chặt Diệp Thành đã không còn hơi thở.


Không biết đến khi nào cô mới đứng dậy, cõng Diệp Thành trên lưng: “Sư phụ đưa con về nhà”.

Nhưng cô vừa cất bước, Linh Chân Thượng Nhân đã hờ hững bảo: “Ngươi có thể đi, nhưng hắn phải ở lại”.
TruyenLau
Sở Huyên không trả lời, vẫn cất bước rời đi.

Thấy thế, Linh Chân Thượng Nhân nheo mắt, lập tức giơ bàn tay ra túm lấy Sở Huyên.

“Tưởng chết là xong chuyện sao? Đâu có dễ thế”, trưởng lão Triệu Thanh của Thanh Vân Tông hừ lạnh.

.

TruyenLau.com


Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu