Ngô Lập Sơn ngạc nhiên quay đầu nhìn về phía tiếng nói phát ra, anh ta phát hiện người được cử đến là Triệu Đại Vĩ!
"Anh Ngô, chúng ta phải làm sao đây, là Triệu Đại Vĩ..."
Gần đây Triệu Đại Vĩ rất nổi tiếng ở thôn Đại Long và thôn Lương Gia bên cạnh, danh tiếng của anh cũng rất lớn, vì vậy người thường khi nhìn thấy Triệu Đại Vĩ, nếu nhận ra anh thì đều cảm thấy kính sợ.
Kể cả cấp dưới của Ngô Lập Sơn, trong lòng bọn họ cũng có hơi sợ Triệu Đại Vĩ.
Ngô Lập Sơn liếc mắt nói: "Sợ cái đếch gì, mau bắt nó lại!"
Hiện giờ, Ngô Thanh Sơn vốn đã mất sức chiến đấu, Phùng Giai cũng rất mệt mỏi, vì vậy chỉ cần có thể khiến Triệu Đại Vĩ khuất phục, người đẹp sẽ tự rơi vào tay Ngô Lập Sơn.
Vừa nghĩ tới đây, Ngô Lập Sơn quyết định cá chết rách lưới với Triệu Đại Vĩ!
Ngô Lập Sơn tiếp tục cưỡng đoạt Ngụy Phương Ninh.
Còn bạn của Ngô Lập Sơn lại cầm mã tấu đi về phía Triệu Đại Vĩ.
"Tại sao luôn có người có mắt như mù muốn thử bản lĩnh của mình..." Triệu Đại Vĩ thở dài một hơi, lập tức đi về phía những người này.
Bất cứ nơi nào anh đi qua, những người lao về phía anh đều lập tức bị đánh ngã xuống đất, thậm chí khó có thể lật người lại.
Triệu Đại Vĩ từng bước đến gần Ngô Lập Sơn.
Ngô Lập Sơn thở gấp muốn dùng Ngụy Phương Ninh để đe dọa anh.
Vào lúc quan trọng, Phùng Giai đã bước tới, cố gắng bắt lấy Ngô Lập Sơn từ phía sau.
Ngô Lập Sơn phản ứng nhanh chóng, anh ta dễ dàng đâm Phùng Giai một nhát dao.
Xoẹt!
Nhưng vào lúc quan trọng này, Triệu Đại Vĩ đã bắt được cổ tay Ngô Lập Sơn, sau đó vặn cổ tay Ngô Lập Sơn rồi đá vào người Ngô Lập Sơn.
"A!"
Một tiếng kêu vô cùng thê thảm vang vọng khắp núi.
Website TruyenLau.com
Triệu Đại Vĩ nói: "Tao đã bảo là không muốn đánh nhau, mày lại cứ muốn đánh nhau.
Bây giờ, tao không chỉ muốn mày không làm đàn ông được nữa, mà còn muốn mày khó có chỗ đứng trên thế giới này!"
"Hãy chuẩn bị cảm nhận việc sống không bằng chết đi." Triệu Đại Vĩ nói.
Cú đá vừa rồi của Triệu Đại Vĩ không chỉ khiến cho Ngô Lập Sơn không thể làm đàn ông được nữa mà còn có thể khiến cho Ngô Lập Sơn phải ngồi xe lăn cả đời.
Điều khủng khiếp nhất là Triệu Đại Vĩ chắc chắn sẽ lan truyền những "việc làm" của anh ta khắp thôn Lương Gia.
Tới lúc đó, Ngô Lập Sơn không cũng không có chỗ đứng ở thôn Lương gia! TruyenLau.com
Ngô Lập Sơn đau đớn khom người ngã xuống đất, vẻ mặt vô cùng đau khổ và vặn vẹo.
"Hai người không sao chứ?" Triệu Đại Vĩ nhìn về phía Phùng Giai và Ngụy Phương Ninh.
"Chúng tôi không sao." Ngụy Phương Ninh và Phùng Giai nói. TruyenLau.com
"Tử Phù ở đâu?" Triệu Đại Vĩ hốt hoảng khi phát hiện ra Ngụy Tử Phù không có ở đây
"Nó ở trong xe, không có vấn đề gì." Ngụy Phương Ninh chỉ vào chiếc xe.
Ngụy Tử Phù cũng xuống xe nói: "Đại Vĩ, tôi ở đây."
Cô ấy bước ra khỏi xe.
Bởi vì cô ấy luôn rất yếu đuối, cho dù có chạy ra cũng chỉ có thể trở thành gánh nặng cho mọi người, vì vậy cô ấy chọn cách ở trong xe, gọi điện thoại cho Triệu Đại Vĩ, còn gọi cảnh sát đến giúp đỡ.
Triệu Đại Vĩ thở phào nhẹ nhõm khi thấy Ngụy Tử Phù không sao, hơn nữa khi thấy dáng vẻ cô ấy vẫn xinh đẹp như vậy, trong lòng anh cảm thấy thanh thản hơn rất nhiều.
Lúc này.
Anh quay người lại nhìn Ngô Thanh Sơn.
Nhìn thấy Ngô Thanh Sơn bị đánh vỡ đầu chảy máu, Triệu Đại Vĩ hỏi: "Anh có muốn tôi điều trị giúp anh không?"
"Không cần!" Ngô Thanh Sơn không muốn nợ Triệu Đại Vĩ một ân huệ.
Triệu Đại Vĩ không nhịn được lắc đầu hỏi: "Bụng dạ đầu óc hẹp hòi, cứ canh cánh trong lòng, sao có thể làm chuyện lớn chứ?"
Tiến lên phía trước, Triệu Đại Vĩ chỉ dùng biện pháp cầm máu đơn giản cho Ngô Thanh Sơn, sau đó dùng long khí thúc đẩy để chữa lành vết thương của Ngô Thanh Sơn, sau đó nói: "Anh có thể dũng cảm đấu tranh bảo vệ mọi người cũng coi như không tồi."
Khi đang nói chuyện, cảnh sát đã tới.
"Lại là anh..." Sau khi phát hiện lại là Triệu Đại Vĩ, cảnh sát nhân dân của thị trấn có chút cạn lời.
Sau khi giải thích ngắn gọn vấn đề, cảnh sát nhân dân nói: "Anh Triệu, may mà anh đã ra tay kịp thời, nếu không chúng tôi cũng không thể gánh vác được trách nhiệm này! Cảm ơn anh!"
Bọn họ thật lòng muốn cảm ơn Triệu Đại Vĩ!
Rốt cuộc Ngụy Tử Phù là ai! Ngụy Phương Ninh là ai chứ!
Nhân vật như vậy, nếu hai người đó xảy ra chuyện trong khu vực bọn họ quản lý, bọn họ chắc chắn sẽ phải chịu trách nhiệm!
Vì vậy, bọn họ chân thành cảm ơn hành động chính nghĩa của Triệu Đại Vĩ.
.
Hãy tìm đọc trang chính ở -- TRUм tгцуen.V N --
Triệu Đại Vĩ nói: "Tôi chỉ giúp bạn của tôi mà thôi."
"Chiều nay bạn của tôi có chuyến bay, tôi có thể đưa bọn họ về được không?" Triệu Đại Vĩ lại hỏi.
"Được chứ, dù sao việc nên hỏi chúng tôi cũng hỏi rồi, không có việc gì nữa."
Được sự đồng ý của cảnh sát, Triệu Đại Vĩ đưa Ngụy Tử Phù và những người khác rời khỏi.
Còn Phùng Giai gọi một chiếc xe kéo để đưa chiếc xe đến một cửa hàng sửa chữa ô tô.
Về phần chiếc xe này, có thể sẽ được đưa đến chợ xe cũ, dù sao đối với thân phận của Ngụy Tử Phù và những người khác, nếu ngồi loại xe gặp sự cố như vậy hiển nhiên không thích hợp.
Hơn nữa, xe BMW được coi là một chiếc xe cấp thấp trong gara của thế ngoại sơn trang, mặc dù chiếc xe này cũng có giá hai, ba trăm vạn.
Anh vừa định rời khỏi, Phùng Giai đột nhiên nói: "Tôi nhớ ra việc vừa rồi người này mắng cậu, dường như có thù sâu oán nặng với cậu."
Phùng Giai chỉ vào Ngô Lập Sơn.
"Hả?" Triệu Đại Vĩ kinh ngạc nhìn Ngô Lập Sơn, nhưng Ngô Lập Sơn đã đau đến mức không nói lên lời.
May mà bạn của Ngô Lập Sơn vẫn còn nói được nên giải thích: "Người lần trước giở trò với Ngô Tiểu Yến là bạn của Ngô Lập Sơn.
Không phải anh đã cứu Ngô Tiểu Yến, hơn nữa cung cấp manh mối cho cảnh sát sao? Vì vậy Ngô Lập Sơn mới ôm hận trong lòng!"
Có lời giải thích này, Triệu Đại Vĩ hiểu ra.
"Quả nhiên là rắn chuột một ổ!" Triệu Đại Vĩ khinh thường nhìn về phía Ngô Lập Sơn sau đó nói: "Đi thôi."
Triệu Đại Vĩ lái xe đưa Ngụy Tử Phù và những người khác quay trở về thế ngoại sơn trang.
Ngụy Tử Phù ngồi ở ghế phụ, mùi hương trên người cô ấy không ngừng bay vào mũi Triệu Đại Vĩ.
Anh lặng lẽ liếc nhìn đôi chân thon thả của Ngụy Tử Phù rồi lộ ra một nụ cười nhạt, Triệu Đại Vĩ tiếp tục nghiêm túc lái xe.
Đến thế ngoại sơn trang.
Ngô Thanh Sơn và Ngụy Phương Ninh cũng đang thu dọn đồ đạc và chuẩn bị rời đi.
Chờ sau khi mọi người thu dọn đồ đạc xong xuôi, Triệu Đại Vĩ nói: "Trưa nay mọi người đến khách sạn của tôi dùng bữa, coi như là tiệc tiễn đưa tổng giám đốc Ngụy và anh Ngô."
"Được thôi!"
"Nhưng mà nhanh một chút, vì tôi sợ sẽ không kịp chuyến bay lúc năm giờ chiều." Ngụy Phương Ninh nói.
Thành phố Phong Lâm không có sân bay, muốn đi đến tỉnh ít nhất cũng mất khoảng hai tiếng đồng hồ, vì vậy Ngụy Phương Ninh cũng không muốn trì hoãn quá nhiều.
"Tôi gọi khách sạn làm các món ăn trước, chúng ta trực tiếp đến đó ăn là được."
Triệu Đại Vĩ gọi điện thoại cho Lâm Tuyết Nhã và bảo Lâm Tuyết Nhã sắp xếp tốt việc này.
Khi Ngô Thanh Sơn đến khách sạn Trường Ca Thái Vi lần nữa, lần này cảm giác của anh ta thực sự rất khác so với trước đây.
Trước đây, anh ta coi thường khách sạn Trường Ca Thái Vi, anh ta cảm thấy nó chỉ là một khách sạn nhỏ bình thường.
Nhưng hiện tại, anh ta cảm thấy khách sạn này là một khách sạn rất mạnh, ít nhất bất khả chiến bại ở thành phố Phong Lâm!
Chờ sau khi dùng bữa tại khách sạn Trường Ca Thái Vi xong, Ngô Thanh Sơn càng cảm thấy khó trách mình thua thảm như vậy.
Các món ăn tại khách sạn Trường Ca Thái Vi thực sự quá tuyệt vời!
Ngụy Phương Ninh cũng ăn vô cùng vui vẻ.
"Lâu rồi tôi mới có một bữa ăn vui vẻ như thế này!" Bà ta nói một cách chân thành.
Sau đó, bà ta còn nói một vài chuyện với Triệu Đại Vĩ và Ngụy Tử Phù, điều này khiến cho khuôn mặt của Triệu Đại Vĩ và Ngụy Tử Phù có chút nóng ran.
"Nếu thật sự thích thì ở bên nhau là được.
Tôi rất coi trọng Đại Vĩ, cậu ấy là nhân tài hiếm có, không kém những người khác." Bây giờ Ngụy Phương Ninh càng thấy vừa mắt Triệu Đại Vĩ.
Hơn nữa, lúc trước khi Ngụy Phương Ninh bị Ngô Lập Sơn dùng dao đe dọa, mà cảnh tượng Triệu Đại Vĩ như từ trên trời rơi xuống nhiều ít cũng đã chạm vào trái tim của bà ta.
Bà ta cảm thấy nếu bà ta còn trẻ, bà ta chắc chắn cũng sẽ thích Triệu Đại Vĩ!
Đương nhiên, hiện giờ bà ta đã lớn tuổi nên chỉ có thể tán thưởng Triệu Đại Vĩ.
"Cô à, cô đừng nói như vậy!" Ngụy Tử Phù đỏ mặt.
Sau khi ăn uống no nê.
Triệu Đại Vĩ, Ngụy Tử Phù và những người khác vẫy tay tạm biệt Ngụy Phương Ninh và Ngô Thanh Sơn.
Sau khi tiễn hai người đi, Ngụy Tử Phù nói: "Đại Vĩ, bên phía thành phố Phong Lâm này đã xong rồi.
Tôi nghĩ sau một thời gian, tôi muốn mở rộng kinh doanh ở các tỉnh thành khác nên anh cần chuẩn bị một chút."
"Còn nữa, nếu mở rộng ra bên ngoài, anh muốn mở rộng ở thành phố nào đầu tiên?" Ngụy Tử Phù muốn hỏi ý kiến của Triệu Đại Vĩ.
Triệu Đại Vĩ nói: "Nơi đầu tiên, tôi muốn đặt ở thành phố Khâu Dã!".
- Chương 1: 1: Chị Dâu Bị Lừa Đút Thuốc Độc
- Chương 2: 2: Được Long Nữ Truyền Thừa
- Chương 3: 3: Đánh Đập Trưởng Thôn Rồi Lại Bị Ép Trả Nợ
- Chương 4: 4: Có Nhu Cầu Có Thể Tới Tìm Chị
- Chương 5: 5: Phát Hiện Rất Nhiều Linh Chi
- Chương 6: 6: Chị Dâu Gặp Nguy Hiểm
- Chương 7: 7: Đúng Là Giết Người Không Chôn Xác Mà
- Chương 8: 8: Người Đẹp Lâm Tuyết Nhã
- Chương 9: 9: Xin Cậu Hãy Chữa Trị Cho Tôi
- Chương 10: 10: Chị Dâu Đẹp Thật Đấy
- Chương 11: 11: Long Linh
- Chương 12: 12: Thím Thay Đổi Suy Nghĩ
- Chương 13: 13: Đến Văn Phòng Của Chị Ngồi
- Chương 14: 14: Chữa Bệnh Ở Văn Phòng
- Chương 15: 15: Đụng Phải Chị Dâu Đang Thay Quần Áo
- Chương 16: 16: Tươi Đẹp Kinh Người
- Chương 17: 17: Bị Vây Đánh
- Chương 18: 18: Tôn Hồng Hồng Bị Rắn Độc Cắn
- Chương 19: 19: Hút Độc
- Chương 20: 20: Thâm Tàng Bất Lộ
- Chương 21: 21: Tâm Tư Thầm Kín Của Thẩm Ngọc Như
- Chương 22: 22: Hô Hấp Nhân Tạo
- Chương 23: 23: Bổ Thận Thật Sự Bổ Quá Mạnh
- Chương 24: 24: Gặp Được Thái Tuế
- Chương 25: 25: Đến Nhà Lâm Tuyết Nhã
- Chương 26: 26: Đàn Ông Không Phải Là Cái Hố Không Đáy
- Chương 27: 27: Bán Thái Tuế Cô Chủ Thần Bí Xuất Hiện
- Chương 28: 28: Cho Cô Một Phương Thuốc Bí Mật
- Chương 29: 29: Khuynh Thành Tuyệt Thế
- Chương 30: 30: Chữa Bệnh Cho Người Có Sắc Đẹp Tuyệt Thế
- Chương 31: 31: Cậu Chính Là Bậc Thầy Y Học
- Chương 32: 32: Trở Về Thôn Dạy Bảo Ngô Hỏa Toàn
- Chương 33: 33: Đây Chính Là Chỉ Có Bò Mới Mệt
- Chương 34: 34: Chị Là Phụ Nữ Không Phải Con Gái
- Chương 35: 35: Nói Về Chuyện Hợp Tác Lên Núi Tìm Dược Liệu
- Chương 36: 36: Váy Bị Rách
- Chương 37: 37: Thu Mua Thảo Dược
- Chương 38: 38: Thôn Dân Háo Hức
- Chương 39: 39: Kế Hoạch Của Triệu Đại Vĩ
- Chương 40: 40: Nhà Máy Sản Xuất Túi Thơm
- Chương 41: 41: Thuyết Phục Tôn Hương Lan
- Chương 42: 42: Nhận Được Dược Liệu Giả
- Chương 43: 43: Đã Từng Là Bạn Học
- Chương 44: 44: Tiền Mỹ Lâm Ghen
- Chương 45: 45: Thông Báo Toàn Thôn
- Chương 46: 46: Chính Thức Tiêu Thụ Túi Thơm
- Chương 47: 47: Phía Đối Tác Rút Lui
- Chương 48: 48: Túi Thơm Được Nữ Streamer Bất Ngờ Làm Hot
- Chương 49: 49: Cô Gái Vịnh Xuân
- Chương 50: 50: Tôi Là Thần Y
- Chương 51: 51: Hợp Tác
- Chương 52: 52: Tối Ngủ Nói Sau
- Chương 53: 53: Thương Lượng Xây Phòng Tân Hôn Cùng Chị Dâu
- Chương 54: 54: Gặp Mặt Đại Lão
- Chương 55: 55: Vương Thiếu Bò Đi Cho Tôi
- Chương 56: 56: Làm Người Phải Nói Được Làm Được
- Chương 57: 57: Cha Tự Mình Đến Dinh Thự Của Triệu Thần Y
- Chương 58: 58: Lương Thu Tĩnh Tới Thôn Báo Danh
- Chương 59: 59: Vương Lực Hùng Tới Cửa
- Chương 60: 60: Nuôi Cá
- Chương 61: 61: Cô Gái Xinh Đẹp Rơi Xuống Nước
- Chương 62: 62: Ferrari Rapha Hung Hăng Lên Sàn
- Chương 63: 63: Chút Hảo Cảm Vừa Chớm Nở
- Chương 64: 64: Kem Dưỡng Da Tốt Nhất Trên Thế Giới
- Chương 65: 65: Đến Nhà Khương Tử Nhiếp Gặp Gỡ Đầu Bếp Quốc Gia
- Chương 66: 66: Tám Món Chính Trong Bữa Tiệc Của Quốc Gia
- Chương 67: 67: Quân Vương Trong Đêm Tối
- Chương 68: 68: Tăng Giá Một Cách Bất Hợp Lý
- Chương 69: 69: Chỉ Dạy Đầu Bếp Của Khách Sạn
- Chương 70: 70: Chỗ Ngủ Qua Đêm
- Chương 71: 71: Hàn Vũ Chân Khổ Sở
- Chương 72: 72: Trời Giáng Triệu Đại Vĩ
- Chương 73: 73: Tôi Là Người Đứng Đắn
- Chương 74: 74: Giận Dữ
- Chương 75: 75: Hơi Động Tâm
- Chương 76: 76: Phong Thuỷ Bảo Địa
- Chương 77: 77: Mở Cửa Hàng Trên Taobao Tôn Hồng Hồng E Thẹn
- Chương 78: 78: Duyên Dáng Yêu Kiều Đặt Mua Đồ Dùng
- Chương 79: 79: Tôi Ngả Bài Tôi Không Giả Bộ Nữa
- Chương 80: 80: Chỉ Một Chữ Cút
- Chương 81: 81: Bán Hàng Online Đi Vào Quỹ Đạo
- Chương 82: 82: Tiền Mỹ Lâm Và Lương Thu Tĩnh Quay Video
- Chương 83: 83: Video Hot Lên Tiêu Thụ Tăng Mạnh
- Chương 84: 84: Mỹ Nữ Váy Tím Vận Hàm
- Chương 85: 85: Anh Hùng Cứu Mỹ Nhân
- Chương 86: 86: Qua Đêm Ở Khách Sạn
- Chương 87: 87: Kỳ Vật Đại Vương Huyết Hoa
- Chương 88: 88: Hương Vị Của Cá
- Chương 89: 89: Bị Cố Ý Mưu Hại
- Chương 90: 90: Sách Lược Của Triệu Đại Vĩ
- Chương 91: 91: Giải Quyết Tận Gốc Thiên Triều Hổ Hoảng Loạn Bỏ Chạy
- Chương 92: 92: Lưu Trường Thịnh Của Khách Sạn Thiên Duyệt
- Chương 93: 93: Khương Trừng Hải Cảm Kích Và Báo Đáp
- Chương 94: 94: Tiền Mỹ Lâm Đưa Ra Ý Kiến
- Chương 95: 95: Xấu Hổ Và Ghen Tị
- Chương 96: 96: Đánh Bại Thiên Triều Hổ Khách Sạn Của Triệu Đại Vĩ Ra Đòn Phản Kích
- Chương 97: 97: Tuyên Chiến
- Chương 98: 98: Cậu Độc Thật Đấy
- Chương 99: 99: Khao Khát Tình Yêu
- Chương 100: 100: Mắt Chó Xem Thường Người Khác
- Chương 101: 101: Phương Văn Thành Bị Đùa Giỡn Xoay Như Chong Chóng
- Chương 102: 102: Xém Chút Nữa Là Tức Đến Mức Hộc Máu
- Chương 103: 103: Nuôi Chó Vườn
- Chương 104: 104: Lương Thu Võ Đưa Người Tới Rồi
- Chương 105: 105: Bắt Được Kẻ Trộm Cá Kế Hoạch Của Phan Diễm Hồng Thất Bại
- Chương 106: 106: Sơn Động Kỳ Quái
- Chương 107: 107: Muốn Chị Trở Thành Người Của Tôi
- Chương 108: 108: Điểm Tối Đa Không Nằm Ngoài Dự Đoán
- Chương 109: 109: Người Cô Ta Không Dạy Được Để Tôi Dạy!
- Chương 110: 110: Phan Diễm Hồng Xoắn Xuýt
- Chương 111: 111: Sơn Đạo Bị Nổ
- Chương 112: 112: Đường Thủy Lập Công Phan Diễm Hồng Khiếp Sợ
- Chương 113: 113: Mua Thuyền
- Chương 114: 114: Đổi Khách Thành Chủ
- Chương 115: 115: Phan Diễm Hồng Xấu Hổ
- Chương 116: 116: Lấy Thân Báo Đáp
- Chương 117: 117: Vui Như Điên
- Chương 118: 118: Thưởng Cho Chị Dâu
- Chương 119: 119: Trăm Vạn Đồng Vào Sổ
- Chương 120: 120: Người Lái Thuyền Tiêu Mậu Toàn
- Chương 121: 121: Đề Nghị Của Vận Hàm
- Chương 122: 122: Cứ Đợi Trở Thành Nữ Đại Gia Đi
- Chương 123: Chương 123
- Chương 124: Chương 124
- Chương 125: 125: Nữ Sinh Bị Bắt Nạt
- Chương 126: 126: Không Phải Cậu Có Ý Đồ Gì Với Chị Đấy Chứ
- Chương 127: 127: Giải Quyết Dứt Khoát Báo Đáp Trọng Đại
- Chương 128: 128: Lưu Trường Thịnh Phẫn Nộ
- Chương 129: 129: Triệu Đại Vĩ Đón Phan Diễm Hồng Về Nhà
- Chương 130: 130: Trái Tim Thầm Hứa Hẹn
- Chương 131: 131: Tiệc Chúc Mừng Ba Đại Lão Tụ Họp
- Chương 132: 132: Sự Khác Thường Của Anh Em Lương Thu Tĩnh
- Chương 133: 133: Ngoài Miệng Nói Không Muốn
- Chương 134: 134: Kinh Võ Đạo Quán
- Chương 135: 135: Bảo Quán Chủ Của Các Người Đến Gặp Tôi
- Chương 136: 136: Tôi Ăn Hiếp Quá Đáng Đấy Thì Đã Sao
- Chương 137: 137: Hình Mẫu Lí Tưởng Của Lương Thu Tĩnh
- Chương 138: 138: Chị Dâu Còn Sợ Cậu Không Nhìn Thấy Sao
- Chương 139: 139: Treo Đèn Màu Ý Tưởng Thông Minh Của Chị Dâu
- Chương 140: 140: Lý Vũ Trân Cầu Viện
- Chương 141: 141: Nữ Giáo Viên Từng Thích
- Chương 142: 142: Hồi Đáp Của Cô Giáo Lý
- Chương 143: 143: Thứ Tôi Nói Thẳng Thận Ông Hư
- Chương 144: 144: Lá Cây Phong Đỏ
- Chương 145: 145: Đậu Phụ Tây Thi
- Chương 146: 146: Đá Khắc Cổ Hoàn Mỹ
- Chương 147: 147: Tiền Lục Châu Khiếp Sợ
- Chương 148: 148: Làng Du Lịch Đại Long Mở Cửa Triệu Đại Vĩ Kiếm Tiền Gấp Bội
- Chương 149: 149: Hot Càng Thêm Hot
- Chương 150: 150: Tiền Mỹ Lâm Cho Phép Triệu Đại Vĩ
- Chương 151: 151: Triệu Huệ Lan Cảm Động
- Chương 152: 152: Tiên Nữ Đinh Nhu
- Chương 153: 153: Chữ Viết Tuyệt Đẹp Đinh Nhu Được Tuyển
- Chương 154: 154: Người Trong Thôn Và Khoản Tiền Nhỏ Kiếm Được
- Chương 155: 155: Nội Tâm Đấu Tranh Của Ngô Tiểu Mẫn
- Chương 156: 156: Nhiếp Trường Hồng
- Chương 157: 157: Thể Chất Âm Hàn Mắc Chứng Vô Sinh
- Chương 158: 158: Cho Anh Ta Nghỉ Việc Đi
- Chương 159: 159: Tất Cả Học Viên Đều Thi Đậu Nhiếp Tuấn Hào Hoảng Loạn
- Chương 160: 160: Mạch Thượng Nhân Như Ngọc
- Chương 161: 161: Bệnh Tình Của Ngô Lương Đông Trở Nên Nguy Kịch
- Chương 162: 162: Tiền Mỹ Lâm Bị Triệu Đại Vĩ Làm Cho Cảm Động
- Chương 163: 163: Hai Người Trong Sơn Động
- Chương 164: 164: Lưu Trường Thịnh Lần Nữa Mời Phan Diễm Hồng Xuống Núi
- Chương 165: 165: Tin Tức Làm Sụp Đổ Niềm Tin
- Chương 166: 166: Vậy Mà Đúng Là Ông
- Chương 167: 167: Phan Diễm Hồng Muốn Nương Nhờ
- Chương 168: 168: Lòng Triệu Đại Vĩ Rối Loạn Rồi
- Chương 169: 169: Nói Khoác Không Đây Là Sự Thật!
- Chương 170: 170: Khách Sạn Thiên Duyệt Đóng Cửa Ngừng Kinh Doanh
- Chương 171: 171: Lưu Trường Thịnh Bi Thảm
- Chương 172: 172: Không Phải Là Đàn Ông
- Chương 173: 173: Hai Mươi Chiếc Xe Mở Đường Lưu Trường Thịnh Đền Tội
- Chương 174: 174: Có Người Không Hiểu Tâm Tư
- Chương 175: 175: Cậu Còn Có Thể Khám Bệnh Cho Gà
- Chương 176: 176: Mỗi Ngày Trả Chị Một Trăm Tệ
- Chương 177: 177: Kế Hoạch Của Triệu Đại Vĩ
- Chương 178: 178: Chuyên Gia Thực Vật Di Vân
- Chương 179: 179: Di Vân Bất Ngờ Với Triệu Đại Vĩ
- Chương 180: 180: Nhận Lấy Một Nhân Viên Nữ Thần
- Chương 181: 181: Di Vân Tặng Quà Gặp Trực Tiếp Ngô Thanh Sơn
- Chương 182: 182: Ngô Thanh Sơn Khiêu Khích
- Chương 183: 183: Cô Ấy Là Chị Dâu Của Tôi Nếu Có Ý Tôi Sẽ Đánh Ông
- Chương 184: 184: Hoa Sen Xanh Gây Nên Náo Động
- Chương 185: 185: Có Phải Cậu Có Ý Đồ Với Chị Không
- Chương 186: 186: Nếu Không Cậu Cưới Con Gái Của Tôi Đi
- Chương 187: 187: Linh Thủy
- Chương 188: 188: Cậu Không Phải Là Đàn Ông À
- Chương 189: 189: Không Đáng Nhắc Đến
- Chương 190: 190: Kế Hoạch Mở Rộng
- Chương 191: 191: Dư Hà Kinh Ngạc!
- Chương 192: 192: Điều Trị Cho Cô Vũ Mai Lần Nữa
- Chương 193: 193: Hình Tượng Hoàn Mỹ
- Chương 194: 194: Ông Chủ Như Đổi Thành Người Khác
- Chương 195: 195: Ngô Tiểu Yến Mất Tích
- Chương 196: 196: Đã Cứu Mạng Ngô Tiểu Yến
- Chương 197: 197: Trong Lòng Triệu Kỳ Nảy Mầm
- Chương 198: 198: Sắp Xếp Công Việc Cho Lương Thu Tĩnh
- Chương 199: 199: Hai Nữ Sinh Viên Đại Học
- Chương 200: 200: Ông Chủ Anh Chọn Chúng Tôi Đi
- Chương 201: 201: Nghi Ngờ Của Dư Hà
- Chương 202: 202: Dạy Vịnh Xuân Quyền Lương Thu Tĩnh Bị Xúc Phạm
- Chương 203: 203: Tự Mình Đa Tình
- Chương 204: 204: Đại Vĩ Cậu Không Đứng Đắn
- Chương 205: 205: Bảo Hai Người Cút Đi Có Tin Hay Không
- Chương 206: 206: Triệu Đại Vĩ Và Tiền Mỹ Lâm Đánh Cược
- Chương 207: 207: Hạng Nhất Cuộc So Tài Món Ăn Ngon
- Chương 208: 208: Tuân Thủ Cam Kết
- Chương 209: 209: Tiền Mỹ Lâm Và Lâm Tuyết Nhã Cạn Lời
- Chương 210: 210: Bị Lương Thu Tĩnh Bắt Gặp
- Chương 211: 211: Con Trăn Khổng Lồ
- Chương 212: 212: Trên Thuyền Giặc Của Anh
- Chương 213: 213: Tua Rua Tháng Chín
- Chương 214: 214: Rượu Dương Hỏa
- Chương 215: 215: Thổn Thức Của Mọi Người
- Chương 216: 216: Rượu Thuốc Bổ Thận Tráng Dương Bị Lương Thu Tĩnh Phát Hiện
- Chương 217: 217: Nguyên Sở Tinh
- Chương 218: 218: Lựa Chọn Khó Khăn
- Chương 219: 219: Nhà Họ Vạn Chọn Triệu Đại Vĩ
- Chương 220: 220: Kim Bồi Phong Xui Xẻo
- Chương 221: 221: Rượu Thuốc Này Thần Kỳ Thật
- Chương 222: 222: Triệu Đại Vĩ Nổi Giận
- Chương 223: 223: Dân Trong Thôn Xin Giúp Đỡ
- Chương 224: 224: Gà Của Cậu Ngon Lắm!
- Chương 225: 225: Để Anh Thua Tâm Phục Khẩu Phục
- Chương 226: 226: Gặp Lại Phan Vũ Hiên
- Chương 227: 227: Bảo Tên Đó Quỳ Xuống
- Chương 228: 228: Lấy Được Bằng Lái Rồi
- Chương 229: 229: Đã Có Maybach Cần Gì Xe Moto Ba Bánh
- Chương 230: 230: Tề Hoa Vô Cùng Đau Đớn
- Chương 231: 231: Đại Vĩ Thật Tuyệt Vời
- Chương 232: 232: Gặp Vấn Đề Khi Mở Cửa Hàng Đậu Hũ Thối
- Chương 233: 233: Chị Giai Mới Là Tài Xế Lão Luyện
- Chương 234: 234: Mất Cân Bằng Âm Dương
- Chương 235: 235: Diệp Thanh Thu Khách Sạn Vân Hà
- Chương 236: 236: Khởi Đầu Thuận Lợi
- Chương 237: 237: Tôn Hồng Hồng Bị Thương
- Chương 238: 238: Ép Buộc Lên Giường
- Chương 239: 239: Cứu Triệu Kỳ
- Chương 240: 240: Hộ Nuôi Ếch Đá
- Chương 241: 241: Cách Xử Lý Của Triệu Đại Vĩ
- Chương 242: 242: Ếch Đá Hàn Đàm Bổ Thận Tráng Dương
- Chương 243: 243: Tôi Sẽ Phạm Sai Lầm
- Chương 244: 244: Mất Mặt Rồi Khách Sạn Vân Hà Phất Lên Nhanh Chóng
- Chương 245: 245: Tanh Bành! Toàn Bộ Tanh Bành!
- Chương 246: 246: Ngô Thanh Sơn Anh Không Đấu Tranh Nữa Hả
- Chương 247: 247: Chị Dâu Lại Hiến Kế
- Chương 248: 248: Ước Hẹn Vọng Giang Lâu
- Chương 249: 249: Nhóc Con Cậu Thật Ngông Cuồng
- Chương 250: 250: Đúng Là Không Có Tư Cách
- Chương 251: 251: Mùa Thu Trong Veo Khó Nói Ra Sự Phiền Muộn
- Chương 252: 252: Ở Chỗ Tôi Có Dự Án Hơn Trăm Triệu
- Chương 253: 253: Sự Hiểu Lầm Ở Phòng Làm Việc
- Chương 254: 254: Tôi Là Một Người Khá Truyền Thống
- Chương 255: 255: Triệu Kỳ Tìm Đến Chuyện Ngoài Ý Muốn
- Chương 256: 256: Chữa Trị Cho Triệu Tú Hòa
- Chương 257: 257: Ngụy Tử Phù Đến Thôn Đại Long
- Chương 258: 258: Tiệc Chia Tay Ngụy Phương Ninh Và Ngô Thanh Sơn
- Chương 259: 259: Cho Phép Tôi Mặc Quần Áo Trước Đã
- Chương 260: 260: Xây Dựng Nhà Kính Trồng Nấm
- Chương 261: 261: Chị Đúng Là Em Gái Ruột
- Chương 262: 262: Phương Thư Du
- Chương 263: 263: Cảm Động Rơi Nước Mắt
- Chương 264: 264: Thử Thách
- Chương 265: 265: Diệp Thanh Thu Gửi Tới Ảnh Đẹp Phòng Riêng
- Chương 266: 266: Giàu Thì Ở Trên Núi Cũng Có Họ Hàng
- Chương 267: 267: Số Mệnh May Mắn
- Chương 268: 268: Chưa Từng Thấy Mỹ Nhân Nào Xinh Đẹp Như Vậy
- Chương 269: 269: Nấm Được Mùa
- Chương 270: 270: Triệu Tổng Có Cần Tôi Tát Ông Ta Giúp Anh Không
- Chương 271: 271: Chị Sẽ Nhớ Cậu Đó
- Chương 272: 272: Sắp Xếp Công Việc Cho Lưu Đại Trụ
- Chương 273: 273: Lưu Nguyệt Na
- Chương 274: 274: Tôi Đưa Cô Đến Khách Sạn
- Chương 275: 275: Việc Sắp Xếp Trước Khi Đi
- Chương 276: 276: Ức Hiếp Người Quá Đáng
- Chương 277: 277: Xém Chút Nữa Là Làm Loạn Lòng Người
- Chương 278: 278: Hãm Hại
- Chương 279: 279: Không Thể Cứu Chữa Được Ư
- Chương 280: 280: Cho Phép Chúng Mày Động Vào Chị Ấy À
- Chương 281: 281: Điên Cuồng Xin Tha
- Chương 282: 282: Buổi Tối Ngủ Một Mình Sợ Lắm
- Chương 283: 283: Ba Người Nằm Chung
- Chương 284: 284: Đàm Tuyết Lăng Kinh Ngạc Đến Ngây Người
- Chương 285: 285: Doạ Tô Chấn Nghiệp Bỏ Chạy
- Chương 286: 286: Tôi Sẽ Báo Đáp Anh
- Chương 287: 287: Hứa Thục Quân Của Khách Sạn Thiên Hồ
- Chương 288: 288: Người Cô Mời Tới Không Được
- Chương 289: 289: Đàm Tuyết Lăng Đích Thân An Ủi
- Chương 290: 290: Triệu Đại Vĩ Thích Hứa Thục Quân
- Chương 291: 291: Là Động Lòng Đấy
- Chương 292: 292: Hợp Tác Cùng Khách Sạn Vân Lan
- Chương 293: 293: Một Cái Tát Lên Trời
- Chương 294: 294: Đường Đi Hẹp
- Chương 295: 295: Buổi Biểu Diễn
- Chương 296: 296: Xin Lỗi Tuyết Lăng Nhà Chúng Tôi Chỉ Nhìn Triệu Tổng
- Chương 297: 297: Thu Mua Long Hồ
- Chương 298: 298: Nhà Họ Bùi
- Chương 299: 299: Mất Đi Cảm Giác Đau Đớn
- Chương 300: 300: Thần Y Đương Thời
- Chương 301: 301: Tiệc Mừng Thọ
- Chương 302: 302: Đàm Tuyết Lăng Bị Chuốc Say
- Chương 303: 303: Triệu Tổng Thực Sự Như Một Vị Thần
- Chương 304: 304: Thẳng Nam Kiên Cường
- Chương 305: 305: Đùa Giỡn Tô Chấn Nghiệp
- Chương 306: 306: Cái Ôm Của Đàm Tuyết Lăng
- Chương 307: 307: Để Khâu Dã Đổi Đời
- Chương 308: 308: Nữ Quản Lý Đau Đớn Hét Lên
- Chương 309: 309: Triệu Đại Vĩ Trấn Áp Tất Cả Mọi Người
- Chương 310: 310: Bùi Hi Mính Giải Vây
- Chương 311: 311: Long Hồ Chính Là Nhà Của Cậu
- Chương 312: 312: Hứa Thục Quân Chị Vẫn Còn Độc Thân À
- Chương 313: 313: Kế Hoạch Của Hứa Thục Quân
- Chương 314: 314: Hứa Thục Quân Bị Ép Bắt Chuyện
- Chương 315: 315: Triệu Đại Vĩ Rải Cơm Chó Người Đàn Ông Bắt Chuyện Trở M
- Chương 316: 316: Mua Thực Đơn
- Chương 317: 317: Đầu Hàng Nhanh Vậy Sao
- Chương 318: 318: Hoàn Toàn Không Có Lối Đi
- Chương 319: 319: Gọi Video Cho Chị Dâu Tiền Mỹ Lâm
- Chương 320: 320: Suy Nghĩ Tinh Tế
- Chương 321: 321: Đầu Tư Vào Xưởng Quần Áo Của Nương Giai Di
- Chương 322: 322: Yêu Cầu Ngượng Ngùng Của Nương Giai Di
- Chương 323: 323: Tuyển Trịnh Mỹ Sơ
- Chương 324: 324: Không Muốn Tiết Kiệm Vải Cho Đất Nước Nữa
- Chương 325: 325: Người Đẹp Thử Hán Phục
- Chương 326: 326: Trịnh Mỹ Sơ Và Hứa Thục Quân Đều Hâm Mộ
- Chương 327: 327: Lợi Ích Là Bản Thân Tôi Được Không
- Chương 328: 328: Tô Chấn Nghiệp Ra Tay
- Chương 329: 329: Đường Cùng Sao
- Chương 330: 330: Cha Mẹ Của Cô Ta Sống Chết Ra Sao Thì Liên Quan Gì Tới Tôi
- Chương 331: 331: Lấy Thân Báo Đáp
- Chương 332: 332: Chị Thục Quân Chị Không Cần Cái Này
- Chương 333: 333: Ép Chân Giúp Bùi Hi Mính
- Chương 334: 334: Tôi Làm Một Thương Nhân Nho Nhỏ Là Được Rồi
- Chương 335: 335: Học Cấp Dưới Với Trịnh Mỹ Sơ
- Chương 336: 336: Cô Gái Hán Phục Xinh Đẹp Trịnh Mỹ Sơ
- Chương 337: 337: Phần Thưởng Hai Mươi Vạn
- Chương 338: 338: Bị Người Đẹp Có Khí Chất Chặn Đường
- Chương 339: 339: Con Gái Của Tô Chấn Nghiệp
- Chương 340: 340: Cuộc Đặt Cược Nhỏ Với Trương Thu Hương
Tiểu Thôn Y Ranh Mãnh
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Tiểu Thôn Y Ranh Mãnh
Tác giả :
Măng Cụt