Đêm 30 tết, có rất nhiều người mua đồ dùng, lúc mấy người mẹ Tiêu quay về cũng đã hơn 8 giờ sáng.
Tiêu Thanh Như nấu cháo, chưng màn thầu, cộng thêm mỗi người một quả trứng gà.
Mẹ Tiêu giơ túi trong tay lên: “Bọn mẹ mua bánh bao trong tiệm cơm quốc doanh này, đang định tùy tiện ăn sáng một chút, không ngờ con đã chuẩn bị hết rồi.”
Mẹ Hứa phụ họa: “Sau này con đừng nấu ăn nữa, cẩn thận bị va chạm.”
Từ hôm biết được mình mang thai, Tiêu Thanh Như suýt nữa đã bị nhà họ Hứa sủng lên trời.
Cái này không cho làm, cái kia không cho chạm vào.
Nếu không phải hôm nay bọn họ không ở nhà, Tiêu Thanh Như cũng không có cơ hội xuống bếp.
“Bánh bao giữ lại buổi trưa ăn, vừa lúc cơm sáng và trưa đều được giải quyết.”
Điều nổi bật trong đêm 30 tết là bữa cơm tất niên, cho nên những bữa khác ăn tạm là được.
Những người khác không có ý kiến, ăn đơn giản còn có thể tiết kiệm sức lực và thời gian.
Tiêu Thanh Như nhìn đồ vật người lớn mua về, một miếng thịt heo tầm hai ba ký, còn có một con cá, trừ cái này ra còn có củ cải trắng, một ít đồ khô.
Nhìn thấy giày của mẹ chồng có dấu vết bị giẫm lên, Tiêu Thanh Như nói: “Hôm nay có nhiều người mua đồ lắm phải không mẹ?”
“Nhiều lắm, dùng biển người tấp nập để hình dung cũng không quá, có người còn mất cả giày, nếu không phải bọn mẹ nhiều người, lúc này còn đang xô đẩy trong đám người.”
Cất những đồ vật đã mua xong xuống dưới, tùy tiện ăn sáng, sau đó lại vội vàng bận rộn. TruyenLau
Cha Hứa phụ trách g.i.ế.c gà và làm cá, mẹ Tiêu và mẹ Hứa phụ trách nấu các món ăn.
Tiêu Thanh Như muốn hỗ trợ nhưng không được.
Cuối cùng chỉ có thể bồi Hứa Mục Chu tản bộ trong sân. TruyenLau.com
Giữa trưa đột nhiên có người tới nhà, là Phương Kiến Quốc em trai của Phương Ánh Thu.
Đối phương mang đến hai cân xương sườn và một con cá.
Website TruyenLau.com
“Dì ơi, đây là lần đầu tiên cháu đến Kinh Thị ăn tết, cái này là chút tâm ý của nhà chúng cháu, khi nào rảnh rỗi mời dì đến nhà chúng cháu ăn bữa cơm.”
Mẹ Tiêu khó có được tới Kinh Thị một lần, không thể vẫn luôn ở nhà họ Hứa.
Nhà họ Phương cũng là họ hàng, việc ăn tết chắc chắn phải đi đi lại lại.
Kế hoạch lúc đầu là mùng một và mùng hai tết đến nhà họ Phương, thuận tiện đưa món quà năm mới cho bọn họ.
Không ngờ đã bị người nhà họ Phương giành trước một bước.
Mẹ Tiêu cười nói: “Vất vả cho cháu chạy tới nơi này một chuyến, ăn cơm xong rồi hẳn về nhé?”
Phương Kiến Quốc sờ ót, ngại ngùng cười: “Năm nay cháu dẫn đối tượng về nhà, cô ấy ở một mình trong nhà có lẽ không được tự nhiên, cháu muốn về sớm một chút.”
Phương Kiến Quốc và Phương Ánh Thu là chị em song sinh, tuổi của anh ta cũng không nhỏ.
Bây giờ có đối tượng, mẹ Tiêu thật lòng vui vẻ cho anh ta: “Đối tượng của cháu là người nơi nào?”
“Dạ là người bản địa Kinh Thị, trước kia là bạn cấp ba của cháu, hiện tại chúng cháu đang ở một đội xuống nông thôn.”
“Vậy cũng tốt, có người để chăm sóc lẫn nhau cũng tốt hơn một mình xuống nông thôn.”
“Vâng, đúng vậy.”
Nhìn thấy Phương Kiến Quốc gấp gáp muốn chạy, mẹ Tiêu cũng không giữ người lại.
“Ngày mai dì sẽ đến nhà cháu, đến lúc đó cháu dẫn đối tượng về nhà, chúng ta cùng nhau làm quen.”
“Vâng, đến lúc đó cháu sẽ tới đón dì.” Sợ mẹ Tiêu từ chối, Phương Kiến Quốc vội nói: “Quyết định vậy đi, cháu xin phép đi trước.”
Người ta đã tặng thức ăn, tất nhiên mẹ Hứa cũng muốn đáp lễ.
Các món ăn khác chưa chuẩn bị xong, chỉ có thể cho người ta một miếng bánh gạo lớn và đậu phụ vàng do mình làm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Phương Kiến Quốc cũng không khách sáo với bọn họ, anh ta nhận lấy đồ vật liền rời đi.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});
Trong nhà vốn đã mua cá nên con cá Phương Kiến Quốc đưa tới chỉ có thể giữ lại, hai ngày sau sẽ ăn.
Tiêu Thanh Như và Hứa Mục Chu không có gì làm, vì vậy chủ động đề nghị hỗ trợ.
Thời này không có nhiều hoạt động giải trí lắm, hơn nữa Hứa Mục Chu không thể ra ngoài, cho nên để bọn họ ngồi yên thật sự rất chán.
Vì thế nên việc làm vằn thắn giao cho bọn họ.
Hứa Mục Chu ngồi băm nhân, Tiêu Thanh Như cũng muốn làm nhưng anh không cho: “Vợ ơi, cái này để anh làm, nếu không em sẽ bị đau tay.”
“Làm gì mà khoa trương như vậy?”
“Chờ lát nữa gói vằn thắn em lại động thủ.”
Tình cảm của đôi vợ chồng son rất tốt, mẹ Tiêu và mẹ Hứa nhìn nhau, bên trong đều là ý cười.
Đã trải qua hai năm mưa gió mà vẫn có thể giữ vững được ước nguyện ban đầu.
May mắn, mọi khó khăn đều đã qua.
Cả nhà cùng nhau làm việc, 3 giờ chiều đã chuẩn bị xong cơm tất nhiên.
Giữa trưa ăn cơm không nhiều, vì vậy mẹ Hứa đề nghị ăn sớm một chút, nếu không buổi tối ăn sủi cảo không vô.
Cha Hứa nói: “Tết rồi, có thể uống một ly không?”
Mẹ Hứa trợn trắng mắt: “Ông cứ suốt ngày nghĩ tới rượu.”
“Còn không phải một năm một lần sao? Hiếm khi được thoải mái vậy mà?”
Trong nhà chỉ có một mình cha Hứa đi làm, Tiêu Thanh Như phụ họa: “Một năm qua cha đã vất vả, để Hứa Mục Chu bồi cha uống một ly.”
“Được, vậy các nữ đồng chí các người uống nước ngọt có ga.”
Mẹ Hứa không yên tâm: “Nước có ga uống sẽ ợ hơi, Thanh Như có thể uống sao?”
Tiêu Thanh Như không thích nước ngọt, chỉ có ngày lễ tết mới uống để tăng không khí.
Hiện tại trong bụng có đứa nhỏ, suy nghĩ cho con, tất nhiên có thể không uống liền không uống.
“Mọi người uống đi, con không uống đâu.”
“Vậy con uống canh gà.” Mẹ Hứa nói xong liền đưa cho Tiêu Thanh Như một chén canh.
Mặc dù gà nhà nuôi không béo tốt, nhưng thịt hầm ra rất thơm.
Trên mặt canh có một tầng mỡ vàng, thoạt nhìn rất đẹp.
Lúc đầu Tiêu Thanh Như còn lo lắng uống sẽ khó chịu buồn nôn, nhưng không ngờ cô có thể uống được.
Hứa Mục Chu vẫn luôn nhìn cô, anh chuẩn bị sẵn khăn giấy.
Thấy Tiêu Thanh Như uống xong nửa chén canh cũng không nhổ ra, trái tim dần bình tĩnh lại.
Vân Mộng Hạ Vũ
Nhìn dáng vẻ cô trong giai đoạn chịu tội có vẻ đã kết thúc.
Anh đưa cho Tiêu Thanh Như một cái đùi gà: “Em ăn nhiều vào.”
Trong nhà còn có người lớn, Tiêu Thanh Như sao có thể không biết xấu hổ ăn đùi gà?
Nhìn thấy tâm tư của cô, giây tiếp theo mẹ Hứa liền gắp một cái đùi gà cho Hứa Mục Chu: “Đùi gà đều cho người trẻ tuổi ăn, bọn mẹ lớn rồi, không nhai được.”
Do đó, Tiêu Thanh Như không còn băn khoăn nữa.
Cô múc cho mỗi người lớn một muỗng canh gà: “Thịt gà rất thơm, có lẽ để nguội sẽ không ngon nữa, chúng ta ăn nhiều vào một chút.”
“Để bọn mẹ làm, con chăm sóc cho mình là được.”
“Vâng.” Tiêu Thanh Như ngồi xuống, trong chén có nhiều thêm một miếng cá không xương.
Cô không nhịn được mỉm cười, chồng mình thật chu đáo!
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
- Chương 217
- Chương 218
- Chương 219
- Chương 220
- Chương 221
- Chương 222
- Chương 223
- Chương 224
- Chương 225
- Chương 226
- Chương 227
- Chương 228
- Chương 229
- Chương 230
- Chương 231
- Chương 232
- Chương 233
- Chương 234
- Chương 235
- Chương 236
- Chương 237
- Chương 238
- Chương 239
- Chương 240
- Chương 241
- Chương 242
- Chương 243
- Chương 244
- Chương 245
- Chương 246
- Chương 247
- Chương 248
- Chương 249
- Chương 250
- Chương 251
- Chương 252
- Chương 253
- Chương 254
- Chương 255
- Chương 256
- Chương 257
- Chương 258
- Chương 259
- Chương 260
- Chương 261
- Chương 262
- Chương 263
- Chương 264
- Chương 265
- Chương 266
- Chương 267
- Chương 268
- Chương 269
- Chương 270
- Chương 271
- Chương 272
- Chương 273
- Chương 274
- Chương 275
- Chương 276
- Chương 277
- Chương 278
- Chương 279
- Chương 280
- Chương 281
- Chương 282
- Chương 283
- Chương 284
- Chương 285
- Chương 286
- Chương 287
- Chương 288
- Chương 289
- Chương 290
- Chương 291
- Chương 292
- Chương 293
- Chương 294
- Chương 295
- Chương 296
- Chương 297
- Chương 298
- Chương 299
- Chương 300
- Chương 301
- Chương 302
- Chương 303
- Chương 304
- Chương 305
- Chương 306
- Chương 307
- Chương 308
- Chương 309
- Chương 310
- Chương 311
- Chương 312
- Chương 313
- Chương 314
- Chương 315
- Chương 316
- Chương 317
- Chương 318
- Chương 319
- Chương 320
- Chương 321
- Chương 322
- Chương 323
- Chương 324
- Chương 325
- Chương 326
- Chương 327
- Chương 328
- Chương 329
- Chương 330
- Chương 331
- Chương 332
- Chương 333
- Chương 334
- Chương 335
- Chương 336
- Chương 337
- Chương 338:
Tiểu Thư Xinh Đẹp Nuôi Con Chồng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.