Tình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng Chạy

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tình Nhân Bí Mật Của Thiếu Tướng: Bảo Bối, Đừng Chạy

Tác giả : Diêp Phi Dạ

Chương 578: Thiếu tướng, em có ![17]

Editor: May

Chung quanh rất nhiều người đều nhìn hai người bọn họ, Chung Tình chỉ có thể tận lực cúi đầu, không hé răng.

Tần Diệp xuống dưới từ trên lầu, nhìn thấy hình ảnh như vậy, thức thời lắc mình, ném quần qua một bên, bỏ chạy đi.

Dương Đình ngồi ở một bên, đến lúc đó cũng không nói một câu.

Người hiểu Dịch Giản, đều biết giờ này khắc này Dịch Giản đang sinh khí, ai lại dám thật sự xông lên ngay họng súng?

Huống chi, chuyện này chính là chuyện nhà người ta, trước vấn đề của hai người, tự nhiên cũng không cho phép người bên ngoài chen chân.

Chung Tình không có nói chuyện, thật sự thành thành thật thật ngồi ở chỗ kia không động, cô suy nghĩ hồi lâu, thầm nghĩ đến một khả năng, đó là Dịch Giản cũng không thích mình chơi cùng những người đó.

Dù sao, cô là vợ của anh, phần lớn những người đó đều chưa có kết hôn, sợ là ảnh hưởng không tốt đi.

Hoặc là nói......... Là vì Dương Đình ư?

Cô gái này trở lại thành phố X từ nước Anh, trở lại bên người anh, anh mới có thể không kiên nhẫn với mình như vậy đúng không?

Đáy lòng Chung Tình rất bối rối, nhưng là bề ngoài của cô lại rất im lặng.

Hơn nữa cô cúi đầu, hơi rũ mi mắt, cũng không có người nhìn thấy một mảnh sầu bi nhàn nhạt nơi đáy mắt của cô.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cũng may cục diện bế tắc như vậy cũng không có duy trì bao lâu, nhà họ Bạc liền ăn cơm.

Một đám người vây quanh ở trên một bàn cơm, tuy rằng sắc mặt Dịch Giản vẫn không được dễ coi, nhưng lại luôn nắm gắt gao tay Chung Tình ngồi ở chỗ kia ăn cơm.

Thỉnh thoảng Dịch Giản sẽ đưa cho Chung Tình một ít đồ ăn, Chung Tình liền cẩn thận ăn hết, nuốt xuống.

Cô vẫn luôn không có nhìn Dịch Giản.

Ăn cơm xong, tự nhiên có người hầu tới thu dọn, mọi người đều tự chơi riêng. TruyenLau

Chung Tình nhẹ giọng nói một câu với Dịch Giản: “Em mệt mỏi, đi vào trong đó nghỉ ngơi một chút.”

Dịch Giản gật gật đầu, vốn đi với cô, lại bị Bạc Địch gọi qua đánh bài.

Chung Tình liền một mình, ngồi ở trên sô pha, tiện tay cầm một quyển sách, xem.

Xa xa thỉnh thoảng truyền đến từng trận âm thanh huyên náo, cô lại thủy chung không có liếc mắt nhìn một cái. Đọc truyện tại TruyenLau.com

“Bạc Địch, ra này!”

“Bạc Địch, đi đưa cho em ly nước kia!”

“Bạc Địch, lượt bài này không tốt, anh tới, anh thua nhất định sẽ chết!”

Nghê Y vẫn đều là một ngữ điệu mệnh lệnh nói chuyện với Bạc Địch.

Mà Dịch Giản đánh bài, rất là lười nhác, như là hoàn toàn không có động não, nửa híp mắt, lười biếng tiện tay đánh từng tờ bài ra ngoài...

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu