Ngón tay dài của anh ta kẹp chặt thẻ phòng, ánh mắt lần nữa trở lại trên khuôn mặt tôi.
Nụ cười nơi khóe môi anh ta vẫn chưa tan: “Lâm tiểu thư, lát nữa gặp.”
Tôi trơ mắt nhìn Quan Nghiên Đình cất tấm thẻ vào túi, rồi xoay người rời đi.
Ngỡ ngàng, tôi vội vàng đuổi theo định giải thích: “Quan tiên sinh…”
Nhưng thư ký đi phía sau anh ta đã lễ độ chặn tôi lại, giọng nói nhẹ nhàng mà lịch sự: “Lâm tiểu thư, mời cô đi theo tôi.”
Tôi cảm thấy cần thiết phải giải thích rõ ràng mọi chuyện.
Vì vậy, ngoan ngoãn đi theo thư ký của anh ta vào thang máy.
Tầng cao nhất của khách sạn InterContinental, căn hộ sang trọng chỉ thuộc về Quan Nghiên Đình.
Khi men rượu bắt đầu tan bớt, cửa phòng bất ngờ được mở ra từ bên ngoài.
Quan Nghiên Đình bước vào, vài trợ lý của anh ta mang theo vali và máy tính nối gót theo sau.
Quản lý của tôi – chị Phương, ngoan ngoãn như một chú chim cút, đẩy hành lý của tôi đứng cuối hàng.
“Chị Phương?” Tôi kinh ngạc đứng bật dậy.
“Vi Vi, hành lý của em chị đã mang đến đây rồi. Chị đi trước, có gì cứ gọi cho chị nhé.”
Chị Phương đặt hành lý xuống, nháy mắt ra hiệu vài cái rồi nhanh chóng chuồn mất.
Các trợ lý sắp xếp đồ đạc xong, cũng lần lượt rời đi một cách chuyên nghiệp.
Trong phòng chỉ còn lại tôi và Quan Nghiên Đình.
Tôi lúng túng đến mức chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui xuống: “Quan tiên sinh, chuyện lúc nãy chỉ là hiểu lầm…”
Trên người anh ta phảng phất mùi rượu, anh ta đưa tay nới lỏng cà vạt, bước tới ngồi xuống ghế sofa.
“Hiểu lầm?” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Anh ta tùy tiện đặt cà vạt sang một bên, ngước mắt nhìn tôi: “Vậy cô Lâm nói thử xem, đưa thẻ phòng cho tôi là có ý gì?”
Mặt tôi đỏ bừng, vội vàng giải thích: “Tôi định đưa danh thiếp, nhưng lại lấy nhầm…”
Quan Nghiên Đình khẽ cười, rất nhạt: “Đưa danh thiếp thì có ý gì?” Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Tôi chỉ muốn được làm quen với Quan tiên sinh, nếu ngài có đầu tư phim ảnh hoặc phim truyền hình, có thể cân nhắc đến tôi…”
Càng nói, giọng tôi càng nhỏ, cả người như sụp xuống, vai cũng rũ hẳn.
Có bao nhiêu người muốn bám víu vào anh ta chứ, tại sao anh ta lại cho tôi cơ hội?
“Xin lỗi, tôi đã mạo phạm.”
Tôi hít sâu, cúi gập người thật thấp: “Quan tiên sinh, làm phiền ngài rồi, tôi sẽ rời đi ngay.” Website TruyenLau.com
“Lâm tiểu thư.”
Ngay lúc tôi vừa xoay người, Quan Nghiên Đình lên tiếng gọi tôi: “Tôi đã từ chối cô chưa?”
“Quan tiên sinh?”
Tôi ngạc nhiên: “Ý ngài là, ngài sẽ cân nhắc tôi?”
Quan Nghiên Đình khẽ gật đầu.
Tôi cắn môi, lấy hết can đảm hỏi: “Không cần quy tắc ngầm cũng được sao?”
Quan Nghiên Đình hơi giãn mày, cười nhàn nhạt: “Không cần quy tắc ngầm.”
Tôi Là Bí Mật Của Anh Ta
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.