Tôi Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phản Diện

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tôi Xuyên Sách Trở Thành Nữ Phản Diện

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 235

Trình Dao Dao lại đưa cho hắn túi bánh bao nóng hổi: “Cái này cũng cho anh. »



Tạ Tam lau tay trên vạt áo, nhận đồ, nói : « Em mua cho anh ? »



« Hừ ! » Trình Dao Dao quay mặt đi, nói: “ Vậy em đi đây.”



« Chờ một chút ! » Tạ Tam nhìn chằm chằm đôi môi đỏ như hoa hồng, không hiểu gì: “Sao lại không vui rồi?”



Trình Dao Dao liếc xéo hắn, ánh mặt rối loạn, gương mặt đỏ lên. Anh còn có mặt mũi mà hỏi!



Tạ Tam bị ánh mắt làm nũng liếc đến rối loạn, càng không hiểu, nói: “Bà nội nói em? Hay làm việc nhiều quá mệt mỏi?”



Môi Trình Dao Dao giật giật, tức giận cắn môi. Trên đường tới khí thế hùng hổ, ở trong lòng tập luyện rất nhiều lần, muốn mở miệng mắng Tạ Tam phải nằm trên đất. Nhưng chờ nhìn thấy người, lơi nói lại bị chặn ở cổ họng.



Hơn nữa nơi này không phải chỗ nói chuyện, người đến người đi, bác bảo vệ còn đứng cạnh cửa sắt xem kịch, mắt sáng như đuốc nhìn chằm chằm cô và Tạ Tam. Còn có…



Một bên cửa sắt không biết từ lúc nào chen lấn một đống thanh niên trẻ tuổi buôn dưa, ai cũng cười toe toét, duỗi thẳng cổ nhìn bên này.
Nguồn copy từ TruyenLau.com


Tạ Tam cũng chú ý tới, nhíu mày che Trình Dao Dao ở sau lưng mình: “Không cần để ý bọn họ.”



Tạ Tam che chở Trình Dao Dao như vậy, làm cho đám người càng tò mò, anh đẩy em đẩy chen lấn muốn nhìn rõ mặt Trình Dao Dao. Tạ Tam lạnh lùng trừng bọn họ.
TruyenLau.com


Tạ Tam ở trong lòng bọn họ rất có tiếng nói, bọn họ vội vàng rụt đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

Hết lần này đến lần khác Trình Dao Dao tò mò thò đầu từ sau lưng Tạ Tam ra, lộ ra khuôn mặt nhỏ xinh đẹp. TruyenLau



Thanh âm hít khí lạnh đồng thời vang lên. Đám thanh niên vừa rồi còn xô đẩy ồn ào cười đùa cợt nhả, giống như bị điểm huyệt, mắt choáng váng, nhìn chằm chằm sau lưng Tạ Tam.



Tạ Tam quay đầu, quả nhiên thấy Trình Dao Dao không nghe lời thò đầu ra. Lửa giận lập tức bùng lên, hắn giữ Trình Dao Dao ở phía sau lưng mình, trầm giọng nói: “Lại không ngoan!”



Trình Dao Dao đột nhiên không kịp chuẩn bị, ngửa đầu sững sờ nhìn hắn, khuôn mặt nhỏ trắng bệch, bộ dáng bị dọa.



Tạ Tam thầm nghĩ không ổn, tiếng nói chậm lại vuốt lông: “Em đi trước, 12 giờ trưa anh được nghỉ, dẫn em đi quán cơm ăn cơm.”



“Anh lại hung dữ với em…” Trình Dao Dao mở miệng mang theo tiếng khóc nức nở, tức giận rồi.



Tạ Tam vội nói: “Không có.”



“Anh có!” Trình Dao Dao quay đầu rời đi.



Tạ Tam bất chấp tất cả, vội để đồ xuống đất, đuổi theo mấy bước: “Em Dao Dao.”



“Ai là em anh! Em anh ở nhà đó!” Nước mắt Trình Dao Dao xoay một vòng trong hốc mắt, quật cường không chịu rơi xuống.



Tạ Tam không chịu được nhất là bộ dáng nũng nịu này của cô, hận không thể ôm người vào lòng yêu thương, nhưng trước bao người cũng không thể làm gì. Chỉ có thể đứng như cọc gỗ nhìn vành mắt đỏ lại của cô, thấp giọng kêu một lần: “Em Dao Dao.”



Giọng nói Tạ Tam mang theo cảm xúc cưng chiều khó nói nên lời, đầu óc Trình Dao Dao nóng lên, thốt ra: “Đêm hôm đó, anh sờ em rồi?”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu