Đứng bên dưới, một nhân viên vội nói: "Chờ một chút, đang trên đường đến đây". Sau đó lại ra lệnh cho mọi người cung quanh: "Mau lên, chuẩn bị túi khí an toàn!"
Kha Văn nhìn mọi người điều chỉnh túi khí an toàn, lắc đầu nói: "Cao thế, cho dù có túi khí an toàn bên người cũng khó mà sống được. Gãy xương, đâm vào tim như chơi!"
Như Y lại liếc trộm một cái, đúng vậy, bọn họ mà rơi xuống thì dữ nhiều lành ít!
"Nếu như có người chết, cái tòa nhà này của Hằng Viễn mà bán hoặc cho thuê thì gặp nhiều khó khăn đó."
Nghe Kha Văn nói xong, Nhan Như Y lo lắng nhìn về phía Hoắc Doãn Văn.
Hoắc Doãn Văn đang ngồi trên ghế ở góc tường, trên tay đang cầm điếu thuốc nhưng lại chưa châm lửa, nét mặt lo âu. Lần trước ở trong phòng làm việc cũng thế.
Thấy chuyện như vậy,đối với anh ta mà nói rất nghiêm trọng!
Đúng lúc ấy thì xung quanh bỗng vang lên tiếng la hét, nhiều người cùng kêu lên, nghe âm thanh cũng biết là có tình huống phát sinh.
Lại thấy có đá, ngói vụn rơi xuống, tiếng la hét trên lầu lại rõ ràng hơn: "Chúng tôi không muốn sống nữa, lòng dạ của các người thật hiểm độc, không bồi thường cho chúng tôi. Các người coi mạng sống của chúng tôi cũng không đáng giá mà."
Nhan Như Ý rối loạn, lương tâm trách mắng cô. Vì thế, cô hạ quyết tâm đi về phía Hoắc Doãn Văn.
"Tôi sẽ thử xem sao! Nếu như lên trên đó có thể đứng vững, tôi sẽ thử nói chuyện với họ. Nếu không được, tối sẽ xuống." Cô nói.
Hoắc Doãn Văn lập tức ném điếu thuốc ra xa, đứng dậy: "Tốt, tôi và cô cùng lên!"
Mọi người xung quanh lập tực phản đối: "Hoắc tổng, bọn họ gặp lại anh, lập tức sẽ nhảy xuống đấy!"
Hoắc Doãn Văn nắm cổ tay Như Y, không để ý đến người khác: "Không sao, đến lúc đó các anh đừng cho bọn họ biết tôi là Hoắc Doãn Văn là được!"
Tình thế cấp bách, không kịp nghĩ ra đối sách khác.
Cô và Hoắc Doãn Văn cùng đạp lên đống gạch đá, bao xi măng, sau đó đi bộ đến một ‘thang máy’ dành cho thi công.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
‘Thang máy’ dành cho thi công chính là vài cây xà gồ được bao quanh bởi lưới sắt. Vừa khởi động liền lắc lư, phát ra âm thanh ầm ầm, ‘thang máy’ bắt đầu đi lên.
Nhan Như Y sợ đến nỗi nắm chặt lưới sắt, c*n m** d***!
"Đừng sợ, thang máy rất an toàn!" Hoắc Doãn Văn kéo cánh tay cô, nắm thật chặt!
Một cảm giác ấm áp và an toàn trong nháy mắt từ tay cô truyền đến tim cô. Thật kỳ lạ, cô không còn thấy sợ nữa. Tay của Hoắc Doãn Văn thật to, không giống như tay của Từ Nhất Minh toàn mồ hôi, có cảm giác dơ bẩn khi nắm lấy trong khi bàn tay của Hoắc Doãn Văn lại rất sạch sẽ, ấm áp.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
‘Thang máy’ rất nhanh đã đến nơi, cô không có tâm trạng dể thưởng thức vì cơ thể đã bị nhào về phía trước, nếu không cảm thấy trước ngục có thêm một cánh tay đang ôm thân thể cô thì cô đã phải hôn lưới sắt rồi.
Lúc này, cô đang áp vào lồng ngực của Hoắc Doãn Văn, mùi hương đặc trưng nam tính đã bao vây hơi thở cô.
- Chương 1: Phá thai
- Chương 2: Chưa từng hối hận
- Chương 3: Ồn ào đêm khuya
- Chương 4: Bằng chứng cụ thể
- Chương 5: Xin lỗi
- Chương 6: Kiêu ngạo làm người
- Chương 7: Cuộc gặp gỡ vô tình tại khách sạn
- Chương 8: Bàn rượu chốn quan trường
- Chương 9: Quấy rối tình dục
- Chương 10: Tôi đưa cô về
- Chương 11: Mặc cho ý trời
- Chương 12: Tôi đi với cô
- Chương 13: Đâm trúng chỗ đau
- Chương 14: Mất ngủ
- Chương 15: Online nói chuyện
- Chương 16: Không đi cửa sau
- Chương 17: Qua phỏng vấn
- Chương 18: Không hẹn mà gặp
- Chương 19: Hiệu ứng tổng giám đốc
- Chương 20: Sự uy hiếp của hắn
- Chương 21: Biết vậy chẳng làm
- Chương 22: Sự mập mờ mơ hồ
- Chương 23: Ý tứ sâu xa
- Chương 24: Tan nát con tim
- Chương 25: Nghiêm hình bức cung
- Chương 26: Khiến anh phải điên cuồng
- Chương 27: Đệm phía dưới
- Chương 28: Không muốn cúp điện thoại của…
- Chương 29: Lần đầu đến Hằng Viễn
- Chương 30: Nhiệt độ thấp trong phòng làm việc
- Chương 31: Người đàn ông quyến rũ trong yên lặng
- Chương 32: Thỉnh cầu khó có thể cự tuyệt
- Chương 33: Giải tỏa sự tức giận
- Chương 34: Không cách nào che giấu được sự hấp dẫn
- Chương 35: Hoa rơi nước chảy
- Chương 36: Anh sẽ xấu hổ!
- Chương 37: Ăn óc heo
- Chương 38: Ngủ quên
- Chương 39: Đau lòng
- Chương 40: Đế Hào
- Chương 41: Hồng nhan tri kỷ
- Chương 42: Nhất thời
- Chương 43: Luân hãm
- Chương 44: “Bảo vệ” người ấy
- Chương 45: Dây dưa
- Chương 46: Cuộc điện thoại của Cao Hải
- Chương 47: Bạn bè cầu cứu
- Chương 48: Trong ly rượu nói hữu tình
- Chương 49
- Chương 50: Cô gái, đừng cử động
- Chương 51: Căn bản anh không phải người tốt
- Chương 52: Không nhịn được tim đập nhanh
- Chương 53: Lúng túng tràn đầy
- Chương 54: Cảm động
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58: Không nên bắt đầu, sẽ phải kết thúc
- Chương 59: Đổi thay
- Chương 60: Tám chuyện trong giờ làm việc
- Chương 61: Anh đang ở xung quanh !
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65: Nhớ bánh bao thịt
- Chương 66: Còn sống còn tương phùng (1)
- Chương 67: Còn sống còn tương phùng ( 2)
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73: Chịu khó tiến lên
- Chương 74: Lời mời ngập ngừng
- Chương 75: Lời mời mờ ám của tổng giám đốc Hoắc (hai). phần 1
- Chương 76: Chờ người
- Chương 77
- Chương 78: Lỗ kim trên cổ tay
- Chương 79: Điều kiện trao đổi
- Chương 80: Bị người hãm hại
- Chương 81: Trái tim vô cùng băng giá
- Chương 82: Cơn nghiền có thể từ bỏ không
- Chương 83: Bị người dạy dỗ
- Chương 84: Băng và lửa hành hạ
- Chương 85: Ngoài dự đoán
- Chương 86: Quần áo xốc xếch
- Chương 87: Thuốc tránh thai và bao cao su
- Chương 88: Nên làm sao bây giờ
- Chương 89: Đồ lót rơi xuống
- Chương 90: Từ chức khó khăn
- Chương 91: Khó khăn từ chức (2)
- Chương 92: Cố ý trêu cợt
- Chương 93: Cuộc đời giống như hoa bồ công anh
- Chương 94: Vì sao anh vừa muốn nói lại thôi
- Chương 95: Thân phận "Tiểu Mật Ngọt"
- Chương 96: Phụ nữ, trộm được thật tốt
- Chương 97: Bạn gái của người nào
- Chương 98: Rượu giao bôi
- Chương 99: Đêm dục vọng
- Chương 100: Nỗi đau lớn nhất thế gian
- Chương 101: Công chứng tài sản trước hôn nhân
- Chương 102: Gặp vị hôn thê của anh
- Chương 103: Lòng còn miên man... như cánh đồng xanh
- Chương 104: Giải thoát như thế nào
- Chương 105: Đừng đối xử tốt với tôi như vậy
- Chương 106: Quà tặng tỉ mỉ
- Chương 107: Tiếc nuối và hối hận
- Chương 108: Cuộc sống có thể có mấy lần vật lộn, đọ sức
- Chương 109: Không yêu như thế nào
- Chương 110: Vòng xoáy hạnh phúc
- Chương 111: Đồ háo sắc
- Chương 112: Yêu thương sâu nặng
- Chương 113: Khi cuộc vui kết thúc
- Chương 114: Quan hệ cá nhân tốt đẹp
- Chương 115: Ăn no lại suy nghĩ bậy bạ
- Chương 116: Lập tức chia tay với anh ta
- Chương 117: No lòng, ấm tim!
- Chương 118: Tư vị gối chăn
- Chương 119: “Chỉ là váy ngắn vớ da”
- Chương 120: Mua thuốc tránh thai cũng không có tư cách
- Chương 121: Đỏ bạc đen tình
- Chương 122: Thân mật giữa chốn đông người
- Chương 123: Cự tuyệt bồi thường
- Chương 124: Gặp nhau không dễ dàng
- Chương 125: Một nam sáu nữ
- Chương 126: Già nhân ngãi…
- Chương 127: Xin lỗi em !
- Chương 128: Tìm cách bảo hiểm
- Chương 129: Lời mời ngoài ý muốn
- Chương 130: Giấy không gói được lửa
- Chương 131: Sắc đẹp hấp dẫn
- Chương 132: Ăn tối trong phòng
- Chương 133: Vô tâm trong công việc
- Chương 134: Khảo nghiệm không ngừng
- Chương 135: Kinh hồn
- Chương 136: Hơi lạnh mùa thu
- Chương 137: Phải chia tay sao?
- Chương 138: Nếu gặp lại, chỉ là kẻ qua đường
- Chương 139: Cuộc điện thoại đêm 30
- Chương 140: Gần trong gang tấc, xa tận chân trời
- Chương 141: Xa xôi ngàn dặm
- Chương 142: Lẫn nữa đắm chìm
- Chương 143: Cùng cố gắng vì muốn ở chung một chỗ!
- Chương 144: Tranh chấp một chiếc áo
- Chương 145: Dò xét
- Chương 146: Nguy hiểm liên tiếp
- Chương 147: Kiểm tra
- Chương 148: Áp lực từ cha
- Chương 149: Lâm vào khốn cảnh
- Chương 150: Dù không thể chia cắt
- Chương 151: Ngày nghỉ mồng một tháng năm
- Chương 152: Ngày mười hai tháng năm
- Chương 153: 14 giờ 28 phút
- Chương 154: Thảm trạng nhịn không được nước mắt
- Chương 155: Hy vọng nhạt nhòa
- Chương 156: Chiếc nhẫn cưới gắn kết
- Chương 157: Đại kết cục
- Chương 158: Ngoại truyện nhỏ
Tổng Giám Đốc Cặn Bã, Xin Anh Đừng Yêu Tôi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.