Loan Đậu Đậu chưa kịp gọi điện thoại đã bị các đồng nghiệp kéo lên xe đến nhà hàng, không biết là do cô quá đen hay số phận trêu đùa mà lúc ăn cơm lại bị mọi người xếp ngồi bên cạnh tổng giám đốc, ăn cơm xong đi hát karaoke mọi người lại cho cô ngồi bên cạnh tổng giám đốc.
Trong lòng vẫn nhớ là Tô Triệt đang đợi nhưng lại không có cơ hội gọi điện thoại cho anh. Lúc mọi người say dưa ca hát, Loan Đậu Đậu lén rút điện thoại trong túi ra nghĩ muốn gửi tin cho Tô Triệt.
Còn chưa kịp ấn bàn phím, chợt nghe giọng của bí thư: “Loan Đậu Đậu đến lượt cô hát.”
“Hả?” Loan Đậu Đậu ngớ người, ánh mắt mờ mịt nhìn mọi người, trước ánh mắt đầy mong chờ của mọi người khẽ cúi đầu: “Tôi...Tôi không biết hát!”
“Không sao, có thể hát bất kỳ bài nào.” Thạch Thương Ly vẫn dựa vào ghế sa lon, dáng vẻ lười biếng giống như mèo ba tư, híp mắt khinh thường nhưng ánh nhìn Loan Đậu Đậu rất sâu xa.
Hình như mọi người cũng nhận ra điểm này, nhao nhao gật đầu: “Đúng vậy, đúng vậy, cứ chọn một bài đi. Tổng giám đốc đã lên tiếng, không hát thì chính là không nể mặt tổng giám đốc.......”
Không nể mặt tổng giám đốc, chính là muốn nghỉ việc.......
Loan Đậu Đậu do dự nhìn về phía Thạch Thương Ly, nhìn hắn miệng không phát ra tiếng động, nhất thời sắc mặt trắng bệch: “Có phải tôi hát gì cũng được phải không?”
Mọi người nhao nhao gật đầu!
“Vậy.....Được rồi!” Loan Đậu Đậu chọn một bài. Nhất thời cả phòng yên lặng, trên màn hình xuất hiện hai con cọp đáng yêu, sau đó giọng hát như vịt đực của Loan Đậu Đậu cất lên: “Hai con cọp chạy nhanh, chạy nhanh.......Một con không có lỗ tai, một con không có cái đuôi thật kỳ quái.......”
Sắc mặt mọi người đều là.......đau đến không muốn sống nữa! Lần đầu tiên đi karaoke nghe thấy có người hát(Hai con cọp con), cái này không nói, đáng nói là người hát (Hai con cọp con) có thể hát giọng đều đều như vậy!
Loan Đậu Đậu rống vô cùng vui vẻ, lại dùng tiếng anh rống lên một lần, âm cuối cùng còn không quên đứng trước mọi người cúi mình: “Cảm ơn mọi người!”
Sắc mặt Thạch Thương Ly ảm đạm nhưng nội tâm rất khó chịu! Chính mình ăn no không có chuyện gì làm tự rước họa vào thân, trời sanh Loan Đậu Đậu chính là ranh giới cuối cùng của hắn!
Sau đó Loan Đậu Đậu bị hắn chèn vào góc, cơ thể cô như người mất hồn. Nhưng cô không còn tâm tư suy nghĩ Tô Triệt, cúi đầu suy nghĩ đến câu nói kia của tổng giám đốc: Bánh!
Cơ thể phấn chấn, không phải hắn lại muốn đưa cô đi ăn bánh chứ?
Sau khi hát xong Loan Đậu Đậu cùng đường về với tổng giám đốc nên dĩ nhiên đi cùng xe, ngồi trên xe do dự thật lâu cô mới cẩn thận hỏi: “Tổng giám đốc vừa rồi ở phòng karaoke anh nhắc đến bánh, có phải anh lại muốn đưa tôi đi ăn không?”
Thạch Thương Ly làm sao có thể không biết tâm tình cô chứ, hắn biết rõ còn hỏi: “Cô muốn đi ăn?” Đọc truyện tại TruyenLau.com
“À......Không có, không có, tuyệt đối không có!” Loan Đậu Đậu hận không có cái lỗ nào để chui xuống! Dọc theo đường đi không dám nói gì nữa, không khí rất yên tĩnh, cúi đầu bẻ ngón tay, không để ý Thạch Thương Ly khẽ nở nụ cười.
“Cảm ơn tổng giám đốc đã đưa tôi về.” Loan Đậu Đậu xuống xe, cảm kích, nhìn tổng giám đốc đi. Xoay người chuẩn bị lên lầu liền nhìn thấy trong bóng tối có một bóng người cô đơn đang đi ra, ánh mắt thất vọng.
Loan Đậu Đậu hoàn toàn ngây người!
.......Sao Tô Triệt lại ở đây?
- Chương 1: Ranh giới thuần khiết
- Chương 2: Tôi nguyền rủa anh xuất tinh sớm, liệt dương
- Chương 3: Mua mì về thắt cổ cũng không đủ
- Chương 4: Tắm rửa sạch sẽ
- Chương 5: Không phải là cô gái thông minh, còn phải cách xa
- Chương 6: Khuôn mặt của tôi giống con nít chứ không già
- Chương 7: Tan làm đến nhà tôi giặt gra trải giường
- Chương 8: Sống trong nước sôi lửa bỏng
- Chương 9: Thạch Thương Ly, Thạch Thương Ly, phân ruồi
- Chương 10: Trực tiếp lên giường, khách sạn ngay trước mặt!
- Chương 11: Kết hôn không hạnh phúc, em đưa anh bỏ trốn
- Chương 12: Tổng giám đốc đáng tin cậy thì heo nái biết leo cây hết
- Chương 13: Cô từng thấy ai đưa thỏ đi công tác sao
- Chương 14: Tiếp rượu cười tươi như hoa
- Chương 15: Cô còn nợ tôi năm trăm tệ
- Chương 16: Chẳng lẽ thượng đế tỉnh lại
- Chương 17: Tôi cùng người yêu đi đến tận chân trời
- Chương 18: Thì ra cô vẫn biết tự ái
- Chương 19: Tôi muốn cô suy nghĩ lung tung về tôi
- Chương 20: Kỹ thuật như vậy không tốt sao?
- Chương 21: Một con không có lỗ tai, một con không cái đuôi, thật kỳ quái
- Chương 22: Không chỉ là quan hệ cấp trên cấp dưới
- Chương 23: Chỉ tại giám đốc
- Chương 24: Người nhà bạn so với hắn không khác lắm!
- Chương 25: Anime, ether!
- Chương 26: Oh, Office, Sexy!
- Chương 27: Anh mới không phải cỡ A, cả nhà anh mới không phải cỡ A
- Chương 28: Anh nghĩ anh là băng vệ sinh tất cả con gái trên thế giới đều yêu anh sao?
- Chương 29: Bỏ đi, đần như vậy làm sao hiểu!
- Chương 30: Thuận tiện làm bạn gái anh đi!
- Chương 31: Vợ tôi nổi tiếng, không được như vậy tôi cũng chu mông
- Chương 32: Ảnh hưởng sự phát triển của xã hội, tăng trở ngại phát triển kinh tế
- Chương 33: Thì ra Đậu Xanh nhỏ không ngốc
- Chương 34: Cho tôi món đắt nhất
- Chương 35: Người đàn ông hư hỏng
- Chương 36: Cây kẹo này không ngọt
- Chương 37: Anh giúp em xoa bóp
- Chương 38: Cô nghi ngờ cậu bé của tôi sao?
- Chương 39: Anh giúp tôi theo đuổi Tô Triệt được không?
- Chương 40: Ba chân anh hợp thành một
- Chương 41: Người tôi thích là cấp trên của cô
- Chương 42: Diệp Thanh Thanh hay bắt nạt tôi giờ ở đâu
- Chương 43: Cô ấy đã là người phụ nữ của tôi!
- Chương 44: Quan chức đóng cửa, dân chúng không được đi tiểu
- Chương 45: Hai chúng ta không có gì, chết vì tình không thích hợp
- Chương 46: Tối nay rảnh không, tới nhà tôi đi!
- Chương 47: Tôi chỉ muốn nói anh chưa kéo khóa quần!
- Chương 48: Lãng phí tài nguyên, ảnh hưởng hình tượng
- Chương 49: Tại sao không học được một chút kỹ thuật nào?
- Chương 50: Người yêu cũ của cô ấy là Tô Triệt
- Chương 51: Cút về ngủ không được làm phiền tôi!
- Chương 52: Làm phiền hai người vận động buổi sáng
- Chương 53: Cô bảo tôi xin phép ai nghỉ đây?
- Chương 54: Chỉ có nhiệm vụ nấu cơm
- Chương 55: Nữ chủ nhà không cần tức giận được không!
- Chương 56: Không kiềm chế được yêu cô
- Chương 57: Tôi đã cảnh cáo cậu không được phép đụng vào cô ấy
- Chương 58: Bạn tốt đi cùng nhau cả đời
- Chương 59: Gọi điện thoại an ủi hắn
- Chương 60: Cô tiết kiệm giấy sao?
- Chương 61: Trên xe có gắn GPS
- Chương 62: Ý nghĩa quà tặng
- Chương 63: Không phải không có em thì không được
- Chương 64: Bác tài làm ơn chạy với tốc độ nhanh nhất
- Chương 65: Quan to đều rất keo kiệt
- Chương 66: Không phải gặp quỷ mà là thấy quỷ sống
- Chương 67: Đừng nên tin những gì đàn ông nói
- Chương 68: Bởi vì chỉ có thể là cô
- Chương 69: Đậu xanh nhỏ bị bắt cóc
- Chương 70: Hắn bảo anh giết chết con tin! Chính là giết chết tôi!
- Chương 71: Mẹ kiếp! Ai đạp mông tao!
- Chương 72: Mình mạng lớn da dày, đừng sợ
- Chương 73: Lo lái xe đi, không cần động dục!
- Chương 74: Xin hãy thuần khiết!
- Chương 75: Chỉ sợ thiên hạ không loạn
- Chương 76: Bên trái là sói bên phải là?
- Chương 77: Không thả, không thả, tôi không thả!
- Chương 78: Cái mông mọc răng rồi sao?
- Chương 79: Đi với Bụt mặc áo cà sa, đi với Ma mặc áo giấy!
- Chương 80: Con rùa vàng khốn khiếp trứng luộc trong nước trà!
- Chương 81: Nhanh tiết kiệm tiền!
- Chương 82: Anh nghĩ thì hay lắm, tôi không muốn
- Chương 83
- Chương 84: Con cọp phát uy, anh xem tôi là Đậu xanh sao
- Chương 85: Buông tôi ra
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143: Chương một trăm bốn mươi ba
- Chương 144: Chương một trăm bốn mươi bốn
- Chương 145: Chương một trăm bốn mươi lăm
- Chương 146: Chương một trăm bốn mươi sáu
- Chương 147: Chương một trăm bốn mươi bảy
- Chương 148: Chương một trăm bốn mươi tám
- Chương 149: Chương một trăm bốn mươi chín
- Chương 150
- Chương 151: Một trăm năm mươi mốt
- Chương 152: Chương một trăm năm mươi hai
- Chương 153
- Chương 154: Chương một trăm năm mươi bốn
- Chương 155: Chương một trăm năm mươi lăm
- Chương 156: Chương một trăm năm mươi sáu
- Chương 157: Chương một trăm năm mươi bảy
- Chương 158
- Chương 159: Chương một trăm năm mươi chín
- Chương 160: Chương một trăm sáu mươi
- Chương 161: Chương một trăm sáu mươi mốt
- Chương 162: Chương một trăm sáu mươi hai
- Chương 163: Chương một trăm sáu mươi ba
- Chương 164: Chương một trăm sáu mươi bốn
- Chương 165: Chương một trăm sáu mươi lăm
- Chương 166: Chương một trăm sáu mươi sáu
- Chương 167: Chương một trăm sáu mươi bảy
- Chương 168: Chương một trăm sáu mươi tám
- Chương 169: Chương một trăm sáu mươi chín
- Chương 170: Chương một trăm bảy mươi
- Chương 171: Chương một trăm bảy mươi mốt
- Chương 172: Chương một trăm bảy mươi hai
- Chương 173: Chương một trăm bảy mươi ba
- Chương 174: Chương một trăm bảy mươi bốn
- Chương 175: Bất chấp tất cả (1)
- Chương 176: Bất chấp tất cả (2)
- Chương 177: Bất chấp tất cả (3)
- Chương 178: Bất chấp tất cả (4)
- Chương 179: Bất chấp tất cả (5)
- Chương 180: Bất chấp tất cả (6)
- Chương 181: Từng có một người yêu tôi như sinh mạng (1)
- Chương 182: Từng có một người yêu tôi như sinh mạng (2)
- Chương 183: Từng có một người yêu tôi như sinh mạng (3)
- Chương 184: Từng có người yêu tôi như sinh mạng (4)
- Chương 185: Nắm tay nhau cùng đi đến cuối cuộc đời (hết)
Tổng Giám Đốc Đói Bụng: Thỏ Trắng Mở Cửa Đi!
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Tổng Giám Đốc Đói Bụng: Thỏ Trắng Mở Cửa Đi!
Tác giả :
Yêu Yêu Đào Chi