Là một cú điện thoại lạ, nhưng sau khi nghe điện thoại bên kia lại truyền đến tiếng khóc trẻ sơ sinh, dù cô và đứa bé kia chỉ sống chung ba ngày nhưng tiếng khóc của đứa trẻ cô vẫn nhận ra ngay.
“Hoàng… Hoàng Mạnh, anh làm gì đứa bé rồi?”
Tiếng khóc của đứa bé khiến tim Hà Ngân lập tức đập nhanh, cho nên tiếng nói chuyện vô cùng cứng nhắc.
Hoàng Mạnh bên kia không thèm để ý, như cười như không nói: “Ai biết được làm sao? Động cái là khóc, chắc là nhớ mẹ nó là cô đấy! Cô có muốn qua gặp nó chút không?”
“Anh ở đâu? Tôi tới ngay.” Hà Ngân nắm chặt di động lo lắng hỏi, Hoàng Mạnh dửng dưng nói ra ba chữ “Cẩm Tú Viên”, Hà Ngân vừa nghe xong liền cúp điện thoại, cầm lấy chìa khóa xe vừa mới ném trên bàn lại vội vã chạy xuống lầu, đi về phía “Cẩm Tú Viên”.
“Cẩm Tú Viên” vốn là một nhà hàng vô cùng xa xỉ, cách khá xa chỗ nhà cô, buổi tối nếu không kẹt xe thì cô lái khoảng hai mươi mấy phút mới tới bãi đỗ xe của “Cẩm Tú Viên”.
Sau khi xuống xe cô gần như chạy đến đại sảnh của Cẩm Tú Viên, chỉ không ngờ là nhà hàng lớn đến vậy, hàng trăm cái bàn nhưng chỉ bàn ở giữa là có người.
Hoàng Mạnh là kẻ có tiền, bao trọn chỗ này cũng không có gì là lạ, lạ là mấy vệ sĩ mặc quần áo đen đứng san sát đằng kia, còn Hoàng Mạnh thì ôm đứa trẻ khóc oe oe, đang dỗ dành một cách vụng về.
“Ơ ơ! Đừng khóc! Cục cưng ngoan! Không khóc không khóc!”
“Cha nói này, con khóc cái gì chứ, lát nữa không chịu được là ném thẳng con đi đấy!”
“Này! Con có thể đừng khóc không, khóc kiểu vậy họng sẽ để lại di chứng đấy.”
Hà Ngân bị cảnh tượng này làm cho vô cùng ngạc nhiên, mãi đến khi Hoàng Mạnh thấy cô đến mới gọi cô: “Cô còn ngây ra đó làm gì? Mau… mau tới xem thử nó làm sao vậy?”
Hà Ngân lấy lại bình tĩnh, cất từng bước một đi về phía Hoàng Mạnh.
Hoàng Mạnh đứng dậy vội vàng đưa đứa bé cho cô, đứa bé này vừa trắng vừa mập như một viên thịt, Hà Ngân ôm vào lòng cũng thấy hơi nặng, cô ngồi vào chiếc ghế đối diện Hoàng Mạnh, đứa bé khóc oe oe không ngừng, hại cô toát mồ hôi.
Đứa bé này theo cô ba ngày lại được một nhân viên phục vụ từng nuôi con chăm sóc giúp, bây giờ đứa trẻ không ngừng khóc oe oe, cô cũng bất lực.
Hoàng Mạnh thấy thế nhíu chặt lông mày, còn tưởng rằng người phụ nữ này lợi hại lắm, thì ra cũng như anh, cũng là khúc gỗ ngay cả một đứa bé cũng không biết dỗ.
“Này! Tôi nói này, cô có biết dỗ không đấy, không biết thì trả lại cho tôi?”
Hoàng Mạnh đứng dậy định đón lại đứa bé, Hà Ngân ngẩng đầu liếc anh một cái, lạnh giọng nói: “Có thể là nó đói?” TruyenLau
“Không phải, lúc ra ngoài vừa đút hết sữa rồi.”
Hoàng Mạnh đắc ý nói xong, mặt Hà Ngân hơi đỏ lên, cúi đầu nhìn xuống cái tã đứa bé đã ướt đến phồng lên, đưa tay kéo cái tã ướt phồng ra. Nhắc tới cũng kỳ, cái tã không còn nữa thì đứa bé đột nhiên ngừng khóc, trên mặt còn đọng nước mắt, nhìn Hà Ngân cười toe.
Đứa bé ngây thơ vô tội hơi nheo mắt lại, khiến lòng Hà Ngân ấm áp, đồng thời một dòng nước tiểu ấm áp phun vào trước ngực cô, cô giật mình hô lên: “Á! Quần áo tôi, đừng tè, đừng tè… Á…”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cô nâng đứa bé lên định đưa cho Hoàng Mạnh, ai ngờ nước tiểu lại phun lên mặt cô, đến khi Hoàng Mạnh cười ha ha mấy tiếng đón lấy đứa bé, trên mặt Hà Ngân đã có nước tiểu, toàn bộ quần áo màu đen ở nửa người đằng trước đều bị ướt đẫm.
Gương mặt chật vật này chọc cho Hoàng Mạnh thật sự không nhịn được, đưa đứa bé cho vệ sĩ bên cạnh, ngồi xuống ôm bụng cười to, thấy sắc mặt Hà Ngân hết sức khó coi, miễn cưỡng nín cười cầm ly trước mặt lên nhấp một ngụm đồ uống.
Nhưng khi nhìn về phía gương mặt nhỏ của Hà Ngân bị nước tiểu tưới cho ướt nhẹp, nhất thời không nhịn cười được, đồ uống đều bị phun ra, Hà Ngân tức đến mức xoay người rời đi. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hoàng Mạnh thấy thế chỉ có thể vội vã đuổi theo: “Này! Tôi đưa đứa bé ra ngoài là muốn cả nhà đoàn tụ, sao cô lại không thức thời như thế, đứng lại, cô đứng lại cho tôi.”
Hà Ngân nghe vậy dừng bước lại, lạnh lùng ngoái đầu lại cười nhạo nói: “Tổng giám đốc Hoàng nói đùa, loại người thân phận ti tiện như tôi nào xứng trở thành người một nhà với tổng giám đốc Hoàng, muốn tìm vợ thì xin vòng sang hướng khác, Hà Ngân không bợ đỡ được.”
- Chương 1: Người đàn ông ngủ mê
- Chương 2: Đứa bé bị người ta vứt bỏ
- Chương 3: Muốn kết hôn hả, mơ đi
- Chương 4: Bị ép ở lại
- Chương 5: Có thù không báo không phải quân tử
- Chương 6: Cô thích hợp làm người tình nhất
- Chương 7: Kẻ đập phá quán
- Chương 8: Bị thương một chút có hề gì
- Chương 9: Bị người ta chuốc thuốc
- Chương 10: Bị nước tiểu của trẻ con tấn công
- Chương 11: Cái nhìn khác của hà ngân với hoàng mạnh
- Chương 12: Tên đứa bé
- Chương 13: Hà dung bị uy hiếp
- Chương 14: Ốm nằm viện
- Chương 15: Trong nhà có chuyện
- Chương 16: Bị trả thù trong nhà
- Chương 17: Kẻ tình nghi xuất hiện
- Chương 18: Bà hoàng muốn gặp con dâu
- Chương 19: Hoàng mạnh nổi cơn ghen
- Chương 20: Hai người gặp nhau trong căn hộ
- Chương 21: Hai người ra ngoài ăn
- Chương 22: Tâm sự ở ngoại ô
- Chương 23: Thay đổi thời gian đi du lịch
- Chương 24: Bà hoàng dự định chấp nhận hà ngân
- Chương 25: Tin tức bị lộ ra
- Chương 26: Bị phóng viên chặn đường
- Chương 27: Có tình cảm với hoàng mạnh
- Chương 28: Hà dung tung chiêu cuối
- Chương 29: Quyết tâm của hoàng mạnh
- Chương 30: Hoàng mạnh nhượng bộ
- Chương 31: Học chăm trẻ
- Chương 32: Chứng cứ chụp trộm
- Chương 33: Gây sự ở quán bar
- Chương 34: Lòng dạ của hà dung
- Chương 35: Tin lọt top tìm kiếm lần nữa
- Chương 36: Điểm yếu trong usb
- Chương 37: My my vào bệnh viện
- Chương 38: Giành con trai với bà hoàng
- Chương 39: Hà ngân từ bỏ quyền nuôi dưỡng my my
- Chương 40: Hà ngân bị theo dõi
- Chương 41: Ba người đấu võ mồm
- Chương 42: Tình chị em sâu đậm
- Chương 43: Lừa hà ngân đến nhà họ hoàng
- Chương 44: Hoàng mạnh bị thương
- Chương 45: Sự thật hoàng mạnh cố gắng bảo vệ
- Chương 46: Bà hoàng biết sự thật
- Chương 47: Đến thăm nhà họ hoàng
- Chương 48: Con của hà dung
- Chương 49: Em trai cam đoan
- Chương 50: Hà ngân bị bắt
- Chương 51: Hà thành lâm tìm người cưỡng bức hà ngân
- Chương 52: Hà ngân bị quấy rối trong nhà kho
- Chương 53: Hoàng mạnh hẹn hà ngân đi ăn
- Chương 54: Cười nhạo
- Chương 55: Bước đầu tiên
- Chương 56: Từ chối
- Chương 57: Suy xét
- Chương 58: Xin lỗi
- Chương 59: Đồng ý
- Chương 60: Cô chủ hoàng
- Chương 61: Kế hoạch
- Chương 62: Kiều diễm
- Chương 63: Chuẩn bị báo thù
- Chương 64: Sóng gió
- Chương 65: Thu mua
- Chương 66: Phản ứng
- Chương 67: Thú vui trong bữa sáng
- Chương 68: Bởi vì em là người phụ nữ của tôi
- Chương 69: Tố cáo
- Chương 70: Dạ khôi bị phá
- Chương 71: Hung thủ
- Chương 72: Chân tướng
- Chương 73: Lê hùng gặp nạn
- Chương 74: Hôn mê
- Chương 75: Đoạn tuyệt
- Chương 76: Dụ rắn ra khỏi hang
- Chương 77: Cảnh ngọc, tôi không muốn ép em
- Chương 78: Độc tố thần kinh
- Chương 79: Phan vân lam
- Chương 80: Say rượu
- Chương 81: Nhận nhầm
- Chương 82: Em muốn giết tôi sao?
- Chương 83: Giam giữ
- Chương 84: Thương lượng
- Chương 85: Sơ hở
- Chương 86: Tuyệt thực
- Chương 87: Thăm my my
- Chương 88: Nhìn thấy phan vân lam
- Chương 89: Giải thích
- Chương 90: Mộ bạch xuất hiện
- Chương 91: Lựa chọn tin tưởng
- Chương 92: Không phải anh muốn cơ thể tôi sao
- Chương 93: Hồi ức
- Chương 94: Tranh cãi
- Chương 95: Dấu hôn
- Chương 96: Ghen
- Chương 97: Nhà họ phan
- Chương 98: Cùng nhau tính kế
- Chương 99: Mạnh biên bị thương
- Chương 100: Cục cảnh sát
- Chương 101: Cướp người
- Chương 102: Mang thai
- Chương 103: Dạy dỗ (1)
- Chương 104: Dạy dỗ (2)
- Chương 105: Chuyện cũ của nhà họ phan
- Chương 106: Đến thăm hà ngân
- Chương 107: Bị thương
- Chương 108: Cổ niệm
- Chương 109: Mẹ của phan vân lam
- Chương 110: Dạo phố
- Chương 111: Chúng ta kết hôn đi
- Chương 112: Thân phận bí ẩn của phan vân lam
- Chương 113: Bí mật giao dịch
- Chương 114: Mộ bạch ra tù
- Chương 115: Phản đối
- Chương 116: Hà dung ra oai
- Chương 117: Tự sát
- Chương 118: Hóa ra anh là người như vậy
- Chương 119: Trốn đi
- Chương 120: Gặp mặt ở sân bay
- Chương 121: Quyết đấu
- Chương 122: Phan vân lam bị đâm
- Chương 123: Tuyệt vọng
- Chương 124: Phan vân lam xảy ra chuyện
- Chương 125: Sóng gió lại nổi lên
- Chương 126: Ta là cậu của cháu
- Chương 127: Con trai của mạnh biên
- Chương 128: Em thích anh không
- Chương 129: Hoàng sinh mất tích rồi
- Chương 130: Mây đen kéo đến đầy trời(1)
- Chương 131: Mây đen kéo đến đầy trời(2)
- Chương 132: Mây đen kéo đến đầy trời(3)
- Chương 133: Đoạn tuyệt quan hệ
- Chương 134: Anh coi như đã rơi vào tay cô rồi
- Chương 135: Lại thấy phản bội
- Chương 136: Máy nghe lén
- Chương 137: Đánh cờ (1)
- Chương 138: Đánh cờ (2)
- Chương 139: Đánh cờ (3)
- Chương 140: Lời cảnh cáo của bà hoàng
- Chương 141: Tranh cãi
- Chương 142: Gặp giang việt nhượt
- Chương 143: Đi du lịch
- Chương 144: Lí do đi mỹ
- Chương 145: Giang vũ nhu
- Chương 146: Yến tiệc
- Chương 147: Jason
- Chương 148: Em kết hôn chưa
- Chương 149: Nội dung bức thư
- Chương 150: Đợi tôi
- Chương 151: Phá hủy nhà họ giang
- Chương 152: Tình cờ gặp giang việt nhượt
- Chương 153: Sóng gió trên bàn ăn
- Chương 154: Tạm biệt, hoàng mạnh (1)
- Chương 155: Tạm biệt, hoàng mạnh (2)
- Chương 156: Lê hùng mất tích
- Chương 157: Tin báo tử của hoàng mạnh
- Chương 158: Hà ngân vẫn còn sống
- Chương 159: Gặp thoáng qua
- Chương 160: Hà ngân ở đâu
- Chương 161: Sự thật (1)
- Chương 162: Sự thật (2)
- Chương 163: Sự thật (3)
- Chương 164: Thi thể của hà ngân
- Chương 165: Kết quả khám nghiệm
- Chương 166: Giải thích nguyên nhân
- Chương 167: Cậu sẽ trở về tìm anh ấy chứ
- Chương 168: Về nước
- Chương 169: Một năm sau
- Chương 170: Hôn lễ của hoàng mạnh
- Chương 171: Đám cưới của hoàng mạnh phần 2
- Chương 172: Hà ngân trở về
- Chương 173: Lúc tiến hành hôn lễ 1
- Chương 174: Lúc tiến hành hôn lễ 2
- Chương 175: Lúc tiến hành hôn lễ 3
- Chương 176: Sự thật của cái thai
- Chương 177: Thân phận của my my(1)
- Chương 178: Thân phận của my my (2)
- Chương 179: Thân phận của my my (3)
- Chương 180: Thân phận my my (4)
- Chương 181: Âm mưu của hà dung
- Chương 182: Con của hà ngân
- Chương 183: Âm mưu
- Chương 184: Giao dịch
- Chương 185: Anh rốt cuộc muốn làm gì
- Chương 186: Tôi muốn tìm hiểu thế giới của hoàng mạnh
- Chương 187: Hiểu lầm
- Chương 188: Người thân nhất cũng có thể giết
- Chương 189: Ý đồ Xấu xa
- Chương 190: Âm mưu của phan vân lam
- Chương 191: Chúng ta hợp tác đi
- Chương 192: Anh đừng chấp mê bất ngộ nữa
- Chương 193: Mất tích
- Chương 194: Tình cảnh của hà ngân
- Chương 195: Truy tìm
- Chương 196: Tìm cách cứu viện
- Chương 197: Tìm cách cứu viện 2
- Chương 198: Tìm cách cứu viện 3
- Chương 199: Ngàn cân treo sợi tóc
- Chương 200: Ngàn cân treo sợi tóc
Tổng Giám Đốc Quá Bưu Hãn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.