Tòng Quân Phú

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Tòng Quân Phú

Chương 9: Ngươi đi bồi táng đi

Chương 9: Ngươi đi bồi táng đi

Các thú tốt không dám thở mạnh. Thực ra ai cũng biết hai vị Tiêu trưởng bất hòa, nhưng tràng diện căng thẳng đối đầu trực diện như hôm nay thì mới là lần đầu tiên xuất hiện.

Ai dám xen vào lúc này chứ?

Nắm tay Lạc Vũ trong vô thức đã siết chặt, Trương Quý rõ ràng là muốn ép Tiểu Ngũ vào đường chết!

Người tức giận nhất lúc này lại là Vương Song. Ông ta không ngờ Trương Quý lại không nể mặt mình chút nào như vậy, bèn lạnh lùng nói:

“Trương Phó tiêu, ngươi có ý gì? Lời của bản Tiêu trưởng nói bây giờ không còn tác dụng nữa phải không? Hay là cái chức Tiêu trưởng này để cho ngươi làm?”

Ngay khi bầu không khí trong trại đang u ám nặng nề, thì bên ngoài lại vang lên tiếng chửi rủa đầy châm chọc của quân Khương:

“Lũ rùa rụt cổ, có dám ra đây quyết chiến với ông nội một trận không?”

“Đều là hán tử đứng mà đái, núp sau tường thành thì có bản lĩnh gì? Nếu không dám ứng chiến, thì sớm cút về trong lòng mẹ mà bú sữa đi!”

Toàn bộ lính giữ trại đều tức đến xanh mét mặt mày, quân Khương khinh người quá đáng!

Chỉ là một tên kỵ binh Khương lẻ loi, vậy mà dám xách trường thương áp sát ngay mép tầm bắn của cung nỏ, đi lại tuần tiễu khiêu khích, hoàn toàn không để quân Càn vào trong mắt.

Cảnh tượng này đã diễn ra nhiều lần trong mấy ngày bị vây hãm, nhưng quân Càn trước sau vẫn đóng cửa không ra.

Tuy nhiên, quân tâm và sĩ khí cứ thế bị đả kích qua từng lần khiêu khích, sa sút đến cực điểm. Lâu dần, trong lòng mỗi người đều sẽ bị gieo một hạt giống sợ hãi, không còn dám đối mặt trực diện với quân Khương nữa.

Trương Quý nghe tiếng chửi bới, đột nhiên nảy ra một kế, cười làm lành nói:

“Oan uổng quá, ti chức sao dám không nghe lệnh của ngài? Ta làm vậy chẳng qua cũng là lo nghĩ cho sự an nguy của các huynh đệ. Tình hình trước mắt nguy cấp...”

“Trương Quý, ông quá đáng lắm rồi!”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Vừa nghe thấy thế, Mông Hổ đã nổi nóng, giận dữ hét lên:

“Quân Khương tinh thông kỵ chiến, Tiểu Ngũ chỉ là một tân binh, sao có thể là đối thủ của lính Khương? Ông rõ ràng là bắt cậu ấy đi ra ngoài chịu chết!”

Trương Quý khoanh tay, cười lạnh:

“Chuyện đó thì không do hắn quyết định được, bản quan đã cho hắn cơ hội chứng minh lòng dũng cảm rồi.”

Mặt Tiểu Ngũ xám ngoét như tro tàn. Ra ngoài cũng chết, không đi cũng chết, xong đời rồi. TruyenLau

Đúng lúc này, Lạc Vũ đột nhiên lên tiếng:

“Ta thay mặt Tiểu Ngũ đi được không?”

“Cái gì?”

Không chỉ Trương Quý, mà tất cả mọi người đều sững sờ. Lạc Vũ lại muốn thay Tiểu Ngũ xuất chiến. TruyenLau.com

Lạc Vũ mặt không đổi sắc, nói:

“Tiểu Ngũ lâm trận khiếp chiến là lỗi của cậu ấy, ta thân là Ngũ trưởng cũng có trách nhiệm quản giáo không nghiêm. Ta thay Tiểu Ngũ xuất chiến, nếu thắng thì chuyện này coi như bỏ qua. Còn nếu ta thua, muốn đánh muốn phạt, hay thậm chí muốn chém đầu, ta xin tùy ý Phó tiêu trưởng định đoạt!”

“Lời này là do ngươi tự nói đấy nhé!”

Trương Quý suýt thì bật cười thành tiếng, chỉ sợ Lạc Vũ đổi ý, vội quay sang Vương Song:

“Tiêu trưởng, vậy cứ quyết định thế nhé?”

Binh sĩ xung quanh nhìn Lạc Vũ như nhìn kẻ ngốc, kể cả đám Mông Hổ, Tiểu Ngũ cũng trăm ngàn lần không thể hiểu nổi.

Trong trại căn bản không có chiến mã, Lạc Vũ chỉ có thể đi bộ ra nghênh chiến. Cho dù võ công ngươi có giỏi đến đâu, lấy bộ binh đấu với kỵ binh thì chắc chắn là con đường chết.

“Cứ vậy đi, ngươi cẩn thận một chút, ta sẽ đích thân lên đầu tường quan chiến.”

Vương Song bất lực nhìn Lạc Vũ một cái rồi quay người bỏ đi, ông ta thực sự không muốn nhìn thêm cái bản mặt đắc ý khi gian kế thực hiện được của Trương Quý.

Tâm trạng Trương Quý lúc này cực kỳ sảng khoái, gã ghé sát tai Lạc Vũ, dùng giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu:

“Ta biết, Ngô Ma Tử (tên mặt rỗ họ Ngô) là vì muốn cướp quân công của ngươi nên mới bị ngươi giết, đúng không? Hắn là người thế nào ta hiểu rõ hơn ai hết, chỉ cần trong tiểu đội còn một người sống, thì chưa đến lượt hắn phải chết.”

Lạc Vũ không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận, chỉ hỏi ngược lại một câu:

“Nói vậy là Trương đầu bây giờ muốn báo thù cho hắn? Còn quân công của người khác thì đáng đời bị cướp sao?”

“Ta, Trương Quý, một chữ bẻ đôi không biết, phải dạo qua quỷ môn quan mấy lần mới leo lên được chức Phó tiêu trưởng này. Hắn vừa nhập ngũ đã đi theo ta, mấy năm nay cũng bán mạng cho ta không ít lần, giao tình không tệ. Cướp quân công là hắn sai, nhưng còn chưa đến lượt ngươi giết hắn!”

Ánh mắt Trương Quý trở nên vô cùng độc địa:

“Cho nên, ngươi phải đi bồi táng cùng hắn!”

“Trương đầu đừng vội mừng quá sớm.”

Khóe miệng Lạc Vũ hơi nhếch lên: “Ai nói là ta không thể thắng?”

“Lũ rùa rụt cổ trong trại, còn chưa cút về trong lòng mẹ mà trốn đi! Ha ha ha!”

Tiếng cười nhạo báng vẫn vang vọng trên bầu trời Trại Kê Minh. Tên lính Khương cưỡi ngựa chạy tới chạy lui chửi bới, chửi đến khô cả cổ.

Khi hắn nhìn thấy một tên bộ binh lững thững đi bộ ra, cầm ngang đao đứng đó, hắn suýt chút nữa cười rụng cả răng. Đâm chết một tên bộ binh còn dễ dàng hơn giết một con gà.

Dù sao gà còn nhỏ, có thể đâm trượt. Còn tên này đứng lù lù ra đó, chỉ cần một cú húc của chiến mã cũng đủ biến hắn thành đống thịt nát.

Sự bình tĩnh của Lạc Vũ khiến Trương Quý bĩu môi khinh thường:

“Hừ, giả thần giả quỷ! Xem thằng nhãi ngươi còn giả bộ được bao lâu!”

“Giá!”

Trong ánh mắt căng thẳng của mọi người, tên lính Khương giật dây cương, thúc ngựa lao tới, trường thương từ từ nâng lên, mũi thương lóe sáng sắc lạnh.

Tiếng vó ngựa dồn dập càng lúc càng gần, nhưng Lạc Vũ vẫn đứng yên như tượng.

“Vũ ca sao không động đậy gì thế? Xong rồi, là ta hại chết Vũ ca rồi. Hu hu.”

Tiểu Ngũ mếu máo khóc lóc, Trương Quý lại càng cười nhạo to hơn:

“Cái gì mà thân thủ hơn người, chẳng qua cũng chỉ là một phế vật bị dọa đến mềm chân không đi nổi mà thôi!”

“Hét!”

Chiến mã lao đến gần ngay trước mặt, tên lính Khương vô cùng thuần thục đâm xéo trường thương. Chỉ lát nữa thôi, hắn khẽ đâm một cái, Lạc Vũ sẽ trở thành cô hồn dã quỷ nơi bãi cát vàng này.

Đúng lúc này, Lạc Vũ động thủ.

Chỉ thấy tay hắn lật một cái, thanh chủy thủ (dao găm) xoay một vòng trong lòng bàn tay. Cánh tay phải đột ngột vung tròn, cơ bắp căng cứng tựa như cây cung kéo hết cỡ, hung hăng phóng mạnh về phía trước.

Thanh chủy thủ đen tuyền vẽ một đường thẳng tắp trong không trung, cắm phập vào chính giữa đầu con chiến mã. Mũi dao chuẩn xác, tàn độc găm sâu vào trong, máu tươi bắn tung tóe.

Chiến mã hí lên một tiếng thảm thiết, hai chân trước khuỵu xuống gãy gập ngay tại chỗ. Tên lính Khương trên lưng ngựa bị hất văng ra ngoài, lăn lông lốc trên nền cát vàng, vừa vặn lăn đến ngay dưới chân Lạc Vũ.

Những người đang quan chiến ở cả hai phe đều kiễng chân cố nhìn cho rõ, bởi vì họ chỉ thấy bụi mù bay lên, không rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Tên lính Khương ngã sấp mặt (chó ăn cứt), hoảng loạn lồm cồm bò dậy. Hắn còn chưa kịp rút đao thì đã bị Lạc Vũ đấm một quyền vào mặt, lăn ra ngất xỉu ngay tại chỗ.

Bụi đất dần lắng xuống, cảnh tượng trên chiến trường cuối cùng cũng hiện ra rõ ràng trước mắt mọi người.

Tên lính Khương gần như hôn mê đang quỳ rạp dưới đất, máu tươi theo khóe miệng nhỏ giọt liên tục. Lưỡi đao sắc bén của Lạc Vũ đang nhẹ nhàng đặt trên yết hầu hắn.

“Chuyện... chuyện này sao có thể?”

Lạc Vũ vừa vặn quay người lại nhìn lên đầu tường thành, khóe miệng nhếch lên một nụ cười mỉa mai và đầy thâm ý khiến mặt mày Trương Quý tím tái.

“Phụt!”

Lưỡi đao lướt qua, cái đầu người máu me đầm đìa được Lạc Vũ giơ cao lên không trung:

“Tất thắng!”

Đám quân lính thủ thành bị vây hãm bao ngày, tinh thần tuyệt vọng trầm lắng, trong khoảnh khắc này như được tiếp thêm sức mạnh vô tận. Bọn họ đỏ ngầu cả mắt, vung nắm tay lên, gào thét khản giọng:

“Tất thắng!”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu