“Bây giờ các con có thể nói cho ta biết đã xảy ra những chuyện gì được rồi chứ?”
TRượng lão gia phá vỡ bầu không khí im lặng.
“Trước hết về chuyện tại sao con lại bị thương ra tới nông nỗi này, là kẻ nào đã làm?”
Trưởng lão gia tiếp tục lên tiếng, ông không thể chịu đựng được khi nhìn thấy cháu gái cưng của ông bị người ta hãm hại tới mức như thế này.
Nếu không phải Tú Anh mạng lớn, e rằng giờ này ông đã vĩnh viễn không bao giờ có thể gặp lại được cô nữa.
Nghĩ như vậy khiến Trường Lão gia càng thêm sốt ruột.
“Ông nội, Tú Anh còn mệt, con sẽ thay cô ấy trình bày mọi việc với ông, nhưng ông phải hết sức bình tĩnh trước những điều con sắp nói” Lăng Quốc Thiên ngồi xuống chiếc ghế còn lại, tay anh vẫn nắm chặt tay Trương Tú Anh không rời.
Người đứng sau gây ra việc lần này với Tú Anh là Trương Tú Linh.”
Làng Quốc Thiên đi thẳng vào vấn đề.Anh kể cho ông nghe toàn bộ những gì đã xảy ra, bao gồm cả quá trình anh cho người điều tra lần theo dấu vết và cả việc anh nghi ngờ Trương Tú Linh đã cho người giết người phóng hỏa bịt đầu mối tại thị trấn X.
“Mọi việc là như vậy, hiện mọi manh mối dẫn tới kẻ chủ mưu là Trương Tú Linh đều đã bị cắt đứt.
Còn một người nữa biết được một phần âm mưu này là Linh Nga, con của người giúp việc
trước đây trong Trương gia nhưng hiện tại cô ta đã cùng mẹ biến mất, con vẫn đang tiếp tục tìm kiếm.”
Lăng Quốc Thiên kể xong, mặc dù mọi việc đã qua đi nhưng mỗi khi nhắc lại, khoảnh khắc anh bất lực khi nhìn thân hình cô thoi thóp trong căn hầm tối bẩn thỉu lại hiện lên khiến anh không kìm chế được mà bàn tay lại siết chặt.
“Đau em!”
Tiếng kêu khe khẽ của Trương Tú Anh đưa Lăng Quốc Thiên về thực tại.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Anh quên mất mình đang nắm tay Trương Tú Anh nên đã vô tình làm cô đau.
“Anh xin lỗi, đau lắm không em?”
Lăng Quốc Thiên lấy lại vẻ dịu dàng đưa tay v**t v* bàn tay gầy guộc của Trương Tú Anh. Website TruyenLau.com
“To gan! Làm sao Tú Linh nó lại có thể làm ra những chuyện như vậy.
Thật! con bé này không coi gia pháp ra cái gì nữa rồi.
Tú Anh còn nói đi, con có chắc chắn là nó không?”
Nghe xong tất cả những gì Lăng Quốc Thiên nói, Trương Lão gia mới có thể hình dung được tính mạng của Trương Tú Anh đúng là được cướp lại từ tay thần chết như thế nào.
Làm sao mà Trương Tú Linh lại có thể đối xử với người ruột thịt của mình như vậy?
Từ trước tới nay ông vẫn không có nhiều hi vọng vào Trương Tú Linh, nhưng ông chỉ nghĩ cô ta là một đứa chơi bời lêu lổng thích sống hưởng thụ cùng đám bạn nhà giàu, tiền thì Trương gia cũng không thiếu vì thế cô ta có ăn chơi cũng chả hại tới ai. TruyenLau
Không ngờ cô ta còn có thể làm ra những chuyện tán tận lương tâm như vậy.
“Chính miệng Chu Tài đã nói ra tất cả trước khi hắn bỏ con lại trong căn hầm đó.Vì hắn nghĩ con chắc chắn sẽ chết nên đã đem hết mọi chuyện nói ra.”
Trương Tú Anh khẽ rùng mình khi nhắc tới căn hầm cô suýt nữa đã bỏ mạng.
“Loạn hết cả! tại sao nó lại làm ra những chuyện như vậy? Con đã thay nó lấy chồng, còn bị.
- Chương 1: 1: Ác Mộng
- Chương 2: 2: Trở Lại Nhà
- Chương 3: 3: Tôi Không Muốn Trở Thành Thế Thân
- Chương 4: 4: Lưu Lạc
- Chương 5: 5: Miệng Lưỡi Không Sạch Sẽ
- Chương 6: Chương 6
- Chương 7: 7: Tất Cả Mọi Sinh Hoạt Dựa Vào Đôi Tay
- Chương 8: 8: Trương Tú Linh Vẫn Chưa Tin Nổi
- Chương 9: 9: “mẹ Đánh Thức Con Sao”
- Chương 10: 10: “hôm Nay Tôi Tới Đây Cũng Là Vì Chuyện Đó”
- Chương 11: 11: Thôi Được Tôi Đồng Ý Với Anh
- Chương 12: 12: “nếu Không Còn Việc Gì Thì Tôi Về Trước”
- Chương 13: 13: “vậy Tôi Không Quấy Rầy Anh Nữa”
- Chương 14: 14: “lau Tóc Giúp Tôi”
- Chương 15: 15: “con Dâu Ngoan!”
- Chương 16: 16: “sao Anh Biết Tôi Nghĩ Gì”
- Chương 17: 17: Tôi Đi Cùng Giúp Anh Trị Liệu Được Không
- Chương 18: 18: Đổi Thân Xác Lấy Một Tên Què
- Chương 19: 19: “có Điều Gì Cần Phải Hỏi Sao”
- Chương 20: 20: Cô Cứ Đi Cùng Tôi Là Được
- Chương 21: 21: Định Làm Con Rùa Rụt Đầu À
- Chương 22: 22: Đừng Ăn Nói Linh Tinh
- Chương 23: 23: Tôi Cũng Phải Làm Theo Anh À
- Chương 24: 24: Vùng Đất Phía Nam
- Chương 25: 25: Để Tôi Đi Báo Nhà Bếp Chuẩn Bị Bữa Tối
- Chương 26: 26: Cho Anh 1 Tháng
- Chương 27: 27: “các Mối Quan Hệ Khác”
- Chương 28: 28: “nhắm Tới Công Ty Nào Rồi”
- Chương 29: 29: “được Tôi Thua! Anh Chờ Đấy”
- Chương 30: 30: Được! Nhớ Giữ Lời Cô Đã Hứa
- Chương 31: 31: Tôi Sẽ Dự Phỏng Vấn Năm Người Cuối Cùng
- Chương 32: 32: Cô Phỏng Vấn Vào Vị Trí Nào Vậy
- Chương 33: 33: Anh Ta Thích Thú Nhìn Cô
- Chương 34: 34: “thịnh Tổng Tôi Về Được Chưa”
- Chương 35: 35: Không Phải Như Anh Nghĩ Đâu
- Chương 36: 36: Bàn Công Việc
- Chương 37: 37: “ba Tôi Có Ở Trong Đó Không”
- Chương 38: 38: Thịnh Thiên Vĩ Thật Không Đơn Giản
- Chương 39: Chương 39
- Chương 40: 40: Cha Sẽ Có Cách Để Chị Con Đồng Ý
- Chương 41: 41: “trên Mặt Tôi Dính Gì À”
- Chương 42: 42: Coi Như Cô Vi Phạm Thỏa Thuận
- Chương 43: 43: “ba Tôi Có Nói Mục Đích Của Chuyến Thăm Không”
- Chương 44: 44: Cô Thứ Nhất Tỏ Ra Hiểu Biết
- Chương 45: 45: Cho Các Cô Thêm Ít Việc
- Chương 46: 46: “sao Anh Không Nói Sớm”
- Chương 47: Chương 47
- Chương 48: 48: Sau Bữa Tối Mai Tôi Với Anh Hết Nợ
- Chương 49: 49: Có Vấn Đề Gì Với Us Sao
- Chương 50: 50: Người Rất Dễ Mềm Lòng
- Chương 51: 51: Nếu Ông Đồng Ý Con Cũng Sẽ Đồng Ý
- Chương 52: 52: Chị Tặng Em Thật À
- Chương 53: 53: “muốn Nói Gì Với Anh Sao”
- Chương 54: 54: “ngoan Thì Lúc Nào Đó Sẽ Cho Em Xem”
- Chương 55: 55: Có Lẽ Nào Cô Đã Thích Anh
- Chương 57: 57: Anh Đừng Có Ý Mạnh Hiếp Yếu
- Chương 58: 58: “em Ngạc Nhiên Đến Thế Sao”
- Chương 59: 59: Trương Tú Anh Chưa Một Lần Gặp Lại Ông
- Chương 60: 60: Cô Đành Kể Vắn Tắt Như Vậy
- Chương 61: 61: Vẫn Là Con Nói Đúng
- Chương 62: 62: Làm Năng Lượng Tái Tạo Không Phải Chuyện Dễ
- Chương 63: 63: Bữa Này Tôi Mời Anh Coi Như Tạ Lỗi
- Chương 64: Muốn Trêu Cô À, Được Anh Cứ Chờ Đấy
- Chương 65: “anh Là Đồ Lưu Manh!”
- Chương 66: “cô Có Thể Về!”
- Chương 67: 67: Giám Sát Chặt Chẽ Việc Khai Thác
- Chương 68: Chương 68
- Chương 69: 69: Tú Anh Cô Là Người Mới Muốn Ăn Gì
- Chương 70: Chương 70
- Chương 71: 71: Được Đấy Lâu Lắm Rồi Chưa Uống
- Chương 72: 72: Anh Mau Đi Lấy Rượu Cho Tôi
- Chương 73: 73: Kẻ Đứng Sau Chính Là Hắn
- Chương 74: 74: “chúng Ta Có Bằng Chứng Không”
- Chương 75: 75: Một Dự Cảm Không Lành
- Chương 76: 76: Giải Quyết Sạch Sẽ Tất Cả Một Lúc
- Chương 77: 77: Cái Gì Là Bình Phong
- Chương 78: 78: Tôi Không Ghen
- Chương 79: 79: Anh Không Gay
- Chương 80: 80: “sao Anh Phải Làm Vậy”
- Chương 81: 81: “có Phải Trong Lòng Em Đã Có Đối Tượng Nghi Ngờ”
- Chương 82: 82: Cảm Nhận Hơi Ấm Ngắn Ngủi Bên Anh
- Chương 83: 83: Tận Hưởng Nụ Hôn
- Chương 84: 84: Chuyển Biến Vi Diệu
- Chương 85: 85: Chưa Phát Hiện Dấu Vết Gì
- Chương 86: 86: Xem Ít Phim Viễn Tưởng Thôi
- Chương 87: 87: Chết Thì Cả Hai Cùng Chết
- Chương 88: 88: “được Anh Sẽ Về Đúng Giờ”
- Chương 89: 89: Công Việc Bận Lắm Sao
- Chương 90: 90: Được Anh Sẽ Về Đúng Giờ
- Chương 91: 91: “em Chuẩn Bị Đi Công Tác Sao”
- Chương 92: 92: “em Thật Đẹp!”
- Chương 93: 93: “em Là Của Anh! Là Của Anh Mãi Mãi”
- Chương 94: 94: Đều Là Việc Của Con Nên Làm
- Chương 95: 95: Nhưng E Là Giá Có Hơi Cao Một Chút
- Chương 96: 96: “yên Tâm Đi Lúc Đó Chị Sẽ Biết”
- Chương 97: 97: Tại Sao Anh Ấy Lại Cầm Hành Lý Giúp Chị
- Chương 98: 98: “tóc Cô Ấy Thật Thơm”
- Chương 99: 99: Cẩn Thận Hóc Xương
- Chương 100: 100: Người Dân Ở Đây Rất Hiếu Khách Và Tốt Bụng
- Chương 101: 101: Tin Nhắn Của Ai Mà Cười Tới Ngốc Ra Vậy
- Chương 102: 102: Cái Nơi Quỷ Quái Này
- Chương 103: 103: Ấy Quá Nhiều Rồi
- Chương 104: 104: “bạn Cũ Hỏi Thăm Nhau Không Được Sao”
- Chương 105: 105: Đặc Biệt Là Nước Uống
- Chương 106: 106: Không Phải Làm Người Hầu Của Chị
- Chương 107: 107: Ăn Tối Đã Có Chuyện Gì Từ Từ Giải Quyết!
- Chương 108: 108: “anh Muốn Bao Nhiêu”
- Chương 109: 109: Tôi Muốn Cầm Năm Triệu Trước
- Chương 110: 110: “sao Anh Lại Thích Nó”
- Chương 111: 111: “muộn Rồi Chúng Ta Vào Thôi”
- Chương 112: 112: “em Yêu Anh Mà Hãy Cho Em!”
- Chương 113: 113: Rồi Cô Sẽ Biết Thế Nào Là Đau Đớn
- Chương 114: 114: Trường Tiểu Thư Thật Hào Phóng
- Chương 115: 115: Đi Đâu Cũng Chỉ Lo Thiếu Ăn Thiếu Uống
- Chương 116: 116: “cô Làm Gì Mà Như Đi Mấy Ngày Thế”
- Chương 117: 117: Nóng Gì Mà Nóng Khủng Khiếp
- Chương 118: 118: Chân Của Tôi Bị Treo Rồi
- Chương 119: 119: “hành Động Nào!”
- Chương 120: 120: “mục Tiêu Đang Di Chuyển”
- Chương 121: 121: “cảm Ơn Anh Tôi Sẽ Chú Ý”
- Chương 122: 122: Chúng Ta Thay Phiên Nhau Xử Lý Cô Ta
- Chương 123: 123: “ai Thuê Bọn Mày Hại Tao”
- Chương 124: 124: “giết Tao Đi!”
- Chương 125: 125: Biết Điều Thì Chuyển Tiền
- Chương 126: 126: Gặp Ảo Giác
- Chương 127: 127: Cảm Nhận Được Độ Nóng
- Chương 128: 128: “đại Ca Anh Thật Lợi Hại”
- Chương 129: 129: “cô Có Thấy Thịnh Tổng Ở Đâu Không”
- Chương 130: 130: “sếp Cứ Yên Tâm”
- Chương 131: Chương 131
- Chương 132: 132: Chỉ Có Phép Màu Mới Tìm Được Xác Cô Ta
- Chương 133: 133: Đầu Trọc Chỉ Thiếu Điều Muốn Chửi Bậy
- Chương 134: 134: Xuống Khách Sạn Cái Đầu Mày Này!
- Chương 135: 135: Không Bỏ Sót Dù Chỉ Là Một Tấc Đất
- Chương 136: 136: Mày Thật Không Biết Điều
- Chương 137: 137: “nhưng Em Muốn Túi Xách Như Của Chị”
- Chương 138: 138: “không Cần Tôi Đang Đau Bụng”
- Chương 139: 139: Đừng Để Có Bất Kỳ Sơ Hở Nào
- Chương 140: 140: “một Lũ Hút Máu”
- Chương 141: 141: Bắt Tay Vào Tìm Kiếm Tín Hiệu Ngay Cho Tôi
- Chương 142: 142: “cậu Đi Đâu”
- Chương 143: 143: Tiếng Động Càng Ngày Càng Rõ Hơn
- Chương 144: 144: Giúp” Anh Nếm Mùi Đời
- Chương 145: 145: Chính Là Anh
- Chương 146: 146: Trong Lòng Có Chút Man Mác Buồn
- Chương 147: 147: Có Tâm Trạng Sao
- Chương 148: 148: Không Ngờ Mà Hai Người Phát Sinh Quan Hệ
- Chương 149: 149: Cậu Đã Hút Bao Nhiêu Thuốc
- Chương 150: 150: Biển Giả Hoặc Xe Ăn Cắp
- Chương 151: 151: Không Có Dấu Vết Gì
- Chương 152: 152: Trương Tú Anh Chỉ E Là Lành Ít Dữ Nhiều
- Chương 153: 153: “anh Là Người Bản Địa”
- Chương 154: 154: “đây Là Nơi Chắc Ít Người Ngờ Tới Nhất”
- Chương 155: 155: “em Cười Cái Gì”
- Chương 156: 156: “tôi Sẽ Xuống Trước Kiểm Tra”
- Chương 157: 157: Một Khoảng Đất Trống Lớn Dần Lộ Ra
- Chương 158: 158: Hẹn Gặp Cậu Sau Ba Mươi Phút Nữa
- Chương 159: 159: Bị Thương Phần Mềm Không Đáng Ngại
- Chương 160: 160: “có Dấu Vết Gì Chưa”
- Chương 161: 161: “vào Đi!”
- Chương 162: 162: “thiên Cơ Bất Khả Lộ”
- Chương 163: 163: “người Đẹp! Anh Tới Rồi”
- Chương 164: 164: “khó Đấy! Khó Đấy!”
- Chương 165: 165: Không Dấu Nổi Sự Hài Lòng
- Chương 166: 166: Cậu Nên Chuẩn Bị Tâm Lý
- Chương 167: 167: “đã Bắt Được Người Chưa”
- Chương 168: 168: “là Ai Làm”
- Chương 169: 169: Môi Hé Nụ Cười Thỏa Mãn
- Chương 170: 170: Giọng Điệu Không Khác Dân Chợ Búa
- Chương 171: 171: Một Mũi Tên Trúng Hai Con Con Chim
- Chương 172: 172: Xem Ra Tình Hình Rất Nghiêm Trọng
- Chương 173: 173: Kia Ông! Đây Là Bệnh Viện Đấy
- Chương 174: 174: Tư Thù Cá Nhân
- Chương 175: 175: Em Sẽ Không Bao Giờ Tha Thứ Cho Anh
- Chương 176: 176: Chuyện Này Có Quá Nhiều Uẩn Khúc
- Chương 177: 177: Thời Tiết Ở Lý Thành Đỏng Đảnh Như Đàn Bà
- Chương 178: 178: Có Chuyện Gì Vừa Nãy Em Không Tập Trung
- Chương 179: 179: “sáu Triệu Để Đổi Lấy Tự Do Thì Hơi Rẻ Đó”
- Chương 180: 180: Em Còn Chưa Đủ
- Chương 181: 181: Trương Tú Anh Cô Ấy Sao Rồi
- Chương 182: 182: Tránh Để Cố Sốc Quá Mà Ảnh Hưởng Tới Não
- Chương 183: 183: Mọi Dấu Hiệu Nhận Biết Đều Ổn Định
- Chương 184: 184: Lòng Tham Tiền
- Chương 185: 185: Chỉ Có Thể Vì Tình Cảm
- Chương 186: 186: Đầu Trọc Đầu Rồi Hả Đại Ca
- Chương 187: 187: “đã Đủ Những Thứ Tao Dặn Chưa”
- Chương 188: 188: “anh Là Giỏi Nhất!”
- Chương 189: 189: “cô Em Cũng Gan Đấy Anh Thích”
- Chương 190: 190: “mày Nghĩ Sao Mà Định Qua Mặt Tao”
- Chương 191: 191: “mọi Việc Có Thuận Lợi Không Con”
- Chương 192: 192: “em Có Nhớ Anh Là Ai Không”
- Chương 193: 193: Tình Cha Con Thiêng Liêng
- Chương 194: 194: Có Vẻ Mọi Chuyện Rất Nghiêm Trọng
- Chương 195: 195: “mày Thật Hết Thuốc Chữa!”
- Chương 196: 196: “con Còn Có Gì Muốn Nói Với Mẹ Không”
- Chương 197: 197: Tên Gây Ra Tai Nạn Cho Tôi Đã Nhận Tội Chưa
- Chương 198: 198: “là Trương Vân Sơn!”
- Chương 199: 199: Sự Giằng Xé Trong Lòng Anh Càng Mãnh Liệt Hơn
- Chương 200: 200: Đó Là Họ Đã Làm Tròn Bổn Phận
- Chương 201: 201: Việc Khi Đó Không Phải Do Cô Ấy Làm
- Chương 202: 202: “tại Sao Con Lại Điều Tra Về Con Bé”
- Chương 203: 203: “em Biết Từ Khi Nào”
- Chương 204: 204: Để Đầu Óc Làm Việc Khác Thôi
- Chương 205: 205: Tốt Nhất Là Cô Ta Đừng Để Cho Tớ Tóm Được
- Chương 206: 206: Sao Con Ướt Hết Thế Này
- Chương 207: 207: Cậu Thiếu Hơi Trai Rồi À
- Chương 208: 208: “bắt Đầu!”
- Chương 209: 209: “cảm Ơn Bạn Tốt”
- Chương 210: 210: “mua Vào Nhiều Nhất Có Thể”
- Chương 211: 211: “the Return Of Happiness”
- Chương 212: 212: Không Bao Giờ Làm Mình Thất Vọng!
- Chương 213: 213: “giờ Thì Đi Tắm Nào”
- Chương 214: 214: “sao Hai Người Đó Lại Tới Cùng Nhau”
- Chương 215: 215: Điều Gì Khiến Cô Ta Phải Bỏ Trốn
- Chương 216: 216: “còn Cách Nào Khác Đâu”
- Chương 217: 217: Mẹ Chồng Chăm Sóc
- Chương 218: 218: “bà Ơi! Có Khách! Bà Ơi!
- Chương 219: 219: “tiểu Mỹ Giỏi Lắm Chú Xin Thua
- Chương 220: 220: “là Chúng Tôi Thất Lễ
- Chương 221: 221: Người Bất Ngờ Lại Là Anh
- Chương 222: 222: Con Chào Ông Già Noel!”
- Chương 223: 223: Một Lý Do Để Kết Thúc Vụ Án
- Chương 224: 224:
- Chương 225: 225: “đau Em!”
- Chương 226: 226: Nhất Định Có Điều Gì Đó Khả Nghi
- Chương 227: 227: Tú Anh Làm Sao Mà Chết Được
- Chương 228: 228: Cô Đã Kiệt Sức Thật Rồi
- Chương 229: 229: Ông Đừng Vì Con Mà Ảnh Hưởng Tới Sức Khỏe
- Chương 230: 230: Mọi Đau Khổ Đều Tự Mình Ôm Lấy
- Chương 231: 231: “để Con Tiễn Ông”
- Chương 232: 232: Hứa Sẽ Không Truy Cứu
- Chương 233: 233: Nhất Định Là Có Sự Nhầm Lẫn Nào Đây
- Chương 234: 234: Không Cần Khách Sáo
Tổng Tài Câm Sủng Vợ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.