Vũ Tiểu Kiều không nói gì, kiên nhẫn chờ Tịch Thần Hạn ngủ thiếp đi.
Một lúc sau, Tịch Thần Hạn cuối cùng cũng trong tiếng sấm sét ngoài cửa sổ, từ từ thở đều đều và ngủ thiếp đi.
Vũ Tiểu Kiều cảm nhận được hơi thở ấm ấp của riêng anh ở trên cổ, trái tim bằng nhiên trỗi dậy một sự ấm áp, trượt qua cơ thế trong giây lát.
Cô cẩn thận đưa tay lên, che trước mặt Tịch Thần Hạn. Da anh rất đẹp, mềm mại lại có tính đàn hồi, sờ vào rất thoải mái.
Đăng sau b* ng*c nhấp nhô của anh, còn có nhịp tim mạnh mẽ của anh, đập từng hồi vào lưng có, khiến cơ thể không thoải mái nhưng lại rất thoải mái.
Cô muốn di chuyển cơ thể của mình một chút, nhưng đôi chân dài của Tịch Thần Hạn quá nặng, cô không thể nào di chuyển được. Đặc biệt bây giờ còn đang bị thứ đó chĩa thắng vào mình, quả là ngại ngùng, quá là giày vò rồi.
Anh Tịch, anh coi tôi là con gấu đồ chơi hay sao?
Gác chặt như vậy!
Sáng hôm sau, anh Tịch cuối cùng cũng tỉnh dậy.
Anh duỗi người ra, dáng vẻ rất thỏa mãn.
Anh phát hiện ra rằng vào ngày giông bão mà anh sợ nhất, ôm Vũ Tiểu Kiều ngủ thật sự rất thoải mái.
Vũ Tiểu Kiều nửa ngủ nửa tỉnh, phát hiện anh đã tỉnh rồi, đột nhiên tỉnh dậy và nhanh chóng rời khỏi giường, tay và chân cô đều tê cứng, động nhẹ một chút đau nhức vô cùng.
Tịch Thần Hạn mim cười nhìn khuôn mặt nhỏ có vẻ đau đớn của cô. “Làm đau cô rồi sao?”
A..
Lời nói này của anh sao lại có cảm giác hơi không bình thường?
Vũ Tiểu Kiều nhanh chóng lăn xuống giường, đôi chân tế cứng, ngã thắng xuống đất, cú ngã khiến cô trông thảm hại. Tịch Thần Hạn dựa vào giường, như thể đang nhìn một con thú cưng cố tình làm anh vui, khẽ cười thầm.
TruyenLau
Cười và cười, anh ngừng lại tiếng cười.
Ngày anh ở bên Vũ Tiểu Kiều, dường như anh đã cười rất nhiều.
Sau khi nghĩ về điều đó, anh lại mỉm cười cong môi.
Nghĩ tới những ngày sau khi kết hôn với cô, chắc cũng sẽ không quá nhàm chán.
Vũ Tiểu Kiều xoa xoa cánh tay đau nhức, trừng mắt nhìn anh.
Website TruyenLau.com
Cơn mưa lớn ngoài cửa sổ đã tạnh, ánh sáng ấm áp từ sau chiếc rèm cửa rọi vào phòng, căn phòng sang trọng được bao phủ trong ánh nắng ấm áp.
Tịch Thần Hạn giơ ngón tay và chỉ về phía bếp “Tôi đói rồi.”
Vũ Tiểu Kiều nhìn thời gian: “Đã hơn mười giờ sáng rồi
TruyenLau.com
Chết tiệt, cô lại có thể ở trong phòng của anh một ngày một đêm, nói theo cách khác là đã ngủ với anh một ngày một đêm.
Thời gian trôi qua thật là nhanh! Có lẽ là do gần đây cô quá mệt mỏi, nên mới ngủ say như
Tịch Thân Hạn vẫn chỉ về phía bếp: “Tôi đói rồi.” thế. “Cậu Tịch, anh không cần phải đi làm sao? Tôi còn phải đến bệnh viện, tôi rất bận” Vũ Tiểu Kiều vội vã vào phòng tắm để đánh răng rửa mặt.
Cuộc sống cá nhân của Tịch Thần Hạn rất qui tắc, cũng rất sạch sẽ. Có rất nhiều bộ bàn chải đánh răng mới được đặt trong đó
Vũ Tiểu Kiều dựa vào trực giác đầu tiên, chọn lấy một bàn chải đánh rằng màu hồng, sau khi đánh răng xong liên tiện tay đặt chiếc bàn chải bên cạnh chiếc bàn chải đánh răng màu đen.
Cô vội vàng rửa mặt, và vội vàng ra ngoài.
Tịch Thần Hạn nhìn thấy cô ra ngoài, lại nhắc nhở một câu “Tôi đói rồi.”
Vũ Tiểu Kiều ôm tai, lao ra khỏi phòng ngủ. Một lúc sau cô lại vội vã quay lại, hóa ra cô bị lạc trong ngôi nhà lớn này. Tịch Thần Hạn xuống giường, khoan thai bước đến gần cô, hai tay khoanh trước ngực, sắc mặt lành lạnh. “Tôi đói rồi!”
Anh tiếp tục kiên nhẫn nhắc nhở “Tôi thật sự rất vội, mẹ tôi vẫn đang ở trong bệnh viện. Tôi đã không xuất hiện cả ngày lẫn đêm, mẹ tôi sẽ lo lắng chết mất.” Vũ Tiểu Kiều một bên vội vã tìm cửa ra ngoài, một bên mở máy điện thoại.
Đúng như dự đoạn, rất nhiều cuộc gọi nhỡ và tin nhắn Wechat đã khiến điện thoại cô như nổ tung trong vài giây. “Tôi đói bụng! Vũ Tiểu Kiều!!!”
Tịch Thần Hạn cuối cùng không thể chịu đựng được nữa, gắn lên một tiếng.
Vũ Tiểu Kiều sững người một lúc, rồi mới chợt nhớ ra, anh hình như đã nhắc qua, chỉ cần cô nghe theo lời anh, thì sẽ có thể trả hết ba trăm vạn cho anh.
Với mức lương ít ỏi mà cô làm thêm, không biết đến bao giờ mới có thể gom đủ ba trăm vạn. Chỉ cần phục vụ tốt người đàn ông này, anh ta vui lên nói một câu “không cần phải trả ba trăm vạn nữa”, cuộc sống của cô sẽ có hi vọng rồi.
Nghĩ đến đây, Vũ Tiểu Kiều lập tức mỉm cười. “Tôi sẽ đi nấu ngay lập tức.
Công việc có mức lương cao như vậy lại không làm, có phải là ngốc không!
Tịch Thần Hạn nhìn Vũ Tiểu Kiều đi vào phòng bếp, anh đi vào phòng tắm để đánh răng rửa mặt, nhìn thấy một chiếc bàn chải hồng đặt cạnh chiếc bàn chải đen của mình, anh hơi bực mình.
Màu sắc khó coi như vậy, anh không bao giờ cho phép xuất hiện trong phòng của anh!
Đang định ném chiếc bàn chải đánh răng màu hồng vào thùng rác, anh đột nhiên dừng lại, đưa chiếc bàn chải đánh răng màu hồng trở lại vị trí của nó.
Màu đen và màu hồng kết hợp với nhau, dường như cũng không xấu lầm, lại còn có vẻ khá hài hòa khuôn mặt điển trai nhăn nhỏ của anh từ từ thả lỏng, một đôi mắt đen chứa đầy quyết tâm mạnh mẽ. Vũ Tiểu Kiều, Tịch Thần Hạn tôi muốn cô chắc rồi. \
Tịch Thần Hạn ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, khoan thai bước đến phòng ăn.
Anh nhìn trên mặt bàn, đặt hai bát súp thơm ngào ngạt, một quả trứng chiên đặt trên lớp mì trắng như tuyết, một vài chiếc lá xanh non nổi trên trứng rán và súp.
Bề ngoài không tôi
Mùi hương cũng không tồi!
Một mùi vị lạ lẫm dấy lên trong lòng Tịch Thần Hạn. Anh đã rất lâu không được ăn một bữa cơm nhà như vậy, bỗng nhiên cảm thấy rằng cuối cùng anh cũng đã trở về với cuộc sống thực tại từ trong những đám mây lạnh.
Cũng đã chạm vào mạng sống của mình, cảm thấy mình vẫn còn sống.
Anh ngôi xuống, với Vũ Tiểu Kiều đang đứng bên cạnh “Không thích ăn rau mùi, nhặt đi.”
Vũ Tiểu Kiều nhanh chóng dùng đũa cẩn thận nhặt sạch rau mùi ra khỏi bát, vẫn còn một ít hành hoa nổi trên bát súp. “Cái này cũng không ăn.” Anh lạnh lùng nói.
Vũ Tiểu Kiều nhanh chóng nhật tất cả những chiếc lá xanh trong bát ra, nhặt sạch sẽ toàn bộ, nhưng cô lại ủ rũ trong lòng. Anh ăn một bữa cơm, sao lại có thể bắt bẻ như thế “Sau này hãy nhớ kĩ, tôi không ăn rau.” Anh lạnh lùng nói.
Sau này?
Lẽ nào anh muốn cô nấu ăn cho anh mãi sao?
Còn không ăn rau? Chỉ có trẻ con mới kén ăn như thế thôi Tịch Thần Hạn cuối cùng cũng bắt đầu, nho nhã ăn từng sợi mi, hàng lông mày đen khẽ nhắn lại. “Mùi vị thế nào?” Vũ Tiểu Kiều háo hức nhìn anh, chờ đợi sự đánh giá của anh.
Tịch Thần Hạn không nói gì, chỉ lặng lẽ cầm ly nước lên và uống một ngụm.
Anh tiếp tục ăn, một bát mì nhanh chóng được ăn gần hết.
Viên đã lớn treo lơ lửng trong tim Vũ Tiểu Kiều cuối cùng cũng có thể đặt xuống, xem ra dạ dày của Tịch Thần Hạn cũng khá dễ để phục vụ.
Vũ Tiểu Kiều ngôi xuống và chuẩn bị ăn, nhưng Tịch Thần
Hạn lại nói. “ít như vậy, không đủ ăn.
Vũ Tiểu Kiều nhanh chóng gặp mì và trứng trong bát của mình để lấp đầy chỗ thức ăn thiếu của anh. “Ăn thêm hai quả trứng, tẩm bổ tốt một chút.” Vũ Tiểu Kiều mỉm cười, lấy lòng anh.
Cô ăn nó hay không không quan trọng, chỉ cần ông chủ hài lỏng, đánh giá có tốt, những ngày sau này của cô mới có thể qua được.
Cô ra sức làm vừa ý anh, nhưng lại nhận được ánh mất lạnh lùng của anh, khiến cho sự nhiệt tình của Vũ Tiểu Kiều đột nhiên trở nên lạnh lẽo. “Tôi không cần bổ trứng.” Tịch Thần Hạn nhẹ nhàng nói.
Bổ trứng?
Vũ Tiểu Kiều sau đó mới phản ứng được, lập tức đỏ mặt “Cái đó. Tôi không phải có ý đó. “Vậy cô có ý gì?” Có một chút vui đùa trong khỏe mắt anh.
- Chương 1
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26: Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44: Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71: Anh Muốn Làm Cái Gì
- Chương 72: Rất Biết Làm Ra Vẻ
- Chương 73: Giữ Ranh Giới Rõ Ràng
- Chương 74: Cô Thật Để Tiện
- Chương 75: Lại Có Thể Giúp Đồ Để Tiện Này
- Chương 76: Dám Đánh Con Dâu Tương Lai Của Nhà Họ Tịch
- Chương 77: Hũ Giấm Cực Kì Lớn
- Chương 78: Thực Sự Đồng Ý Chuyện Hôn Sự
- Chương 79: Cậu Cung Trùng Hợp Quá
- Chương 80: 80: Anh Trai Đau Quá
- Chương 81: 81: Tôi Mới Là Chồng Tương Lai Của Cô
- Chương 82: 82: Đừng Tồn Tại Ảo Tưởng Nữa
- Chương 83: 83: Tào Xuyên Chúng Ta Đính Hôn Đi!
- Chương 84: 84: Còn Muốn Ăn Cả Chị Lẫn Em
- Chương 85: 85: Tốt Nhất An Phận Một Chút
- Chương 86: 86: Tôi Từng Nói Bảo Cô Đợi Tôi
- Chương 87: 87: Tất Cả Nghe Theo Tôi Sắp Xếp
- Chương 88: 88: Không Phải Chỉ Có Một Đứa Con Gái Là Em
- Chương 89: 89: Chắc Chắn Bọn Họ Không Có Gì Sao
- Chương 90: 90: Cả Trái Tim Căng Thẳng Theo
- Chương 91: 91: Cô Muốn Tiếp Cận Tịch Thần Hạn Sao
- Chương 92: 92: Dù Sao Cũng Phải Tìm Kiếm Chút Niềm Vui
- Chương 93: 93: Cả Đời Này Cũng Đừng Hòng Nghĩ Đến!
- Chương 94: 94: Cô Rất Nhạy Cảm Với Tôi
- Chương 95: 95: Cô Dám Không Nhận Thử Xem!
- Chương 96: 96: Sẽ Không Nhẫn Nhịn Nữa
- Chương 97: 97: Cô Là Của Tôi!
- Chương 98: 98: Đừng Cử Động Nếu Không
- Chương 99: 99: Mối Hôn Sự Này Không Kết Cũng Được!
- Chương 100: 100: Đời Này Không Phải Anh Ấy Thì Không Gả
- Chương 101: 101: Không Muốn Nói Gì Đó Với Tôi Sao
- Chương 102: 102: Bây Giờ Chúng Ta Được Coi Là Gì
- Chương 103: 103: Sao Bọn Họ Lại Ở Đây
- Chương 104: 104: Tự Rước Lấy Nhục
- Chương 105: 105: Người Hết Lòng Hết Sức Bảo Vệ
- Chương 106: 106: Sao Lại Đê Tiện Như Vậy
- Chương 107: 107: Là Cậu Thần!
- Chương 108: 108: Nhất Định Là Đến Đón Phi Phi!
- Chương 109: 109: Cô Đâm Hỏng Xe Tôi Rồi
- Chương 110: 110: Chính Là Cố Ý Gây Khó Dễ Cho Cô
- Chương 111: 111: Như Vậy Mới Ngoan
- Chương 112: 112: Điên Cuồng Hôn Xuống
- Chương 113: 113: Tịch Thần Hạn Anh Quá Đáng Lắm Rồi
- Chương 114: 114: Trong Phòng Của Khách Sạn
- Chương 115: 115: Anh Thật Sự Rất Yêu Em
- Chương 116: 116: Đối Xử Với Tôi Thật Sự Tốt Sao
- Chương 117: 117: Rất Muốn Nhào Vào Trong Lòng Anh
- Chương 118: 118: Huỷ Bỏ Đính Hôn
- Chương 119: 119: Nhất Định Khiến Hắn Ta Chết Rất Thảm Thiết
- Chương 120: 120: Ngoan Ngoãn Đợi Tôi Trở Về
- Chương 121: 121: Dư Luận Xôn Xao
- Chương 122: 122: Quả Nhiên Có Vấn Đề
- Chương 123: 123: Cô Và Tôi Cùng Một Loại Xấu Xa Như Nhau Thôi
- Chương 124: 124: Nếu Không Đánh Chết Mày!
- Chương 125: 125: Tôi Hận Anh
- Chương 126: 126: Đoạn Tuyệt Quan Hệ
- Chương 127: 127: Tuyệt Đối Đừng Xảy Ra Chuyện Gì
- Chương 128: 128: Nắm Chặt Lấy Cậu Thần
- Chương 129: 129: Chúng Ta Về Nhà
- Chương 130: 130: Cô Là Người Phụ Nữ Của Tôi
- Chương 131: 131: Tôi Nên Hận Anh
- Chương 132: 132: Chỉ Là Thương Xót Mình
- Chương 133: 133: Liều Một Lần Vì Bản Thân Mình
- Chương 134: 134: Hiện Trường Đính Hôn
- Chương 135: 135: Tịch Thần Hạn Mất Tích
- Chương 136: 136: Có Kịch Hay Để Xem Rồi
- Chương 137: 137: Vĩnh Viễn Sẽ Không Tha Thứ Cho Anh
- Chương 138: 138: Bị Người Khác Chơi Đùa Mà Không Biết
- Chương 139: 139: Đây Mới Là Vợ Chưa Cưới Của Tôi!
- Chương 140: 140: Nó Là Con Gái Riêng!
- Chương 141: 141: Hoá Ra Em Cũng Biết Diễn Kịch
- Chương 142: 142: Lại Là Một Quả Đại Bác Nữa
- Chương 143: 143: Trên Đời Có Hàng Vạn Người Nhưng Anh Chỉ Thua Bởi Em
- Chương 144: 144: Ai Dám Nói Người Phụ Nữ Của Tôi
- Chương 145: 145: Mượn Dao Giết Người Sao
- Chương 146: 146: Thật Là Một Người Phụ Nữ Dễ Cảm Động
- Chương 147: 147: Người Phụ Nữ Bị Người Khác Chơi Chán Rồi
- Chương 148: 148: Anh Ấy Không Thể Nào Yêu Người Phụ Nữ Khác
- Chương 149: 149: Mẹ Sẽ Bóp Chết Con
- Chương 150: 150: Đừng Làm Mất Mặt Ta
- Chương 151: 151: Tôi Ghét Nhất Là Giả Dối!
- Chương 152: 152: Nhưng Chuyện Không Nên Hỏi Thì Đừng Hỏi
- Chương 153: 153: Thiếu Phu Nhân Phải Cẩn Thận
- Chương 154: 154: Cho Tôi Một Lời Giải Thích!
- Chương 155: 155: Đừng Giày Vò Tôi Như Vậy!
- Chương 156: 156: Tại Sao Không Tin Tôi
- Chương 157: 157: Cô Còn Không Xứng Để Tôi Làm Cái Gì
- Chương 158: 158: Hay Cho Một Đòn Ra Oai Phủ Đầu
- Chương 159: 159: Cô Cũng Có Thể Được Ngưỡng Mộ
- Chương 160: 160: Dốc Hết Sức Lực Để Yêu Anh
- Chương 161: 161: “tôi Đã Cố Gắng Rồi”
- Chương 162: 162: Người Đàn Bà Số Khổ
- Chương 163: Chương 163
- Chương 164: 164: “chỉ Đơn Giản Như Vậy Sao”
- Chương 165: 165: Cô Lạnh Mặt Lại
- Chương 166: Chương 166
- Chương 167: Chương 167
- Chương 168: 168: Tôi Không Sao
- Chương 169: 169: Cái Gì Gọi Là Coi Như Vậy
- Chương 170: 170: Đi Rồi Thì Đừng Có Về Nữa!
- Chương 171: 171: Sẽ Là Người Nắm Tay Cả Đời
- Chương 172: 172: Đừng Vong Ân Phụ Nghĩa
- Chương 173: 173: Đắm Chìm Trong Sự Dịu Dàng Của Anh
- Chương 174: 174: Một Trận Chiến Ác Liệt!
- Chương 175: 175: Xông Lên Đánh Lẫn Nhau
- Chương 176: 176: Cút Ra Ngoài!
- Chương 177: 177: Bàn Bạc Kĩ Hơn
- Chương 178: 178: Hành Động Lén Lút
- Chương 179: 179: Không Cam Tâm!
- Chương 180: 180: Không Được Khiến Tiểu Kiều Bị Thiệt
- Chương 181: 181: Sợ Hãi Kỳ Lạ
- Chương 182: 182: Tất Cả Những Thứ Này Vốn Thuộc Về Con
- Chương 183: 183: Anh Ấy Xảy Ra Chuyện Gì Vậy
- Chương 184: 184: Quái Gở
- Chương 185: 185: Rốt Cuộc Anh Ấy Ở Đâu Vậy
- Chương 186: 186: Nhớ Kỹ Chú Ý An Toàn
- Chương 187: 187: Cậu Thần Đang Đợi Cô
- Chương 188: 188: Sẽ Không Rời Xa Anh Nữa
- Chương 189: 189: Ăn No Vận Động
- Chương 190: 190: Bây Giờ Muốn Ăn Cô
- Chương 191: 191: Người Phụ Nữ Của Tôi
- Chương 192: 192: Hoàn Cảnh Của Chúng Ta Khác Nhau
- Chương 193: 193: Tất Cả Đều Là Hiểu Lầm
- Chương 194: 194: Sẽ Không Để Cho Người Khác Bắt Nạt Cô Nữa
- Chương 195: 195: Ra Tay Đánh Người
- Chương 196: 196: Mọi Người Nhìn Vào
- Chương 197: 197: Tình Cảm Còn Xót Lại Vẫn Chưa Hết
- Chương 198: 198: Được Coi Là Gì Ở Trong Mắt Anh
- Chương 199: 199: Thù Hận Chính Là Thù Hận
- Chương 200: 200: Có Tôi Ở Đây Không Cần Sợ
- Chương 201: 201: Ai Dám Bắt Nạt Cô Ấy
- Chương 202: 202: Trở Thành Trò Cười
- Chương 203: 203: Thật Là Không Có Khẩu Vị Gì Cả!
- Chương 204: 204: Trong Lòng Anh Ấy Đang Cất Giấu Một Người Phụ Nữ
- Chương 205: 205: Có Phải Từng Gặp Ở Đâu Không Vậy
- Chương 206: 206: Xuất Hiện Ảo Giác
- Chương 207: 207: Tạo Người
- Chương 208: 208: Ngoan Ngoãn Đợi Tôi!
- Chương 209: 209: Vậy Mà Lại Hẹn Hò Riêng
- Chương 210: 210: Cậu Đã Quên Hết Tất Cả Những Điều Mà Anh Ấy Làm Cho Cậu Sao
- Chương 211: 211: Mình Không Muốn Phụ Anh Ấy
- Chương 212: 212: Anh Ấy Chưa Từng Bình Thường
- Chương 213: 213: Bọn Con Bắt Buộc Phải Chia Tay!
- Chương 214: 214: Rốt Cuộc Là Tại Sao
- Chương 215: 215: Lấy Cái Chết Để Ép Buộc
- Chương 216: 216: Tôi Sẽ Khiến Anh Phải Thất Vọng
- Chương 217: 217: Cậu Thần Đến Rồi!
- Chương 218: 218: Đừng Liên Lạc Nữa
- Chương 219: 219: Chút Mánh Khoé Này
- Chương 220: 220: Phí Công Vô Ích Không Có Hiệu Quả
- Chương 221: 221: Chị Sẽ Ra Sức Giúp Em
- Chương 222: 222: Gây Chuyện Với Mày
- Chương 223: 223: Còn Không Phải Vì Mày
- Chương 224: 224: Vũ Tiểu Kiều Mất Tích
- Chương 225: 225: Không Kiềm Chế Được
- Chương 226: 226: Mồm Miệng Sạch Sẽ Một Chút
- Chương 227: 227: Thật Sự Xong Đời Rồi
- Chương 228: 228: Người Phụ Nữ Của Tôi Cũng Dám Động
- Chương 229: 229: Đây Chính Là Giải Thích
- Chương 230: 230: Cẩn Thận Lưỡi Của Mấy Người
- Chương 231: 231: Tốt Nhất Đừng Tỉnh Lại
- Chương 232: 232: Quyền Lợi Của Anh
- Chương 233: 233: Trong Mắt Chưa Từng Có Tôi
- Chương 234: 234: Ông Đến Làm Cái Gì
- Chương 235: 235: Ăn Miếng Trả Miếng
- Chương 236: 236: Đồ Não Tàn Này
- Chương 237: 237: Cơ Hội Cuối Cùng
- Chương 238: 238: Hiểu Rõ Nhiệm Vụ Của Cô
- Chương 239: 239: Là Cô Tự Làm Tự Chịu
- Chương 240: 240: Làm Sao Để Hoá Giải Nguy Cơ
- Chương 241: 241: Đừng Trách Tôi Bất Nhân
- Chương 242: 242: Cô Ấy Đã Yêu Anh Ta Mất Rồi
- Chương 243: 243: Tại Sao Phải Giải Thích
- Chương 244: 244: Giữa Chúng Ta Sẽ Không Nói Rõ Được Nữa
- Chương 245: 245: Cô Gái Một Mình Không An Toàn
- Chương 246: 246: Ai Chị Em Thân Thiết Với Mày
- Chương 247: 247: Không Đáng Để Cô Quan Tâm Sao
- Chương 248: 248: Không Tin Không Có Được
- Chương 249: 249: Ai Cũng Đừng Hòng Muốn Sống Yên Ổn
- Chương 250: 250: Mọi Người Hãy Trả Lại Công Bằng Cho Tôi
- Chương 251: 251: Chúng Tôi Đang Hẹn Hò
- Chương 252: 252: Mẹ Đang Bảo Vệ Con
- Chương 253: 253: Báo Ứng Sớm Muộn Cũng Sẽ Luân Hoàn
- Chương 254: 254: Chỉ Biết Nói Mấy Câu Thô Lỗ Đơn Giản
- Chương 255: 255: Người Phụ Nữ Ngu Ngốc Này
- Chương 256: 256: Tại Sao Lừa Tôi
- Chương 257: 257: Chúng Ta Kết Hôn Đi
- Chương 258: 258: Anh Ấy Thật Sự Rất Yêu Cậu
- Chương 259: 259: Mày Kiêu Ngạo Cái Gì Mà Kiêu Ngạo
- Chương 260: 260: Xuống Dốc Không Phanh
- Chương 261: Chương 261
- Chương 262: Chương 262
- Chương 263: Chương 263
- Chương 264: Chương 264
- Chương 265: Chương 265
- Chương 266: Chương 266
- Chương 267: Chương 267
- Chương 268: Chương 268
Tổng Tài Đại Nhân Xin Hãy Dịu Dàng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.