Trình Mộ Thanh cùng Ngôn Dục xuất hiện trong biệt thự của Hách Liên Tuyệt, nhìn thấy hắn, Trình Mộ Thanh đầy nước mắt, cuống cuồng nói ” Em cầu anh, hãy đến cứ Tiểu Trạch, van xin anh hãy cứu thằng bé”
Hách Liên Tuyệt có chút khó hiểu nhìn cô, nhìn thấy TRình Mộ Thanh không nói rõ được, Ngôn Dục đem mọi việc kể lại cho Hách Liên Tuyệt
“Hách Liên Tuyệt, hiện tại chỉ có anh mới có thể cứu Tiểu Trạch, cầu anh, cứu thằng bé…”
Hách Liên Tuyệt nhìn cô, đôi mắt ngập tràn lãnh ý ” Trình Mộ Thanh, em thật là thay đổi nhanh nha, ngày hôm qua còn đuổi anh đi, hôm nay đã chủ động đến van cầu anh? Em nói thằng bé không phải con anh,thế thì vì cái gì phải cứu nó?”
“Không” Trình Mộ Thanh nhìn hắn, nước mắt giàn dụa ” Mặc kệ việc gì, thằng bé đều vì anh mới gặp chuyện không may … Huống gì………. thằng bé……. chính là con anh” Trình Mộ Thanh cắn môi, gian nan nói ra từng chữ
“Chính hôm qua em cãi lại, khăng khăng nói thằng bé không phải con anh, hôm nay lại đến đây nói rằng Tiểu Trạch là con của anh? Em không phải là đang đùa với con nít chứ? Em cho rằng tất cả đàn ông đều phải vây quanh em sao?” Hách Liên Tuyệt lạnh lùng nói, ngữ khí lộ vẻ trào phúng
“Tiểu Trạch chính là con của anh, là của anh” TRình Mộ Thanh không biết nói thế nào hắn mới tin tưởng ” Đó là sự thật, năm năm trước, cái đêm đó em và anh cùng nhau … hôm sau em phải đi Milan, chính là qua đó em mới biết mình mang thang, đứa bé là của anh, là của anh.. thật sự … van cầu anh cứu thằng bé” Trình Mộ Thanh nói, một bên gào khóc, cơ hồ cầu xin hắn giúp cô
Hách Liên Tuyệt con ngươi hẹp dài, ánh mắt dừng lại trên người cô, Trình Mộ Thanh nhìn hắn, sau đó hai chân quỳ xuống, hắn đột nhiên trừng to mắt muốn lấy tay đỡ cô chính là vươn tay ra rồi lại rút về
Lúc đó, Ngôn Dục cũng thật ngỡ ngàng nhìn cô
“Em biết, không cho anh và Tiểu Trạch nhận thức là rất đáng giận, anh muốn hận em thì hận, còn Tiểu Trạch thì vô tội, thằng bé không biết gì hết, cho nên van cầu anh cứu thằng bé, nó cũng là con của anh, chẵng lẽ anh muốn ba của anh giết Tiểu TRạch sao?” Trình Mộ Thanh khóc lớn hỏi
Hách Liên Tuyệt nhìn cô, sau đó tàn nhẫn dồn ép đến gần ” Không cần ở đây đóng kịch nữa, nếu như theo lời em nói, anh nhớ không lầm thì nó có thể là con của bất kì ai”
Trình Mộ Thanh kinh sợ, há hốc mồm nhìn hắn, khoé miệng gợt lên một tia cười lạnh sau đó chậm rãi đứng dậy ” Được, anh không giúp, em sẽ tự đi, cho dù chết, em cũng sẽ chết một chỗ cùng Tiểu Trạch” Nói xong xoay người bước đi
Nhìn thấy Trình Mộ Thanh, Ngôn Dục nóng nảy ” Tuyệt…”
Hách Liên Tuyệt mày túc khởi, nhìn bộ dáng của cô, một đôi ngươi hiện lên tia đấu tranh gay gắt.. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đọc tiếp Tổng Tài, đưa cục cưng cho tôi – Chương 81
- Chương 1-1
- Chương 1-2
- Chương 2
- Chương 3
- Chương 4
- Chương 5
- Chương 6
- Chương 7
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
Tổng Tài Đưa Cục Cưng Cho Tôi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.