“Côn Sơn ah! Phải trở về sao?” Lúc trước Côn Sơn có đôi khi sẽ lưu lại ăn cơm, nhưng hôm nay xem hắn sớm cất binh khí như vậy, nhìn bộ dáng là muốn đi về rồi, cũng đúng, người đã có vợ, biết lo cho gia đình là rất tốt.
Lục Côn Sơn gật đầu: “Vâng.”
“Cái này cầm về đánh cho cho vợ của con một đôi khuyên tai hoặc là xâu vòng ngọc, nói là con mua cho cô ấy.” Bời vì quy cũ của võ đường, nên thu nhận đệ tử đều là tiến hành bí mật, cho nên dù ở trước mặt người quen cũng không thể công khai thân phận đệ tử của mình, Mộc lão tiên sinh vì tránh hiềm nghi, nên không có tham gian hôn lễ của Tam đồ đệ Lục Côn Sơn, nhưng trong lòng vẫn nhớ rõ chuyện này, từ trong tay áo lấy ra một khối cây vải lớn nhỏ dương chi bạch ngọc đưa cho hắn.
Lục Côn Sơn biết đây là thứ quý giá trong lòng sư phụ nhiều năm qua: “Sư phụ, cái này quá quý trọng rồi!”
“Đừng ngại, con trưởng thành. Cưới vợ, vi sư rất vui mừng.” Một ngày là thầy cả đời là cha, đã như thế, cha đưa cho con dâu một cái lễ gặp mặt cũng là lẽ đương nhiên.
Lục Côn Sơn vẫn cảm thấy quá quý trọng : “Không được.”
“Vi sư cũng coi như là một nửa cha của con, cha cho con dâu một cái lễ gặp mặt, như thế nào không được? Nhận lấy đi!” Mộc lão tiên sinh nói, có rảnh a! Về sau tìm một cơ hội gặp một lần! Ông nghe nói vợ Côn Sơn là đứa ngu đần, nhưng nhìn biểu tình của Côn Sơn, tuyệt không giống vậy, thấy Côn Sơn nhận, hỏi: “Vợ của con đối với con tốt chứ?”
“Bảo Châu đối với con thập phần săn sóc, nói ra không sợ sư phụ chê cười, con cảm thấy con là nhặt được bảo rồi.” Hắn cười rộ lên có chút xấu hổ, chủ yếu là nằm mơ cũng không nghĩ tới có thể lấy được một người vợ đối với chính mình tốt như vậy, xinh đẹp không nói, tính cách hắn cũng rất thích, không giống như là những tiểu thư nhà giàu có tâm kế hoặc là ngang ngược kiêu ngạo điêu ngoa làm cho người ta chán ghét.
“Như vậy cũng tốt.” Với ông mà nói mấy đệ tử, đều giống như con của ông, vốn nghe nói đại tiểu thư Vạn gia là kẻ ngu, ông cũng âm thầm đáng tiếc cho đồ đệ, Côn Sơn tuy bây giờ bị người nói là kẻ bại hoại, nhưng đợi một thời gian nhất định có thể thành châu báu, lấy kẻ ngu có chút ủy khuất hắn rồi. Nhưng chỉ cần đồ đệ cao hứng, ông làm sư phó cũng cao hứng, kẻ đần thì kẻ đần a!
Lục Côn Sơn cáo biệt sư phó, cầm khối dương chi bạch ngọc nặng trịch đi về nhà, nghĩ thầm về sau có cơ hội nhất định sẽ để cho sư phó gặp Bảo Châu.
Khi Lục Côn Sơn về đến nhà quả thực không nhận ra đây là nhà mình, cửa hàng vốn trống rỗng giờ chứa đầy hàng hóa, một người phụ nhân trung niên ngồi ở trong quầy cửa hàng, thấy hắn tới, tưởng là khách đến mua vải, nghênh đón nói: “Vị tiên sinh này, tiểu đ**m hôm nay còn chưa khai trương, không có mở cửa.”
Lục Côn Sơn nghe xong cười cười: “Bà là đầu bếp Bảo Châu mời tìm về đi!”
Thẩm mẹ gật gật đầu, cúi đầu suy nghĩ, rất nhanh ngẩng đầu lên, không có ý tứ mà nói: “Ngài là thiếu gia a! Thiếu nãi nãi có tấm lòng nhân hậu giúp tôi trả xong nợ, về sau tôi sẽ đi theo Thiếu nãi nãi, tuyệt không cô phụ ân tình của thiếu gia và Thiếu nãi nãi đối với tôi.”
Lục Côn Sơn cảm thấy bà trung thực an phận, rất vừa lòng, lại hỏi Bảo Châu: “Bảo Châu có phải vẫn còn ngủ trưa hay không?”
“Thiếu nãi nãi vừa mới ở trong phòng chơi, lão gia bên kia vừa rồi…” Thẩm mẹ trật tự rõ ràng nói lại chuyện vừa rồi ngũ thái thái gọi người tới.
Lục Côn Sơn nghe xong hướng trong phòng đi đến, về dâng trà hắn thực sự đã quên không còn một mảnh, vốn tưởng rằng ở trong cửa hàng, người trong nhà không có việc gì sẽ không nhắc tới, không cần cố ý đi qua dâng trà, liền đi chỗ sư phụ, hiện tại mới trở lại, có lẽ lão cha tính tình nóng nảy đã sớm ở nhà phát lửa giận thật lớn nha!
Tiến vào trong phòng không thấy Bảo Châu, Côn Sơn từ trong phòng đi ra, kiếm từng gian phòng, cũng may trong nhà cũng không nhiều phòng lắm, rất nhanh ở trong phòng bếp đã tìm được Bảo Châu đang ghé vào bên cạnh vạc nước để tay mình ngâm vào trong chum nước, hỏi: “Làm sao vậy?”
- Chương 1: Một thanh dao phay
- Chương 2: Nhiều mẹ như vậy
- Chương 3: Đồ tham ăn Bảo Châu
- Chương 4: Nhảy sông tự vận?
- Chương 5: Em gái, em thực đáng xấu hổ
- Chương 6: Hắn lại không ăn người
- Chương 7: Nhưng mà cái gì?
- Chương 8: Tiểu nha đầu đáng thương
- Chương 9: Đổi với cô?
- Chương 10: Quanh Vinh thịt heo
- Chương 11: Ở rể?
- Chương 12: Đây là Bảo Châu?
- Chương 13: Vận động thần mã
- Chương 14: Thú vị!
- Chương 15: Gả cho người tham ăn
- Chương 16: Chân lông con rể
- Chương 17: Cô có sợ tôi không?
- Chương 18: Đêm tân hôn
- Chương 19: Tướng công như ông nội
- Chương 20: Cô nương, vân…vân, đợi một tý
- Chương 21: Nên khóc hay cười?
- Chương 22: Cô sẽ không kiếm tiền, cô chỉ tiêu tiền!
- Chương 23: Củi mục biến thân
- Chương 24: Ngâm mình trong chum nước
- Chương 25: Vợ tương đương hài tử
- Chương 26: Không khỏi nở nụ cười
- Chương 27: Tính trẻ con
- Chương 28: Ngày thứ ba lại mặt
- Chương 29: Đêm đó…
- Chương 30: Đại chiến đoạt chổi
- Chương 31: Không sợ hàng xóm chê cười
- Chương 32: Đứng không yên
- Chương 33: Tay của cô ấy, thật mềm
- Chương 34: Phát tài
- Chương 35: Làm cái gì?
- Chương 36: Điều tra
- Chương 37: Không lỗ ah!
- Chương 38: Rửa tiền
- Chương 39: Nhíu mày ngẩn người
- Chương 40: Tiêu tiền như nước
- Chương 41: Ngựa vằn câu dẫn
- Chương 42: Một ngàn đồng làm cảnh sát?
- Chương 43: Khí phách tương trợ
- Chương 44: Thật xấu hổ kinh khủng
- Chương 45: Các loại chèn ép
- Chương 46: Lão gia, không được!
- Chương 47: Cô muốn giết người
- Chương 48: Thượng bất chính, hạ tắc loạn
- Chương 51: Lầm lớn rồi!
- Chương 52: Dưa chua ăn mừng
- Chương 53: Đầy ngập nhiệt huyết!
- Chương 54: Lòng thật lạnh thật lạnh…
- Chương 55: Xem phim
- Chương 56: Thị trưởng phu nhân
- Chương 57: Uống nhiều nước
- Chương 58: Tiểu quái thú
- Chương 59: Được một tấc lại muốn tiến một thước
- Chương 60: Côn Sơn giả ngu
- Chương 61: Trung thực
- Chương 62: Hiểu lầm nhỏ
- Chương 63: Hóa bi phẫn thành giấc ngủ
- Chương 64: Nổi giận
- Chương 65: Nặng trịch
- Chương 66: Tự mình đa tình
- Chương 67: Nước đổ lá môn
- Chương 68: Nộp vũ khí đầu hàng không giết
- Chương 69: Dưới đầu gối đàn ông là vàng?
- Chương 70: Sinh bảo bảo?
- Chương 71: Sinh bảo bảo?
- Chương 72: Ôm vào trong ngực
- Chương 73: Gạo nấu thành cơm
- Chương 74: Luống cuống
- Chương 75: Bị bắt cóc
- Chương 76: Côn Sơn nổi giận
- Chương 77: Có phong cách
- Chương 78: Làm chuyện ngu xuẩn
- Chương 79: Một mẻ hốt gọn
- Chương 80: Khó gặp
- Chương 81: Ngàn chén không say?
- Chương 82: Giết một người răn trăm người
- Chương 83: Tiểu gián điệp đáng yêu
- Chương 84: Thẩm mẹ rất có năng lực
- Chương 85: Cái gọi là tiện gả
- Chương 86: So máy bay
- Chương 87: Đánh bậy đánh bạ
- Chương 88: Tiểu tặc không may
- Chương 89: Ngạo kiều?
- Chương 90: Báo ân đến rồi
- Chương 91: Phát tài nhỏ
- Chương 92: Thật là lợi hại
- Chương 93: Làm trở ngại chứ không giúp gì?
- Chương 94: Nằm ở trong đống tiền khóc than
- Chương 95: Như được đại xá
- Chương 96: Đã có?
- Chương 97: Hoa hoa càng khỏe mạnh
- Chương 98: Có xe có phòng có máy bay
- Chương 99: Lục lão gia tức giận
- Chương 100: Tánh mạng bị giày vò
- Chương 101: Tiểu Hoàng thịnh hành Quảng Châu
- Chương 102: Đau bụng
- Chương 103: Lần đầu tiên
- Chương 104: Bí quá hoá liều
- Chương 105: Đại ác bá?
- Chương 106: Thật bất ngờ
- Chương 107: Người nào đó rất bị tổn thương
- Chương 108: Vật chất an ủi
- Chương 109: Có vàng?
- Chương 110: Vàng cũng chơi mất tích
- Chương 111: Người không có đồng nào
- Chương 112: Đổi lương thực
- Chương 113: Bị gạt
- Chương 114: Không thể vãn hồi
- Chương 115: Có thể chuồn yêm không?
- Chương 116: Quá gian trá
- Chương 117: Biển , đất, trên không bao toàn bộ!
- Chương 118: Không lấy được vợ?
- Chương 119: Bảo Châu đói bụng
- Chương 120: Mỹ nữ đầu bếp nữ
- Chương 121: Đánh mông ai
- Chương 122: Không cam lòng
- Chương 123: Xảo ngộ
- Chương 124: Độc ngực?
- Chương 125: Giết ra một Cao Phú Soái?
- Chương 126: Vẻ mặt chờ mong
- Chương 127: Này, tiểu hắc!
- Chương 128: Lại gặp mặt
- Chương 129: Không thể tin được
- Chương 130: Mềm mại rối tinh rối mù
- Chương 131: Cùng Bảo Châu cùng nhanh chóng
- Chương 132: Đại phú đại quý
- Chương 133: Tan nát con tim
- Chương 134: Con trai đã trở lại
- Chương 135: Bên trong có lão hổ?
- Chương 136: Xem như ngươi lợi hại
- Chương 137: Lập tức biến mất
- Chương 138: Thoáng chốc đỏ lên
- Chương 139: Trong lòng đặc biệt ngọt
- Chương 140: Oan gia ngõ hẹp
- Chương 141: So với thống khổ càng thống khổ
- Chương 142: Người nào thua?
- Chương 143: Có dám hay không?
- Chương 144: Đại thiếu gia giặt rửa bít tất
- Chương 145: Đổi lão đại?
- Chương 146: Cự tuyệt bồi thường
- Chương 147: Không cách nào dự tính
- Chương 148: Vừa rồi nguy hiểm thật
- Chương 149: Đã trúng một đao
- Chương 150: Luống cuống
- Chương 151: Thối quá a
- Chương 152: Trả đũa
- Chương 153: Có nỗi khổ tâm
- Chương 154: Khiêu chiến?
- Chương 155: Lãng đắc hư danh
- Chương 156: Côn Sơn trả thù
- Chương 157: Giữ chặt
- Chương 158: Muốn chết?
- Chương 159: Tốt như vậy sao?
- Chương 160: Đằng đằng sát khí
- Chương 161: Bán súng ống đạn được?
- Chương 162: Gian phu?
- Chương 163: Nổ xe?
- Chương 164: Ngồi chờ chết?
- Chương 165: Chí khí lớn
- Chương 166: Nói trúng tim đen
- Chương 167: Nát đầy đất
- Chương 168: Đủ hoang đường
- Chương 169: Có cừu oán?
- Chương 170: Rất khó giải quyết
- Chương 171: Có người nháo sự
- Chương 172: Cho không ông tiền?
- Chương 173: Niềm vui mới của Lục tiên sinh?
- Chương 174: Điên rồi?
- Chương 175: Nhất thời sửng sờ
- Chương 176: Như cách ba thu
- Chương 177: Công trình đậu hũ
- Chương 178: Một cái nhiệm vụ
- Chương 179: Bị sợ sao?
- Chương 180: Ai là người ngu?
- Chương 181: Cùng Tiểu Hoàng luận võ
- Chương 182: Phải tan vỡ
- Chương 183: Đến bước đường cùng?
- Chương 184: Bị đả kích
- Chương 185: Là thật hay giả?
- Chương 186: Ẩn ẩn thấy đau
- Chương 187: Côn Sơn gặp nạn
- Chương 188: Là một cạm bẫy?
- Chương 189: Ân cứu mạng
- Chương 190: Biến thành Thạch Lựu tỷ
- Chương 191: Chột dạ?
- Chương 192: Không thích ăn
- Chương 193: Tiểu Tam tới chơi
- Chương 194: Ai bị bắt cóc?
- Chương 195: Lửa cháy đến nơi
- Chương 196: Tiểu Tam thủ đoạn?
- Chương 197: Vui đùa quá trớn rồi
- Chương 198: Kinh hỉ hay là kinh hãi?
- Chương 199: Xoay người?
- Chương 200: Thân cận yến
- Chương 201: Vẻ mặt nghiêm túc tiểu bảo bảo
- Chương 202: Khinh người quá đáng
- Chương 203: Hai mắt tỏa sáng
- Chương 204: Tuyệt vọng nhỏ
- Chương 205: Đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi
- Chương 206: Kém cỏi
- Chương 207: Đại phú soái
- Chương 208: Ai phải lập gia đình?
- Chương 209: Nhận con gái
- Chương 210: Trở lại quê quán
- Chương 211: Ý xấu
- Chương 212: Không cần nói cho Côn Sơn
- Chương 213: Trêu hoa ghẹo nguyệt
- Chương 214: Nghịch lửa?
- Chương 215: Vừa thấy đã yêu
- Chương 216: Cái gì quan trọng hơn
- Chương 217: Cầu hôn
- Chương 218: Ba người đi tất có bóng đèn
- Chương 219: Mang thai
- Chương 220: Trò chơi lăn lộn?
- Chương 221: Xảy ra chuyện lớn
- Chương 222: Phong ba nạp thiếp
- Chương 223: Hai con hổ
- Chương 224: Thở không nổi
- Chương 225: Cuộc chiến tranh giành địa vị
- Chương 226: Ai là cái đích cho mọi người hướng tới?
- Chương 227: Càng ngã càng khỏe mạnh
- Chương 228: Côn Sơn keo kiệt?
- Chương 229: Bảo Châu mua nhà
- Chương 230: Rơi vào bẫy rập?
- Chương 231: Bức đến tuyệt cảnh
- Chương 232: Bị bắt cóc
- Chương 233: Cấp tốc
- Chương 234: Có manh mối
- Chương 235: Đại kết cục (thượng)
- Chương 236: Hai năm sau Thượng Hải
- Chương 237: Đại kết cục (hạ)
Trân Bảo Vợ Yêu
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.