Nếu không phải do Đông Phương Hiển nói, Thẩm Tu Lâm thật không nghĩ tới có thể là nguyên nhân này.
Chỉ là nếu bọn họ ngày hôm nay cùng trúng kế ở bên ngoài, cũng chỉ có thời điểm dùng cơm…
“Là tiệm cơm trưa.” Thẩm Tu Lâm liền nói ngay.
Đông Phương Hiển đôi mắt thoáng nheo lại “Chỉ có một khả năng này… Mặt khác, công pháp của ta cũng rất đặc thù, dược vật đối với ta vô hiệu. Ta cũng không nghĩ tới sẽ trúng kế.”
Thẩm Tu Lâm dừng một chút “Đông Phương, ngươi nói như vậy, ta thì sao? Chúng ta ở quán cơm dùng bữa là buổi trưa, nếu như đồ ăn lúc đó có vấn đề, ta đến bây giờ mới phát tác, có phải nguyên nhân cũng nằm ở công pháp của ta?”
“Rất có thể.” Đông Phương Hiển nói.
“Nhưng chúng ta trúng kế gì? Cả người khô nóng, chuyện này…” Thẩm Tu Lâm trong lòng đã có suy đoán, chỉ là quá lâu chưa từng đụng phải sự tình như vậy, rốt cuộc làm cho hắn có chút khó tin.
Đông Phương Hiển nghe vậy cắn chặt môi.
Thẩm Tu Lâm nhìn đối phương, bỗng nhiên cảm thấy có chút lúng túng, đành phải ho khan một tiếng, nói “Đông Phương, có muốn hay không tìm bác sĩ đến kê thuốc giảm bớt?”
Đông Phương Hiển nhấp môi, môi màu hồng nhạt lúc này có chút hồng, hơn nữa y vốn là người cực kỳ tuấn mỹ, thời khắc này lại thêm mấy phần mê hoặc.
Có lẽ bởi vì trúng kế, hoặc là người trước mắt quá mức dụ người, Thẩm Tu Lâm nhìn Đông Phương Hiển như vậy lại không khắc chế được ngả về phía trước.
TruyenLau
Mà người đối diện thân thể tựa hồ có chút khó chịu, sắc mặt không thoải mái.
Thẩm Tu Lâm thời khắc này chỉ cảm thấy trong đầu ầm một tiếng, đại não không thể khống chế truyền tới cảm giác làm hắn theo bản năng duỗi ra hai tay, dùng tốc độ nhanh nhất ôm lấy cổ đối phương, sau đó liền dán môi mình lên.
Đông Phương Hiển tựa hồ rõ ràng giật mình sửng sốt, cũng chính bởi vì lúc này sững sờ nên càng để Thẩm Tu Lâm thừa cơ hành động.
Động tác của Thẩm Tu Lâm càng mạnh hơn hai phần, làm nụ hôn này trở nên sâu sắc hơn. Website TruyenLau.com
Đông Phương Hiển rốt cuộc phản ứng, đang muốn đẩy ra cùng phản kích lại, đúng lúc này một loại cảm giác tê dại từ lòng bàn chân cấp tốc dâng lên hướng vị trí trái tim, Đông Phương Hiển hơi đổi sắc mặt.
Nguy rồi, lại tái phát.
Thẩm Tu Lâm cũng không có cảm giác được thay đổi của thân thể đối phương, hắn chẳng qua là cảm thấy thân thể của chính mình đang điên cuồng gào thét muốn đoạt lấy, hơn nữa lý trí đều bay xa mất rồi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đây là biểu hiện rất không bình thường, phải biết, Thẩm Tu Lâm người nam nhân này, ý chí của hắn rất mạnh, mặc dù trúng kế cũng không thể lưu lạc tới mức một chút lý trí đều mất, hơn nữa không có cách nào khắc chế.
Thế nhưng sự thực hiện tại cố tình lại thành ra thế này, hơn nữa, Thẩm Tu Lâm còn phát hiện tinh thần lực của mình tựa hồ bị Đông Phương Hiển lôi cuốn, tuỳ theo đối phương trở nên mãnh liệt.
Vì vậy, bằng vào bản năng, Thẩm Tu Lâm kéo Đông Phương Hiển lại, đẩy vào phòng mình, dùng sức đem người đặt tại trên mặt đất.
Đầu Đông Phương Hiển đập xuống đất, đau rên một tiếng, thế nhưng rốt cuộc cũng thanh tỉnh lại.
Thời điểm này, Thẩm Tu Lâm cũng đã bắt đầu điên cuồng lôi kéo y phục trên người đối phương, ánh mắt của hắn càng ngày càng đỏ, giống như đã nhập ma.
Đông Phương Hiển ánh mắt thâm trầm, trong lúc nghênh tiếp Thẩm Tu Lâm hôn xuống, y nỗ lực khống chế tinh thần lực trên người mình dẫn dắt hắn.
Cũng không biết qua bao lâu, trong lúc tinh thần lực mãnh liệt trong người Thẩm Tu Lâm được làm dịu, Đông Phương Hiển cũng ngạc nhiên phát hiện tinh thần lực mỗi lần phát tác đều có hậu quả khó lường của mình lại bình ổn hai phần.
Chỉ là y bây giờ quần áo đã bị cởi ra hết, Thẩm Tu Lâm càng có động tác muốn tiến thêm nữa, y đành phải cắn nát lưỡi mình, dùng máu trên lưỡi tạo thành một bùa chú trói buộc tinh thần lực, sau đó đẩy người kia ra…
Thẩm Tu Lâm đột nhiên bị đẩy, đầu đập trên đất, hơn nữa vừa nãy tinh thần lực lại bạo phát, thế nên hôn mê bất tỉnh.
Đông Phương Hiển lúc này mới thở phào một cái, cúi đầu nhìn vết tích toàn thân mà trong lòng hơi động, cảm giác rất phức tạp. Sống hơn hai mươi năm, chưa bao giờ có người tới gần thân thể y như vậy, cũng vì năng lực của y mà không có người dám… bao gồm cả vị hôn phu trên danh nghĩa kia…
Nhưng không nghĩ rằng tới vị diện cấp thấp này, dĩ nhiên… dĩ nhiên lại đụng phải người như vậy.
Người này, không cảm thấy ánh mắt của y đáng sợ, nói muốn làm bằng hữu với y, hỏi tên của y…
Là người chết qua một lần mà trọng sinh, tinh thần lực đặc biệt quái lạ, khi phát tác rõ ràng tinh thần lực của mình đã bạo động lại có thể bị hắn trấn an, càng làm dịu tinh thần lực của chính hắn.
Hơn nữa,… cướp đi nụ hôn đầu của mình, suýt nữa cả thân thể cũng…
Người này… y cần phải giết để hả giận?
Chỉ là người này có tinh thần lực đặc thù, cứ như vậy giết đi có được không?
Huống chi chính mình muốn trở về, người này cũng không thể giết?
Thẩm Tu Lâm là người có đại cơ duyên của thế giới này, có pháp tắc bảo vệ, sau khi chết có thể lại có cơ hội trọng sinh. Người như vậy, nếu giết đi, chính mình đời này đều không thể quay trở về?
Nhưng… người này khinh bạc y như vậy… có thể buông tha sao?
Đông Phương Hiển trong lúc nhất thời tiến thoái lưỡng nan.
Một lúc sau, Đông Phương Hiển hít sâu một cái, trong đôi mắt đen tràn ngập vòng xoáy phát ra một loại hấp dẫn quỷ dị, trực tiếp tác dụng ở trong đầu Thẩm Tu Lâm. Thẩm Tu Lâm đang hôn mê nhất thời giữa chân mày hiện ra khó chịu, Đông Phương Hiển sắc mặt cũng trắng bệch.
Lại qua một lúc, đôi mắt Đông Phương Hiển khôi phục bình thường, chỉ có sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ.
Y dùng tinh thần lực nhấc Thẩm Tu Lâm trên mặt đất lên, đặt đối phương lên giường, còn đắp cho người này cái chăn.
Sau đó Đông Phương Hiển lập tức rời khỏi chỗ này, một chút dấu vết đều không lưu lại trong phòng.
Trở lại phòng của mình, tắm xong nước lạnh, nhìn gương thấy trên người mình chi chít điểm đỏ, Đông Phương Hiển khá là buồn bực.
Nhưng mà ký ức của Thẩm Tu Lâm đã xoá đi, việc này cũng bị kẻ khác mưu hại mà đến, cũng không phải do Thẩm Tu Lâm muốn vậy, thế thì coi như hết thảy đều chưa từng xảy ra đi.
Nghĩ vậy, Đông Phương Hiền khó mà không tiếp tục tu luyện, nằm lên giường, tự mình… đi ngủ.
- Chương 1: Trước mạt thế
- Chương 2: Không gian trong mảnh ngọc vỡ
- Chương 3: Mở ra không gian
- Chương 4: Bạch lâm
- Chương 5: Chuông điện thoại
- Chương 6: Trực tiếp làm mất mặt
- Chương 7: Cướp đoạt cơ duyên
- Chương 8: Hiểu rõ lòng người
- Chương 9: Luyện thể một tầng
- Chương 10: Tác dụng của không gian
- Chương 11: Nhìn thoáng qua
- Chương 12: Lần đầu giao phong
- Chương 13: Thu hoạch ngoài ý muốn
- Chương 14: Huyền cơ của bức bình phong
- Chương 15: Tặng quà
- Chương 16: Làm sao có khả năng
- Chương 17: Thẳng thắn nói ra
- Chương 18: Tức đến nổ phổi
- Chương 19: Có kế hoạch
- Chương 20: Trùng hợp như thế
- Chương 21: Đánh cược một lần
- Chương 22: Đánh cược gián đoạn
- Chương 23: Nói không sai
- Chương 24: Một chút thưởng thức
- Chương 25: Phú khả địch quốc
- Chương 26: Nữ nhân tính kế
- Chương 27: Hợp tác vui vẻ
- Chương 28: Thực lực trọng yếu
- Chương 29: Dấu hiệu trúng kế
- Chương 30: Một vệt hồng nhạt
- Chương 31: Xoá bỏ ký ức
- Chương 32: Gắp lửa bỏ tay người
- Chương 33: Tu la địa ngục
- Chương 34: Năng lực nghịch thiên
- Chương 35: Rời khỏi khách sạn
- Chương 36: “Chúc ngủ ngon” thật ôn nhu
- Chương 37: Không thể quá tự tại
- Chương 38: Tang thi cấp năm
- Chương 39: Chỉ là ngoài ý muốn
- Chương 40: Giao phó phía sau lưng
- Chương 41: Có chút chột dạ
- Chương 42: Kẻ đó hại chết ngươi
- Chương 43: Một người khác
- Chương 44: Tụ hội âm mưu
- Chương 45: Chậm rãi buông tay
- Chương 46: Đả kích quá lớn
- Chương 47: Không dám tới
- Chương 48: Bình tĩnh gõ cửa
- Chương 49: Hung hăng tùy ý
- Chương 50: Ba nhà liên hợp
- Chương 51: Đặt bẫy vu hại
- Chương 52: Đồng ý lời mời
- Chương 53: Tim đập thình thịch
- Chương 54: Còn có hậu chiêu
- Chương 55: Bài xích tình cảm
- Chương 56: Tặng công pháp
- Chương 57: Ra ngoài vào lúc đêm khuya
- Chương 58: Đêm trước giông bão
- Chương 59: Tình cảm không đáng giá
- Chương 60: Mạt thế bắt đầu
- Chương 61: Không coi ai ra gì
- Chương 62: Cần gì phải nói ra
- Chương 63: Chiêu nạp nhân tài
- Chương 64: Đồng thời tu luyện
- Chương 65: Thẩm gia căn cứ
- Chương 66: Cho ta cơ hội
- Chương 67: Không nên to tiếng với ngươi
- Chương 68: Ý chí biến hóa
- Chương 69: Gặp được Trương Tô Hàng
- Chương 70: Có cảm giác an toàn
- Chương 71: Một đôi nam nữ
- Chương 72: Tuyết lang trong lòng đất
- Chương 73: Nhưng thật ra là người
- Chương 74: Tủ lạnh quỷ dị
- Chương 75: Khởi tử hoàn sinh
- Chương 76: Cùng nhảy xuống
- Chương 77: Không gian phản xạ
- Chương 78: Lên đường
- Chương 79: Thôn dân chặn đường
- Chương 80
- Chương 81: Đồng bạn tốt nhất
- Chương 82: Nhiều thêm một con sóc
- Chương 83: Bên tai đỏ ửng
- Chương 84: Thuộc tính giống nhau
- Chương 85: Xem con là người ngoài sao?
- Chương 86: Ta muốn bảo hộ ngươi
- Chương 87: Chọn nhẫn
- Chương 88: Che giấu tâm sự
- Chương 89: Ta sẽ ở bên cạnh ngươi
- Chương 90: Lòng tham
- Chương 91: Phân công hợp tác
- Chương 92: Ngấm ngầm bỏ túi
- Chương 93: Ngồi xem trò vui là được
- Chương 94: Giao thủ lần thứ hai
- Chương 95: Vì ngươi mà đau lòng
- Chương 96: Tang thi cấp bảy
- Chương 97: Hợp tác với tang thi
- Chương 98: Giải quyết quái vật
- Chương 99: Kiêu căng trở về
- Chương 100: Tìm kiếm trong đêm
- Chương 101: Cực kỳ xui xẻo
- Chương 102: Đi làm cái gì?
- Chương 103: Tiến hành huấn luyện
- Chương 104: Sợ rắn
- Chương 105: Hạ quyết tâm
- Chương 106: Gia đình ấm áp
- Chương 107: Sắc mặt khó coi
- Chương 108: Đại chiến sắp bắt đầu
- Chương 109: Ấm áp bên nhau
- Chương 110: Chữa trị
- Chương 111: Anh rất vui
- Chương 112: Không lo lắng sao
- Chương 113: Cường địch đột kích
- Chương 114: Thiên hạ của ta
- Chương 115: Người biến hóa
- Chương 116: Tin ta là được
- Chương 117: Chiến đấu lúc đêm khuya
- Chương 118: Chúng ta ly hôn đi
- Chương 119: Lễ vật cầu hôn
- Chương 120: Cảm giác của gia đình
- Chương 121: Chuẩn bị hôn lễ
- Chương 122: Biến cố nảy sinh
- Chương 123: Đứa nhỏ vô địch
- Chương 124: Cảm giác quen thuộc
- Chương 125: Phương pháp nguy hiểm
- Chương 126: Điên cuồng thăng cấp
- Chương 127: Không quá thích
- Chương 128: Không có tiếc nuối
- Chương 129: Chuẩn bị rời đi
- Chương 130: Muốn xuống sao?
- Chương 131: Năng lượng đối đầu
- Chương 132: Mạnh mẽ giao dịch
- Chương 133: Không cần như vậy
- Chương 134: Chú ơi, chú ăn đi
- Chương 135: Một nhà ba người
- Chương 136: Tính kế lẫn nhau
- Chương 137: Mặt dày
- Chương 138: Ngột ngạt khó giải thích được
- Chương 139: Tâm linh dung hợp
- Chương 140: Tự gánh lấy hậu quả
- Chương 141: Thủ đoạn của ác ma
- Chương 142: Đồng hương
- Chương 143: Phương pháp nào?
- Chương 144: Phá vỡ dấu ấn
- Chương 145: Chọn lựa ứng cử viên
- Chương 146: Vô ý gây tội
- Chương 147: Vô cùng thu hút
- Chương 148: Lời kêu gọi
- Chương 149: Trận pháp cỡ lớn
- Chương 150: Cưỡng chế luyện hóa
- Chương 151: Cưỡng chế luyện hóa
- Chương 152: Nguy cơ trùng trùng
- Chương 153: Coi là đồ Ăn
- Chương 154: Hợp sức ngăn cản
- Chương 155: Trần ai lạc định
- Chương 156: Bất ngờ xảy ra
- Chương 157: Thiếu
- Chương 158: Quân đoàn trẻ nhỏ
- Chương 159: Hoàn toàn bất lực
- Chương 160: Mai táng chí thân
- Chương 161: Phải khiến nó hối hận
- Chương 162: Ngươi là heo à
- Chương 163: Chữa trị cho đứa nhỏ
- Chương 164: Anh đừng hận em
- Chương 165: Thế lực của Đế đô
- Chương 166: Tiếp cận chân tướng
- Chương 167: Tìm cớ mà đến
- Chương 168: Ngông cuồng tự đại
- Chương 169: Biến hoá ẩn giấu
- Chương 170: Hồ Nước kỳ dị
- Chương 171: Ở bên nhau
- Chương 172: Đúng thật là có
- Chương 173: Cuối cùng cũng tới
- Chương 174: Đồ Ngốc trợ giúp
- Chương 175: Tự đánh lẫn nhau
- Chương 176: Hiện trạng quỷ dị
- Chương 177: Kết quả khác
- Chương 178: Xác thối hoành hành
- Chương 179: Biến thành người
- Chương 180: Cuối cùng cũng ra khỏi
- Chương 181: Đứa nhỏ báo ân
- Chương 182: Tâm tư kỳ dị
- Chương 183: Là vợ của tôi
- Chương 184: Hoạt tử nhân
- Chương 185: Nói chuyện
- Chương 186: Sẽ đau lòng
- Chương 187: Tiểu thư Trương gia
- Chương 188: Khẩn cầu của Thẩm Dật Hiên
- Chương 189: Lôi trận
- Chương 190: Xác nhận thân phận
- Chương 191: Tiện đường cứu người
- Chương 192: Liên hệ bên trong
- Chương 193: Mảnh vỡ của hắc tử
- Chương 194: Nhiều việc chồng chất
- Chương 195: Cùng đi một chuyến
- Chương 196: Xuống dưới lòng đất
- Chương 197: Đống đổ nát chồng chất như núi
- Chương 198: Cảm giác bất ổn
- Chương 199: Đã xảy ra chuyện gì?
- Chương 200: Cảm giác kỳ dị
- Chương 201: Trận pháp vây nhốt
- Chương 202: Tăng mạnh về chất
- Chương 203: Đứng ngồi không yên
- Chương 204: Gia nhập
- Chương 205: Đoàn xe lên đường
- Chương 206: Bảo Bảo đáng yêu
- Chương 207: Không gian tị nạn
- Chương 208: Đêm khuya bị tập kích
- Chương 209: Tình địch cũ
- Chương 210: Ba chắc chắn sao?
- Chương 211: Thiếu
- Chương 212: Là người xấu
- Chương 213: Phải lên đường
- Chương 214: Bàn bạc kỹ càng
- Chương 215: Năn nỉ giúp cho ba nhé?
- Chương 216: Bị ép nhận chủ
- Chương 217: Thờ ơ không động lòng
- Chương 218: Không muốn đi
- Chương 219: Đấu tranh nội bộ
- Chương 220: Thứ thu hút sự chú ý
- Chương 221: Bị nhốt trong trận pháp
- Chương 222: Khí độc
- Chương 223: Mỏ khoáng kỳ dị
- Chương 224: Đột nhiên đánh người
- Chương 225: Bộ tộc Thanh Hồ
- Chương 226: Căn cứ bị bao vây
- Chương 227: Mưa acid
- Chương 228: Lôi điện vụt sáng
- Chương 229: Dương Phân gặp nguy
- Chương 230: Tiêu tốn rất nhiều
- Chương 231: Dị trạng
- Chương 232: Khống chế
- Chương 233: Trao đổi đồng giá
- Chương 234: Hứa hẹn
- Chương 235: Chuyện tốt hay xấu?
- Chương 236: Huyện tứ hội
- Chương 237: Bị nhốt
- Chương 238: Người trong tượng băng
- Chương 239: Vị diện cao cấp
- Chương 240: Khởi phong đậu ân
- Chương 241: Hồng trần luyện tâm
- Chương 242: Ngươi không phải là em ấy
- Chương 243: Hạnh phúc phức tạp
- Chương 244: Tập trung đồng đội
- Chương 245: Giải thoát
Trở Lại Mạt Thế Hung Hăng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.