Trở Lại Sau Năm Năm

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Trở Lại Sau Năm Năm

Tác giả : Ẩn Danh

Chương 5

Tịch Bạc cũng cười.
Hắn nói.
“Ôn Lê, tối qua tôi đã nghĩ cả đêm.”
“Cô nói mình xuyên không từ năm năm trước.”
“Tôi có thể tin.”

Không phải tôi tin.
Mà là tôi có thể tin.
Dù lý do này vụng về, hoang đường, dù hắn là người theo chủ nghĩa duy vật cứng nhắc.
Nhưng hắn vẫn…
Có thể tin tôi.

Dì Vương thấy tôi và Tịch Bạc cùng bước vào, khựng lại một chút.

Rồi cười, “Cô chủ, trưa nay hai người muốn ăn gì? Tôi đi chuẩn bị.”

Ánh mắt dì đảo qua đảo lại giữa tôi và Tịch Bạc.
Cũng vui mừng thay cho tôi.

“Không cần.” Tịch Bạc nhàn nhạt nói, “Ra ngoài ăn.”

Thấy Tịch Bạc ngồi xuống sofa, tôi cũng mặt dày ngồi sát vào.

“Tịch Bạc.”
“Ừ?”
“Vừa nãy—”

Tôi giải thích, “Em vốn định đi bệnh viện, vừa ra ngoài đã bị mô tô của Lâm Trì chặn đường.”

“Em đã nói rõ với cậu ta rồi.”
“Dù trước đây em và cậu ta có quan hệ gì, đến đây là chấm dứt.”

Liếc nhìn sắc mặt hắn, tôi khẽ lẩm bẩm, “Hơn nữa, cậu ta cũng không phải kiểu người em thích.”

Tịch Bạc khẽ cau mày.
Tôi giật thót tim.

Sợ hắn không tin, định giải thích thêm, bỗng nghe hắn hỏi. Đọc truyện tại TruyenLau.com

“Đi bệnh viện?”
“Không khỏe chỗ nào?”

Tôi cắn môi, khi nhắc đến đứa bé trong bụng, lại có chút khó mở lời.

“P/h/á t/h/a/i.” Đọc truyện tại TruyenLau.com

Dù tôi của tương lai vì lý do gì mà thay lòng.
Ngoại tình trong hôn nhân, còn mang thai con của người khác.
Đối với bất kỳ người đàn ông nào, đó cũng là nỗi nhục nhã lớn.

Tịch Bạc không nói gì.
Một lúc lâu sau.
Hắn giãn mày, “Hẹn lại ngày khác, tôi đi cùng cô.”
“Được.” TruyenLau.com

Ca phẫu thuật được ấn định vào một tuần sau.

Hai ngày này, tôi và Tịch Bạc ngầm hiểu không nhắc đến chuyện này.
Hắn sẽ về nhà rất sớm mỗi ngày, ăn cơm cùng tôi.
Cũng sẽ cùng tôi tản bộ trong vườn.
Cũng sẽ, dưới sự kiên trì của tôi, ngủ cùng phòng với tôi.
Nhưng luôn quay lưng về phía tôi.

Quá khứ giữa tôi và Lâm Trì, như một cái gai đâm vào tim cả hai.
Không nói ra được, cũng không nuốt trôi.

Vô số lần tôi muốn mở miệng nói gì đó với hắn, nhưng cuối cùng chẳng thốt nổi một chữ.
Chỉ có thể lặng lẽ nhìn ra cửa sổ, cho đến khi đêm tàn, bình minh ló dạng.

Tình trạng sức khỏe của tôi suy sụp hẳn.
Dì Vương lo cho sức khỏe tôi, mỗi tối đều hâm nóng một cốc sữa mang đến cho tôi.
Dì xót xa, “Cô chủ, nếu cô đã hồi tâm chuyển ý thì hãy nói chuyện rõ ràng với cậu chủ. Khúc mắc có thể sẽ được gỡ bỏ, sao lại để cơ thể mình suy kiệt đến thế này?”

Cùng sống với nhau hơn hai mươi năm, dì Vương đã như người nhà với tôi.
Để chăm sóc tôi, dì dẫn tôi lên núi thư giãn.

Đường núi quanh co, không ít thanh niên tụ tập đua xe, ép cua.
Tiếng động cơ mô tô gầm vang, nghe thôi đã thấy tim đập thình thịch.

Tài xế dừng xe ở đài quan sát trên đỉnh núi.
Bên cạnh đỗ không ít mô tô.
Dì Vương đỡ tôi xuống xe, “Ngắm cảnh ở đây, tâm trạng cũng sẽ thoải mái hơn.”
“Từ nhỏ cô đã nhạy cảm, gặp chuyện gì cũng giấu trong lòng, cứ kìm nén thế này sẽ sinh bệnh mất.”

Dì nhẹ giọng lải nhải.
Tôi đáp lại qua loa.

Cho đến khi.

Một chiếc mô tô lao tới, lướt qua tôi, sau đó phanh gấp dừng lại.
“Cẩn thận!”
Dì Vương kéo tôi ra sau lưng.

Tôi loạng choạng một lát mới đứng vững lại, chàng trai trên mô tô chống chân xuống đất, tháo mũ bảo hiểm.
Nụ cười ngông cuồng.

“Lên xem tôi đua xe à, chị?”

Lại là Lâm Trì.
Sắc mặt tôi thay đổi, quay người định lên xe.
Nhưng dạo gần đây trạng thái khá tệ.
Cho nên trong lúc hoảng hốt, tôi vấp phải một hòn đá.

“Cẩn thận!”
Trong tiếng hét của dì Vương, có một người vững vàng đỡ lấy tôi.

Sau khi tôi đứng vững liền dùng sức đẩy Lâm Trì ra.
“Tôi chỉ lên núi thư giãn thôi.”
“Nếu biết trước cậu ở đây, tôi sẽ không đến.”

Hắn giữ nguyên tư thế đỡ tôi, khựng lại.
Sau đó liền rút tay về, cười lười biếng.
“Biết rồi, lần trước chị đã đá tôi.”
“Tâm trạng không tốt à?”

Lâm Trì đi dựng lại chiếc mô tô vừa mới ném vội, “Có muốn tôi chở chị đi dạo không?”
“Không cần.”

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu