Những người phàm trần có chút sắc đẹp luôn quan tâm đến hình ảnh của họ, chẳng hạn như Trương Tư Nghị - một chàng trai thích chải chuốt.
Tục ngữ nói, đầu có thể đứt, tóc không thể loạn. Vào thời điểm chán chường, Trương Tư Nghị có thể vài ngày không tắm, nhưng đầu tóc không chỉnh tề tuyệt đối không gặp người! Thích thay đổi kiểu tóc nên Trương Tư Nghị khá nhiều lần đến tiệm uốn tóc, đương nhiên cậu còn được nghe cậu trai cắt tóc lừa dối đủ kiểu, sấy kiểu đầu rồng, sấy kiểu quả dứa, uốn kiểu oppa Hàn Quốc... Nhưng tất cả mọi người đều biết, uốn tóc tựa như mua xổ số, làm được kiểu tóc ưa nhìn sẽ đẹp giống Lý Dịch Phong, ngầu như Ngô Diệc Phàm, ăn mày cũng có thể biến thành fashionita, nhưng cũng có thời điểm sấy hỏng.
Trương Tư Nghị gặp phải loại “thợ cắt tóc giả” này, thật sự có thể khiến một cậu du học sinh ưa nhìn và có khí chất mới về nước bị đồng hóa thành em trai đứng đường phát tờ rơi quảng cáo cho tiệm uốn tóc.
Sau khi yêu đương với Cố Tiêu, Trương Tư Nghị từng tò mò người đẹp bẩm sinh như anh chăm sóc tóc tai thế nào, tại sao anh có thể giữ mái tóc thưa của mình tự nhiên phóng khoáng trong nhiều năm như thế?
Cho đến một lần, Trương Tư Nghị uốn tóc thất bại, Cố Tiêu thật sự không nhìn nổi, đưa cậu đến chỗ thợ cắt tóc của anh.
Đó là một người chú hiền lành, nghe nói chú là một nhà thiết kế tạo mẫu tóc có thâm niên và nổi tiếng trong giới, một ngày nhiều nhất chỉ chỉnh sửa tám cái đầu. Nếu không phải khách hàng thường xuyên, cần hẹn trước một đến hai tháng.
Người chú cắt tóc cho Cố Tiêu trước. Sau khi ngồi xuống, Cố Tiêu lật một cuốn tạp chí ảnh, vô cùng yên tâm giao đầu mình cho đối phương. Đừng nói đến chào hàng các loại dầu xả hay bất kì thứ nước gì, người chú còn không thèm hỏi Cố Tiêu muốn cắt kiểu đầu nào, một câu nói nhảm cũng không có, gọn gàng quẹt qua mấy nhát đã khiến vẻ ngoài của anh sáng láng, đẹp trai nguyên xi. Trương Tư Nghị thán phục không thôi, cảm thấy thợ cắt tóc thế này thật sự ngầu muốn chết!
Đến lượt Trương Tư Nghị, cậu tưởng tượng chú thợ có thể khiến mình đẹp trai như Cố Tiêu, vẻ mặt mong đợi ngồi xuống.
“Đến đây lần đầu tiên à? Là bạn của Cố Tiêu?” Ngay từ đầu người chú hòa nhã hỏi thăm cậu một câu, giảm sự đề phòng của Trương Tư Nghị xuống, sau đó duy trì trầm lặng như trước đây.
Chú thợ quan sát trái phải Trương Tư Nghị, nhặt kéo lên, xoèn xoẹt xoèn xoẹt, trực tiếp cắt đầu cậu thành một kiểu tóc ngốc nghếch - là đầu đinh, chỉ để lại một lớp tóc, khiến Trương Tư Nghị sốt ruột gào khóc thảm thương: “Đợi, đợi đã, đây là chuyện gì! Không giống với tưởng tượng của cháu! QAQ”
Người chú dường như không nghe thấy, cắt xong tiện tay vuốt tóc cậu một chút, gật đầu nói: “Nhìn thuận mắt hơn nhiều, một tháng sau tóc dài lại tới tìm chú.”
Trương Tư Nghị: “...”
Sau khi trở về, Cố Tiêu yêu thích đầu đinh của Trương Tư Nghị không muốn rời tay, tìm mọi cơ hội lẫn lý do để sờ và hôn đầu cậu, đôi bàn tay to nghịch ngợm liên tục vò lên chiếc đầu nham nhám tóc của cậu...
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Trong lòng Trương Tư Nghị uất ức, nhưng tóc ngắn như vậy, cậu có muốn xù lông nó cũng không thể hất lên. Aiz, ai bảo cậu trước đó đi làm một cái đầu giống như ổ gà vậy? Chỉ có thể nhịn xuống, chờ một tháng sau tóc mọc dài ra, chú thợ mới có không gian phát huy tay nghề.
Ngày hôm sau đi làm, các đồng nghiệp hết lời khen ngợi kiểu tóc của Trương Tư Nghị --
“Wow, dì Tư kiểu tóc mới của em thật đáng yêu!”
“Kiểu tóc này nhìn đẹp hơn mấy kiểu tóc trước kia của em, trông rất có tinh thần!”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Không ngờ đầu em tròn như thế! Cạo trọc chắc cũng dễ thương lắm!”
Trương Tư Nghị: “???”
(っ╥╯﹏╰╥c)
Một tháng sau, mái tóc của Trương Tư Nghị cuối cùng cũng dài ra một chút, cậu tràn đầy phấn khởi đi theo Cố Tiêu đến chỗ chú thợ cắt tóc.
Người chú cười ha ha, nói: “Đến rồi à ~? Ngồi đi.” TruyenLau.com
Rồi không nói một lời, lần nữa xén tóc của Trương Tư Nghị đến lúc chỉ còn một lớp ngắn cũn cỡn.
Chú thợ chạm vào đầu cậu, mỉm cười nói: “Dạng đầu này của cháu cắt đầu đinh quả nhiên đáng yêu nhất ^ _ ^”
Trương Tư Nghị: “...” Tại, tại sao! QAQ
Chú thợ: “Sao mặt nhăn như mướp đắng vậy? Nào, đứng dậy đi, một tháng sau tóc dài lại đến tìm chú.”
Trương Tư Nghị tự nhủ trong lòng, tìm em gái chú! Không thèm đến chỗ chú nữa đâu!
Nhưng một tháng sau, cậu vẫn đúng hẹn theo Cố Tiêu đến chỗ người chú. ▼_▼
Rốt cuộc, trong hai tháng qua, cả Cố Tiêu và đồng nghiệp đều ca ngợi kiểu tóc của cậu. Cậu nhìn vào gương mỗi ngày, cũng chầm chậm nhìn quen, còn cảm thấy hợp nhãn. Nếu đổi sang một cửa tiệm làm tóc khác, cậu không chắc kiểu tóc mới có thể đẹp hơn kiểu tóc hiện tại.
Sau khi hoàn thành mái tóc lần thứ ba, Trương Tư Nghị nhìn vào cái đầu nhám tóc trong gương, lần đầu tiên yêu quý xoa vuốt, tự nhủ: “Thật lạ...”
Cố Tiêu đang ở sau cậu nghe thấy, cười hỏi: “Có gì lạ?”
Trương Tư Nghị tự luyến nói: “Em cảm thấy hình như em ngày càng đẹp trai.”
Cố Tiêu mỉm cười không nói lời nào, rút thẻ vàng ra thanh toán hóa đơn. Cùng Trương Tư Nghị rời khỏi tiệm cắt tóc với hai cái đầu sạch sẽ và đẹp trai, anh mới chậm rãi nói: “Đây chính là nhà thiết kế chuyên nghiệp, họ có khả năng sửa lỗi thẩm mỹ lộn xộn của em, biết điều gì thích hợp với em nhất.”
Sau đó, Cố Tiêu và Trương Tư Nghị ra nước ngoài, không có cơ hội để cho chú cắt tóc, Trương Tư Nghị hơi luyến tiếc. Dù sao có chú thợ, họ không còn phải lo lắng về kiểu đầu của mình nữa.
Vài năm sau, tính khí của Trương Tư Nghị trưởng thành hơn rất nhiều. Thi lấy giấy phép trở về Hải Thành, cậu lại đi tìm chú thợ để cắt tóc. Cứ tưởng người chú vẫn hớt kiểu đầu đinh cho cậu, kết quả cắt xong ngẩng đầu lên, Trương Tư Nghị giật mình, cậu dường như trông thấy Cố Tiêu của sáu năm trước.
Hết ngoại truyện nhỏ 1
- Chương 1: Cà phê
- Chương 2: Tìm việc
- Chương 3: Phỏng vấn
- Chương 4: Trúng tuyển
- Chương 5: Đồng nghiệp
- Chương 6: Đàn anh
- Chương 7: Nhiệm vụ
- Chương 8: Tăng ca
- Chương 9: Cây cảnh
- Chương 10: Hiệu suất
- Chương 11: Bài tập
- Chương 12: Xin giúp đỡ
- Chương 13: Hào quang
- Chương 14: Vào làm chính thức
- Chương 15: Danh thiếp
- Chương 16: Tụ họp
- Chương 17: Đe dọa
- Chương 18: Trợ cấp ăn uống
- Chương 19: Tiền thuê nhà
- Chương 20: Miếng vá
- Chương 21: Đi công tác
- Chương 22: Trận chiến
- Chương 23: Ánh sáng
- Chương 24: Chuyển biến
- Chương 25: Thức đêm
- Chương 26: Đấu thầu
- Chương 27: Trúng thầu
- Chương 28: Thăm nhà
- Chương 29: Gia đình
- Chương 30: Bạn thời thơ ấu
- Chương 31: Tiễn chân
- Chương 32: Lời mời
- Chương 33: Hẹn hò
- Chương 34: Quà tặng
- Chương 35: Thước cuộn
- Chương 36: Lễ Noel
- Chương 37: Thảo cầu nhỏ
- Chương 38: Cứu vớt
- Chương 39: Yêu cầu
- Chương 40: Phấn chấn
- Chương 41: Lông vàng
- Chương 42: Lấy lòng
- Chương 43: Thủ công
- Chương 44: Từ chối
- Chương 45: Chụp ảnh
- Chương 46: Cuộc họp thường niên
- Chương 47: Trò chơi
- Chương 48: Ca hát
- Chương 49: Nhắc nhở
- Chương 50: Vấn đề nan giải
- Chương 51: Cố gắng
- Chương 52: Cục trưởng
- Chương 53: Thành phố trống rỗng
- Chương 54: Xoa đầu
- Chương 55: Khen ngợi
- Chương 56: Mạng lưới con người (quan hệ)
- Chương 57: Báo cáo
- Chương 58: Học trò
- Chương 59: Nấu cơm
- Chương 60: Anh trai
- Chương 61: Mèo hoang
- Chương 62: Giả vờ ngủ
- Chương 63: Trò chuyện đêm khuya
- Chương 64: Rung động
- Chương 65: Quần lót
- Chương 66: Về nhà
- Chương 67: Tri kỷ
- Chương 68: Thờ cúng tổ tiên
- Chương 69: Chúc tết
- Chương 70: Thăm hỏi
- Chương 71: Thời nhỏ
- Chương 72: Em gái
- Chương 73: Tiền lì xì
- Chương 74: Lời khuyên
- Chương 75: Phim ảnh
- Chương 76: Người quen
- Chương 77: Thuở ấu thơ
- Chương 78: Cám dỗ
- Chương 79: Giọng nói
- Chương 80: Trâm cài tóc
- Chương 81: Giai thoại
- Chương 82: Cô đơn
- Chương 83: Phòng ngủ
- Chương 84: Lãnh tĩnh (Bình tĩnh)
- Chương 85: Thất tình
- Chương 86: Cơm tối
- Chương 87: Cuộc hẹn
- Chương 88: Gâu
- Chương 89: Dạy bảo (trách mắng)
- Chương 90: Hỏi ý
- Chương 91: Nắm tay
- Chương 92: Mời khách
- Chương 93: Khách đến
- Chương 94: Cảm xúc
- Chương 95: Anh Tưởng
- Chương 96: Tập lái
- Chương 97: Phông nền
- Chương 98: Đào Phỉ
- Chương 99: Cố gắng
- Chương 100: Lột xác
- Chương 101: Giao phó
- Chương 102: Tìm phòng
- Chương 103: Không còn giá trị
- Chương 104: Bùng nổ
- Chương 105: Hiểu ra
- Chương 106: Xác nhận
- Chương 107: Thích
- Chương 108: Xù lông
- Chương 109: Ba ngày
- Chương 110: Trấn Trạch
- Chương 111: Hôn môi
- Chương 112: Thức ăn cho chó
- Chương 113: Tỏ tình
- Chương 114: Phóng điện
- Chương 115: Nhật ký
- Chương 116
- Chương 117: Hoa khôi của khoa
- Chương 118: Bỏ lỡ
- Chương 119: Cái bóng
- Chương 120: Ưu điểm
- Chương 121: Tự sướng (Selfie)
- Chương 122: Hút tiền
- Chương 123: Thạc sĩ
- Chương 124: Xuất hiện
- Chương 125: Trải nghiệm
- Chương 126: Dự thính
- Chương 127: Quỷ kế
- Chương 128: Phẫn nộ
- Chương 129: Cuộc chiến ác liệt
- Chương 130: Hồ Lô
- Chương 131: Bánh nướng
- Chương 132: Chiến tranh lạnh
- Chương 133: Bị ốm
- Chương 134: Ước định
- Chương 135: Hòa giải
- Chương 136: Vẽ rồng điểm mắt[1]
- Chương 137: Suy yếu
- Chương 138: Điểm yếu
- Chương 139: Một phòng
- Chương 140: Đặc quyền
- Chương 141: Phim giả tình thật
- Chương 142: Hướng dẫn
- Chương 143: Một đôi
- Chương 144: Niềm vui
- Chương 145: Tổng giám đốc
- Chương 146: Mưu tính trước
- Chương 147: Cờ vua
- Chương 148: Đến chơi
- Chương 149: Người yêu
- Chương 150: Xứng đôi vừa lứa
- Chương 151: Thuốc nổ
- Chương 152: Dành riêng
- Chương 153: Đồng phục nhóm
- Chương 154: Phát hiện
- Chương 155: Osaka (1)
- Chương 156: Osaka (2)
- Chương 157: Osaka (3)
- Chương 158: Khóa tình yêu
- Chương 159: Nhà thờ
- Chương 160: Hoảng loạn
- Chương 161: Nói dối
- Chương 162: Wasabi (mù tạc)
- Chương 163: Quỳ xuống
- Chương 164: Lo lắng
- Chương 165: Ca hát
- Chương 166: Phát hiện
- Chương 167: Khuyên nhủ
- Chương 168: Ưu tú
- Chương 169: Cố lên
- Chương 170: Kabedon[1]
- Chương 171: Trở về
- Chương 172: Tiết chế
- Chương 173: Xì hơi
- Chương 174: Bạn học
- Chương 175: Hộp đêm
- Chương 176: Khoai tây chiên
- Chương 177: So sánh
- Chương 178: Tọa đàm
- Chương 179: Cãi nhau
- Chương 180: Làm lành
- Chương 181: Trả tiền
- Chương 182: Xác minh
- Chương 183: Tới cửa
- Chương 184: Bánh ga tô
- Chương 185: Suy đoán
- Chương 186: Anh (thứ) hai
- Chương 187: Bảo vệ hoa
- Chương 188: Chị dâu em chồng
- Chương 189: Chia tay
- Chương 190: Thẳng thắn
- Chương 191: Em gái nhà tôi
- Chương 192: Cứu giúp
- Chương 193: Vào cửa
- Chương 194: Thương em gái thái quá
- Chương 195: Tác phẩm hội họa
- Chương 196: Phát hiện
- Chương 197: Cải tạo
- Chương 198: Suy nghĩ
- Chương 199: Tin nhắn
- Chương 200: Điện thoại di động
- Chương 201: Chiếc nhẫn
- Chương 202: Quyết định
- Chương 203: Sính lễ
- Chương 204: Lừa gạt
- Chương 205: Xin nhập học
- Chương 206: Chú Tư
- Chương 207: Đàn chị
- Chương 208: Cho em
- Chương 209: Ba mươi
- Chương 210: Bán con
- Chương 211: Căn phòng
- Chương 212: Khách mời
- Chương 213: Công khai (Come out)
- Chương 214: Pháo hoa
- Chương 215: Bắt nạt
- Chương 216: Anh lớn
- Chương 217: Con rể
- Chương 218: Di truyền
- Chương 219: Thuộc tính
- Chương 220: Trúng tuyển
- Chương 221: Giấu giếm
- Chương 222: Có tiền
- Chương 223: Bao nuôi
- Chương 224: Tài trợ
- Chương 225: Cảm ơn
- Chương 226: Tiếng Anh
- Chương 227: Đi thôi
- Chương 228: Ngoại truyện 1
- Chương 229: Ngoại truyện 2
- Chương 230: Ngoại truyện 3
- Chương 231: Ngoại truyện 4
- Chương 232: Ngoại truyện 5
- Chương 233: Ngoại truyện 6
- Chương 234: Ngoại truyện 7
- Chương 235: Ngoại truyện 8
- Chương 236: Ngoại truyện 9
- Chương 237: Ngoại truyện nhỏ 1. Kiểu tóc
- Chương 238: Ngoại truyện nhỏ 2. Danh nghĩa nhân dân
- Chương 239: Lời cuối sách
Trợ Lý Kiến Trúc Sư
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.