Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Trở Về 90: Cô Trở Thành Bác Sĩ Ngoại Khoa Thiên Tài

Chương 747

 

Góc độ? Góc độ nào đẩy? Nội soi chiếu như vậy, một bộ phận, góc độ đều cố định trong bộ phận đó. Trừ phi cô ấy dự đoán trước Tống Học Lâm sẽ đẩy từ góc độ nào, chiếu vào phạm vi vừa vặn tốt cho Tống Học Lâm.

 

Tương tự, nếu cô ấy có thể biết kỹ xảo của Đàm Khắc Lâm, không có nhãn lực tương tự Đàm Khắc Lâm thì sao có thể.

 

Bất kể có phải nữ sinh y khoa hay không, một người như vậy đến khoa ngoại nào chắc chắn đều là sự tồn tại như hổ thêm cánh.

 

"Nếu không, sau này cô cũng đến khoa chúng tôi...” Vi Thiên Lãng mời Tạ Uyển Oánh nói được một nửa, phía sau nhận được mấy ánh mắt nhìn chằm chằm.

 

Theo sự sắp xếp thực tập của sinh viên y khoa, chắc chắn không thể luân phiên tất cả các khoa, chỉ có thể luân phiên một vòng các khoa trọng điểm. Nếu cô ấy đi thực tập khoa Tiết Niệu, e rằng phải bỏ kế hoạch thực tập của khoa khác hoặc rút ngắn thời gian thực tập khoa khác. Có người vì điều này không vui, ước gì đá khoa Tiết Niệu ra khỏi cục ngay lập tức.

 

"Việc này không phải cô ấy quyết định." Đào Trí Kiệt quay lại nói với Vi Thiên Lãng, giọng điệu ôn hòa nhưng thái độ kiên quyết. Anh đừng có làm loạn ở đây, có bản lĩnh thì đi nói với người ở trên.

 

Vi Thiên Lãng nhìn một đám người xung quanh, hiểu rõ, gật đầu nói: “Được, tôi sẽ báo cáo với viện trưởng Ngô. Khoa Tiết Niệu chúng tôi tuy tách ra từ khoa Ngoại Tổng Quát chưa lâu, nhưng nghiệp vụ phát triển không ngừng. Là một khoa rất có tiềm năng."

 

Chủ nhiệm Thang vẫn luôn im lặng bỗng lên tiếng, nghĩ thầm sao mặt dày vậy, dám khen ngợi năng lực nghiệp vụ của khoa mình trước mặt khoa gan mật số một toàn quốc: “Có tiềm năng hay không, làm được số một rồi hãy nói."

  Nguồn copy từ TruyenLau.com

"Sẽ có số một!" Vi Thiên Lãng thề rất chắc chắn: “Ghép thận của khoa Tiết Niệu chúng tôi hiện tại đứng đầu một hai toàn quốc."

 

Hừ. Chủ nhiệm Thang quay đầu đi, năng lực nghiệp vụ của một khoa là tổng hợp, tổng hợp!

 
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Vân Vũ

Ca phẫu thuật của Triệu bạn học cuối cùng kết thúc vào sáu bảy giờ tối. Nếu là các chuyên gia ngoại khoa mổ chính, chắc chắn sẽ kiểm tra kỹ lưỡng, khâu cẩn thận hơn, thời gian sẽ lâu hơn.

 
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Sau phẫu thuật trở về phòng bệnh, Triệu Triệu Vĩ tiếp tục ngủ mơ màng. Đến ngày hôm sau t.h.u.ố.c mê hết tác dụng, cậu ấy tỉnh táo hơn nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Ban ngày, các bạn nam đến thăm cậu ấy, từng người chỉ vào đầu cậu ấy phê bình: “Chưa thấy ai bổn như cậu, giảm béo mà suýt nữa lăn ra chết."

 

Triệu Triệu Vĩ mới biết chuyện gì đã xảy ra với mình, kinh ngạc đến mức không ngậm miệng lại được.

 

Các bạn học cùng lớp tức giận quá mức, nghĩ đến việc ở ngoài phòng mổ lo lắng sợ hãi cho tên ngốc này, sợ Triệu bạn học mắc bệnh nan y sắp chết.

 

Triệu Triệu Vĩ nuốt nước miếng, cũng sợ, sợ sau này không còn mặt mũi gặp ai.

 

Chuyện cười nhạo cậu ấy bây giờ e rằng cả viện đều biết.

 

May mà, mọi người ngoài việc chú ý chuyện này của cậu ấy ra, còn chú ý hơn đến một người khác.

 

Nhậm Sùng Đạt đi công tác đã trở về, mời hai người bạn ăn cơm để cảm ơn: “Khi tôi vắng mặt, học trò của tôi đã làm phiền các anh."

 

"Anh khách sáo gì chứ." Chu Hội Thương xua tay với anh ta, quay sang Tào Dũng: “Hôm nay mọi người đến hỏi tôi, hỏi tôi có phải mỗi lần anh đi công tác đều đến nhà anh không. Tôi và vợ tôi biến thành đến nhà anh làm nghiên cứu học thuật rồi. Lãnh đạo của cô ấy hỏi cô ấy khi nào chuẩn bị xuất bản luận văn dưới sự hướng dẫn của anh."

 

Xuất bản luận văn? Nhậm Sùng Đạt cười như vịt kêu.

 

 

 

 

 

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu