Không chờ y phản ứng, anh đã dùng sức kéo Hà Văn đi theo mình.
Khi đã hoàn thần trở lại, hai bên má y đã nhiễm một tầng mây hồng.
"Này..." Hà Văn không tin nổi nhìn vào cánh tay rắn chắc đang nắm lấy bàn tay của mình lôi đi.
Hà Văn biết rõ anh có thói quen không thích đụng hay bị đụng người khác, chỉ có những người anh nhận định mới có thể được anh nói chuyện hoà nhã.
Việc anh nói chuyện hoà nhã với y đã là chuyện khó huống chi là nắm tay y, lôi kéo y như thế này, đây là một chuyện trước nay chưa từng có.
"Không cần nói!!" Thấy y vẫn chưa hiểu chuyện, Bạch Thiệu Huy quay mặt lại, có chút nhăn mày, mắt anh đanh lại, giọng điệu chính là không cho phép cãi lời.
Thấy anh có vẻ nổi giận, y cũng chỉ đành im lặng cụp mắt xuống, mặc cho anh lôi kéo.
Hôm nay anh thật lạ, không biết có chuyện gì xảy ra với anh nhỉ.
Anh cứ như người khác vậy, càng nhìn càng không thấu được rồi.
Hà Văn bắt đầu suy nghĩ lung tung, chuyện gì cũng nghĩ đến, kể cả việc anh và Trần Lục Kỳ đang cãi nhau và y chỉ là sự mua vui hứng thú nhất thời của anh thôi.
Nghĩ tới đây, y có chút không được tự nhiên.
Không biết là vô tình hay cố ý tay của y đột nhiên bị siết chặt thêm làm y hoàn hồn.
Đúng a, dù anh có chuyện gì chỉ cần anh có thể nhìn đến y là được rồi, đâu cần đòi hỏi chi quá nhiều.
Hơi ấm từ bàn tay kia lại khiến y an tâm đến vậy.
Bạch Thiệu Huy một tay lôi kéo Hà Văn đi, một bên thì mắt vẫn nhìn thẳng đi về phía trước.
Nhưng ai biết rằng, anh chỉ đang tập trung vào đôi tay mềm mại kia. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bình thường nhìn tay y cũng không có gì đặc biệt nhưng tại sao khi anh nắm lấy bàn tay ấy thì lại trở nên nhỏ bé và mềm mại như thế.
Bàn tay ấy mềm mại và hấp dẫn khiến anh thật không muốn buông nó ra, muốn được ngày nào cũng cũng được nắm lấy bàn tay ấy không cho nó rời xa anh như kiếp trước, đó sẽ là một giấc mộng kinh khủng nếu như anh lại không thể giữ lại được đôi bàn tay ấy.
............
"Ba, mẹ, chú Bạch,cô Bạch." Trúc Tịnh Ca lễ phép chào những người đang ở đây. TruyenLau.com
"Ba mẹ, chú Trúc, cô Trúc." Bạch Thiệu Huy cũng lễ phép không kém đâu.
"Chào Bạch tổng, Bạch phu nhân, chào Trúc lão gia, Trúc phu nhân." Lễ phép nhất vẫn là Hà Văn, đến nỗi cuối đầu chào bốn người luôn.
(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});"Ồ, ra là Hà tổng, tuổi trẻ tài cao, tuổi trẻ tài cao!! Haha.
Nào các con ngồi đi." Người nhận ra Hà Văn đầu tiên là Bạch Thiên Ngụy, ông rất thưởng thức chàng thanh niên này.
Mấy năm gần đây, các công ty khởi nghiệp và thành công có không ít, nhưng đứa nhỏ Hà Văn này lại gây được thiện cảm với ông.
TruyenLau
Rất có tài, rất cố gắng tiến bộ, tinh thần học hỏi cũng rất cao, đặc biệt ông cực thích cái tính khiêm tốn không kêu ngạo của y.
"Chúng con cảm ơn!"
"Tịnh Ca, ta đã nghe ba con nói về chuyện thừa kế, thế nào con đã quyết định chưa." Không để bạn mình tự làm, Bạch Thiên Ngụy liền hỏi.
"Dạ, con nghĩ là con tiếp nhận ạ! Dù sao Thiệu Huy cũng đồng ý rồi, con cũng không thể lạc hậu được." Trúc Tịnh Ca nghiêm túc nói.
"Haha, vậy được, thế mới là con trai của ta." Trúc Hải Thụy nghe con trai nói liền cười sảng khoái.
Con trai ông cũng chịu tiếp nhận cái Trúc gia này rồi, ông cũng đỡ cực nhọc sau này.
"Đúng rồi, Thiệu Huy, ta nghe nói con cũng đã đồng ý tiếp nhận Bạch thị rồi hả?!" Tố Nhã hỏi.
"Đúng vậy!" Bạch Thiệu Huy tự nhiên gật đầu.
"Đã nhiều lần như vậy, con rốt cuộc cũng chịu nhận rồi à?! Ta thật không biết điều gì khiến cho con thay đổi quyết định vậy nhỉ, ta cũng thật tò mò đó." Trúc Hải Thụy là người cực kỳ hiểu ý bà xã của mình nên khi đoán ra được việc bà muốn làm nên vô cùng phối hợp.
"Cũng chẳng có gì lạ đâu ạ, vài tháng nữa liền là sinh nhật lần thứ hai bảy của con rồi, nhận hay không nhận cũng là chuyện sớm hay muộn." Nhắc đến chuyện này lại nhớ đến chuyện của trước kia, một tia sát khí vô tình lộ ra nhưng được anh che giấu rất nhanh bằng một ly rượu.
Tuy nhiên, anh có che giấu ra sao thì không thể thoát khỏi sự nhạy bén của người trên chiến trường giết chóc lâu năm như Trúc Hải Thụy được.
Chỉ một tia sát khí đầy máu tanh đã làm ông nhận định được rất nhiều điều trong đó, biết ngay là mọi chuyện không đơn giản mà.
Tên nhóc này, một là đã bị chuyện gì đó kích động, thậm chí là mang thù.
Hai, có thể là nó trước kia chỉ là giả vờ vì mục đích nào đó.
Nhưng thật tò mò, tia sát khí dù mỏng nhưng lại nặng như vậy, thậm chí lại còn xen lẫn huyết tinh, nó rốt cuộc là đã dưỡng ra từ lúc nào?!
"Vậy cũng tốt." Nhưng ông không nói gì chỉ để lại câu nói này.
Chuyện gì đó thì cũng là chuyện của nó, nếu nó không muốn phanh phui ra thì ông cũng sẽ không để lộ ra điều gì.
Hơn nữa, chuyện này xem ra là theo chiều hướng tốt, có thể là không gây hại hoặc là có thể tăng thêm lợi ích cho Bạch gia.
Nếu đã vậy ông liền yên tâm.
- Chương 1: Chương 1
- Chương 1:
- Chương 2: Chương 2
- Chương 2:
- Chương 3: Chương 3
- Chương 3:
- Chương 4: Chương 4
- Chương 4:
- Chương 5: Chương 5
- Chương 5:
- Chương 6: Chương 6
- Chương 6:
- Chương 7: Chương 7
- Chương 7:
- Chương 8: Chương 8
- Chương 8:
- Chương 9: Chương 9
- Chương 9:
- Chương 10: Chương 10
- Chương 10
- Chương 11: Chương 11
- Chương 11
- Chương 12: Chương 12
- Chương 12
- Chương 13: Chương 13
- Chương 13
- Chương 14: Chương 14
- Chương 14
- Chương 15: Chương 15
- Chương 15
- Chương 16: Chương 16
- Chương 16
- Chương 17: Chương 17
- Chương 17
- Chương 18: Chương 18
- Chương 18
- Chương 19: Chương 19
- Chương 19
- Chương 20: Chương 20
- Chương 20
- Chương 21: Chương 21
- Chương 21
- Chương 22: Chương 22
- Chương 22
- Chương 23: Chương 23
- Chương 23
- Chương 24: Chương 24
- Chương 24
- Chương 25: Chương 25
- Chương 25
- Chương 26: Chương 26
- Chương 26
- Chương 27: Chương 27
- Chương 27
- Chương 28: Chương 28
- Chương 28
- Chương 29: Chương 29
- Chương 29
- Chương 30: Chương 30
- Chương 30
- Chương 31: Chương 31
- Chương 31
- Chương 32: Chương 32
- Chương 32
- Chương 33: Chương 33
- Chương 33
- Chương 34: Chương 34
- Chương 34
- Chương 35: Chương 35
- Chương 35
- Chương 36: Chương 36
- Chương 36
- Chương 37: Chương 37
- Chương 37
- Chương 38: Chương 38
- Chương 38
- Chương 39: Chương 39
- Chương 39
- Chương 40: Chương 40
- Chương 40
- Chương 41: Chương 41
- Chương 41
- Chương 42: Chương 42
- Chương 42
- Chương 43: Chương 43
- Chương 43
- Chương 44: Chương 44
- Chương 44
- Chương 45: Chương 45
- Chương 45
- Chương 46: Chương 46
- Chương 46
- Chương 47: Chương 47
- Chương 47
- Chương 48: Chương 48
- Chương 48
- Chương 49: Chương 49
- Chương 49
- Chương 50: Chương 50
- Chương 50
- Chương 51: Chương 51
- Chương 51
- Chương 52: Chương 52
- Chương 52
- Chương 53: Chương 53
- Chương 53
- Chương 54: Chương 54
- Chương 54
- Chương 55: Chương 55
- Chương 55
- Chương 56: Chương 56
- Chương 56
- Chương 57: Chương 57
- Chương 57
- Chương 58: Chương 58
- Chương 58
- Chương 59: Chương 59
- Chương 59
- Chương 60: Chương 60
- Chương 60
- Chương 61: Chương 61
- Chương 61
- Chương 62: Chương 62
- Chương 62
- Chương 63: Chương 63
- Chương 63
- Chương 64: Chương 64
- Chương 64
- Chương 65: Chương 65
- Chương 65
- Chương 66: Chương 66
- Chương 66
- Chương 67: Chương 67
- Chương 67
- Chương 68: Chương 68
- Chương 68
- Chương 69: Chương 69
- Chương 69
- Chương 70: Chương 70
- Chương 70
- Chương 71: Chương 71
- Chương 71
- Chương 72: Chương 72
- Chương 72
- Chương 73: Chương 73
- Chương 73
- Chương 74: Chương 74
- Chương 74
- Chương 75: Chương 75
- Chương 75
- Chương 76: Chương 76
- Chương 76
- Chương 77: Chương 77
- Chương 77
- Chương 78: Chương 78
- Chương 78
- Chương 79: Chương 79
- Chương 79
- Chương 80: Chương 80
- Chương 80
- Chương 81: Chương 81
- Chương 81
- Chương 82: Chương 82
- Chương 82
- Chương 83: Chương 83
- Chương 83
- Chương 84: Chương 84
- Chương 84
- Chương 85: Chương 85
- Chương 85
- Chương 86: Chương 86
- Chương 86
- Chương 87: Chương 87
- Chương 87
- Chương 88: Chương 88
- Chương 88
- Chương 89: Chương 89
- Chương 89
- Chương 90: Chương 90
- Chương 90
- Chương 91: Chương 91
- Chương 91
- Chương 92: Chương 92
- Chương 92
- Chương 93: Chương 93
- Chương 93
- Chương 94: Chương 94
- Chương 94
- Chương 95: Chương 95
- Chương 95
- Chương 96: Chương 96
- Chương 96
- Chương 97: Chương 97
- Chương 97
- Chương 98: Chương 98
- Chương 98
- Chương 99: Chương 99
- Chương 99
- Chương 100: Chương 100
- Chương 100
- Chương 101: Chương 101
- Chương 101
- Chương 102: Chương 102
- Chương 102
- Chương 103: Chương 103
- Chương 103
- Chương 104: Chương 104
- Chương 104
- Chương 105: Chương 105
- Chương 105
- Chương 106: Chương 106
- Chương 106
- Chương 107: Chương 107
- Chương 107
- Chương 108: Chương 108
- Chương 108
- Chương 109: Chương 109
- Chương 109
Trở Về! Anh Yêu Em
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.