Hoàn toàn không biết có mấy cái đuôi bám theo phía sau Bạch Nhất Hàm đi chậm rì rì trên con phố, ăn uống no đủ, nhìn trên đường diễn ra cảnh sắc người đi đi lại lại.
Bọn họ hoặc là nhàn nhã tự tại, hoặc hoạt nhìn vội vàng, mỗi người đều có mục tiêu cùng cách sống của riêng mình, mà chính bản thân cậu giống như một giọt nước giữa đại dương bao la, nhỏ bé đến mức không đáng nhắc đến.
Cậu nhìn, rồi nghĩ, tâm dần dần trầm tĩnh xuống dưới.
Có tính toán cỡ nào thì Sự việc có hàng vạn biến hóa, cưỡng cầu không được, chính mình nếu đã quyết định tốt, đời này kiếp này đều phải làm một đứa bé ngoan hiểu chuyện, làm người nhà, làm người từ nhỏ luôn cưng chiều mình_Mục Tĩnh Viễn được hạnh phúc, như vậy mới chính là mục tiêu của mình, cũng là ý nghĩa của việc trọng sinh, ông trời cho chính mình thêm một cơ hội nữa, nhất định cũng là muốn cho mình chuộc lại tội nghiệt.
Vậy nên việc kiếm tiền, thuận theo tự nhiên đi, mình chỉ là trọng sinh, chứ không phải thay đổi đại não.
Một mặt cưỡng cầu, chỉ sợ lại muốn biến khéo thành vụng.
Bạch gia đời trước bị lật úp tất cả đều là bởi vì mình, chỉ cần mình ngoan ngoãn không gặp rắc rối, Bạch gia sẽ không ngã, người nhà tự nhiên cũng sẽ không chịu khổ.
Còn về Mục Tĩnh Viễn, anh không phải là yêu chị hai sao? Chỉ cần mình không từ giữa làm khó dễ, vậy anh cùng chị hai có thể thuận lợi kết hôn, nhất định cũng sẽ thực hạnh phúc đi, tương lai bọn họ còn sẽ sinh một em bé đáng yêu gọi mình bằng cậu
Chẳng lẽ như vậy còn chưa đủ sao? Chính mình chỉ cần an an phận phận làm cho tốt Bạch gia tiểu thiếu gia, vui vẻ phụng dưỡng với cha mẹ và ông nội dưới gối, thi thoảng mua lấy mấy bộ quần áo rực rỡ tiêu khiển, nỗ lực không lại làm người thân thất vọng là được.
Hiện tại hết thảy đều là trời cao ban ân, ông nội còn khoẻ mạnh, chính mình cùng chị hai cũng chưa xa cách, người nhà vẫn còn yêu thương mình, Mục Tĩnh Viễn…… Cũng thiệt tình đem chính mình làm em trai, thật sự đủ rồi, như thế này đã là việc mà đời trước trước khi chết cậu nằm mơ cũng không dám tưởng tượng.
Còn yêu cầu cái gì hơn nữa?
Lấy định rồi chủ ý, tâm tình rốt cuộc cũng không còn trầm trọng như vậy, bước chân cũng trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều, cậu đi đến giao lộ đã hẹn trước đó, tài xế Tiểu Trịnh còn chưa tới, cậu cũng không giận.
Trên thực tế đời trước tính tình cậu đã bị người ta không ngừng sỉ nhục mà san bằng lại, lúc này thấy người cùng xe đều không có, liền ngoan ngoãn đứng ở tại chỗ chờ.
Bảo tiêu Giáp Ất Bính đang âm thầm nghiến răng:
“Tên Trịnh Tân này, muốn nghỉ làm phải không?! Cũng dám để tiểu thiếu gia đứng đợi dưới trời nắng nóng bức? Đã đi thời gian lâu như vậy, ăn cơm gì còn chưa trở về? Bộ là sâu sao?"
(*bản wiki là " Hiện loại sao?"ý là ăn lâu như sâu gặm lá)
Đợi hơn mười phút, Tiểu Trịnh rốt cuộc cũng lái xe đến, nhìn thấy Bạch Nhất Hàm đang đứng ven đường, trong lòng lộp bộp một chút, thầm nghĩ.
Hắn phảng phất thấy được công việc lương cao làm người hâm mộ này mọc lên đôi cánh nhỏ bay đi, hắn kỳ thật đã sớm cơm nước xong mà quay lại, đợi trong chốc lát thấy người còn chưa tới, vừa lúc nhớ ra mấy ngày nữa là sinh nhật cháu trai nhỏ của hắn, nghĩ tiểu tổ tông kia còn không biết muốn đi dạo tới khi nào, lén đi trong chốc lát chắc cũng không ai biết, liền lái xe đi mua quà tặng cho cháu trai, không dám trì hoãn lâu, tổng cộng cũng chỉ dùng có hai mươi phút thời gian, ai có thể nghĩ vị tiểu tổ tông lại vừa đúng lúc này đã trở lại?
Nghĩ như vậy, hắn không khỏi sinh ra oán trách từ Bạch Nhất Hàm, vị nhị thế thả (?) ăn no chờ chết này, sớm không ra muộn không ra, cố tình lại chọn ngay lúc hắn chuồn êm mà đi ra, tưởng tất cả mọi người đều giống cậu rãnh rỗi như vậy sao? Người này làm cái gì cũng không được, còn cả ngày làm bộ dáng ông trời là một thì nó là hai là ba.
Cố tình người Bạch gia vì cái gì đều xem nó bảo bối đến cùng, trừ việc lớn lên đẹp, thật không biết nó có cái gì đáng giá cho người khác thích.
Nó nếu không sinh ra ở Bạch gia, chỉ sợ bây giờ là ăn xin cũng không có người chịu đưa tiền, mà không, nó lớn lên cái dạng này, thì sợ chỉ có thể làm tiểu bạch kiểm hoặc là dứt khoát bị bán đi. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hắn trong lòng suy nghĩ lung tung rối loạn, trên mặt lại nở một nụ cười nịnh nọt, không ngừng nhận lỗi nói:
" Tiểu thiếu gia, thật sự thực xin lỗi, tôi về trễ, ngài chờ thật lâu sao?”.
- Chương 1: Chết Đi Sống Lại
- Chương 2: Mẹ Cùng Chị Gái Đáng Yêu
- Chương 3: Không Thể Thấy Ánh Dương
- Chương 4: Chỉ Là Ác Mộng
- Chương 5: Không Cần Tỉnh Lại
- Chương 6: Đầu Thai Là Việc Cần Kĩ Thuật
- Chương 7: Nhất Định Là Thiếu Gia Giả
- Chương 8: Không Thể Cưỡng Cầu
- Chương 9: Mẹ Ơi Con Yêu Mẹ
- Chương 10: Con Trai Hiểu Chuyện
- Chương 11: Em Trai Ở Nhà
- Chương 12: Con Trai Đáng Yêu
- Chương 13: Người Nhà Tốt Như Vậy
- Chương 14: Tiểu Thiếu Gia Đổi Tính
- Chương 15: Em Trai Rất Lạ
- Chương 16: Xin Mượn Chút Tiền
- Chương 17: Nuôi Con Trai Thật Không Dễ Dàng
- Chương 18: Không Làm Trở Ngại Của Anh
- Chương 19: Gặp Mặt Thật Sự Ổn Sao
- Chương 20: Chạy Trối Chết
- Chương 21: Cảnh Còn Người Mất
- Chương 22: Trốn Tránh Lần Cuối
- Chương 23: Cọ Ly Uống Rượu
- Chương 24: Sai Ở Đâu
- Chương 25: Tôi Chỉ Yêu Em Ấy
- Chương 26: Đánh Cược Một Khả Năng
- Chương 27: Hai Người Muốn Kết Hôn
- Chương 28: Gặp Mặt Ở Tiệc Mừng Thọ
- Chương 29: Mối Thù Kiếp Trước
- Chương 30: Chuyện Cũ Năm Xưa
- Chương 31: Tôi Chưa Làm Cái Gì Hết!
- Chương 32: Đừng Làm Dơ Tay
- Chương 33: Phùng Quần Hắc Hóa
- Chương 34: Nghiêm Lão Gia Tử
- Chương 35: Không Liên Quan Đến Phùng Gia
- Chương 36: Đau Lòng
- Chương 37: Ở Trong Lòng Ngực Của Anh
- Chương 38: Buông Em Ra
- Chương 39: Em Chết Rồi
- Chương 40: Anh Là Quay Về Cứu Em Sao
- Chương 41: Rượu Buồn Không Thể Uống
- Chương 42: Giấc Mơ Này Cũng Thật Đẹp A!
- Chương 43: Sét Đánh Đỉnh Đầu
- Chương 44: Thủy Yêu Mê Hoặc Người
- Chương 45: Cứu Rỗi
- Chương 46: Em Ấy Thích Tôi
- Chương 47: Có Động Tĩnh Cũng Không Nghe Thấy
- Chương 48: Đây Là Cái Gì
- Chương 49: Hủy Bỏ Hôn Sự
- Chương 50: Không Thể Nói
- Chương 51: Thay Lòng Đổi Dạ
- Chương 52: Nếu Đó Không Phải Mơ
- Chương 53: Tim Và Mật Đều Nứt
- Chương 54: Đi Đến Nơi Em Nên Đi
- Chương 55: Bị Em Hù Chết
- Chương 56: Cô Ấy Yêu Em Rất Nhiều
- Chương 57: Đừng Không Để Ý Đến Em
- Chương 58: Hôn Ước Là Giả
- Chương 59: Chủ Ý Tồi
- Chương 60: Ngốc Và Lo
- Chương 61: Ám Chỉ Tâm Lý
- Chương 62: Chuyện Quan Trọng
- Chương 63: Lo Lắng Không Yên
- Chương 64: Tôi Đi Dò Đường
- Chương 65: Lửa Xém Lông Mày
- Chương 66: Sự Khác Biệt Giữa Có Tâm Và Vô Tâm
- Chương 67: Hợp Tác Vui Vẻ
- Chương 68: Đem Hắn Bắt Lấy
- Chương 69: Suy Đoán
- Chương 70: Tạm Dừng Hôn Sự
- Chương 71: Da Mặt Mỏng
- Chương 72: Phùng Quần Đáng Thương
- Chương 73: Si Ngốc
- Chương 74: Người Yêu
- Chương 75: Trả Lại Em Một Miếng
- Chương 76: Tôi Là Máy Rà Quét
- Chương 77: Đấu Một Trận Nào
- Chương 78: Nhóm Tùy Tùng Của Phùng Quần
- Chương 79: Dứt Khoát Như Vậy
- Chương 80: Cô Gái Kia
- Chương 81: Khổng Tước Xòe Đuôi
- Chương 82: Nữ Chính Thế Giới
- Chương 83: Là Ngẫu Nhiên Sao
- Chương 84: Mục Tổng Tài Xin Giúp Đỡ
- Chương 85: Tin Tưởng Em Như Vậy
- Chương 86: Tình Yêu Làm Con Người Ta Mù Quáng
- Chương 87: Tam Thiếu Mất Tích
- Chương 88: Cứu Hộ
- Chương 89: Ác Mộng
- Chương 90: Người Cực Đoan Tim Vặn Vẹo
- Chương 91: Không Có Đố Kị
- Chương 92: Lúc Này Đây Không Có Tiếc Nuối
- Chương 93: Anh Đã Đến Rồi
- Chương 94: Em Trai Có Khả Năng Thích Tĩnh Viễn
- Chương 95: Kế Sách Tạm Thời
- Chương 96: Mạnh Miệng Thắng Ngạo Kiều
- Chương 97: Chuông Báo Động!
- Chương 98: Cứu Em Ấy Dỗ Em Ấy
- Chương 99: Hai Đào Khởi
- Chương 100: Kết Cuộc Của Tiểu Thuyết
- Chương 101: Tôi Muốn Bốc Khói
- Chương 102: Em Học Hư
- Chương 103: Kì Đạo Cao Thủ
- Chương 104: Thà Rằng Em Ấy Không Ngoan
- Chương 105: Mục Tiêu Nhân Sinh Được Một Nửa
- Chương 106: Uy Phong Của Lý Thiếu
- Chương 107: Mời Mọi Người Đi Ăn Thịt Xiên Nướng
- Chương 108: Tiềm Long
- Chương 109: Đại Lưu Manh
- Chương 110: Mọi Chuyện Đều Không Đúng
- Chương 111: Danh Sách
- Chương 112: Tai Nạn Xe Cộ
- Chương 113
- Chương 114: Đây Mới Là Tình Yêu
- Chương 115: 115: Trừ Hết Tiền Lương
- Chương 116: 116: Bắt Được Đào Khởi
- Chương 117: 117: Lá Gan Không Nhỏ
- Chương 118: 118: Nếm Thử Mới Biết Được
- Chương 119: Chương 119
- Chương 120: 120: Quỷ Đội Lốt Người
- Chương 121: 121: Kết Quả Xét Xử Ngụy Toàn
- Chương 122: 122: Cho Một Lời Giải Thích
- Chương 123: 123: Mang Vào Quan Tài
- Chương 124: 124: Nó Đã Tới Tôi Không Điên
- Chương 125: 125: Đừng Cho Anh Ta Hi Vọng
- Chương 126: 126: Càng Ngày Càng Ấu Trĩ
- Chương 127: 127: Một Ngày Náo Nhiệt1
- Chương 128: 128: Một Ngày Náo Nhiệt2
- Chương 129: 129: Thân Phận Đặc Thù
- Chương 130: 130: Anh Khương Xảy Ra Chuyện
- Chương 131: 131: Tôi Phải Đi
- Chương 132: 132: Ánh Mắt Mọi Người Bây Giờ Đều Kém Vậy Sao
- Chương 133: 133: Trêu Hoa Ghẹo Nguyệt
- Chương 134: 134: Cảm Xúc Không Thể Giải Thích
- Chương 135: 135: Tiễn
- Chương 136: 136: Anh Tới Tiễn Tôi
- Chương 137: 137: Chỉ Có Cơ Hội Này
- Chương 138: 138: Xác Thật Là Đực
- Chương 139: 139: Không Khéo Cậu Ấy Là Đàn Ông
- Chương 140: 140: Công Lược Đều Là Gạt Người
- Chương 141: 141: Gạo Nấu Thành Cơm
- Chương 142: 142: Không Cần Anh Hy Sinh
- Chương 143: 143: Sống Thật Vui Vẻ
- Chương 144: 144: Tiệc Mừng Thọ
- Chương 145: 145: Trực Giác Của Người Yêu
- Chương 146: 146: Anh Ấy Bị Bệnh
- Chương 147: 147: Dọn Về Nhà Ở
- Chương 148: 148: Còn Yêu Anh Không
- Chương 149: 149: Hiểu Lầm Trầm Trọng
- Chương 150: 150: Cảnh Trong Mơ
- Chương 151: 151: Phòng Y Tế Mục Gia
- Chương 152: 152: Em Quyết Định
- Chương 153: 153: Sao Em Lại Mâu Thuẫn Vậy
- Chương 154: 154: Anh Bằng Lòng Không
- Chương 155: 155: Kết Hôn
- Chương 156: 156: Cô Ta Đã Chết
- Chương 157: 157: Không Thể Ăn Cay
- Chương 158: 158: Nam Sơn
- Chương 159: 159: Chúng Ta Đi Cứu Y
- Chương 160: 160: Anh Vội
- Chương 161: 161: Em Thông Cảm Cho Anh Đi
- Chương 162: 162: Đặc Biệt Dính Người
- Chương 163: 163: Gã Đó
- Chương 164: 164: Thì Ra Là Hắn
- Chương 165: 165: Muốn Kéo Họ Đến Trại Doanh Của Chúng Ta
- Chương 166: 166: Em Làm Cái Tay Đấm
- Chương 167: 167: Khổ Nhục Kế
- Chương 168: 168: Anh Hứa Với Em
- Chương 169: 169: Nhiệm Vụ Này Giao Cho Tôi
- Chương 170: 170: Hàng Xóm Mới
- Chương 171: 171: Tân Gia
- Chương 172: 172: Thật Trùng Hợp
- Chương 173: 173: Thiệp Mời
- Chương 174: 174: Đến Tên Của Anh Cũng Là Giả
- Chương 175: 175: Đã Xảy Ra Chuyện Gì
- Chương 176: 176: Mỹ Lệ Hiểu Lầm
- Chương 177: 177: Cút Ra Khỏi Thế Giới Của Tôi
- Chương 178: 178: Rất Khó Hiểu Sao
- Chương 179: 179: Sao Anh Lại Vô Sỉ Như Vậy
- Chương 180: 180: Cảm Giác Có Người Vướng Bận
- Chương 181: 181: Khởi Đầu Tốt
- Chương 182: 182: Vị Khách Xấu
- Chương 183: 183: Không Cần Cha
- Chương 184: 184: Không Cần Cha 2
- Chương 185: 185: Cơn Giận Của Tề Gia
- Chương 186: 186: Thái Độ Của Tề Minh Dương
- Chương 187: 187: Tôi Quyết Định Rồi
- Chương 188: 188: Em Giỏi Lắm
- Chương 189: 189: Em Trai Tôi Giao Cho Cậu
Trọng Sinh Chi Làm Bé Ngoan
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.