Edit: Lạc Yên
Từ khi được gặp lại Lục Kiêu, lần nữa trở thành bạn đời của anh, Lăng Sầm luôn cảm thấy tình cảm của bản thân cứ như không thể khống chế, cứ muốn gần gũi anh một chút, muốn ôm ôm, muốn hôn hôn, muốn cọ cọ.
Chờ khi cửa phòng khép lại, Lục Kiêu lẳng lặng ngồi trong chốc lát, bỏ qua điều khiển tự động mà dùng hai tay, gian nan mà điều khiển xe lăn đến trước gương trong phòng ngủ.
Đây là một cái gương lớn để soi toàn thân. Trước đây, mỗi ngày trước khi đi làm, anh đều dùng để chỉnh chu quân trang. Bất quá, đã lâu rồi nó trở nên vô dụng. Lục Kiêu tự giễu mà cười cười.
Lục Kiêu chậm rãi tháo xuống mặt nạ, nhìn vào gương. Trong gương vẫn là khuôn mặt xấu xí đến bất kham. Dưới ánh đèn, anh như tự ngược mà nghiêng trái, xoay phải nhìn thật kỹ tầng tầng lớp lớp sẹo đen trải rộng trên toàn khuôn mặt. Sần sùi, lồi lõm, thậm chí có những chỗ hõm sâu tạo thành những cái lỗ, làm chính Lục Kiêu nghĩ đến một thứ mà cổ nhân dùng để sưởi ấm, mệnh danh “than tổ ong”. Hoặc có thể như một ai đó sau khi nhìn hình anh trên Tinh Võng đã thốt lên rằng: “Trên mặt hắn như có hàng vạn trứng trùng màu đen chồng lên nhau.”, có người thậm chí còn thề thốt là thấy những cái trứng ấy nhúc nhích, vặn vẹo.
Từ ngày xuất viện đến nay, vẫn chưa từng cải thiện dù chỉ là một chút. Nếu không có kỳ tích, thì dù anh có ở bên một Omega xinh đẹp, trời cao cũng sẽ không ban ơn để khuôn mặt này được chữa khỏi, hoặc làm những vết sẹo này nhạt đi.
Lục Kiêu lại tự giễu mà cười, làm cho khuôn mặt trong gương càng thêm méo mó và vặn vẹo. Nếu ai đó nhìn thấy chắc chỉ trào lên hai cảm giác, một là buồn nôn, hai là sợ hãi.
Anh và Lăng Sầm chính là minh chứng cho câu “cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga”.
Anh thầm nghĩ: “Ngay cả người thân cận nhất, thương mày nhất là mẫu thân, khi nhìn thấy cũng đã khổ sở mà bật khóc. Chẳng lẽ, mày còn muốn một bạn lữ vì ghép đôi gen có thể toàn tâm toàn ý, không oán không hối mà đối diện gương mặt này hàng ngày? Hơn nữa, cậu ấy là một minh tinh, hàng ngày tiếp xúc toàn tuấn nam mỹ nữ, tương phản như vậy đừng nói là năm dài tháng rộng, một giây một phút có lẽ cậu ấy cũng đã chịu không nổi.”
Vừa thoáng nghe thấy tiếng mở cửa, Lục Kiêu tập tức mang mặt nạ lên lại.
Website TruyenLau.com
“Sao lại ngồi ở đây? Đi nào, cùng em ra ngoài đi dạo một lúc.” Âm thanh Lăng Sầm mang theo ý cười, sống động vui vẻ.
Lăng Sầm giống buổi sáng đẩy Lục Kiêu xuống lầu. “Chỉ đường cho em đi, em muốn ngắm cảnh hồ.”
Trong Lục trạch lớn lớn bé bé có tất cả là năm cái hồ, Lục Kiêu suy nghĩ một chút thời gian buổi sáng hai người kia đi dạo xác định một cái hồ lớn. “Đi thẳng đi.”
Dưới ánh dương quang ấm áp, Lăng Sầm thả chậm bước chân, thong thả đẩy anh đi.
“Nơi này thật đẹp.” Đây chính là cái hồ lúc sáng. Lăng Sầm đẩy Lục Kiêu về phía đình ngắm cảnh, đến sát tận bậc thang thông xuống hồ nước.
TruyenLau
Lăng Sầm ngồi xuống bậc thang, cởi giày đặt sang một bên, đem chân bỏ vào hồ nước, rồi quay sang nhìn Lục Kiêu: “Xuống ngồi với em một lúc, được không?”
Mùa xuân nước hồ cũng không quá lạnh, có ánh mặt trời chiếu rọi nên tầng nước nông chỉ khoảng 25oC, thật mát mẻ. Lăng Sầm thích ý mà dùng mũi chân gảy gảy nước trong hồ.
Lục Kiêu không nhịn được mà dõi mắt theo cử động của cậu. Mắt cá chân trắng nõn, độ cong duyên dáng, khớp xương thanh tú, mỗi ngón chân trắng nhỏ nhìn vô cùng đáng yêu. “Thật muốn sờ một cái”. Tựa như bị dụ hoặc u mê mà khẽ ừ một tiếng.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lăng Sầm cười cong cả lông mày, đứng dậy, dẫm chân trần lên bậc thang, để lại hai dấu nước. Lục Kiêu một bên hạ thấp xe lăn, cố sức nâng người dịch xuống bậc thềm, một bên lặng lẽ để ý xem ở sau lưng anh Lăng Sầm có bày ra biểu tình chán ghét khi thấy bộ dáng vụng về của anh hay không. Thế mà lại chỉ thấy được Lăng Sầm cười đắc ý, giống như khi đưa cho anh đóa hoa thạch thảo vào buổi sáng, tràn sức sống, động lòng người.
Cậu cong lưng giúp anh cởi giày, xắn ống quần mà hỏi: “Anh cũng ngâm chân vào nước nghen? Thoải mái lắm!” ヽ(>∀
- Chương 1: Kiếp trước
- Chương 2: Của hồi môn
- Chương 3: Chồng cậu tốt nhất quả đất
- Chương 4: Tiệc tối
- Chương 5: Đêm tân hôn
- Chương 6: Ngủ chung
- Chương 7: Hoa thạch thảo (Hoa Aster)
- Chương 8: Sinh một đứa con nhé
- Chương 9: Tâm sự mỏng cùng mẹ chồng
- Chương 10: Dỗ dỗ em nha
- Chương 11: Bên bờ hồ
- Chương 12: Canh bổ
- Chương 13: Tháo mặt nạ
- Chương 14: Chúng ta từ từ tới
- Chương 15: Lựa chọn
- Chương 16: Khám sức khỏe
- Chương 17: Không khóc
- Chương 18: Thuốc ức chế một năm
- Chương 19: Xuất môn
- Chương 20: Nhẫn cưới
- Chương 21: Thuyền nhỏ
- Chương 22: Món quà nhỏ
- Chương 23: Em chỉ thích cái này
- Chương 24: Phục hồi chức năng
- Chương 25: Trở lại công tác
- Chương 26: Quặng tinh sự tình
- Chương 27: Điều trị tâm lý
- Chương 28: Xử lý Lăng gia
- Chương 29: Di chúc của mẹ
- Chương 30: ‘Đại’ lễ vật
- Chương 31: Nghỉ phép một ngày
- Chương 32: Muốn tha thứ phải hôn một cái
- Chương 33: Em chải lông cho anh
- Chương 34: Phúc lợi của việc giữ lời hứa
- Chương 35: Hóng bát quái
- Chương 36: Thuốc điều chỉnh tin tức tố
- Chương 37: Tặng hoa
- Chương 38: Người tặng hoa
- Chương 39: Corleone kết hôn
- Chương 40: Nhị công tử Kane Garfield
- Chương 41: Mở cửa
- Chương 42: Anh dạy em đi
- Chương 43: Ta yêu em
- Chương 44: Quyết không để bất cứ nghi ngờ nào có cơ hội nảy sinh
- Chương 45: Anh ấy là chồng tôi.
- Chương 46: Phát bệnh
- Chương 47: Người đứng đầu Danas
- Chương 48: Hỗ trợ của Holland
- Chương 49: Quá khứ
- Chương 50: Mọi chuyện đều ổn
- Chương 51: Hy sinh không vô nghĩa
- Chương 52: Lấy thân báo đáp
- Chương 53: Té ngã
- Chương 54: Xoa dịu
- Chương 55: Giao lưu y học
- Chương 56: Công tước xuất hiện
- Chương 57: Đại học Reiss thỉnh giảng
- Chương 58: Tôi nghe nói cậu đã kết hôn…
- Chương 59: Hoa đào từng đóa
- Chương 60: Nhà đầu tư
- Chương 61: Cam Navel
- Chương 62: Tiêm thuốc.
- Chương 63: Đánh dấu vĩnh viễn
- Chương 64: Chăm chỉ luyện tập
- Chương 65: Chải chuốt tinh thần lực
- Chương 66: Anh có nhớ những bộ quần áo bên hồ Đại Minh không?
- Chương 67: Ngược đãi Omega
- Chương 68: Tôi là Omega của anh ấy
- Chương 69: Lời mẹ dạy
- Chương 70: Ngày tháng thần tiên.
- Chương 71: Kết cục của Morris
- Chương 72: Lên Hotsearch
- Chương 73: Lục thượng tướng bí mật kết hôn
- Chương 74: 200 vạn tinh tệ một lần
- Chương 75: Học quản lý gia nghiệp
- Chương 76: Lăng gia tìm đến cửa
- Chương 77: Nếu Lăng Sầm không nhận, thì Lục gia không có người thân như mấy người
- Chương 78: Lục ca ca, trói em lại đi
- Chương 79: Anh muốn mang thai
- Chương 80: Que thử thai
- Chương 81: Người mới
- Chương 82: Lục Kiêu ghé thăm
- Chương 83: Từ từ có con
- Chương 84: Ý nghĩa tồn tại của anh là để chơi bóng cùng con à?
- Chương 85: Nguồn gốc dòng họ Lục
- Chương 86: Vị bạc hà
- Chương 87: Dáng người trời sinh
- Chương 88: Người thật đang ở trước mặt
- Chương 89: Ta cho em một hình xăm
- Chương 90: Anh là tín ngưỡng của em
- Chương 91: Người đại diện mới
- Chương 92: Di vật của mẹ
- Chương 93: Bánh macaron hoa hồng
- Chương 94: Tụ hội hào môn
- Chương 95: Lo lắng cho bé con
- Chương 96: Việc này chung quy phải có người đi làm
- Chương 97: Cắt một nửa
- Chương 98: Bắt đầu tuyên truyền
- Chương 99: Say rượu
- Chương 100: Đại mạo hiểm
- Chương 101: Lục Kiêu là chồng của tôi, tôi không cho phép bất cứ ai nhạo báng anh ấy
- Chương 102: Ngất xỉu
- Chương 103: Hoa hồng đỏ, hoa hồng trắng
- Chương 104: Bạn đời lý tưởng
- Chương 105: Nhất định phải like một cái
- Chương 106: Xin lỗi thượng tướng
- Chương 107: Hai lời mời
- Chương 108: Tiêu chuẩn kép
- Chương 109: Không phải là một phế nhân.
- Chương 110: Người may mắn
- Chương 111: Xin chữ ký
- Chương 112: Đại bàng bảo vệ gà con
- Chương 113: Lễ phục
- Chương 114: Siêu âm thai
- Chương 115: Quân vương của em.
- Chương 116: Công chiếu
- Chương 117: Lục phu nhân, Lục tiên sinh
- Chương 118: Tham ban
- Chương 119: Phát thêm chút cẩu lương và bánh GATO
- Chương 120: Chân tướng khó chấp nhận
- Chương 121: Băng đô tai mèo đáng yêu
- Chương 122: Hay là mua ly trà sữa thử xem
- Chương 123: Ngày mai anh có thể nghỉ phép không?
- Chương 124: Người nhà của mẹ
- Chương 125: Chuyện cũ
- Chương 126: Tài sản thừa kế
- Chương 127: Hai màu đen trắng
- Chương 128: Gặp lại Kane
- Chương 129: Chấp niệm của Lăng Sầm
- Chương 130: Kiến thức chuyên nghiệp
- Chương 131: Điều lệnh lên tiền tuyến
- Chương 132: Chia ly
- Chương 133: Phúc lợi ở tiền tuyến
- Chương 134: Trở về
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
- Chương 200
- Chương 201
- Chương 202
- Chương 203
- Chương 204
- Chương 205
- Chương 206
- Chương 207
- Chương 208
- Chương 209
- Chương 210
- Chương 211
- Chương 212
- Chương 213
- Chương 214
- Chương 215
- Chương 216
Trọng Sinh Chi Tái Giá Mạt Lộ Thượng Tướng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.