Edit: Hạ Vy
_____
Chương 14: Ngươi đi theo ta tới phòng này.
Đời trước Mộ Chi Minh liền phát giác một sự kiện: Cố Hách Viêm đối đãi với y, so với đối đãi người khác chỉ lãnh đạm hơn chứ không kém. Cố Hách Viêm thường xuyên một khắc trước còn ở cùng người khác đối thoại bình thường, một khắc sau khi y xuất hiện, hắn lập tức sẽ im miệng không nói. Hay khi y cùng hắn nói chuyện với nhau khi, hắn luôn đáp lại đơn giản, tích chữ như vàng.
Nghĩ đến kiếp trước, Cố Hách Viêm nói với y một câu dài nhất, chính là đuổi y đi.
Khi đó, Mộ Chi Minh nhậm chức Lễ Bộ thị lang, đi đến biên cương Tây Bắc cùng dân bản xứ học tập chữ Man Di, vì ngày sau chuẩn bị đi nghị quốc. Lúc đó, đóng quân biên cương là đại tướng quân Cố Hách Viêm, Mộ Chi Minh vì để thuận lợi cho việc đi lại, nên đã ở trong doanh trướng đại quân.
Ngay từ đầu hai người còn tường an không có việc gì, rốt cuộc là vì không thế nào gặp mặt. Ai ngờ một tháng sau, khí lạnh mùa đông buông xuống khắp nơi, Cố Hách Viêm đột nhiên làm khó dễ, lời nói lạnh nhạt đuổi y đi.
Mộ Chi Minh người này, xưa nay lấy ân báo ân, lấy oán báo oán.
Y thấy Cố Hách Viêm chán ghét mình, cũng lười cùng hắn nhiều lời, vì vậy ngày hôm sau lập tức hồi kinh, một câu cũng không lưu lại.
Mà nay, Mộ Chi Minh bừng tỉnh hiểu được, vì cái gì mà đời trước, Cố Hách Viêm đối đãi với y như vậy.
Chính là vì Cố Hách Viêm từng cứu mạng y, y lại chưa từng đề cập đến việc này, càng đừng nói báo đáp.
Kiếp trước Cố Hách Viêm nhất định cảm thấy Mộ Chi Minh chính là con cháu thế gian, cái tính tình mỏng lạnh, ăn chơi trác táng, vì thế tâm nảy sinh sự chán ghét cũng bình thường.
Nhưng đời này, y đã tới cửa bái tạ, làm sao Cố Hách Viêm đối với mình vẫn lãnh đạm như vậy. Chẳng lẽ y như vậy không làm Cố Hách Viêm thích sao?
Mộ Chi Minh đang ở trong lòng buồn khổ mà thở ngắn than dài, Cố Hách Viêm bỗng nhiên lại mở miệng: "Điểm tâm…"
"A?" Mộ Chi Minh thấy hắn chủ động nói chuyện, vội ngẩng đầu, nghiêm túc nghe.
"Điểm tâm, không thích sao?" Cố Hách Viêm hỏi, "Ngươi một miếng cũng không ăn."
Mộ Chi Minh sửng sốt một lúc lâu, sau đó mới phản ứng lại lời Cố Hách Viêm nhắc đến chính là lúc vừa rồi ở chính sảnh, trà xanh cùng điểm tâm trên bàn y chưa ăn miếng nào: "Bàn bánh phục linh cùng bánh hoa quế sao? Không dối gạt Cố huynh nói, ta từ nhỏ thích nhất điểm tâm của Tễ Nguyệt Trai, chỉ là làm khách phải biết ứng lễ, tuy điểm tâm là vật để đãi khách, nhưng tình huống vừa rồi, Cố tướng quân cùng gia phụ nói chuyện với tiểu bối, thật sự không thích hợp để ăn."
Cố Hách Viêm hiểu rõ: "Ừm…"
Mộ Chi Minh ngượng ngùng. TruyenLau.com
Cố Hách Viêm nói: "Ngươi đi theo ta." Dứt lời lập tức xoay người đi nhanh về hướng đông sương phòng.
"A? Cố huynh? Cố… Cố huynh?" Mộ Chi Minh vội vàng đuổi theo hắn.
Xuyên qua một mảnh ngô đồng ấm áp lay động, Cố Hách Viêm ở trước một gian phòng ốc dừng lại bước chân, hắn ngay cả một tia do dự cũng không có, lập tức đẩy ra cửa phòng đi vào. Mộ Chi Minh đi bên cạnh hắn, hoang mang khó hiểu: "Cố huynh, đây là nơi nào?"
"Sương phòng của ta." Cố Hách Viêm đáp. TruyenLau
"A? Ngươi… Vì cái gì… Thật, làm phiền." Mộ Chi Minh đã từ bỏ dùng đầu óc tự hỏi, đi theo Cố Hách Viêm hướng trong đi.
Phủ tướng quân này, không chỉ đình viện đơn giản, ngay cả bài trí nội thất còn đơn giản hơn, chỉ có một án đài điêu khắc hoa văn cổ xưa trước cửa sổ, bên trái án đài trưng bày cung ngọc kỳ lân được Hoàng Thượng ban tặng vài ngày trước, bên phải là một cái nỏ hình dạng bằng một cánh tay lớn nhỏ, phía trước án đài là màn lụa xanh che giường, ngăn cánh với gian ngoài, lấp ló bên trong trước giường có bàn hoa cúc lê.
Mà trên bàn tròn lại đặt một hộp đồ ăn điêu khắc tinh xảo, tất cả đều là điểm tâm của Tễ Nguyệt Trai. Nguồn copy từ TruyenLau.com
- Chương 1: Trên cầu Nại Hà chờ người
- Chương 2: "Ngươi nguyện ý cùng ta đi không?"
- Chương 3: Mất mà tìm lại được, cuộc đời này còn gì bằng
- Chương 4: Đầu óc ngươi mới có vấn đề
- Chương 5: Năm đó ta mắt mù
- Chương 6: Nguyên nhân nghiệt tình tựa kịch độc
- Chương 7: Ngươi con mẹ nó là vương bát đản
- Chương 8: Ngươi có tin kiếp trước kiếp này
- Chương 9: Có duyên sẽ không có vật cản trước mắt
- Chương 10: Phượng hoàng con thanh định càn khôn
- Chương 11: Tâm thiện ý là phúc lợi
- Chương 12: Ngươi cùng ai đều xứng đôi
- Chương 13: Thật sự không thích mình
- Chương 14: Ngươi đi theo ta tới phòng này
- Chương 15: Nhét vào tủ gỗ giấu đi
- Chương 16: Hài tử lớn khó lừa gạt
- Chương 17: Bộ dạng có vài phần tương tự
- Chương 18: Lời ẩn sâu thực đau
- Chương 19: Ngươi như thế muốn ta chạm vào ngươi
- Chương 20: Nếu vậy thì chạm vào
- Chương 21: Ngươi cùng ta ra cửa
- Chương 22: May mà nhân gian không hiu quạnh
- Chương 23: Thanh tâm quả dục đoạn tử chân
- Chương 24: Đừng quá vất vả, nghỉ ngơi cho tốt
- Chương 25: Đời người có nơi nào không gặp lại
- Chương 26: Dùng tâm cảm nhận
- Chương 27: Y uống say sẽ nổi điên
- Chương 28: Tâm sự của Tướng quân ai biết được
- Chương 29: Nói ra hết lời đời này
- Chương 30: Mộ Chi Minh, ngươi điên rồi
- Chương 31: Hắn ức hiếp ngươi thì phải làm sao
- Chương 32: Cố Hách Viêm, ngươi không biết cố gắng
- Chương 33: Ngươi có cảm thấy nóng không?
- Chương 34: Uống say làm loạn
- Chương 35: Kiếp trước đến kiếp này đều không có được
- Chương 36: Phiền ngươi chăm sóc ta
- Chương 37: Con đê ngàn dặm sụp đổ chỉ vì một ổ kiến
- Chương 38: Ngươi đừng sợ, sẽ không có việc gì
- Chương 39: Lò sưởi tay nóng hổi
- Chương 40: Hôm nay mặt trời mọc sau bão tuyết
- Chương 41: Tâm sự nặng nề chốn hồng trần
- Chương 42: Bụng này không có động tĩnh
- Chương 43: Cũng không tránh khỏi cảnh hoa tàn
- Chương 44: Kính nhau một ly, nguyện quân bằng trình
- Chương 45: Khẩn cầu hồi kinh dưỡng thương
- Chương 46: Ngàn vạn lần không nghĩ đến là y
- Chương 47: Biết thế nào là tịnh dưỡng không?
- Chương 48: Chẳng lẽ ngươi có người trong lòng
- Chương 49: Ngươi sao lại thân mật gọi danh của hắn
- Chương 50: Cái miệng nhỏ này thật lợi hại
- Chương 51: Ngươi thích y
- Chương 52: Muốn gặp ngươi
- Chương 53: Tướng quân, ngươi cởϊ áσ đi
- Chương 54: Thật sự cởi
- Chương 55: Thiếu gia nhà ngươi thích ai
- Chương 56: Bảy tháng bảy hai tình ví phỏng mãi lâu dài
- Chương 57: Muốn mắng bèn mắng Bùi Hàn Đường
- Chương 58: Ngày hôm qua ta ở cùng ai
- Chương 59: Thể tử của bằng hữu không thể khinh
- Chương 60: Ngươi từng tới thanh lâu sao?
- Chương 61: Ai có thể so sánh với phong nguyệt này
- Chương 62: Thời điểm này rồi còn nói dối
- Chương 63: Cả người vết thương chằng chịt nhưng lại không đau
- Chương 64: Ngươi thấy sắc quên bạn
- Chương 65: Thích thì đi biểu đạt tâm ý đi
- Chương 66: Chuyện này liên quan gì đến ta
- Chương 67: Nơi đâu có lảnh lảnh càn khôn
- Chương 68: Cho ngươi túi nước thì uống đi
- Chương 69: Phu phu đồng lòng tát biển đông cũng cạn
- Chương 70: Vấn đề mặt mũi
- Chương 71: Đã đến tuổi thành thân
- Chương 72: Ta mới là Đông Cung Thái Tử
- Chương 73: Hình như y muốn thành thân
- Chương 74: Hôn phối loan phượng hòa minh
- Chương 75: Nhân lúc hắn say mau đi nhanh
- Chương 76: Xin mọi người bớt giận
- Chương 77: Hãy tin tưởng sự cố gắng của Ly Chu sẽ thành công
- Chương 78: Ta còn có thể làm gì bây giờ
- Chương 79: Ta đồng ý cuộc hôn sự này
- Chương 80: Y rốt cuộc cũng dần phát hiện
- Chương 81: Hắn đối với người đó tình thâm như biển
- Chương 82: Sắc mặt sầm xuống là vì thẹn thùng
- Chương 83: Hễ là ngươi có thể nói chuyện
- Chương 84: Ngươi đến rồi hắn rất vui
- Chương 85: Dốc hết toàn lực để hiểu hắn
- Chương 86: Hắn chính là thẹn thùng
- Chương 87: Không phải thủ đoạn cao minh
- Chương 88: Hiểu được tình sâu vô cùng này
- Chương 89: Đậu đỏ lả lướt rơi trong lồng ngực
- Chương 90: Có ngươi ở đây đương nhiên yên tâm
- Chương 91: Hết lòng tin tưởng đối phương
- Chương 92: Con người ta thích mời rượu
- Chương 93: Lịch sử kinh người lặp lại
- Chương 94: Một cây gân* không thể thay đổi
- Chương 95: Thật kinh thế hãi tục
- Chương 96: Thuốc của ngươi là thuốc gì
- Chương 97: Có nhớ người xưa ở Kinh thành
- Chương 98: Tức phụ gặp nguy cấp tốc trở về
- Chương 99: Van nàng hãy thích ta
- Chương 100: Tổng cộng hôn đến tám mươi cái
- Chương 101: Ngươi cầu xin người khác như vậy sao
- Chương 102: Thâm tình thế gian thật mệt mỏi
- Chương 103: Lệnh ông lập tức gϊếŧ y
- Chương 104: Ta thật sự rất thích ngươi
- Chương 105: Ngươi nếm thử vị ngọt trong miệng ta
- Chương 106: Ngươi có ký ức của kiếp trước không
- Chương 107: Nếu biết sẽ hộc ba thăng máu
- Chương 108: Tìm một ngày lành tháng tốt
- Chương 109: Ngày đại hôn cười một cái đi
- Chương 110: Mau lên thời gian không đợi ai
- Chương 111: Dắt chọc vu vân tùy hiệp vũ*
- Chương 112: Ta còn cảm thấy rất ngọt
- Chương 113: Chuyện cũ quen nhau từ nhỏ như giấc mộng
- Chương 114: Hôn sự nối tiếp nhau
- Chương 115: Không đồng ý nhẹ nhàng
- Chương 116: Vì sao không giúp ta bôi thuốc
- Chương 117: Suy nghĩ này quá mức tùy tiện
- Chương 118: Thuốc do đích thân Tướng quân đút
- Chương 120: Giường của khách điếm này rất hẹp
- Chương 121: Thần hồn điên đảo không biết mệt
- Chương 122: Từ xưa đến nay không ai giải thích được chữ tình
- Chương 123: Làm nũng là cách tốt nhất
- Chương 124: Nhìn một cái đã chủ động hiến thân
- Chương 125: Tác dụng của hộp thuốc mỡ
- Chương 126: Nhưng hắn không biết ta trọng sinh
- Chương 127: Phải gọi ngươi là yêu ai yêu cả đường đi
- Chương 128: Vậy ta phòng không gối chiếc
- Chương 129: Chính bản đều ở sách đam võng*
- Chương 130: Cho tác giả ăn cơm đi
- Chương 131: Cố Tướng quân muốn ôm
- Chương 132: Đêm giao thừa gặp nhau ở lao tù
- Chương 133: Tình cảm không ngược chính là ngọt
- Chương 134: Có rất nhiều người thân bắt do kỷ
- Chương 135: Ta sẵn sàng làm bất cứ điều gì
- Chương 136: Không ai giành được ba phần
- Chương 137: Rõ ràng y rất mạnh mẽ
- Chương 138: Không ngọt các người lại đánh đầu tôi
- Chương 139: Một ngày Tết ngọt ngào
- Chương 140: Đã vào thì không thể ra
- Chương 141: Đi rồi sẽ về ngay lập tức
- Chương 142: Tướng quân chinh lăng khởi lai*
- Chương 143: Ta không có, rất xin lỗi ngươi
- Chương 144: Ngược là không có khả năng
- Chương 145: Tôi thật sự cảm thấy rất ngọt*
- Chương 146: Có phải Hầu gia điên rồi không
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170: Phiên ngoại 1
- Chương 171: Phiên ngoại 2
- Chương 172: Phiên ngoại 3
Trọng Sinh Tướng Quân Luôn Xem Mình Là Thế Thân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Trọng Sinh Tướng Quân Luôn Xem Mình Là Thế Thân
Tác giả :
Y Y Dĩ Dực