Tư Lăng một bên nướng thịt, một bên len lén liếc nhìn cái con tiểu yêu thú lớn bằng con mèo mun kia, trong lòng có chút rối rắm với cái thân thể
bé nhỏ đó. Rốt cuộc làm cách gì mà có thể chứa được đống thức ăn còn to
gấp đôi thân thể nó vậy? Yêu thú này đã ăn nửa con Bạo nha trư nướng, mà một con Bạo nha trư con có thể tích bằng một con heo nhà ở Thế tục
giới, vậy nên nửa con có bao nhiêu lớn chứ. Ngay cả hắn với thân thể của một đại nam nhân, cũng không chứa được nhiều thức ăn như vậy đâu.
Tuy rằng hoài nghi, nhưng do con yêu thú kia hai mắt lom lom canh giữ trước đống thịt nướng, Tư Lăng không muốn đắc tội nó, chỉ có thể cam chịu số
phận tiếp tục nướng thịt. Nướng đến cuối cùng, Tư Lăng cũng chết lặng.
Mà thịt vốn đủ cho hắn ăn ba bữa, thậm chí còn thừa một con Bạo nha trư, cuối cùng đều vào trong bụng con yêu thú kia. Bị lưu lạc thành đầu bếp - Tư Lăng - chỉ ăn được hai miếng thịt nướng, xem ra thật là khổ sở không thôi.
Mãi đến khi con yêu thú kia không nhìn chằm chằm thịt nướng nữa mà bắt đầu dùng móng vuốt gãi mặt, Tư Lăng liền quyết định
không nướng nữa, cầm cái chén đi múc canh xương ăn. Canh thực ngon, có
mùi hương thơm ngát của Hương Hương thảo, xương cốt cũng đã được hầm
thật mềm, vô cùng mỹ vị. Tư Lăng ăn thật ngon lành, hết một chén rồi lại lấy thêm một chén nữa.
Vốn lười biếng nằm nhoài trên cỏ để
tiêu thực, con yêu thú kia nhìn thấy bộ dáng của Tư Lăng, lại nhảy lại
đây, đứng trên bả vai hắn rướn cổ nhìn cái chén trên tay Tư Lăng.
Tư Lăng theo thói quen cứng đờ người, bưng chén ra cách xa mũi con yêu
thú-- hắn cũng không có hứng thú ăn cùng chén với một con yêu thú, hơn
nữa con yêu thú này còn từng muốn lấy mạng của hắn. Hiện tại hắn dung
túng nó bất quá là bởi vì mình đánh không lại mà thôi, nếu có năng lực,
sớm đã đạp bay nó.
“Ta lấy cho ngươi một chén.” Tư Lăng nói
xong, lấy tới một cái chậu lớn, cả canh xương và cà rốt đều đổ vào chậu, đặt trên bàn đá.
Yêu thú quả nhiên không thèm nhìn chằm
chằm vào chén của Tư Lăng nữa, từ bả vai Tư Lăng nhảy đến trên bàn đá, Website TruyenLau.com
sau đó vểnh mông bắt đầu tiến công tới trong chậu. Cái đuôi dài phía sau lắc qua lắc lại, có thể suy đoán ra tâm tình nó lúc này hết sức vui vẻ.
Nhìn một màn này, Tư Lăng không biết tính sao, có chút khó chịu, dùng ngón tay xoa bóp trán, bưng chén tiếp tục uống canh.
Màn đêm buông xuống, Tư Lăng cùng con yêu thú kia lần nữa trở về sơn động.
Buổi tối trong sơn động rất tối, Tư Lăng lấy một viên dạ minh châu khảm trên sơn động, phát ra ánh sáng yếu ớt. Đây là dạ minh châu ở thế tục giới, ở Tu Tiên giới cũng không đáng tiền, chỉ có Tư Lăng - tên quỷ keo kiệt đã trở thành Fans cuồng linh thạch này mới có thể ngay cả dạ minh châu ở Nguồn copy từ TruyenLau.com
thế tục giới cũng không buông tha.
Tư Lăng tiếp tục ngồi thiền tu luyện.
Chờ hắn tiến vào trạng thái nhập định thì con yêu thú kia cũng nhảy đến g*** h** ch*n hắn mà cuộn tròn thân thể ngủ.
Suy tính vài ngày, Tư Lăng cuối cùng vẫn quyết định tu luyện hồn lực trước mặt con yêu thú này, chỉ cần con yêu thú này vẫn đi theo hắn, hắn tất
nhiên không thể vì tránh bại lộ bản thân mà một đời không tu luyện hồn
lực được. Hơn nữa, lúc trước khi yêu thú này thôn phệ linh hồn của hắn, Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tư Lăng cảm thấy nó hẳn đã biết bản thân mình tu luyện có chút đặc biệt, cho nên mới phải cắn nuốt linh hồn mình.
Bất quá Tư Lăng
không có phát hiện là, lúc hắn tu luyện hồn lực thì thân thể lưu chuyển
luồng ánh sáng trắng nhàn nhạt. Đây là màu sắc của hồn lực thiện quỷ.
Ngay khi hồn lực vận hành là lúc thân thể con yêu thú nằm ngủ giữa hai
chân hắn cũng đang hấp thu hồn lực của hắn, sau đó lại đút trở về cho
hắn, hình thành một vòng tuần hoàn.
Lại một đêm trôi qua.
Sau khi thương thế của Tư Lăng tốt hơn, hắn bắt đầu kiểm kê vật phẩm trên
người mình, phát hiện những tấm linh phù và hồn phù cấp 3,4 đã sớm dùng
hết lúc chiến đấu với con Hỏa Viêm báo kia, còn sót lại chỉ là một ít
linh phù cấp thấp, tác dụng không lớn. Mà làm hắn đau lòng nhất là, cái
Long Phượng bội dùng 4000 khối linh thạch để mua kia đã hoàn toàn hỏng.
Đối với kẻ nghèo đến mức ngay cả linh thạch cũng không có như Tư Lăng mà nói, quả thực là làm cho hắn đau lòng khôn siết.
Tư Lăng
thở dài, thu hồi cái Long Phượng bội đã thành phế thải kia, sau đó lấy
công cụ chế phù ra bắt đầu chế tác linh phù và hồn phù tứ phẩm. Tuy rằng lần này bị người ta lừa một phen, còn bị thương, nhưng Tư Lăng vẫn
không muốn cứ như vậy mà quay về Minh Hà thành. Hắn quyết định lưu tại
trong dãy núi Thập Vạn tiếp tục rèn luyện bản thân. Mà trước tiên hắn
cần làm là, phải chuẩn bị linh phù và hồn phù nhiều một chút nhằm đảm
mệnh mới được. Bài học lần này làm cho hắn hiểu được, ở lúc mấu chốt thì linh phù và hồn phù là không chê nhiều.
Như thế qua một tháng, Tư Lăng thu dọn đồ đạc rời khỏi sơn động.
Trong một tháng này, Tư Lăng bận bịu tu luyện cùng chế phù, rất ít đi ra
ngoài, nhưng con yêu thú kia lại trái ngược với hắn. Ngoại trừ thời điểm hắn tu luyện thì nó còn có thể an tĩnh cuộn tròn tại g*** h** ch*n hắn, những thời gian khác thì cực kỳ ầm ĩ. Nó ở trong sơn cốc đuổi gà đánh
chó, khi dễ những yêu thú cấp thấp chưa mở linh trí kia; Hơn nữa mỗi
ngày đều tha một con tiểu yêu thú con trở về bắt hắn nướng thịt và hầm
canh cho nó ăn, hoàn toàn không có khí thế uy phong của Đại yêu thú lúc ở Tư gia cấm địa trước kia. Có đôi khi nhìn thấy bộ dáng tham ăn của nó,
Tư Lăng đều muốn hoài nghi, lúc trước thật sự là con yêu thú này đã
thiếu chút nữa cắn nuốt hắn sao?
Trải qua một tháng thích
ứng, Tư Lăng rốt cuộc có thể đối mặt với con yêu thú này mà không xúc
động theo bản năng muốn ném cái pháp quyết qua giết nó, thậm chí hơi có
chút quen thuộc với hành vi động một cái liền cuộn trong trên người hắn
của nó. Tư Lăng thậm chí suy đoán, con yêu thú này sở dĩ không chịu ngồi yên, có vẻ là do lúc trước bị nhốt ở tại cấm địa quá lâu, hiện tại một
khi được tự do, sao có thể chịu trở về những ngày bị giam cầm kia?
Cũng không biết nó là cái loại yêu thú gì nữa.
Tư Lăng tất nhiên cũng đã cẩn thận quan sát nó, hình thể tựa như con mèo
đen nhỏ yếu, nhưng khuôn mặt lại giống như con Báo, hai đôi cánh trên
lưng là đặc biệt nhất, cũng không biết có loại yêu thú nào có bộ dáng kỳ quái cỡ này. Lúc ở thành Minh Hà thì hắn cũng có đi mua một ít đồ giám
(sách hướng dẫn bằng hình ảnh) về yêu thú về xem. Trong đồ giám yêu thú
của Tu tiên giới có giới thiệu thực đầy đủ các loại yêu thú, thậm chí
ngay cả những yêu thú kỳ Hóa Thần ở đại lục trung tâm đều có giới thiệu, nhưng không có một loại yêu thú nào trên lưng có hai đôi cánh cả. Trong lòng Tư Lăng không khỏi suy ngẫm, chẳng lẽ yêu thú này là chủng loài từ thời kỳ Thượng Cổ? Nhưng ở thời kỳ Thượng Cổ, những yêu thú cường đại
kia, nếu không phải bị quy luật của Trời Đất g**t ch*t tại thời kỳ Hồng
Lưu (lũ lụt), thì chính là đã phi thăng tới Thượng Giới, đại lục Thương
Vũ căn bản không thể nào còn tồn tại loại yêu thú Thượng Cổ này.
Hơn nữa, con yêu thú này cho người ta có cảm giác chính là một tiểu yêu thú yếu ớt cấp thấp, thế nhưng lại trái với lẽ thường có thể đi khi dễ
những yêu thú cấp cao kia.
Quả thực là nghĩ không ra, Tư
Lăng cũng không nghĩ nữa, liền coi như bên người mang theo một địch nhân tiềm ẩn, về sau cẩn thận một chút thì được rồi.
Rời khỏi sơn cốc, Tư Lăng tiếp tục tiến vào sâu bên trong dãy núi Thập Vạn.
Xung quanh dãy núi Thập Vạn đa phần là yêu thú cấp thấp một hai ba, đến vùng trung tâm dãy núi, yêu thú cấp bốn năm sáu liền nhiều lên, thậm chí đôi khi còn có thể gặp được yêu thú cấp 7. Tư Lăng vẫn tiếp tục lựa chọn
một ít yêu thú mà chính mình có thể tự đối phó được để rèn luyện bản
thân, ví dụ như yêu thú lạc đàn, hoặc là chỉ có 2, 3 con tụ tập với
nhau, mà những khi gặp phải một đám tiến tới, Tư Lăng cũng không muốn bị quần ẩu, cho nên bình thường là rút lui sớm.
Mà trong những lúc đó, thời điểm Tư Lăng chiến đấu, con yêu thú màu đen kia bình
thường sẽ đứng trên hắn vai quan sát. Tư Lăng đã thương lượng với nó,
muốn nó tận lực không được ra tay, dù sao thì chỉ cần con yêu thú này ra tay, yêu thú trong dãy núi Thập Vạn này gần như chỉ có thể bị nó đè
đánh thôi. Bất quá lời nói của Tư Lăng nó luôn luôn chẳng bỏ vào tai, có đôi khi thực sự ngứa móng vuốt, nó đâu thèm quan tâm những gì Tư Lăng
dặn dò, vừa nhìn thấy một bầy yêu thú, lập tức gầm rú chui vào đi chiến
đấu, khiến cho kẻ vô tội như Tư Lăng gặp hoạ, bị vạ lây, vội vã bắt đầu
trốn chạy, mỗi lần đều cực kỳ nguy hiểm.
Như vậy nhiều lần,
tốc độ chạy trối chết cùng kỹ xảo chiến đấu của Tư Lăng cũng tăng tăng
tăng tăng cao lên. Chẳng qua trong lòng Tư Lăng lại không hề cao hứng,
ngược lại sầu lo nhiều hơn.
Con yêu thú này không quen không biết gì với hắn, thậm chí không phải quan hệ chủ sủng (chủ nhân và sủng vật), hắn căn bản không có cách gì ra lệnh cho nó, càng không thể trói
buộc nó. Trải qua mấy ngày quan sát, Tư Lăng phát hiện con yêu thú này
là kẻ đặc biệt có thể gây chuyện thị phi, thường thường lúc hắn còn chưa kịp phản ứng thì yêu thú này đã kéo một đám yêu thú cấp cao đằng đằng
sát khí vọt tới chỗ hắn.
Hiện tại ở nơi không người còn đỡ,
nếu mà nó theo mình trở lại trong đoàn người, vẫn theo cái tính tính
này, sau này không biết sẽ rước lấy bao nhiêu tai vạ cho mình nữa.
Tư Lăng cảm thấy, phải nghĩ biện pháp trói buột con yêu thú này một chút,
đỡ cho tương lai chính mình thật sự bị nó liên lụy, đến lúc đó chết như
thế nào cũng không biết.
- Chương 1
- Chương 2: Thiện quỷ
- Chương 3: Hồn lực
- Chương 4: Mary sue hắc ám
- Chương 5: Không muốn bỏ trốn
- Chương 6: Tái tạo linh căn
- Chương 7: Con yêu thú quái lạ
- Chương 8: Người nghèo thật đáng thương
- Chương 9: Tiệm linh phù (bùa chú)
- Chương 10: Tô hồng phi
- Chương 11: Liễu thành phong
- Chương 12: Dãy núi Thập Vạn
- Chương 13: Đều là đứa ham ăn
- Chương 14: Kẻ thích gây chuyện thị phi
- Chương 15: Hoa đào nở từng đoá
- Chương 16: Xây đựng hang ổ
- Chương 17: Sung sướng mà quan sát
- Chương 18: Yêu thú bảo vệ thức ăn
- Chương 19: Yêu thú bạo loạn
- Chương 20: Dung Hoán Thiên
- Chương 21: Bức bách
- Chương 22: Yêu liên xuất thế (1)
- Chương 23: Yêu liên xuất thế (2)
- Chương 24: Yêu Liên xuất thế (3)
- Chương 25: Yêu liên xuất thế (4)
- Chương 26: Yêu liên xuất thế (5)
- Chương 27: Yêu Liên xuất thế (6)
- Chương 28: Yêu Liên xuất thế (7)
- Chương 29: Yêu Liên xuất thế (cuối)
- Chương 30: Đại ca
- Chương 31: Ngươi muốn chiến, ta liền chiến
- Chương 32: Biến cố
- Chương 33: Yêu Liên
- Chương 34: Trọng Thiên
- Chương 35: Xuất quan
- Chương 36: Phá hoại
- Chương 37: Chấp pháp đường
- Chương 38: Lại gặp Tô Hồng Phi, Liễu Thành Phong
- Chương 39: Khách không mời
- Chương 40: Cửu Chuyển linh trận
- Chương 41: Phẩm đức cùng số mệnh
- Chương 42: Chuẩn bị
- Chương 43: Tuyên bố của Nguyệt Thiên Dạ
- Chương 44: Gặp lại Tư Hàn
- Chương 45: Huyễn Thiên bí cảnh (1) - Thực vật sư Yêu Liên
- Chương 46: Huyễn Thiên bí cảnh (2) - Chiếu Trạch Quái
- Chương 47: Huyễn Thiên bí cảnh (3) - Tranh chấp
- Chương 48: Huyễn Thiên bí cảnh (4) - Kim Cương Viên
- Chương 49: Huyễn Thiên bí cảnh (5) - Ma tu
- Chương 50: Huyễn Thiên bí cảnh (6) - Chiến đấu
- Chương 51: Huyễn Thiên bí cảnh (7) - Song Tử Hồ
- Chương 52: Huyễn Thiên bí cảnh (8) - Mực Quỷ
- Chương 53: Huyễn Thiên bí cảnh (9) - Tế đàn
- Chương 54: Huyễn Thiên bí cảnh (10) - Hành lang uốn khúc vô tận
- Chương 55: Huyễn Thiên bí cảnh (11) - Đế Vương Điện
- Chương 56: Huyễn Thiên bí cảnh (12) - Quyền trượng Thiên Dạ Tinh Thần
- Chương 57: Huyễn Thiên bí cảnh (13) - "Đệ nghe đại ca"
- Chương 58: Huyễn Thiên bí cảnh (14) - Thiên Chướng Địa Cung
- Chương 59: Huyễn Thiên bí cảnh (15) - Ám Hồn Thú
- Chương 60: Huyễn Thiên bí cảnh (16) - Trù Tuyến Trùng, Ma Huỳnh
- Chương 61: Địa Hỏa
- Chương 62: Huyết Phách Châu
- Chương 63: Thần Long
- Chương 64: Độc nhân
- Chương 65: Ma thú
- Chương 66: Xung đột
- Chương 67: Mất tích
- Chương 68: Linh bài bản mệnh
- Chương 69: Không gian của Tiểu Yêu Liên
- Chương 70: Bí mật của Tô Hồng Phi
- Chương 71: Vân đại sư
- Chương 72: Học tập luyện khí
- Chương 73: Hoàn thành Phi Thiên Thuyền
- Chương 74: Hồng Khô Lâu
- Chương 75: Sát Hải
- Chương 76: Trọng Thiên tỉnh
- Chương 77: Tỉnh ngộ
- Chương 78: Luyện Thi Tràng
- Chương 79: Thăng cấp
- Chương 80: Trái tim Sát Ma
- Chương 81: Âm mưu
- Chương 82: Ghen tị
- Chương 83: Huyết khế
- Chương 84: Sự cố chấp của kẻ ham ăn
- Chương 85: Tu sĩ Hóa Thần
- Chương 86: Bắt đầu
- Chương 87: Không gian vòng xoáy
- Chương 88: Đại ca trở về
- Chương 89: Tình huynh đệ
- Chương 90: Đảo Quy[1] Hải
- Chương 91: Ủ rượu
- Chương 92: Bị coi trọng
- Chương 93: Mặt nạ Thiên Diện
- Chương 94: Thủy Sâm Đảo
- Chương 95: Huyền Linh Minh Hỏa
- Chương 96: Thiên Diệp Tử La Thảo
- Chương 97: Rời đảo
- Chương 98: Kết Đan
- Chương 99: Đánh lén
- Chương 100: Bị thương
- Chương 101: Băng Liên
- Chương 102: Sư huynh muội
- Chương 103: Đa Bảo Các
- Chương 104: Linh chủng
- Chương 105: Hung hăng
- Chương 106: Tiên khí
- Chương 107: Kéo cừu hận
- Chương 108: Khôi điểu (con chim màu xám tro)
- Chương 109: Bốn loại huyết thống
- Chương 110: Mây trôi bốn phía
- Chương 111: Tiến vào tháp
- Chương 112: Ma Thiên Kinh Vũ Cầm
- Chương 113: Quần ẩu
- Chương 114: Cửu vĩ huyết hồ
- Chương 115: Đấu hồ
- Chương 116: Lưỡng cực
- Chương 117: Khúc Vô Tửu
- Chương 118: Ốc đảo
- Chương 119: Giằng co
- Chương 120: Tan vỡ
- Chương 121: Trận hỗn chiến
- Chương 122: Chữa thương
- Chương 123: Tâm Thạch (tim của đá)
- Chương 124: Cái tiết tấu gì đây?!
- Chương 125: Hảm hại người khác rất sung sướng
- Chương 126: Dị biến
- Chương 127
- Chương 128: Xù lông
- Chương 129: Bộ mặt thật của kẻ gây rối
- Chương 130: Đã trở về
- Chương 131
- Chương 132: Quá sụp đổ
- Chương 133: Hỗn độn châu
- Chương 134: Từ bỏ
- Chương 135: Đại ca quá oai phong khí phách
- Chương 136: Kiểm kê phần thưởng
- Chương 137: Một đường trở về toàn đánh nhau
- Chương 138
- Chương 139: Kiểu nổi danh
- Chương 140: =口=!
- Chương 141: Không có văn hóa là khủng khiếp
- Chương 142: Nữ lưu manh
- Chương 143: Xuất phát
- Chương 144: An tức hoa
- Chương 145: Oan gia ngõ hẹp
- Chương 146: Không gian quyển trục
- Chương 147: Quỷ giới
- Chương 148: Nảy sinh cái hạn cuối mới
- Chương 149: Quỷ cương thi
- Chương 150: Ong mỹ nhân khô lâu
- Chương 151: Đánh hội đồng và đốt hội đồng
- Chương 152: Quá huyên náo ồn ào
- Chương 153: Mệt mỏi không yêu thương gì được nữa!
- Chương 154: Sau khi cánh cửa mở ra
- Chương 155: Quỷ Anh Đào
- Chương 156: Đều là đám hung tàn
- Chương 157: Nhân giới thông đạo
- Chương 158: Tư Hàn (P.1)
- Chương 159: Tư Hàn (2)
- Chương 160: Lợi thế tín nhiệm
- Chương 161: Tư hàn xuất thủ
- Chương 162: Đóng băng Nguyệt Thiên Dạ
- Chương 163: Lỗ mũi nhìn người
- Chương 164: Phát rồ à
- Chương 165: Xxx đại gia ngươi
- Chương 166: Đều là đám ngốc
- Chương 167
- Chương 168: Giang hồ đều là truyền thuyết của ca
- Chương 169: Fan đần độn
- Chương 170: Huynh đệ gặp lại
- Chương 171: Biến số
- Chương 172: Sự thật
- Chương 173: Quá hung hăng nha
- Chương 174: Phụ thân của Tư Lăng
- Chương 175: Quá đả kích người ta
- Chương 176
- Chương 177: Cuộc rèn luyện tàn bạo
- Chương 178: Quái ngư đáy biển
- Chương 179: Huynh đệ tương tàn
- Chương 180: Đại triển thần uy
- Chương 181: Kiếm hồn
- Chương 182: Chuyện đau "trứng"
- Chương 183: Cướp thánh thú
- Chương 184: Lừa gạt nha
- Chương 185: Sự vĩ đại của kẻ ham ăn
- Chương 186: Mối hận đoạn tử tuyệt tôn
- Chương 187: Giấu riêng Thánh thú
- Chương 188: Đánh đi! Đánh đi!
- Chương 189: Quá vô sỉ
- Chương 190: Quá choáng váng
- Chương 191
- Chương 192: "Lấy hạ chế thượng"
- Chương 193: Một cục trắng trắng
- Chương 194: Cái thứ Thánh thú gì đó
- Chương 195: Đạo lữ
- Chương 196: Chết cho ngươi xem
- Chương 197: Đột nhiên cầu hôn
- Chương 198: Ham ăn và ngu ngốc
- Chương 199: Đảo Ẩn Thế
- Chương 200: Tu luyện, ngủ, hành người
- Chương 201: Kẻ ngốc nhiều tiền
- Chương 202: Kinh hỉ tuyệt đối
- Chương 203: Trùng kích Nguyên Anh
- Chương 204: Mất mặt, ôi, mất mặt!
- Chương 205: Chiến đấu
- Chương 206: Lộ át chủ bài
- Chương 207: Bị chơi xỏ
- Chương 208: Khế ước Thánh Thú
- Chương 209: Tới một tên ngốc
- Chương 210: Gây náo động
- Chương 211: Lại kéo cừu hận
- Chương 212: Không thể dung hợp
- Chương 213: Cho ngươi bình an
- Chương 214: Tư Hàn tấn cấp Hóa Thần
- Chương 215: Người quen mà nữa đời chưa từng quen biết
- Chương 216: Huyết thống bị bại lộ
- Chương 217: Lại vờ ngớ ngẩn
- Chương 218: Ăn no
- Chương 219: Bước vào yêu giới
- Chương 220: Đánh chết hắn nha
- Chương 221: Nhổ lông là được rồi
- Chương 222: Kẻ thù trở thành ân nhân
- Chương 223: Đánh chết nó
- Chương 224: Chói mù mắt
- Chương 225: Hai con yêu ra oai
- Chương 226: Giở trò thâm độc
- Chương 227: Thủy Mãng biến hóa
- Chương 228: Tin tức về người cha tệ hại
- Chương 229: Thu hoạch Tiên khí, Tiên đan
- Chương 230: Tiêu Trạc chết
- Chương 231: Bạch hổ tỉnh lại
- Chương 232: Tư Hàn mất tích
- Chương 233: Tư Hàn ở đâu
- Chương 234: Tiểu Bạch phát uy
- Chương 235: Phát uy nha
- Chương 236: Thiên Thủy Giới
- Chương 237: Phong Linh Lực
- Chương 238: Đại Hội Linh Phù
- Chương 239: Phương thức nổi danh
- Chương 240: Không gian sinh mệnh cao cấp
- Chương 241: Kẻ gây rối tới
- Chương 242: Gian lận
- Chương 243: Làm náo động
- Chương 244: Mở rộng dữ dội
- Chương 245: Nam Hải
- Chương 246: Quá không khoa học
- Chương 247: Cái cớ giết chết Tư Lăng
- Chương 248: Trọng Thiên trả thù
- Chương 249: Nguyên Anh Hậu Kỳ
- Chương 250: Bảo Hoa tiên cảnh
- Chương 251: Nhện mặt người
- Chương 252: Tư Hàn trở về
- Chương 253: Lôi nấm
- Chương 254: Tâm Thủy linh lực
- Chương 255: Động phủ Tiên nhân
- Chương 256: Cực kỳ hèn mọn
- Chương 257: Tiến vào Tiên phủ
- Chương 258: Hỏa tiêu
- Chương 259: Hành lang thời gian
- Chương 260: Hỏa Kỳ Lân
- Chương 261: Chiếm Thiên Đỉnh
- Chương 262: Thông Linh Thú
- Chương 263: Thân phận bại lộ
- Chương 264: Nguyệt thiên dạ xuất thủ
- Chương 265: Hợp tác
- Chương 266: Quyết chiến (1)
- Chương 267: Quyết chiến (2)
- Chương 268: Quyết chiến (3)
- Chương 269: Quyết chiến (4)
- Chương 270: Gào khóc
- Chương 271: Tiền căn hậu quả
- Chương 272: Khôi phục thân thể
- Chương 273: Khác nhau giữa nữ nhân và nam nhân
- Chương 274: Thường ngày sau khi khôi phục nữ nhân
- Chương 275: Oai phong khí phách
- Chương 276: Cũng không bình tĩnh nữa
- Chương 277: Phi thăng (Xong bộ thượng)
- Chương 278: Hạ bộ: cuộc sống tu tiên sau khi khôi phục nữ tữ phi thăng thượng giới - phi thăng thượng giới, tiếp tục đấu v�
- Chương 279: Mẹ nó, cái vận khí này
- Chương 280: Một trận lớn
- Chương 281: Phản đánh cướp
- Chương 282: Thiên Sơn Đảo
- Chương 283: Một con yêu thú dẫn đến huyết án
- Chương 284: Kiểm tra tư chất
- Chương 285: Người cha tiện nghi
- Chương 286: Tức đến ngất xỉu
- Chương 287: Trùng sinh nghịch chuyển tiên đồ
- Chương 288: Thư thả đánh một trận
- Chương 289: Đều là bọn ham ăn
- Chương 290: X tổn thương không gượng nổi
- Chương 291: Phiền phức tới
- Chương 292: Quá đau mắt
- Chương 293: Bảo vệ
- Chương 294: Đóa hoa đào
- Chương 295: Lưu đảo (Hòn đảo di động)
- Chương 296: Thu phục
- Chương 297: Ngũ Thải Tinh Thạch
- Chương 298: Ngũ Thải Xà Vương
- Chương 299: "Tiên rớt xuống đất bằng bị yêu khi dễ"
- Chương 300: Vua của Yêu thụ
- Chương 301: Cừu hận
- Chương 302: Đường trở về
- Chương 303: Đi cửa sau
- Chương 304: Số lượng đề cử
- Chương 305: Hằng Châu Đảo
- Chương 306: Đại ca sắp xuất hiện
- Chương 307: Đại ca xuất hiện, gây đại họa
- Chương 308: Chuyện bao che khuyết điểm này
- Chương 309: Tân tuyệt chiêu - Tự tổn hại 800
- Chương 310: Đánh rớt xuống núi
- Chương 311: Mời chiến đấu
- Chương 312: Hăng máu lên
- Chương 313: Kiếm lợi lớn
- Chương 314: Phản đánh lén
- Chương 315: Sau đó
- Chương 316: Chương chuyển tiếp
- Chương 317: Chuyện ngoài ý muốn
- Chương 318: Hỗn loạn bắt đầu
- Chương 319: Tà thú đỏ
- Chương 320: Linh đảo nổ tung
- Chương 321: Không gian Hồng Liên tiến hóa
- Chương 322: Tiên Linh Dịch
- Chương 323: Ngũ sắc thố
- Chương 324: Bồ Đề Châu và Diệu Mục Châu
- Chương 325: Hạt thiên nhãn bồ đề
- Chương 326: Bách quỷ tà anh
- Chương 327: Hồng y nữ nhân
- Chương 328: Bàn hồn thú
- Chương 329: Quần ẩu
- Chương 330: Cùng nhau tấn cấp
Trùng Sinh Nghịch Chuyển Tiên Đồ
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.