Trùng Sinh Thời Tận Thế_ Tôi Dẫn Theo Cả Nhà Đi Tìm Đường Sống

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Trùng Sinh Thời Tận Thế_ Tôi Dẫn Theo Cả Nhà Đi Tìm Đường Sống

Chương 20

Dần dần, tôi dường như nghe thấy tiếng trực thăng, lại giống như tiếng sấm, tôi không chắc lắm.

"Các người có nghe thấy tiếng trực thăng không?" tôi hỏi.

Mọi người đều im lặng lắng nghe, tiếng ầm ầm từ xa đến gần, chúng tôi còn chưa kịp xác nhận thì đã thấy từng luồng lửa giận dữ lóe lên ngoài cửa sổ, lũ zombie trên tòa nhà bị b.ắ.n nát bét.

"Là trực thăng vũ trang, có ba chiếc, đúng là từ khu an toàn đến, chúng ta được cứu rồi."

Mọi người đều khóc, trong niềm vui mừng khôn xiết.

Trực thăng bay vòng quanh, từng loạt đạn xuyên qua đám zombie, zombie ngã rạp từng mảng.

Xe chiến đấu dừng lại trước tòa nhà, tiếng s.ú.n.g nổ vang, những người lính chiến đấu toàn thân được trang bị vũ khí từng bước tiến gần, dưới hỏa lực tuyệt đối của họ, những con zombie còn lại nhanh chóng bị tiêu diệt sạch sẽ.

Cửa bị mở ra, những người lính chiến đấu cầm s.ú.n.g cảnh giác, một khi xác định những người bên trong mà bị nhiễm bệnh, họ sẽ g i ế t c h ế t không thương tiếc, không chút nương tay.

Khuôn mặt họ đều đeo mặt nạ đen, chỉ lộ ra đôi mắt sắc bén như mắt chim ưng.

Nhưng dù được che chắn nghiêm ngặt như vậy, tôi vẫn liếc mắt một cái là nhận ra đôi mắt quen thuộc đó.

"Lục Trinh." tôi gọi tên anh ấy rồi ngất xỉu, ngã xuống đất.

 

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu