_______________
Thẩm Huyền chậm rãi bước đến, con ch.ó đen luôn theo kế bên hắn, không rời nửa bước. Ánh nắng mặt trời xuyên qua lá cây rọi xuống một người một thú làm toát lên sự nguy hiểm.
Tiêu Trường Ninh đưa tay ra sau, trong tay áo, nàng siết thật chặt lọ thuốc, gần như muốn đem lọ sứ mỏng manh kia bóp nát. Vào tiết trời cuối thu mà nàng đổ đầy mồ hôi lạnh.
"Thần Thẩm Huyền, bái kiến bệ hạ." Vì Thẩm Huyền lớn tuổi hơn Tiêu Hoàn, còn phụng chỉ giữ chức Đô đốc Đông Xưởng nên không phải dùng đại lễ, chỉ cần quỳ một chân rồi ôm quyền cúi đầu hành lễ. Sau khi được Tiêu Hoàn cho phép, Thẩm Huyền đứng dậy, ánh mắt sâu không đáy rơi vào người Tiêu Trường Ninh, nhẹ gật đầu: "Trưởng công chúa điện hạ."
Việc này xem như chào hỏi, lễ độ nhưng lạnh nhạt.
Lòng bàn tay Tiêu Trường Ninh đổ đầy mồ hôi, lắp bắp nói: "Phò... phò mã... tại sao tiến cung không thông báo một tiếng..."
Thẩm Huyền đứng thẳng người, thân hình cao lớn tạo nên cảm giác áp bức, dường như muốn nuốt chửng Tiêu Trường Ninh. Hắn nói: "Có công việc đi ngang nơi này, tiện đường đón Trưởng công chúa hồi phủ. Chuyện nhỏ như vậy cần gì phải quấy nhiễu bệ hạ và điện hạ chứ?"
Website TruyenLau.com
"Nhập cung rồi, vì... vì sao còn dẫn theo con ch.ó hung dữ này? Nếu để Ngự Sử đài [*] khanh gia [*] nhìn thấy sẽ... sẽ buộc tội Đô đốc đấy." Từ nhỏ Tiêu Hoàn đã sợ chó, bây giờ hắn nơm nớp lo sợ nhìn con ch.ó đen đang ngồi xổm bên cạnh Thẩm Huyền, đến lời nói cũng không lưu loát.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
[*] Ngự Sử đài: cơ quan giám sát quyền lực thời phong kiến.
[*] Khanh gia: Lời vua gọi quần thần.
TruyenLau.com
Thẩm Huyền giương mắt, hàng chân mày rậm rạp dưới mũ ô sa [*] càng tôn lên nét anh tuấn: "Bệ hạ không biết rồi, loài ch.ó có khướu giác rất nhạy, có thể phát hiện nguy cơ từ những người bình thường.
[*] Mũ ô sa: là một dạng phục sức của quan viên khối đồng văn Đông Á.
Vừa dứt lời, con ch.ó đen chợt sủa một tiếng, ánh mắt u tối nhìn chằm chằm vào Tiêu Trường Ninh.
Tiêu Trường Ninh vốn đang chột dạ, bất giác lùi về sau một bước. Con ch.ó đen kia cũng chậm rãi đứng dậy, tới gần Tiêu Trường Ninh.
Nó đi vòng quanh Tiêu Trường Ninh, cái mũi nhanh nhạy ngửi ngửi ống tay áo của nàng, sau đó dường như phát hiện gì đó, nhe hàm răng sắc nhọn ra rồi hướng về phía nàng sủa vài tiếng.
Tiêu Trường Ninh phát run.
Tiêu Hoàn cũng sợ sự việc giấu độc sẽ bị bại lộ, không khỏi lo lắng, cố gắng phân tán sự chú ý của Thẩm Huyền: "Thẩm Huyền ái khanh, trẫm sợ chó, ngươi... ngươi mau đưa nó đi đi!"
Thẩm Huyền nhăn mày, nhưng nhanh chóng thả lỏng. Hắn nhướn mày, bình tĩnh nói: "Bệ hạ đừng sợ, ch.ó này thần nuôi dưỡng hơn ba năm, cực kỳ thông minh, không có chuyện gì sẽ không sủa bậy." Đang nói, hắn khựng lại, ánh mắt trở nên sắc bén: "Trừ khi phát hiện người khả nghi hoặc vật nguy hiểm... ví dụ như độc dược."
Tiêu Trường Ninh sợ đến hồn bay phách lạc! Nàng muốn bỏ chạy thật nhanh, nhưng hai chân lại nặng như đeo chì, không thể nhúc nhích.
Nàng nhìn qua Tiêu Hoàn, hắn cũng đang hoảng hốt, có điều vẫn cố giữ sắc mặt mạnh mẽ và bình thản.
Thẩm Huyền vỗ đầu ch.ó đen để trấn an, ra hiệu nó đừng vội. Hắn nhẹ nhếch môi, thích thú nhìn kiểu thê nhỏ của mình: "Trên người Trưởng công chúa giấu thứ gì?"
Tiêu Trường Ninh c.ắ.n môi, lọ t.h.u.ố.c trong tay không có chỗ giấu, chỉ cần Thẩm Huyền túm tay nàng, thì bí mật của nàng và Thái hậu xem như bại lộ.
Mặc dù việc nàng nhận lời Thái hậu chỉ là kế sách, nàng không ngốc tới mức bị Thái hậu dắt mũi, nhưng nếu nàng chưa kịp xử lý lọ độc mà bị Thẩm Huyền phát hiện trong bộ dạng này... Người ở Đông Xưởng thà g.i.ế.c lầm còn hơn bỏ sót, chưa chắc đã cho nàng cơ hội giải thích. Lần này, nàng có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch!
Bây giờ, việc sống còn chỉ trong một cái chớp mắt, đầu óc Tiêu Trường Ninh trống rỗng.
Trong lúc nàng đang do dự có nên tự thú nhận không thì Thẩm Huyền chợt vươn tay, đưa tới tay phải đang giấu sau người của Tiêu Trường Ninh...
Xong rồi!
Tiêu Trường Ninh nhắm mắt lại, hấp tấp nói: "Không phải vậy đâu! Bổn cung không có!"
"Tại sao Trưởng công chúa khẩn trương như thế?" Thẩm Huyền cười nhẹ.
Hắn tới gần nàng, bộ n.g.ự.c rộng lớn gần như chạm vào cơ thể nàng.
Tiêu Trường Ninh nín thở, Thẩm Huyền đưa tay nhẹ nhàng lấy đi một chiếc lá rụng dính vào ống tay áo nàng: "Thần chỉ muốn lấy chiếc lá khô dính ở tay áo điện hạ thôi mà."
Thẩm Huyền lùi về phía sau, cầm lá hạnh vàng ở ngón trỏ và ngón cái, nhẹ dùng lực, lá khô lập tức hóa thành bột vụn rồi bay theo gió.
Ánh mắt hắn sắc bén và thâm thúy, đôi môi vẽ ra nụ cười vui vẻ, dường như hắn biết tất cả mọi thứ và cũng không biết bất cứ điều gì.
Tiêu Trường Ninh đột nhiên muốn khóc, không biết vì sao nhưng chỉ muốn khóc. Lúc trước, để thoát khỏi sự ràng buộc của Lương thái hậu nên nàng chọn Thẩm Huyền, không ngờ gặp phải kỳ phùng địch thủ, tìm sự sống trước miệng hổ!
Sau khi kinh hãi cực điểm qua đi, Tiêu Trường Ninh vẫn chưa hoàn hồn, cái cằm căng thẳng run nhè nhẹ.
Nhìn một cương một nhu chạm trán, không khí có chút kỳ quái, tiểu Hoàng đế mở miệng vài lần cố gắng phá vỡ cục diện bế tắc nhưng không thành công. Một lát sau, Thẩm Huyền lạnh lùng nghiêng đầu, đưa mắt về phía con ch.ó đen oai phong lẫm liệt.
Chó đen yên lặng giương mắt nhìn Thẩm Huyền, cảm nhận được sát khí, nó muốn chạy trốn theo bản năng nhưng bị Thẩm Huyền giữ lại, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên đầu nó, bắt đầu "tố cáo kẻ xấu", hắn nói: "Đều do con súc sinh này khiến Trưởng công chúa điện hạ sợ hãi."
Con ch.ó đen vô cớ bị đổ tội uất ức "gâu" một tiếng rồi rủ đầu nằm rạp xuống đất.
Hai chữ trong sạch thần thiếp nói cũng chán rồi
Trong lòng Tiêu Trường Ninh nước mắt đã chảy thành sông: Mặc dù nghiệt súc này đáng sợ, nhưng ngươi còn đáng sợ hơn nó đấy, Thẩm đô đốc!
Cũng vì vậy, cảm giác bức bách, khó thở khi nãy lập tức biến mất.
Thấy sắc mặt Tiêu Trường Ninh dịu lại, Thẩm Huyền mới nói: "Muộn rồi, mời Trưởng công chúa theo thần hồi phủ."
Tiêu Trường Ninh nào dám từ chối?!
Nàng sụt sịt mũi, quay người ôm tiểu Hoàng đế, thấp giọng: "Bổn cung đi rồi Hoàng thượng phải tự chăm sóc bản thân, chuyên tâm vào chính sự, không được bỏ bê việc học tập."
Tiêu Hoàn sững sờ, lập tức phản ứng nhanh nhạy, giữ c.h.ặ.t t.a.y tỷ tỷ: "Trẫm hiểu, tỷ tỷ yên tâm."
Tiêu Trường Ninh gật đầu, lúc này mới lưu luyến buông tiểu Hoàng đế, nàng đi sau Thẩm Huyền mà liên tục quay đầu lại nhìn, con ch.ó đen buồn bã theo sát đôi phu thê. Hai người một ch.ó đi ngược nắng chiều thu, một bên lạnh lùng, một bên xinh đẹp rực rỡ, nhưng bóng lưng vô cùng hòa hợp, xứng đôi.
Chờ hắn ra khỏi cửa, lúc này Tiêu Hoàn mới mở tay, sắc mặt phức tạp nhìn bình ngọc nhỏ nhắn trên tay. Khi nãy, nhân cơ hội ôm nhau từ biệt, Tiêu Trường Ninh lẳng lặng đặt lọ t.h.u.ố.c vào tay tiểu Hoàng đế, chính là cái lọ Thái hậu đưa cho nàng.
Hành động này đủ để chứng minh lập trường của Tiêu Trường Ninh.
Gió thu hiu quạnh, Tiêu Hoàn ném lọ độc vào hồ sen, ngắm nhìn mặt hồ lăn tăn gợn sóng rồi thở dài: "Chỉ mong tỷ tỷ có thể nhẫn nại thêm vài ngày."
Trên xe ngựa trở về Đông Xưởng, Tiêu Trường Ninh lặng yên không lên tiếng, quay đầu nhìn cảnh vật ngoài cửa sổ.
Bên ngoài cửa cung thường yên tĩnh, không có người đi đường, thỉnh thoảng có lính gác cổng thay phiên trực và cung nữ đi qua đi lại.
Xe ngựa lắc lư, khiến những tâm sự của Tiêu Trường Ninh cũng bị d.a.o động. Thẩm Huyền chống đùi ngồi bên cạnh nàng, dù đang trong xe ngựa nhưng lưng hắn luôn thẳng tắp, vững chãi như núi Thái Sơn.
Khi đến cổng Đông Hoa, xe ngựa đi ngang qua một đội Cẩm Y Vệ thay phiên trực. Tiêu Trường Ninh sống trong thâm cung đã lâu, sớm nghe đồn Cẩm Y Vệ uy phong lẫm liệt, nam nhân trong đó đều là nhân tài xuất chúng, nàng không khỏi ngoái lại nhìn họ vài lần, ai ngờ trong lúc lơ đãng ánh mắt quét đến vị thống lĩnh trẻ tuổi, chợt nhận ra người quen.
Nam Trấn phủ tư [*] Phủ sử [*], Ngu Vân Thanh.
[*] Trấn phủ tư: Trấn phủ tư chính là tổ chức cốt lõi của triều đại nhà Minh. Có thể xem là nơi phán quyết các tội nhân được các giám sát (cai ngục) trông giữ, được xem như văn phòng luật quân sự hoặc tòa án quân sự của thời hiện đại.
[*] Phủ sử: Người chuyên đi canh giữ và sai khiến, quản thúc những tên tội phạm trong ngục của phủ.
"Trưởng công chúa đang nhìn gì vậy?" Thẩm Huyền lên tiếng phá vỡ sự yên lặng, rồi nhìn theo tầm mắt của nàng ra ngoài xe ngựa, hắn lập tức hiểu rõ "ồ" một tiếng: "Thì ra là Nam trấn phủ tư Ngu phủ sử."
Giọng nói không mấy thân thiện.
Tiêu Trường Ninh hiểu chuyện buông màn xe xuống để ngăn cách tầm mắt, đoan chính ngồi ngay ngắn, nỗ lực giả dạng thành một thê t.ử đường hoàng.
Nhưng Thẩm Huyền không buông tha dễ dàng, hắn bắt chéo hai chân, tay day day huyệt thái dương, cười như không cười nhìn nàng: "Thần nghe nói Ngu phủ sử từng có đính ước với Trưởng công chúa điện hạ."
_______________
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hãy ghé thăm fanpage trên fb của nhóm để cập nhật lịch post và các đoạn preview sớm nhất nhé ^^
Mọi người chỉ cần gõ Yến Vân Cung là sẽ ra nha.
Chương 10
___________
Tuy thời thiếu niên Tiêu Trường Ninh và Ngu Vân Thanh có quen biết, nhưng cũng chỉ sơ qua. Chuyện đính hôn kia chẳng qua là do khi còn sống phụ mẫu nói đùa một câu.
Ngu Vân Thanh là con cháu thế gia. Mười tám tuổi vào Cẩm Y Vệ, văn võ song toàn, tướng mạo anh tuấn, lại còn là đồng hương với Dư Quý phi nên rất được Quý phi coi trọng. Năm đó Tiêu Trường Ninh mới mười hai tuổi, sức khỏe của Dư Quý phi đã không được tốt. Đúng lúc ấy, Ngu Vân Thanh hiến võ trước ngự tiền, Quý phi nóng lòng tìm chỗ dựa cho con gái, nửa đùa nửa thật nói với Hoàng thượng, “Thần thiếp thấy thiếu niên này không tồi, xuất thân là con cháu thế gia, trong sạch đáng tin cậy, lại còn là đồng hương với thiếp, có thể làm Phò mã của Trường Ninh.”
Lúc ấy Hoàng đế thấy luyến tiếc nữ nhi bảo bối, chỉ cười cười, ôn hòa nói, “Trường Ninh còn nhỏ, chờ mấy năm nữa, không vội.”
Việc này cứ thế được bỏ qua. Không biết ai để lộ nên chuyện công chúa Trường Ninh muốn lấy Nam Trấn phủ tư - Ngu phủ sử làm phò mã nhanh chóng truyền đi, mãi đến khi Dư Quý phi bệnh c.h.ế.t, Tẩy Bích Cung ngày càng lụi bại thì đề tài này mới không được nhắc đến nữa.
Lúc nhỏ, Tiêu Trường Ninh còn ngây thơ, cũng đã từng sùng bái Ngu Vân Thanh bề ngoài anh tuấn, võ nghệ tiêu sái. Ngẫu nhiên gặp nhau trong cung, nàng sẽ cười với hắn, nói chuyện phiếm vài câu. Nhưng đó cũng chỉ dừng lại ở mức sùng bái mà thôi, không có tâm tư gì khác. Sau khi tiên đế băng hà, bất đắc dĩ mà Tiêu Trường Ninh phải nhận hết lạnh nhạt, Ngu Vân Thanh cũng như mây khói, hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt nàng.
Nếu không phải Thẩm Huyền đột nhiên nhắc đến thì nàng đã sớm quên chuyện ‘đính hôn’ vừng thối thóc mọc [*] này.
[*]: Vừng thối thóc mọc: ý nói đã quá cũ, quá lỗi thời, không đáng nhắc đến, đó chỉ là chuyện nhỏ, chuyện vặt.
Không phải thái giám thường có d.ụ.c vọng chiếm hữu rất mạnh sao? Vì bản thân không thể, nên tuyệt đối không cho phép thê t.ử và nam nhân khác dây dưa không rõ.
Vì giữ cái mạng nhỏ, Tiêu Trường Ninh nghiêm túc biện giải: “Không thể nào. Năm đó chẳng qua mẫu phi thuận miệng đùa cho vui thôi.”
“Năm đó Quý phi nương nương không hổ là độc sủng hậu cung, chỉ ‘thuận miệng nói’ cũng có thể làm cả thành nổi lên sóng gió.” Ánh mắt Thẩm Huyền nhìn nàng vẫn nặng nề như cũ, “Khi đó Trưởng công chúa mới bao nhiêu tuổi? Mười một, hay mười hai?”
Tiêu Trường Ninh thành thật nói, “Mười hai tuổi…… Thật sự chỉ là một câu nói đùa của mẫu phi, không nên nhắc lại.”
“Mười hai.” Thẩm Huyền hơi gật đầu, “Lúc thần gặp điện hạ, ngài cũng mới mười hai. Xa cách sáu năm, thần vẫn nhớ như in phong thái của điện hạ thuở đó.”
Hôm nay Thẩm Huyền nói hơi nhiều, tính ra còn nhiều hơn tổng số câu của cả mấy hôm trước cộng lại. Tiêu Trường Ninh càng thêm thấp thỏm, không đoán ra hắn có ý định gì. Chẳng lẽ hắn muốn đòi nợ vụ sáu năm trước nàng mắng hắn ẻo lả?
Liên tục bị Thẩm Huyền lôi chuyện cũ ra, dù là Tiêu Trường Ninh thì cũng có chút tức giận. Nàng hơi bực nói: “Chuyện cũ năm xưa, ngươi nhắc lại làm gì?”
Thẩm Huyền hừ một tiếng.
Lúc xe ngựa đi qua một đám Cẩm Y Vệ, Ngu Vân Thanh dẫn thuộc hạ đứng dẹp sang bên đường, ôm quyền hướng xe ngựa của Thẩm Huyền hành lễ.
Thế lực Đông Xưởng đang cực thịnh. Tuy nói là ngang bằng vớiCẩm Y Vệ, nhưng địa vị của Đề đốc quản lí Đông Xưởng so với Chỉ huy sứ của Cẩm Y Vệ còn cao hơn, vì vậy khi gặp mặt, Chỉ huy sứ phải chủ động hành lễ với Đề đốc. Huống chi, Ngu Vân Thanh chỉ là Phủ sử nên càng phải hành lễ và nhường đường cho Thẩm Huyền.
Bên trong xe, Thẩm Huyền đột nhiên trầm giọng hạ lệnh: “Dừng xe.”
Xe ngựa tuân lệnh dừng lại. Tiêu Trường Ninh còn chưa kịp phản ứng thì Thẩm Huyền đã vươn ngón tay thon dài trắng nõn nhẹ vén màn xe, lộ ra nửa gương mặt trắng trẻo anh tuấn, nâng cằm về phía Ngu Vân Thanh, “Ngu Phủ sử.”
Đột nhiên bị điểm danh làm Ngu Vân Thanh có chút khó hiểu, ngẩng đầu nhìn, vừa vặn xuyên qua góc màn xe thấy được người bên cạnh là Tiêu Trường Ninh, làm hắn không khỏi ngẩn ra.
Ngu Vân Thanh ngũ quan đoan chính, đường nét cương nghị rõ ràng, hoàn toàn bất đồng so với Thẩm Huyền anh tuấn sắc bén. Trong giây lát, hắn hoàn hồn, lần nữa ôm quyền hành lễ, “Thẩm Đề đốc.”
Tục ngữ nói ‘một núi không chứa được hai hổ’, Cẩm Y Vệ và Đông Xưởng tranh đấu gay gắt nhiều năm, Cẩm Y Vệ khinh thường Đông Xưởng là lũ dòi bọ, chuột cống; Đông Xưởng mắng Cẩm Y Vệ là tay sai của Thái Hậu, ch.ó săn. Hai bên đều xem thường lẫn nhau.
Tiêu Trường Ninh buồn bực: Thẩm Huyền thâm phận cao quý tự nhiên muốn chào hỏi với Ngu Vân Thanh, rốt cuộc hắn muốn gì?
Câu hỏi nhanh chóng được làm sáng tỏ.
Thẩm Huyền biểu tình hờ hững, trầm lãnh hỏi: “Nghe nói Lương Thái hậu muốn đem con gái duy nhất là công chúa Vạn An đính hôn với Ngu phủ sử?”
Tiêu Trường Ninh bị tin tức này làm cho ngẩn ra. A? Bổn cung mới gả ra ngoài hai ngày, rốt cuộc trong cung đã xảy ra chuyện gì vậy?
Ngu Vân Thanh không đề phòng, đột nhiên bị đề cập đến vấn đề này, đặc biệt lại ngay trước mặt Tiêu Trường Ninh, hắn không khỏi có chút xấu hổ, miễn cưỡng cười nói, “Còn chưa định ngày.”
Đây có thể xem như uyển chuyển thừa nhận?
Ai, nam nhân. Tiêu Trường Ninh chán nản, từ khi Ngu Vân Thanh và Tẩy Bích Cung bắt đầu chặt đứt quan hệ, nàng đã đoán được sẽ có ngày này.
“Ngược lại bổn cung phải nên chúc mừng Ngu Phủ sử tâm nguyện đã thành mới phải.” Tiêu Trường Ninh không hề cảm thấy thương tâm, bởi vì thật ra nàng chưa từng thực sự thích Ngu Vân Thanh, có chăng chỉ là có chút cảm khái thế sự vô thường mà thôi.
“Chúc mừng.” Ngu Vân Thanh còn chưa mở miệng, Thẩm Huyền đã khẽ cười rồi nói một tiếng, “Không nói đến việc Thái hậu nương nương và Hoắc Chỉ huy sứ - Hoắc đại nhân có giao hảo, giờ con gái duy nhất cũng đính hôn với Ngu Phủ sử, có thể thấy được quan hệ của Thái hậu với Cẩm Y Vệ thật không đơn giản.”
Bị Thẩm Huyền chạm đến chuyện cơ mật, sắc mặt Ngu Vân Thanh có chút khó coi lên, trầm giọng nói: “Thẩm Đề Đốc có chuyện gì, nếu không ngại thì cứ nói thẳng.”
Thẩm Huyền nhìn thoáng qua biểu tình phức tạp trên mặt Tiêu Trường Ninh, buông màn xe, lãnh đạm nói: “Có vài lời trong lòng biết rõ là được, nói thẳng ra chỉ sợ không tốt.”
Ngu Vân Thanh c.ắ.n răng, nhíu mày nhìn xe ngựa của Thẩm Huyền đi xa.
“Vừa rồi ngươi kích động hắn làm gì? Ngu Vân Thanh không hề đắc tội với ngươi.” Tiêu Trường Ninh cẩn thận hỏi. Nhưng nhớ lại bộ dạng cam chịu của Ngu Vân Thanh lúc nãy, nàng không khỏi cảm thấy sảng khoái.
Thẩm Huyền mặt mày vô cảm trả lời, “Chẳng qua là bổn đốc không quen nhìn đám ngụy quân tử, dựa vào váy nữ nhân bò lên thôi.”
Tiêu Trường Ninh vui vẻ, không khống chế được mà buột miệng thốt ra, “Bọn họ là ngụy quân tử, ngươi là tiểu nhân hàng thật……”
Thẩm Huyền lạnh lùng nhìn qua, Tiêu Trường Ninh ho khan một tiếng, chột dạ mà di chuyển tầm mắt, không dám nhìn hắn.
Không khí trong xe rơi vào trầm mặc cổ quái, cho đến khi có tiếng ch.ó sủa truyền tới.
“Uông! Gâu gâu!” Bên ngoài xe, hắc khuyển chạy theo sủa điên cuồng. Tiêu Trường Ninh buồn bực nói, “Không phải ngươi nói con ch.ó này có nhân tính, không tùy tiện sủa sao…!”
Nàng còn chưa có nói xong đã bắt gặp ánh mắt sắc bén của Thẩm Huyền. Hắn nắm lấy cổ tay Tiêu Trường Ninh, quát: “Mau nằm sấp xuống!”
Biến cố phát sinh trong nháy mắt!
“Cái……” Tiêu Trường Ninh còn chưa kịp phản ứng, chợt nghe thấy tiếng gió xé, thái dương chợt lạnh, khóe mắt liếc thấy một mũi tên sắc lạnh bay đến, sượt qua mặt nàng.
Con ngươi Thẩm Huyền co rụt lại, đem Tiêu Trường Ninh bảo vệ trong ngực, tay không bắt tên, lấy sức mạnh đ.á.n.h chặn làn mưa tên.
Tiêu Trường Ninh bị hắn gắt gao đè trong ngực, nỗi sợ hãi chợt nảy ra trong lòng. Nàng bị Thẩm Huyền ôm lấy, đè vào trong ngực, đây hoàn toàn là hành động theo bản năng, không kịp suy nghĩ.
Tiêu Trường Ninh không thể ngờ tới, cái tên thái giám Đông Xưởng đáng ghét này lại bảo vệ nàng.
Bên trong xe chật chội, da thịt chạm vào nhau, lồng n.g.ự.c Thẩm Huyền dày rộng mà rắn chắc, Tiêu Trường Ninh ngửa đầu nhìn nhan sắc tuấn tú gần trong gang tấc, lắp bắp nói: “Ta… Chúng ta gặp ám sát?”
Yết hầu Thẩm Huyền lên xuống một phen, sau đó mới bình tình ‘ ừ ’ một tiếng, “Một lần không trúng liền chạy. Thật ra, rất thông minh.”
Vừa nói, bàn tay hắn dùng sức, rắc một tiếng, chỗ mũi tên còn lại trong tay gãy thành hai đoạn.
Tiêu Trường Ninh vẫn còn ngơ ngẩn, trong lòng sợ hãi, run rẩy hỏi: “Ngươi sao lại bình tĩnh như thế? Chúng ta… bị ám sát đấy!”
“Kẻ muốn mạng của bổn đốc rất nhiều. Đây là chuyện thường ngày, không phải lần đầu tiên, mà cũng không phải lần cuối cùng.” Thẩm Huyền ném tên xuống đất, rũ mắt nhìn Tiêu Trường Ninh, “Vừa rồi nguy hiểm, sao người không né?”
“Ta không kịp phản ứng.” Tiêu Trường Ninh ủy khuất nói, “Ai mà ngờ sẽ phát sinh loại chuyện này chứ.”
Thẩm Huyền như suy nghĩ gì đó, sau đó đưa ra kết luận, “Trưởng công chúa quá yếu.”
“……” Lòng cảm kích thật vất vả mới nổi lên đã không còn sót lại chút gì.
Trưởng Công Chúa Hôm Nay Đã Thất Sủng Chưa
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.