“Haha, không mang thẻ ngân hàng, lý do hợp lý!”Tống Tử Ngôn cười lớn một tiếng rồi nhìn về phái Tịnh Lâm: “Dì Tịnh Lâm, dì cũng không mang phải không ạ?”
“Ừm...”.
“Ta mang theo...”.
Còn chưa nói xong câu, Tống Tử Ngôn đã nhanh tay chộp lấy tấm thẻ ngân hàng của Lăng Thành vừa định đưa ra và nói: “ Tới đây xem nào, xem trong thẻ này có đủ đến 30 triệu không?”
Lúc này Giai Kỳ dậm chân mạnh một cái.
Chính cô mỗi ngày chỉ cho anh ta 200 nghìn tiền tiêu vặt, thì làm sao trong thẻ anh ta có đến 30 triệu được chứ? Giai Kỳ có thể nhìn rất rõ tất cả mọi người ở xung quanh đang cố nén cười, và họ chỉ trục chờ chế giễu cô thôi.
Thế nhưng, chính cái thời điểm không ai để ý tới, Tiêu Diệu Vân chậm rãi đứng dậy, sắc đẹp của cô mê đắm lòng người, cô tỏ vẻ kinh ngạc: “Tôi...!Tôi không nhìn nhầm đấy chứ?Ngân hàng Vọng Cơ, thẻ ĐEN?” Tiêu Diệu Vân làm cho tất cả mọi người phải im lặng vì ngạc nhiên.
Chiếc thẻ ngân hàng vô cùng đẹp, toàn thân màu đen, phía trên dùng tơ vàng khảm kim cương, khắc một hình kim cương.
Phía góc phải của thẻ còn khác hai chữ: Lăng Thành, thẻ ĐEN-ngân hàng Vọng Cơ? Đây là khái niệm gì vậy chứ? Tống Tử Ngôn có thẻ BẠC cần phải có 1 tỷ tiền tiết kiệm, trên thẻ BẠC lại còn có thẻ KIM CƯƠNG , yêu cầu ít nhất là cũng phải có 10 tỷ tiền tiết kiệm, trên thẻ KIM CƯƠNG còn có thẻ CHÍ TÔN, số dư trong thẻ này không thể thấp hơn 50 tỷ.
Cao nhất là thẻ ĐEN, cầm phải có 100 tỷ tiền tiết kiệm.
Toàn bộ thành phố Đại Phong này, e rằng không có ai có thể có hơn tấm thẻ ngân hàng thứ 3.
Cẩm Tiêu Quân tại chỗ nhìn bao quát nhất nói to lên ai cũng không có khả năng có đâu!.
“Cái này! Đây là thẻ dán?” Trong đám đông không biết là ai đã nói lên một câu như vậy.
Giờ khắc này, tất cả mọi người thở dài một hơi ai cũng cho rằng chiếc thẻ ngân hàng đó chỉ dán lên thôi! Lăng Thành là một tên nghèo kiết xác như vậy thì làm sao lại có được thẻ ĐEN của ngân hàng Vọng Cơ được chứ? “Hahaha, Lăng Thành người thật là ác tâm!” Tống Tử Ngôn cười lớn tiếng: “Lăng Thành hôm nay anh coi như xong đời rồi, trong thẻ đó của anh chắc chắn là có tiền chứ?”.
Lăng Thành không nói gì, chỉ nhoẻn miệng cười một cái.
Lúc này, Giai Kỳ đi lên phía trước, cô nhìn thấy nhân viên phục vụ đã mang thẻ đi quét.
Nhịn không được, thấp giọng xuống nói với Lăng Thành: “Lăng Thành , anh hãy chạy đi lấy chiếc thẻ về và xé nó đi, anh không thấy mất mặt sao? Anh.. TruyenLau
anh..
trong thẻ anh có đủ tiền sao?”.
“Đủ! Tiền tiêu vặt em cho mỗi ngày tôi đều tích góp lại, còn cả thêm tiền tiết kiệm trước đây của tôi nữa.
Đủ!” Lăng Thành nói.
“Tôi muốn cậu đến gặp mấy người, bọn họ đều rất muốn gặp cậu! Cậu cần phải đi với tôi”.
TruyenLau
Cẩm Tiêu Quân kích động, tay chân run lên và nói với với Lăng Thành.
Xe lao vùn vụt và dừng lại trước của một quán bar.
“Tới chỗ này làm gì vậy?”Sau khi xuống xe, Lăng Thành khó hiểu bèn hỏi.
Lăng Thành thở dài một hơi, anh ta thật sự không thích những nơi ồn ào như thế này, nhưng cuối cùng vẫn phải vào theo Cẩm Tiêu Quân. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Không hổ danh là Hoa Giang Dạ Xuân, ngay đến nhân viên đón khách ngoài của cũng vô cùng xinh đẹp.
Lăng Thành cười hip mắt rồi đi vào, bên trong âm thanh to đến mức nhức cả tai.
Trong quán bar náo nhiệt không thiếu cả nam cả nữ, họ cùng nhau đung đưa cơ thể trong sàn nhảy.
Chết tiệt...!anh ta thật sự cảm thấy những nơi này không thích hợp với anh ta chút nào cả..
lúc này từ phía sau lưng anh truyền đến một tiếng gọi, theo bản năng anh quay đầu lại nhìn , anh ta vô cùng ngạc nhiên, sau lưng anh là một cô em vô cùng xinh đẹp, cô ta mặc một chiếc quần đùi jean bó sát người, trông rất gợi cảm.
Đây chẳng phải là Uyển Đình sao? “Anh???” Uyển Đình căn chặt môi.
Hôm nay cô ta rất vui, cô ta nói cô ta đến đây để tiếp một khách hàng lớn.
Nếu như có thể ký kết hợp đồng với khách hàng này, cô ta kiếm được ít nhất cũng 100 triệu tiền hoa hồng! Thế là hôm nay cô hẹn khách hàng tới đây, chuẩn bị uống vài ly sau đó đem hợp đồng đến ký.
Thật không ngờ lại gặp Lăng Thành ở đây.
“Bộ dạng nghèo kiết xác của người cũng có thể vào những nơi như thế này sao?” Uyển Đình nhìn hắn một lượt từ trên xuống dưới.
“Một ngày chỉ có 200 nghìn tiền tiêu vặt, tích góp một năm, sau đó tới đây chơi một lần, có ý nghĩa sao?”
“Không có ý nghĩa” Lăng Thành cười haha một tiếng.
“Tôi chỉ muốn biết tiếng ‘cha’ kia bao giờ cô mới gọi thôi?”
“Nhật Tử Đằng anh đón khách kiểu gì mà loại nghèo kiết xác này cũng cho vào vậy.
Quần áo anh ta mặc hàng ngày đều là hàng vỉa hè, lương nhân viên của anh khéo không quá 2 triệu, còn dám tới nơi như thế này?”
Lăng Thành chỉ cười cười, anh ta cũng không phản ứng lại.
Anh ta trực tiếp tiến thẳng theo hướng phòng 666 đi vào.
Lúc này, Lăng Thành đã đã ngồi vào bên trong, tay cầm ly trà lên, khi anh ta đang chuẩn bị uống.
“Hahaha, Lăng Thành anh có bị ngốc không vậy?” Loại phòng này, một tên làm rể như anh ta cũng có thể ngồi sao?
Nghe nói căn phòng này đã nửa nửa năm không có ai đến rồi rồi, Nhật Tử Đằng cũng không thể tùy tiện vào được.
Sau khi nghe lén cuộc nói chuyện của Nhật Tử Đằng với Lang Thành, Uyển Đình dẫn theo một tốp khoảng 20 thanh niên trai tráng, trong nháy mắt tràn vào trong phòng.
“Bây giờ thế nào? Cô Uyển Đình, bây giờ cô muốn chúng tôi xử lý tên nhóc con này thế nào?” đám thanh niên nhìn về phía Uyển Đình hỏi.
Uyển Đình cười một tiếng, nhìn về phía Lăng Thành thấy anh ta mặt không chút biểu cảm, cô ta càng tức giận điên lên, dậm mạnh chân lên sàn nói: “ Đến khi nào anh ta gọi tôi một tiếng ‘mẹ’, rồi sau đó ném anh ta ra ngoài”....
- Chương 1: 1: Tin Tức Bất Ngờ
- Chương 2: 2: Đảm Nhiệm Tổng Giám Đốc Công Ty Hoa Ngưu
- Chương 3: 3: Bẩn Hay Không
- Chương 4: 4: Đêm Hội Thường Niên Nhà Họ Tống
- Chương 5: 5: Lời Xin Lỗi
- Chương 6: 6: Anh Ta Là Tổng Giám Đốc
- Chương 7: 7: Nhường Chỗ Ngồi
- Chương 8: 8: Thẻ Ngân Hàng Bạch Kim Thật Là Lợi Hại
- Chương 9: 9: Lời Xin Lỗi
- Chương 10: 10: Hóa Ra Là
- Chương 11: 11: Lễ Vật
- Chương 12: 12: Là Tôi Tặng
- Chương 13: 13: Nhất Thiết Phải Ly Hôn
- Chương 14: 14: Lại Là Anh Ta!
- Chương 15: 15: Quà Tặng
- Chương 16: 16: Không Thể Hiểu
- Chương 17: 17: Quà Tặng Của Lăng Thành
- Chương 18: 18: Chê Cười
- Chương 19: 19: Tôi Không Thể Nói Được
- Chương 20: 20: Không Sao Chứ!
- Chương 21: 21: Tình Huống Gì Vậy
- Chương 22: 22: Có Bị Điên Mới Bán Công Ty Đi Mua Giày
- Chương 23: 23: Cho Anh Ta Vào
- Chương 24: 24: Thêm Phiền Phức!
- Chương 25: 25: Chúng Tôi Đang Nghỉ Trưa
- Chương 26: 26: Quản Lý Hàn
- Chương 27: 27: Mời Về!
- Chương 28: 28: Lại Là Anh Ta
- Chương 29: 29: Cho Anh Ta Một Cơ Hội
- Chương 30: 30: Trong Tay Có Đại Sự
- Chương 31: 31: Tôi Muốn Mua !
- Chương 32: 32: Buồn Cười Quá Đi Mất!
- Chương 33: 33: Lập Công Rồi!
- Chương 34: 34: Tôi Không Đồng Ý!
- Chương 35: 35: Chân Tướng
- Chương 36: 36: Hay Là Để Tôi Xem Một Chút
- Chương 37: 37: Chuyên Nghiệp!
- Chương 38: 38: Có Vấn Đề!
- Chương 39: 39: Hai Quyển Sách
- Chương 40: 40: Thần Tiên Đan
- Chương 41: 41: Người Chạy Mất Rồi!
- Chương 42: 42: Chuyện Tốt
- Chương 43: 43: Quấy Rối
- Chương 44: 44: Hai Chị Em Không Trêu Vào Được
- Chương 45: 45: Hỏi Bậy!
- Chương 46: 46: Làm Sao Bây Giờ
- Chương 47: 47: Anh Đi Xe Gì Vậy
- Chương 48: 48: Cho Chúng Tôi Xem Đi
- Chương 49: 49: Không Thể Tin Được!
- Chương 50: 50: Phải Nghĩ Biện Pháp Chứ
- Chương 51: 51: Có Thích Một Người
- Chương 52: 52: Đây Là Lăng Thành Sao!
- Chương 53: 53: Còn Dám Tới Chỗ Như Thế
- Chương 54: 54: Nhất Định Là Giả Rồi
- Chương 55: 55: Suýt Chút Nữa Bị Dọa Chết Khiếp!
- Chương 56: 56: Hà Thiên Hựu
- Chương 57: 57: Cửu Long Thăng Thiên!
- Chương 58: 58: Nể Mặt Cô Ấy
- Chương 59: 59: Mở Mày Mở Mặt!
- Chương 60: 60: Không Thể Nào!
- Chương 61: 61: Đơ Rồi
- Chương 62: 62: Thẻ Đen!
- Chương 63: 63: Người Mua
- Chương 64: 64: Còn Có Mặt Mũi Trở Về !
- Chương 65: 65: Có Cảm Giác Mình Hơn Người
- Chương 66: 66: Múa Rìu Qua Mắt Thợ
- Chương 67: 67: Đừng Gọi Tôi Là Anh!
- Chương 68: 68: Trời Xanh Chứng Giám Cho
- Chương 69: 69: Có Tình Có Nghĩa!
- Chương 70: 70: Còn Ra Cái Thể Thống Gì Nữa!
- Chương 71: 71: Cô Gái Này
- Chương 72: 72: Cô Mau Quay Lại Đi!
- Chương 73: 73: Làm Sao Có Thể Chứ!
- Chương 74: 74: Hắn Là Đàn Ông Thực Thụ
- Chương 75: 75: Chẳng Đứng Đắn Gì Cả
- Chương 76: 76: Nổi Tiếng!
- Chương 77: 77: Không Chịu Nổi!
- Chương 78: 78: Nhặt Được Bảo Bối Rồi!
- Chương 79: 79: Khiến Giai Kỳ Quỳ Xuống Cầu Xin
- Chương 80: 80: Rất Thất Vọng Về Lăng Thành
- Chương 81: 81: Con Cá Mập Này Là Thật
- Chương 82: 82: Anh Đừng Dọa Tôi!
- Chương 83: 83: Là Do Tôi May Mắn Thôi
- Chương 84: 84: Tôi Cũng Muốn Làm Nghệ Sĩ!
- Chương 85: 85: Anh Biết Luyện Đan Ha Ha Ha
- Chương 86: 86: Tiếp Tục Giả Vờ Đi Chứ!
- Chương 87: 87: Không Có Ý Tốt
- Chương 88: 88: Hắn Là Nhà Tiên Tri Sao
- Chương 89: 89: Loại Chuyện Này Cũng Có Thể Làm Được!
- Chương 90: 90: Không Có Chút Đồng Cảm Nào À
- Chương 91: 91: Hối Hận Thì Cũng Muộn Rồi!
- Chương 92: 92: Không Có Quy Củ
- Chương 93: 93: Nói Ra Cho Tôi Mở Mang Tầm Mắt Chút Chứ Nhỉ
- Chương 94: 94: Quà Ở Đâu Ra
- Chương 95: 95: Ông Còn Mạnh Miệng!
- Chương 96: 96: Điên Rồi!
- Chương 97: 97: Nửa Chữ Cũng Không Tin!
- Chương 98: 98: Cậu Xứng Sao
- Chương 99: 99: Trái Tim Băng Giá
- Chương 100: 100: Nói Ra Đều Là Nước Mắt!
- Chương 101: 101: Ba Mươi Năm Hà Đông Ba Mươi Năm Hà Tây
- Chương 102: 102: Bị Đuổi
- Chương 103: 103: Cho Tôi Nhảy
- Chương 104: 104: Cái Tên Kỳ Quái Gì Vậy
- Chương 105: 105: Tất Cả Đều Điên Rồi
- Chương 106: 106: Một Tin Nhắn
- Chương 107: Chương 107
- Chương 108: Chương 108
- Chương 109: Chương 109
- Chương 110: 110: Có Việc Gấp
- Chương 111: 111: Các Anh Không Nhầm Đấy Chứ!
- Chương 112: 112: Nhưng Mà
- Chương 113: 113: Tên Này Mạnh Như Vậy
- Chương 114: 114: Tống Gia
- Chương 115: 115: Không Thèm Bồi Thường
- Chương 116: 116: Chuyện Bất Ngờ Khó Hiểu
- Chương 117: 117: Đừng Nói Giỡn
- Chương 118: 118: Tiệc Tối Đêm Trung Thu
- Chương 119: 119: Cậu Đừng Đi!
- Chương 120: 120: Biết Tôi Là Ai Không
- Chương 121: 121: Quá Yếu Kém
- Chương 122: 122: Tìm Tôi Làm Gì Chứ
- Chương 123: 123: Xin Cậu
- Chương 124: 124: Thật Là Ga Lăng
- Chương 125: 125: Hắn Là Người Tốt
- Chương 126: 126: Người Ta Là Đao Thớt Tôi Là Cá Thịt
- Chương 127: 127: Thu Hoạch Lớn
- Chương 128: 128: Phu Nhân Chớ Hoảng Sợ Tôi Có Thuốc Giải
- Chương 129: 129: Rất Nghiêm Trọng
- Chương 130: 130: Quỷ Thủ
- Chương 131: 131: Vô Lý Vô Cớ
- Chương 132: 132: Anh Coi Tôi Là Cái Gì!
- Chương 133: 133: Tôi Biết Sai Rồi
- Chương 134: 134: Làm Loạn
- Chương 135: 135: Chị Họ Cả Chị Họ Hai
- Chương 136: 136: Làm Náo Động
- Chương 137: 137: Đủ Rồi
- Chương 138: 138: Điều Tra Rõ Ràng
- Chương 139: 139: Liên Qua Tôichuyện Gì A
- Chương 140: 140: Ngẫu Nhiên Gặp Mặt
- Chương 141: 141: Sách Quý Đó!
- Chương 142: 142: Tranh Cử Chức Lớp Trưởng
- Chương 143: 143: Chuyện Cực Kỳ Tốt
- Chương 144: 144: Ở Đâu Ra
- Chương 145: 145: Có Bệnh À
- Chương 146: 146: Lừa Gạt Mọi Người
- Chương 147: 147: Quên Trả Lại Điện Thoại
- Chương 148: 148: Không Phải Oan Gia Thì Không Chạm Mặt
- Chương 149: 149: Làm Người Phải Có Chí Khí
- Chương 150: 150: Kỷ Vân Kinh Ngạc
- Chương 151: 151: Tờ Giấy Của Hotgirl Lạnh Lùng
- Chương 152: 152: Tôi Bảo Thầy Xin Lỗi
- Chương 153: 153: Hoàn Toàn Dựa Cả Vào May Mắn
- Chương 154: 154: Phố Vạn Tuế
- Chương 155: 155: Cầu Hôn
- Chương 156: 156: Nói Hươu Nói Vượn
- Chương 157: 157: Thật Là Thê Thảm Quá!
- Chương 158: 158: Em Rất Thích
- Chương 159: 159: Em Thật Ngốc
- Chương 160: 160: Điều Tối Kỵ Trong Giang Hồ
- Chương 161: 161: Tay Không Bắt Giặc
- Chương 162: 162: Tôi Trả
- Chương 163: 163: Đừng Bắt Nạt Lăng Thành
- Chương 164: 164: Dập Tắt Lửa Đi
- Chương 165: 165: Giải Thích Sai Rồi
- Chương 166: 166: Dẫn Em Đi Học Hỏi Thêm
- Chương 167: 167: Nghe Hiểu Tiếng Người Không
- Chương 168: 168: Nhân Viên Cửa Hàng Ngu Người
- Chương 169: 169: Mấy Người Nhầm Rồi Thì Phải
- Chương 170: 170: Giám Định Đồ Cổ
- Chương 171: 171: Đừng Nói Lung Tung
- Chương 172: 172: Mọi Người Hoảng Hốt
- Chương 173: 173: Không Bao Giờ Đi Nữa
- Chương 174: 174: Không Mất Mặt
- Chương 175: 175: Kéo Hiện Tượng Tự Nhiên Tới!
- Chương 176: 176: Không Thể Nào
- Chương 177: 177: Giang Hồ Nghĩa Hiệp
- Chương 178: 178: Không Có Gì Muốn Nói Ư
- Chương 179: 179: Tô Cẩm Hoảng Hốt
- Chương 180: 180: May Mắn Hơn Người Đấy
- Chương 181: 181: Tên Tồi Lăng Thành
- Chương 182: 182: Mồm Mép Láu Lỉnh
- Chương 183: 183: Là Giả
- Chương 184: 184: Không Cho Anh Đi
- Chương 185: 185: Xảy Ra Chuyện
- Chương 186: 186: Thật Trùng Hợp
- Chương 187: 187: Anh Em Là Gì!
- Chương 188: 188: Chuyện Này Vẫn Chưa Xong Đâu
- Chương 189: 189: Cậu Còn Hiến Tuỷ Thật Sao
- Chương 190: Chương 190
- Chương 191: 191: Là Anh Ta À
- Chương 192: 192: Tôn Nghiêm
- Chương 193: 193: Thầy Của Cô Là Ai
- Chương 194: 194: Tịnh Lâm Xảy Ra Chuyện
- Chương 195: 195: Còn Trông Chờ Vào Anh Sao
- Chương 196: 196: Vẫn Là Cháu Lợi Hại
- Chương 197: 197: Đừng Bật Đèn
- Chương 198: 198: Không Xứng!
- Chương 199: 199: Đừng Nói Về Lăng Thành Với Ta
- Chương 200: 200: Ai Cũng Không Ngăn Cản Được!
- Chương 201: 201: Sao Có Thể
- Chương 202: 202: Tiểu Hoán Đan
- Chương 203: 203: Đây Không Phải Mộng Chứ
- Chương 204: 204: Không Cần Nữa
- Chương 205: 205: Biết Sai
- Chương 206: 206: Ghen Tị
- Chương 207: 207: Nói Bừa
- Chương 208: 208: Bắt Đầu
- Chương 209: 209: Dụ Người
- Chương 210: 210: Không Cho Phép!
- Chương 211: 211: Đồ Sư Đại Hội
- Chương 212: 212: Cứu!
- Chương 213: 213: Để Anh Ấy Đi
- Chương 214: 214: Đáng Sợ
- Chương 215: 215: Nếu Tôi Dám Thì Sao
- Chương 216: Chương 216
- Chương 217: Chương 217
- Chương 218: Chương 218
- Chương 219: Chương 219
- Chương 220: Chương 220
Tuyệt Đại Con Rể
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.