Trong hoa viên, Vương Thánh Thủ vừa cảm khái, mà cũng có ý cảm ơn Triệu Lâm.
Triệu Lâm lắc đầu nói: “Tiền bối nói đùa rồi, Diệu Diệu căn bản không phải là bị bệnh, mà là tà thuật nguyền rủa. Có câu nói rất đúng, mỗi người đều có một lĩnh vực riêng mà mình giỏi, ông xuất thân từ viện y, tinh thông y thuật, không biết những thứ này cũng rất bình thường”.
Hai người ra khỏi biệt thự, vừa đi lại vừa tán gẫu trong vườn hoa.
Lý Sơ Ảnh và Trần Thi Mạn đúng lúc cũng đi ngang qua.
Nhìn thấy dáng vẻ của Triệu Lâm vừa nói vừa cười với Vương Thánh Thủ thì đôi lông mày của Trần Thi Mạn không tự chủ được bèn nhíu lại.
“Tên nhóc này sao lại biết cậy quyền cậy thế vậy chứ? Trước đó không biết dùng cách nào bám được vào nhà họ Lý, khiến cho Sơ Ảnh có cái nhìn khác về tên nhóc này, bây giờ lại lập tức bám víu vào Vương Thánh Thủ?”
Trân Thi Mạn nhìn Triệu Lâm đang nói chuyện với Vương Thánh Thủ, trong lòng khinh bỉ không thôi.
Lý Sơ Ảnh cũng không biết vừa rồi trong phòng đã xảy ra chuyện gì.
Cô ấy chỉ cảm thấy thái độ của Vương Thánh Thủ đối với Triệu Lâm hình như lại thân thiện hơn một chút.
Vương Thánh Thủ bình thường luôn có vẻ mặt nghiêm túc đối với mọi người, kể cả là cha của mình, Vương Thánh Thủ cũng đối xử với vẻ mặt bình thản như nước
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhưng bây giờ lúc nói chuyện với Triệu Lâm vẻ mặt của Vương Thánh Thủ hòa ái tươi cười, nghiễm nhiên đây là thái độ đối xử với đàn em con cháu của mình.
Triệu Lâm...... Rốt cuộc đã làm chuyện gì cực kì lợi hại mà khiến Vương Thánh Thủ đối xử với anh như vậy?
Vương Thánh Thủ không nói về y thuật với Triệu Lâm hay hỏi anh mấy chuyện đại loại như đã học y thuật với ai vì như thế cũng là tự làm mình xấu hổ, ông ấy hỏi chuyện nhà của anh, ví dụ như trong nhà có bao nhiêu người, đã bao nhiêu tuổi rồi, đã chưa có bạn gái chưa. TruyenLau.com
Khi nghe Triệu Lâm nói mình vẫn còn độc thân, Vương Thánh Thủ cười hì hì tỏ vẻ mình có một đứa cháu gái bằng tuổi với anh, nhưng cũng không nói để cho bọn họ gặp mặt, hay là có ý để cho bọn họ xem mắt.
Lão Vương nói chuyện vẫn rất dễ nghe, ông ấy chỉ cảm thán cháu gái mình vẫn còn giống như một đứa trẻ, rất hoạt bát, nếu có thể trầm ổn như Triệu Lâm thì tốt rồi.
Thật ra ý ngầm của ông ấy chính là “Nhóc con, nếu theo đuổi cháu gái của tôi, tôi chắc chắn sẽ cực kì ủng hộ”.
Triệu Lâm nghe cũng hiểu, nhưng lại giả bộ không biết, chỉ cố gắng nói chuyện với ông ấy.
TruyenLau.com
Vương Thánh Thủ bỗng nhiên hỏi: “Lúc trước không phải tôi đã đưa danh thiếp cho cậu rồi sao, tại sao cậu lại không gọi điện thoại cho tôi?”
Triệu Lâm vốn muốn đáp lại nói rằng mình quá bận rộn, nhưng nghĩ lại, cho dù mình có bận rộn hơn nữa thì nào có thể bận hơn được Vương Thánh Thủ người ta đây?
Vì thế chỉ có thể ăn ngay nói thật: “Chẳng qua tôi là một bác sĩ thực tập sinh, ông lại là Vương Thánh Thủ, đột nhiên liên lạc sẽ khiến cho người ta nghĩ rằng tôi không biết điều, cố ý nịnh bợ ông?”
“Ninh bợ tôi?”, Vương Thánh Thủ nở nụ cười.
“Vậy tôi bây giờ xin số điện thoại của cậu, vậy có tính là lão già tôi nịnh bợ cậu hay sao?”, Vương Thánh Thủ vừa lấy điện thoại ra vừa nói đùa.
Triệu Lâm cười ha ha: “Ông nói đùa rồi”.
Anh lấy di động ra ngay lập tức, ghi số điện thoại của Vương Thánh Thủ lại rồi gọi cho đối phương.
Vương Thánh Thủ lúc này mới hài lòng nói: “Tôi còn muốn ở lại thành phố Trung Châu một thời gian, tôi ở đây cũng không có bạn bè gì cả, nếu như cậu có rảnh.
Có thể uống một tách trà với một ông già như tôi. “
Bởi vì cái gọi là, núi không đến với tôi, tôi tự đi về phía núi.
Vương Thánh Thủ đã tổng kết lại tính cách và năng lực của Triệu Lâm, cũng không làm cao nữa, chủ động tiếp cận anh.
Triệu Lâm rất thức thời tiếp lời: “Được, tôi biết mấy quán trà rất ngon, những lúc ông rảnh rỗi, chúng ta có thể đi nếm thử xem sao”.
Vương Thánh Thủ lấy được đáp án khiến mình vừa lòng, khẽ gật đầu, ánh mắt nhìn về phía Triệu Lâm càng thêm thích thú.
Chàng trai, giỏi lắm!
Hai người hàn huyền một hồi, Vương Thánh Thủ bèn đứng dậy cáo từ.
Lý Sơ Ảnh đích thân tiễn ông ấy ra về. Đợi sau khi Vương Thánh Thủ rời đi, Lý Sơ Ảnh kinh ngạc
nói với Triệu Lâm: “Vương Thánh Thủ hình như rất tán thưởng anh".
“Bậc cha chú đi trước mà, thích dạy bảo đàn em con cháu một chút”. Triệu Lâm thuận miệng đáp.
Lý Sơ Ảnh không hề để ý đến chuyện này nữa mà quan tâm đến chuyện quan trọng khác.
“Diệu Diệu thế nào rồi?”
“Tạm thời tình trạng bệnh đã được khống chế”. Triệu Lâm không nói quá nhiều, tránh cho việc làm đối phương quá lo lắng.
“Ừ”. Lý Sơ Ảnh gật đầu, mặt lộ vẻ do dự.
Sau khi cô cân nhắc một hồi lâu, nhìn về phía Triệu Lâm rất nghiêm túc hỏi: “Ngày mai có cần tôi đi với anh đến khách sạn Thanh Ca không?”
Ngày mai chính là ngày Lữ Nam Nam và Vương Vũ đính hôn.
- Chương 1: C1: Cô tên trần thi mạn đúng không
- Chương 2: C2: Bạn gái cũ chơi xấu
- Chương 3: C3: Lý sơ ảnh vợ chưa cưới thứ hai
- Chương 4: C4: Suýt thì bị lộ
- Chương 5: C5: Biểu hiện của cậu rất tốt
- Chương 6: C6: Chủ nhiệm vương khiêu khích
- Chương 7: C7: Cắn răng tiến về phía trước
- Chương 8: C8: Thánh thủ số 1 tỉnh nam
- Chương 9: C9: Lời khuyên
- Chương 10: C10: Hậu sinh khả úy
- Chương 11: C11: Chuyện nào ra chuyện ấy
- Chương 12: C12: Đợi triệu lâm rời đi
- Chương 13: C13: Bí mật và điện thoại
- Chương 14: C14: Cứ gọi tôi là bác sĩ lăng
- Chương 15: C15: Tan thành mây khói
- Chương 16: C16: Chính xác
- Chương 17: C17: Bố vợ yêu cầu nói chuyện riêng
- Chương 18: C18: Cớ gì mà mặt lý sơ ảnh đỏ lên thế
- Chương 19: C19: Gọi một tiếng bố vợ nghe nào
- Chương 20: C20: Chủ tịch lý có ý gì
- Chương 21: C21: Xin anh kết hôn vói tôi
- Chương 22: C22: Như vậy sao được
- Chương 23: C23: Giả định táo bạo kiếm chứng cẩn thận
- Chương 24: C24: Tiểu triệu
- Chương 25: C25: Tên nhóc này
- Chương 26: C26: Te nguyên
- Chương 27: C27: Cậu quên rồi sao
- Chương 28: C28: Cô ấy nhận rồl chứ
- Chương 29: C29: Thủ đoạn gì
- Chương 30: C30: Sao giờ đã đính hôn rồi
- Chương 31: C31: Coi như là
- Chương 32: C32: Chuyện này có cái gì ngoài ý muốn nữa chứ
- Chương 33: C33: Người như vậy làm vợ chồng
- Chương 34: C34: Nhưng cuối cùng thì sao
- Chương 35: C35: Nhưng hôm nay
- Chương 36: C36: Sao vậy chứ
- Chương 37: C37: Tôi đã đến cửa rồi
- Chương 38: C38: Trần thi mạn không hiểu nổi
- Chương 39: C39: Mà là một người cha
- Chương 40: C40: Nhưng triệu lâm lại biết
- Chương 41: C41: Vậy mười ngày sau thì sao
- Chương 42: C42: Nhìn quen quá
- Chương 43: C43: Tại sao lại từ chối
- Chương 44: C44: Cứ kéo dài thời gian đi
- Chương 45: C45: Vẫn là nói về vấn đề của diệu diệu đi
- Chương 46: C46: Diệu diệu thế nào rồi
- Chương 47: C47: Không nhắc tới chuyện này nữa được không
- Chương 48: C48: Thấy cái gì
- Chương 49: C49: Kiều phương sợ hãi
- Chương 50: C50: Tại sao
- Chương 51: C51: Anh nhất định phải trả thù
- Chương 52: C52: Cảm nhận được một sự hận thù
- Chương 53: C53: Bây giờ như thế nào
- Chương 54: C54: Dậy rồi à
- Chương 55: C55: Nó chắc chắn không rẻ
- Chương 56: C56: Chủ tịch
- Chương 57: C57: Có một số người
- Chương 58: C58: Hiện trường lễ đính hôn
- Chương 59: C59: Cậu ấy rốt cuộc là ai
- Chương 60: C60: Là ai
- Chương 61: C61: Ngã mạnh xuống đất
- Chương 62: C62: Đúng rồi
- Chương 63: C63: Anh biết điều mà
- Chương 64: C64: Đâu chỉ là cha con
- Chương 65: C65: Thảm đỏ bị cuốn lên
- Chương 66: C66: Là đang cứu bọn họ
- Chương 67: C67: Khiến ông chê cười rồi
- Chương 68: C68: Hay làm gì khác
- Chương 69: C69: Tôi xin anh bỏ qua
- Chương 70: C70: Bây giờ anh hơi rối
- Chương 71: C71: Giọng của anh ta
- Chương 72: C72: Có lòng hiếu thảo
- Chương 73: C73: Vậy hậu quả của mình thế nào
- Chương 74: C74: Tiểu lâm à
- Chương 75: C75: Để dì lấy đồ uống cho hai đứa
- Chương 76: C76: Mười năm rồi
- Chương 77: C77: Sức khỏe của bọn họ
- Chương 78: C78: Ngũ long sơn
- Chương 79: C79: Đã xảy ra chuyện gì thế ạ
- Chương 80: C80: Về tới nhà
- Chương 81: C81: Cô yên tâm
- Chương 82: C82: Cùng nhau ăn tối
- Chương 83: C83: Con mẹ nó khác nhau lớn quá đi
- Chương 84: C84: Có chuyện gì vậy
- Chương 85: C85: Ăn chơi trác táng sợ nhất là gì
- Chương 86: C86: Điện thoại để trên bàn
- Chương 87: C87: Sơ ảnh
- Chương 88: C88: Thơm quá
- Chương 89: C89: Tôi gọi xe là được
- Chương 90: C90: Lý sơ ảnh gượng cười
- Chương 91: C91: Ông ấy cầm toa thuốc
- Chương 92: C92: Quan trọng nhất là
- Chương 93: C93: Hai người đều từng trải qua
- Chương 94: C94: Hai người đều là dạng từng trải
- Chương 95: C95: Tôi đảm bảo cậu em này vô cùng lợi hại
- Chương 96: C96: Cậu kiều
- Chương 97: C97: Đây mới là giá tiền chân chính
- Chương 98: C98: Không có
- Chương 99: C99: Theo họ thấy
- Chương 100: C100: Hai anh em họ trần
- Chương 101: C101: Đồng ý rồi
- Chương 102: C102: Chờ điều trị xong
- Chương 103: C103: Chuyện liên quan
- Chương 104: C104: Một mình chiến đấu thì hơi cô độc
- Chương 105: C105: Tất cả đều là mua bán
- Chương 106: C106: Đúng vậy
- Chương 107: C107: Mười triệu tệ
- Chương 108: C108: Chị không thể cho em ở lại hả
- Chương 109: C109: Điều khiến kiều hãn ngạc nhiên là
- Chương 110: C110: Anh bắt đầu bối rối
- Chương 111: C111: Có một số chuyện cần nói với mình
- Chương 112: C112: Bênh vực người mình
- Chương 113: C113: Hoặc là hy vọng quay lại với anh
- Chương 114: C114: Lữ nam nam cũng giống vậy
- Chương 115: C115: Đương nhiên rồi
- Chương 116: C116: Anh là bác sĩ
- Chương 117: C117: Nhanh lên
- Chương 118: C118: Chỉ một câu thôi kim rơi thì người sẽ chết
- Chương 119: C119: Không biết
- Chương 120: C120: Đúng vậy
- Chương 121: C121: Điều quan trọng nhất là
- Chương 122: C122: Sao đột nhiên cậu lại hỏi cái này
- Chương 123: C123: Đã xảy ra chuyện gì rồi
- Chương 124: C124: Mỗi giây mỗi phút trôi qua
- Chương 125: C125: Vậy thì không nghĩ nữa
- Chương 126: C126: Tôi mua hết
- Chương 127: C127: Nhưng sau đó
- Chương 128: C128: Con trai của bà ấy
- Chương 129: C129: Tìm thấy rồi sao
- Chương 130: C130: Sao lần này lại đơn giản như vậy
- Chương 131: C131: Thật sự là rất đen đủi
- Chương 132: C132: Con bé này
- Chương 133: C133: Khi nhìn thấy triệu lâm
- Chương 134: C134: Y thuật của triệu lâm
- Chương 135: C135: Vì sao lại là anh ta
- Chương 136: C136: Hứa cựu
- Chương 137: C137: Vì sao hả
- Chương 138: C138: Ông ta rốt cuộc hiểu vì sao
- Chương 139: C139: Con biết chú là gì của con không
- Chương 140: C140: Vì sao vậy
- Chương 141: C141: Vậy là đúng rồi
- Chương 142: C142: Lý do
- Chương 143: C143: Còn gì cần bổ sung không
- Chương 144: C144: Bố và ông nội cháu còn ở nhà chứ
- Chương 145: C145: Là điều kiện hay chìa khoá gì ạ
- Chương 146: C146: Đáp lại cô ta là
- Chương 147: C147: Con biết
- Chương 148: C148: Triệu lâm không từ chối
- Chương 149: C149: Nhưng nó có hiệu quả không
- Chương 150: C150: Vô duyên vô cớ
- Chương 151: C151: Ông ấy không nói gì
- Chương 152: C152: Hay là đồ vật
- Chương 153: C153: Khát vọng
- Chương 154: C154: Cô rất căng thẳng
- Chương 155: C155: Anh dám đánh tôi hả
- Chương 156: C156: Cách xa tôi ra
- Chương 157: C157: Nói thử xem
- Chương 158: C158: Cô gái vừa lại gần anh
- Chương 159: C159: Anh ta có siêu năng lực hả
- Chương 160: C160: Anh xứng chắc
- Chương 161: C161: Chuyện gì vậy trời
- Chương 162: C162: Xấu hổ quá đi mất
- Chương 163: C163: Vậy được
- Chương 164: C164: Đồ khốn kiếp nhà anh
- Chương 165: C165: Không phải cô ấy
- Chương 166: C166: Dù sao thì
- Chương 167: C167: Phụ nữ quá đáng sợ
- Chương 168: C168: Không thể nào
- Chương 169: C169: Chẳng lẽ ngày đó mình bị ảo giác
- Chương 170: C170: Đúng là kỳ quái
- Chương 171: C171: Mau chóng kết thúc đi
- Chương 172: C172: Anh nhìn thoáng qua
- Chương 173: C173: Trời ạ
- Chương 174: C174: Chính là như vậy
- Chương 175: C175: Bây giờ tao nói cho mày địa chỉ
- Chương 176: C176: Bố trí máy ảnh hết chưa
- Chương 177: C177: Tới rồi
- Chương 178: C178: Tê nguyên đâu
- Chương 179: C179: Là ván sắt hàng thật giá thật
- Chương 180: C180: Câm miệng cho tao
- Chương 181: C181: Kiều phương
- Chương 182: C182: Là em trai của mẹ cậu
- Chương 183: C183: Cửa phòng từ từ mở ra
- Chương 184: C184: Ngay bây giờ
- Chương 185: C185: Dựa vào cái gì
- Chương 186: C186: Nếu tốt một chút
- Chương 187: C187: Tề đại khí trực tiếp bẻ gãy nó
- Chương 188: C188: Ký tên
- Chương 189: C189: Giết người
- Chương 190: C190: Nhưng sao lại khó khăn như thế
- Chương 191: C191: Nhưng nếu như để anh biết
- Chương 192: C192: Tề đại khí tránh đường
- Chương 193: C193: Là một món đồ sau
- Chương 194: C194: Triệu lâm đồng ý gật đầu
- Chương 195: C195: Triệu lâm thở hắt ra
- Chương 196: C196: Chờ khi sắp xếp xong mọi chuyện
- Chương 197: C197: Lại là cảnh giới thứ tư
- Chương 198: C198: Đặc tính cụ thể của cổ vương là gì
- Chương 199: C199: Ngay giây phút này
- Chương 200: C200: Là ai vậy
- Chương 201: C201: Triệu lâm mặt mày bình tĩnh
- Chương 202: C202: Triệu lâm ngẩn người
- Chương 203: C203: Giống như củi khô lửa bốc
- Chương 204: C204: Cô ta chính là yêu tinh
- Chương 205: C205: Ví dụ như
- Chương 206: C206: Tôi không làm được
- Chương 207: C207: Nghe bốn chữ kia
- Chương 208: C208: Xảy ra chuyện gì hả
- Chương 209: C209: Tối nay anh có rảnh không
- Chương 210: C210: Vậy tối nay tôi đi đón anh nhé
- Chương 211: C211: Sau khi xử lý xong công việc
- Chương 212: C212: Vậy hả
- Chương 213: C213: Cậu đi chữa bệnh từ thiện khoảng mấy ngày
- Chương 214: C214: Cha nói nhỏ một chút
- Chương 215: C215: Cha đừng khóc mà
- Chương 216: C216: Nhưng mà ông có cách nào cơ chứ
- Chương 217: C217: Ban đêm
- Chương 218: C218: Cảm ơn dì
- Chương 219: C219: Là sao
- Chương 220: C220: Anh phải phá cục thế nào đây
- Chương 221: C221: Đối phương là kẻ cờ bạc
- Chương 222: C222: Có khi nào cô ta cũng là người
- Chương 223: C223: Các anh đi chuẩn bị đồ ăn trước đi
- Chương 224: C224: Ngay sau đó
- Chương 225: C225: Cô bé rất có ánh mắt
- Chương 226: C226: Nói chuyện gì
- Chương 227: C227: Nghe vậy
- Chương 228: C228: Không tin
- Chương 229: C229: Trưởng phòng
Tuyệt Đại Long Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.