- Các người làm vậy mà là cảnh sát à? Khoác trên mình bộ cảnh phục mà lại làm cái chuyện bỉ ổi, hèn hạ.
Trương Đại Thiểu tức giận chỉ thẳng vào mặt Lưu Ba chửi ầm lên:
- Cầm tiền thuế của nhân dân để rồi làm mấy trò rác rưởi này à?
Trương Đại Thiểu tức giận mắng Lưu Ba một trận khiến mọi người choáng váng, sửng sốt, ngây người ra. Bọn họ nghẹn họng trố mắt nhìn Trương Đại Thiểu, không thể tin được là tên tiểu tử này lại dám nhục mạ cảnh sát.
Lưu Ba bị mắng cũng trở nên hồ đồ, hơn nửa ngày mới lấy lại tinh thần, tức giận la làng lên giống như là muốn ăn thịt người vậy:
- Phản, phản rồi, lại dám mắng ông này à, muốn gì đây?
Bao Đại Hải sau khi ngẩn người ra thì cũng cười sung sướng, hai mắt nhắm tít lại thành một đường thẳng tắp:
- Trương Thiên ơi là Trương Thiên, đây là điếc không sợ súng, vốn đang lo là một gậy không đánh chết được mày, bây giờ thì tốt rồi, đắc tội với anh Ba là mày chết chắc rồi.
- Tao không chỉ chửi mà còn đánh chết mày.
Mắt Trương Đại Thiểu đỏ bừng lên, mặc dù hắn không phải là người ở thế giới này nhưng trái tim chính trực thì không bao giờ mất đi được.
Vậy nên hắn liền vào trong giường cầm gói thuốc phiện kia lên đập cái bốp vào mặt Lưu Ba.
Lực tay của Trương Đại Thiểu rất mạnh nên số m* t** liền bị vỡ nát ra và rơi trên mặt, trên người Lưu Ba khiến hắn ho sặc sụa.
Mọi người đều hóa đá, kinh hãi, không kiêng nể gì ai mà dám đánh cảnh sát, rốt cuộc tên này là ai?
Bao Đại Hải toát mồ hôi lạnh, trên mặt không còn vẻ kiêu ngạo nữa, bây giờ hắn mơ hồ cảm nhận được sự sợ hãi và hối hận, chẳng lẽ thằng nhóc nhìn có vẻ vô hại này lại là người mà hắn không thể trêu vào sao?
Ngẫm lại lời nói của Trương Đại Thiểu lúc trước kêu hắn thu tay lại mà hắn không khỏi nuốt một ngụm nước miếng, cả người run lên.
Sau một lúc sửng sốt thì nhóm cảnh sát mới có phản ứng, đồng loạt rút súng ra chĩa vào Trương Đại Thiểu và la lên:
- Mau dừng tay nếu không sẽ nổ súng.
Trương Đại Thiểu căn bản là không thèm nghe mà tiếp tục nhét cái túi m* t** vào miệng của Lưu Ba.
- Mày dám đánh tao! Đại diện cho nhân dân tao bắn chết.....
- Bốp!
Không bao lâu sau thì miệng Lưu Ba đã bị chảy máu.
Mọi người đều toát mồ hôi, bọn họ tuyệt đối không thể ngờ được là với một kế hại người vô cùng đơn giản mà lại gặp phải một kẻ điên như vậy.
- Dừng tay, tôi sẽ nổ súng đấy.
Một cảnh sát có vẻ nóng ruột nên cắn răng và khẽ chạm vào cò súng.
Nhưng chỉ trong chớp mắt, giống như là Trương Đại Thiểu có mắt được gắn sau lưng, đá một phát ra sau làm rơi khẩu súng xuống đất.
Tiếp theo Trương Đại Thiểu đá liên tục vào mấy cảnh sát còn lại và dẫn Lưu Ba đi ra hướng quốc lộ.
- Mày, mày thả tao ra.
Lưu Ba hoảng sợ, bị Trương Đại Thiểu đánh vào ý chí và sự can đảm nên cuối cùng Lưu Ba không còn dáng vẻ cao ngạo, bệ vệ như lúc trước nữa.
Bỗng nhiên Trương Đại Thiểu cười lạnh lùng, rồi buông Lưu Ba ra, sau đó hắn duỗi tay, mơ hồ đẩy về phía trước một đạo thiên địa linh khí.
- Này, chuyện này là sao? Chân của tôi sao lại không nghe theo tôi vậy?
Lưu Ba bỗng nhiên phát hiện ra mình không khống chế được cơ thể của mình nữa, hắn đi nhanh như thoi đưa đến giữa đường cái.
Chuyện này khiến hắn sợ đến vãi ra quần, cố gắng tìm cách để dừng lại nhưng bất luận như thế nào cũng không thể dừng lại được.
Dần dần hắn cũng đã đứng giữa đường, một chiếc xe chạy với tốc độ cao xẹt qua trước mặt, chân Lưu Ba mềm nhũn ra.
- Đại ca, tôi cầu xin cậu tha cho tôi đi, tôi không dám, thật sự không dám.
Mặt Lưu Ba không còn chút máu cầu xin tha thứ.
Nhưng Trương Đại Thiểu không để ý đến hắn, mặc dù chân Lưu Ba đã mềm nhũn ra nhưng vẫn có thể đi về phía trước, vẫn đến đứng giữa lòng đường.
- Tin...Tin.... TruyenLau.com
Những tiếng còi chói tai vang lên, một chiếc xe tải lớn đang lao đến khiến Lưu Ba sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, phát hiện cơ thể mình đã bị bất động, chỉ có thể trơ mắt nhìn chiếc xe tải đâm vào mình.
- Lưu đội trưởng, nguy hiểm, mau quay lại.
Những cảnh sát lúc nãy bị Trương Đại Thiểu đá ngã cũng đã chạy ra, tất cả đều hoảng sợ, không hiểu vì sao Lưu Ba lại muốn tự tử nên lo lắng gào lên.
Ngay lúc chiếc xe tải đâm vào Lưu Ba thì đột nhiên hắn cảm nhận được có một nguồn sức mạnh túm lấy hắn, còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì hắn đột nhiên phát hiện ra là mình đã lui về phía sau.
Lúc lui về sau cả người Lưu Ba đều không còn chút sức lực nào nữa, xụi lơ trên mặt đất, mềm nhũn ra.
Lúc này Lưu Ba thực sự sợ, Trương Thiên không phải người mà là quỷ.
- Ông nói xem, nếu ông bị xe đâm chết thì liệu có liên quan gì đến tôi không? Hoặc là ông nhảy lầu tự sát thì có liên can gì đến tôi không?
Trương Đại Thiểu đi tới ngồi xổm trước mặt Lưu Ba, mỉm cười.
- Tôi, tôi, tôi cầu xin cậu..... TruyenLau.com
Lưu Ba run rẩy không nói nên lời.
Lúc này mặt Trương Đại Thiểu trở nên lạnh lùng, hỏi:
- Bây giờ ông đã biết ai là người giấu m* t** chưa?
Lúc này Lưu Ba rất hận Bao Đại Hải, chỉ vì hắn mà Lưu Ba suýt chút nữa đã mất mạng.
Lưu Ba không một chút do dự hét lên:
- Áp giải cái tên mập kia về, ở trường học mà cũng dám giấu m* t**, không coi vương pháp ra gì nữa rồi.
Bao Đại Hải hai chân mềm nhũn, thiếu chút nữa ngã quỵ trên mặt đất, hắn biết hắn tiêu rồi, chắc chắn sẽ bị Lưu Ba dạy dỗ ra trò. Lúc này dù hắn có muốn hối hận cũng đã muộn rồi.
- Chương 1: Khiến cho mỹ nữ không phục tùng
- Chương 2: Reng reng
- Chương 3: Ngươi không còn là người Lí gia
- Chương 4: Đại Thiểu chạy trốn
- Chương 5: Tình huống quẫn bách
- Chương 6: Thất bộ linh lung thảo
- Chương 7: Tiểu Bá Vương ở kinh thành Ngân Thương
- Chương 8: Cực phẩm thần y
- Chương 9: Bảo vệ Tiểu Lang Quân
- Chương 10: Ma đồng thuật
- Chương 11: Quỳ xuống
- Chương 12: Lai giả bất thiện
- Chương 13: Tiên thảo tới tay
- Chương 14: Đột phá! Đột phá! Đột phá!
- Chương 15: Chàng trai dũng cảm
- Chương 16: Phát hiện ra Cửu lê hồ
- Chương 17: Trương Đại Thiểu bị tấn công
- Chương 18: Ngọn nguồn mọi chuyện
- Chương 19: Đối tượng chưa xác định
- Chương 20: Khí phách mạnh mẽ
- Chương 21: Gian Hàng Bán Linh Đan
- Chương 22: Vị Khách Thứ Nhất
- Chương 23: Đan Dược Thần Kì
- Chương 24: Đến Thăm Hỏi
- Chương 25: Chính Là Hắn
- Chương 26: Chỉ có tôi mới có thể cứu được người thôi
- Chương 27: Lời Mời Của Tô Tâm Lam
- Chương 28: Thanh Niên Hư
- Chương 29: Ngày Càng Thần Bí
- Chương 30: Tranh Nhau Khiêu Vũ Với Đại Thiểu
- Chương 31: Món Quà Sinh Nhật Tốt Nhất
- Chương 32: Tổng Tài Mời Khách
- Chương 33: Rượu Đế
- Chương 34: Tô Tâm Lam Gặp Chuyện
- Chương 35: Họ tên?
- Chương 36: Mãnh Long Quá Giang
- Chương 37: Cha Con Cầm Thú
- Chương 38: Một Quyền Đánh Bay
- Chương 39: Tay Súng Bắn Tỉa
- Chương 40: Trận Chiến Trên Bến Tàu
- Chương 41: Một Người Chống Một Đám Người
- Chương 42: Mưa Bom Bão Đạn
- Chương 43: Động Tĩnh Ở Yến Kinh
- Chương 44: Lão Đại Có Lời Mời
- Chương 45: Đừng Dùng Dao Với Lão Tử
- Chương 46: Tiểu Đệ Thần Phục Lão Đại
- Chương 47: Tinh Bàn Thạch
- Chương 48: Tôi Cũng Không Cố Ý
- Chương 49: Lần Đầu Tiên Chạm Mặt Tứ Thiểu
- Chương 50: Ông đang nghĩ cái gì vậy?
- Chương 51: Một cước thiên quân vạn ?
- Chương 52: Là mày đánh?
- Chương 53: Hắn đánh muỗi
- Chương 54: Tôi sẽ cưới cô
- Chương 55: Bắt cóc Hàn Mộng Di
- Chương 56: Thời khắc sinh tử
- Chương 57: Đại chiến trên xe
- Chương 58: Nổ súng trong biệt thự
- Chương 59: Sự thông minh của Tề tiên sinh
- Chương 60: Giống như rơi từ trên mái nhà xuống
- Chương 61: Anh hùng vô danh
- Chương 62: Người tìm đến cửa
- Chương 63: Liếc mắt
- Chương 64: Hồng Môn Yến
- Chương 65: Đập nát xe hắn!
- Chương 66: Ai còn muốn nổ súng, cứ việc thử xem
- Chương 67: Người kia là ai?
- Chương 68: Vô cùng kiêu ngạo
- Chương 69: Vô sỉ tới cực điểm
- Chương 70: Mày sẽ hối hận
- Chương 71: Uy hiếp vô cùng ngang ngược
- Chương 72: Hành động đen tối của Trương Đại Thiểu
- Chương 73: Sự mạnh mẽ của Liễu Thanh Thanh
- Chương 74: Một mình đánh với đám người xấu
- Chương 75: Đánh cược vô sỉ
- Chương 76: Bốn kỹ năng gây kinh động (Kĩ kinh tứ tọa)
- Chương 77: Không phải ông muốn tôi đánh ông sao?
- Chương 78: Vốn dĩ là một ván cờ
- Chương 79: Sát thủ đáng để kính trọng
- Chương 80: Anh trai Tô Tâm Lam
- Chương 81: Cái bắt tay kinh hoàng
- Chương 82: Thể hiện sự chân thành
- Chương 83: Không phải mày nói đánh mày được không sao?
- Chương 84: Ý nghĩa thực sự của câu “Cám ơn cô”
- Chương 85: Anh Trương, thật xin lỗi!
- Chương 86: Hội đấu giá bắt đầu
- Chương 87: Cô gái đặc biệt
- Chương 88: Không nể mặt mũi Lý Sát
- Chương 89: Mày lăn ra đây cho tao!
- Chương 90: Đến để đánh mày
- Chương 91: Biểu diễn nhảy lầu cho bọn tôi xem
- Chương 92: Vị khách bí ẩn tranh giành với Lý Sát
- Chương 93: Càng nâng giá càng thấp
- Chương 94: Huyết bồ đề bị đoạt mất
- Chương 95: Đó là cách để mày tắt thở!
- Chương 96: Điều anh ta nói đều là sự thật sao?
- Chương 97: Quân khu J uất ức
- Chương 98: Nén không được lửa giận
- Chương 99: Tân binh là Thương thần (Thần bắn súng)!
- Chương 100: Tân binh là Thương thần (Thần bắn súng)!
- Chương 101: Yêu cầu cực kì vô sỉ
- Chương 102: Thi đấu vật lộn tự do
- Chương 103: Ngu xuẩn, im miệng
- Chương 104: Đánh Binh vương trong nháy mắt
- Chương 105: Kết cục của Binh vương
- Chương 106: Đối thủ hiếm thấy trên đời
- Chương 107: Long Thiên Tôn, tôi đến đây
- Chương 108: So với tảng đá còn cứng hơn
- Chương 109: Rửa tay trong chảo dầu sôi
- Chương 110: Tự nhiên giơ ngón giữa
- Chương 111: Là tôi không cẩn thận
- Chương 112: Long Thiên Tôn lo lắng
- Chương 113: Hàn Mộng Di xấu hổ
- Chương 114: Cuộc sống bi thảm của Lý Sát
- Chương 115: Bóng dáng như thần linh
- Chương 116: Bệnh lại tái phát
- Chương 117: Kẻ xấu hạ độc phía sau
- Chương 118: Mang theo trai bao đi dự tiệc
- Chương 119: Bắt rùa trong hũ
- Chương 120: Vạn cổ độc là thứ này sao?
- Chương 121: Anh dám đụng tới cô ấy, tôi sẽ đánh gãy tay anh
- Chương 122: Anh Trương, thì ra là anh!
- Chương 123: Đâm xe
- Chương 124: Một số lượng lớn tin nhắn MMS
- Chương 125: Lửa giận của Long Thiên Tôn
- Chương 126: Món quà làm toàn trường khiếp sợ!
- Chương 127: Trở mặt
- Chương 128: Phi đao nhỏ bé nhanh nhẹn
- Chương 129: Hắc ám đệ nhất đao
- Chương 130: Con bài chưa lật của Long Thiên Tôn
- Chương 131: Chính là mày
- Chương 132: Trương Đại Thiểu rất thích giúp người
- Chương 133: Một thế hệ kiêu hùng ngã xuống
- Chương 134: Tranh cãi với con gái
- Chương 135: Thư giãn
- Chương 136: Quần áo không chỉnh tề không được vào!
- Chương 137: Lăn xuống
- Chương 138: Cô ấy thật sự thích cậu
- Chương 139: Tay anh không đủ dài hay bị chặt đứt?
- Chương 140: Đây là khách sạn của Trịnh Thiểu
- Chương 141: Lôi hắn ra ngoài cho tôi
- Chương 142: Tình người ấm lạnh
- Chương 143: Nghe nói mày rất kiêu ngạo
- Chương 144: Xảy ra chuyện lớn
- Chương 145: Tôi là ông chủ của nơi này
- Chương 146: Mang dao nhuốm máu
- Chương 147: Mày động tới cô ấy thử xem
- Chương 148: Kêu mọi người ra đây
- Chương 149: Anh uy hiếp tôi sao?
- Chương 150: Khúc nhạc dạo phản kích
- Chương 151: Phong cách của xe taxi
- Chương 152: Có dám cá mệnh với tao hay không?
- Chương 153: Tôi đến để lấy mạng
- Chương 154: Bữa tiệc không cam lòng
- Chương 155: Thủ đoạn sắc bén
- Chương 156: Quyết tâm của cô gái yếu đuối
- Chương 157: Tạo hóa trêu người
- Chương 158: Phong cảnh sơn động
- Chương 159: Thủ đoạn độc ác của Lý quản gia
- Chương 160: Một mình xông vào long đàm hổ huyệt
- Chương 161: Hoảng sợ tuyệt đối
- Chương 162: Viên đạn tôi cũng tránh được
- Chương 163: Người bẩn thỉu
- Chương 164: Mạc Đông Thành Hổ
- Chương 165: Ám sát trong đường hầm
- Chương 166: Bước vào Yến Kinh
- Chương 167: Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!
- Chương 168: Tin tức giật gân
- Chương 169: Quỳ xuống đất cầu xin tha thứ
- Chương 170: Anh là một người não tàn
- Chương 171: Trương Thiên đến đây
- Chương 172: Ra vẻ đạo mạo
- Chương 173: Lý gia rúng động
- Chương 174: Chữa trị cho Lý Sát
- Chương 175: Liệu pháp thần kỳ
- Chương 176: Chữa bệnh cho lão gia
- Chương 177: Đến thăm cha vợ
- Chương 178: Chân chính là người của xã hội thượng lưu
- Chương 179: Nhìn Trương Đại Thiểu với cặp mắt khác xưa
- Chương 180: Trả lại phòng
- Chương 181: Nữ thần quán bar
- Chương 182: Anh Lực ra sân
- Chương 183: Gặp lại Thành Hổ
- Chương 184: Tìm cha con Lý Sát tính sổ
- Chương 185: Khốn cảnh của lão cha Tiện Nghi
- Chương 186: Khói thuốc lượn lờ
- Chương 187: Cao thủ Florida
- Chương 188: Hai chúng ta, ai thắng?
- Chương 189: Đi khiêu chiến Hanh Thông
- Chương 190: Trình độ đổ thuật cao nhất
- Chương 191: Cao thủ cũng bị ép gian lận
- Chương 192: Một thế hệ đổ thần mới sinh ra
- Chương 193: Tôi muốn đi thì không ai giữ được
- Chương 194: Mẫu Đơn – Hồng trần cuồn cuộn
- Chương 195: Nuốt răng gãy vào bụng
- Chương 196: Chuyện lớn cả đời của Hàn Mộng Di
- Chương 197: Cuộc sống gian nan của Mẫu Đơn
- Chương 198: Tốt cho một tên cầm thú
- Chương 199: Toàn bộ lăn trở về cho tôi
- Chương 200: Là mày để cho tao hung hăng càn quấy
- Chương 201: Tao không tin tao bắn không trúng
- Chương 202: Cha của Trương Ngọc Thiện
- Chương 203: Cũng không phải đại sự gì
- Chương 204: Bắt lại cho tôi
- Chương 205: Phạt đúng người đúng tội
- Chương 206: Cô Gái Cao Ngạo
- Chương 207: Kẻ Có Tiền Và Đồ Nhà Quê
- Chương 208: Mấy Nhà Sung Sướng Mấy Nhà Sầu
- Chương 209: Anh Cho Rằng Anh Là Ai?
- Chương 210: Không Cần Gọi Tôi Là Trương Thiểu
- Chương 211: Không ngẩng đầu lên nổi
- Chương 212: Mắt Chó Của Mày Mù Sao?
- Chương 213: Tôi Từ Nhỏ Đã Uống Thuốc Này Để Lớn Lên
- Chương 214: Sự Đen Tối Của Lưu Cảnh Thần
- Chương 215: Mưu Đồ Mưu Hại Bí Mật
- Chương 216: Có Vụ Làm Ăn Lớn
- Chương 217: Kẻ Mạnh Liên Thủ
- Chương 218: Lái Xe Tông Vào
- Chương 219: Đòn Phủ Đầu Chân Chính
- Chương 220: Mưu Hại Trương Đại Thiểu
- Chương 221: Lợi Hại Hơn
- Chương 222: Côn Sắt Nung Đỏ
- Chương 223: Bắt Đầu Đại Hội Phân Chia
- Chương 224: Khoai lang nóng bỏng tay
- Chương 225: Người Nhật Bản bị nhiều người xúc phạm đến tức giận
- Chương 226: Trương Đại Thiểu xuất chiêu
- Chương 227: Đệ nhất dũng sĩ người nhật
- Chương 228: Dám Làm Loạn Với Ta Sao?
Tuyệt Phẩm Tiên Y
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.