“Ti ——”
Đoàn Cẩm Sơ hít một ngụm khí lạnh, bị buộc nghiêng đầu qua, nhìn thấy ánh mắt âm trầm của Sở Vân Hách, điềm đạm đáng yêu cầu khẩn nói: “Bát đại gia, nô tài không dám chạy, xin ngài giơ cao đánh khẽ, không cần vặn lỗ tai của nô tài nữa, được không? Nếu vặn nữa, sẽ rớt a!”
“Phải không?” Ánh mắt Sở Vân Hách chợt lóe, buông tay ra, xoay người đi dọc theo đường nhỏ trải đá cuội tới Dự Viên, vừa đi vừa nói: “Xem ra chiêu vặn lỗ tai này dùng rất được, bổn vương sẽ đem nó áp dụng trên người ngươi thường xuyên!”
“Ừ? Không cần, không cần đi!” Khóe miệng Đoàn Cẩm Sơ giật giật, không nhịn được đề cao âm điệu, nhanh chóng đi theo, tiếp tục thành khẩn nói xin lỗi, “Thật xin lỗi a Bát đại gia, nô tài thật sự biết sai rồi, nô tài. . . . .”
“Ngươi tới rừng đào làm gì? Bát vương phủ là địa phương mà ngươi có thể tùy ý đi lại sao?” Sở Vân Hách lười nghe nàng nói nhảm, trực tiếp cắt đứt hỏi.
Đoàn Cẩm Sơ chần chờ một chút, nghiêm túc nói: “Cái này. . . . . Bát đại gia, nô tài là đặc biệt tìm đến ngài! Ừ. . . . Nô tài muốn cám ơn ngài đã cho nô tài ngủ giường tốt, ăn cơm ngon, còn khoan dung độ lượng tha thứ cho sự bất kính của nô tài.”
Nghe vậy, đột nhiên Sở Vân Hách dừng lại bước chân, tay phải nắm chuôi kiếm đang không ngừng siết chặt, chậm rãi nghiêng đầu lại, nhìn Đoàn Cẩm Sơ, nâng lên môi mỏng mỉa mai nói: “Không cần phải nói tạ ơn! Ngươi chẳng qua chỉ là một thái giám, bổn vương phạt ngươi nhẹ một chút, ngươi liền cho rằng bổn vương đối với ngươi là đặc biệt sao? Tự mình đa tình!”
Nói xong, lập tức xoay người rời đi, dưới chân giống như sinh thêm gió, tựa hồ là sợ nàng ở sau lưng đuổi kịp hắn, càng đi càng nhanh, chỉ thoáng chớp mắt, đã không nhìn thấy thân bạch y kia nữa.
Đoàn Cẩm Sơ ngây ngốc đứng tại chỗ, nhìn phía trước mà giật mình mất hồn, cách hồi lâu, mới cong lên cánh môi, bực mình không thôi, “Ta chính là thái giám! Thái giám! Thái giám! Thái giám!”
Ánh nắng chiều đầy trời, gió mát lướt qua mặt, Đoàn Cẩm Sơ đứng thêm lát nữa, cảm thấy có chút tê tê, ngầng đầu nhìn trời, thở phào một hơi thật sâu, lúc này mới bước đi tới phía trước, dọc đường đi đá đá hòn đá nhỏ, than thở không ngừng, “Bất kính thì tức giận, xin tội thì ngại phiền, nói cám ơn thì phát cáu, còn nói những lời khó nghe như vậy, ai tự mình đa tình? Thiệt là, quỷ mới muốn làm thái giám, nếu như ta ăn mặc như lúc trước, nếu như có thể. . . . .”
“Tiểu Sơ Tử!”
Phía đối diện đột nhiên có tiếng kêu to, Đoàn Cẩm Sơ hơi giật mình ngẩng đầu nhìn, là một nha hoàn nàng không biết, bước chân dừng lại, nha hoàn kia chạy tới nói: “Tiểu Sơ Tử, vương gia có lệnh, kêu ngươi lập tức hồi cung!”
“Ách. . . . .” Đoàn Cẩm Sơ kinh ngạc nhíu mi nói: “Không phải nói để cho ta hầu hạ hắn ba ngày mới có thể hồi cung sao? Tại sao lại đột nhiên thay đổi mệnh lệnh?”
“Vương gia hạ lệnh, ai dám có nghi vấn? Tiểu Sơ Tử, ngươi đi nhanh lên đi!” Nha hoàn kia cau lông mày lại, xoay người chạy tới Dự viên, vẻ mặt kia thật là có chút nôn nóng.
Đoàn Cẩm Sơ mím môi, ngẩng đầu nhìn trời, không khỏi cau mày cắn răng, “Con mẹ nó, ban ngày thì không cho đi, đem con chó ngao Tây Tạng kia ra dọa người, hiện tại trời tối đen lại đuổi người, quả thật là cầm thú!”
Nhưng mà tức giận chính là tức giận, còn có thể làm gì bây giờ đây?
Đoàn Cẩm Sơ cúi đầu, vòng qua Dự viên đi tới đại môn, đi qua đại sảnh thì lại đụng một thị vệ đang bước nhanh, thị vệ kia không kịp để ý tới nàng, chỉ tức giận liếc nàng một cái, liền bước nhanh tới đại môn, trèo lên trên ngựa, vội vã đi.
“Đã xảy ra chuyện gì?” Đoàn Cẩm Sơ nháy mắt mấy cái, không khỏi dừng lại bước chân, quay đầu lại nhìn về phía đại sảnh, từ cửa sảnh mở rộng nhìn vào bên trong, chỉ thấy sống lưng đứng thẳng của một nam tử cao lớn mặc một bộ trường bào màu lam, khôi ngô cao lớn rắn rỏi, một tay chắp ở phía sau lưng, đang cùng quản gia Bát vương phủ nói gì đó.
- Chương 1: Làm mẫu băng vũ, xảy ra chuyện ngoài ý muốn
- Chương 2: Nhân vật thần bí, ngày dông tố
- Chương 3: Ý đồ hành thích, không hiểu tại sao té xỉu
- Chương 4: Phụ tử xa cách, bị bệnh nằm trên giường
- Chương 5: Dị thế thức tỉnh, biến thân thái giám
- Chương 6: Nghiệm minh chính bản thân, bi thống xuyên qua
- Chương 7: Thám thính tình huống, thái giám công tử
- Chương 8: Cùng ở một phòng, yêu thích thật sâu
- Chương 9: Trước ngực mang dây vải, hỏi Bát Vương gia
- Chương 10: Mỹ nhân như vẽ, dao rơi xuống
- Chương 11: Cuộc sống cùng thái giám ở chung
- Chương 12: Một lời thành họa, lâm nguy được cứu thoát
- Chương 13: Ăn chính là cây cỏ, nặn ra chính là nãi*
- Chương 14: Thái giám nhanh nhẹn, bị bắt giao dịch
- Chương 15: Đặc biệt phái đi, vào Bát vương phủ
- Chương 16: Ở Niệm Quy đình, diện kiến lần đầu
- Chương 17: Đối với thái giám, bổn vương không có hứng thú
- Chương 18: Nghề nghiệp thái giám, thiên hạ vô song
- Chương 19: Muốn trốn bị bắt, hắn dễ dàng tha thứ
- Chương 20: Lại giống như nữ nhân, làm tâm hắn loạn
- Chương 21: Vội ban sai chuyện, chọc giận hắn
- Chương 22: Một câu chọc giận, ép ở lại phủ
- Chương 23: Hoa hoa lệ lệ bị dọa ngất
- Chương 24: Mặt người dạ thú, hầu hạ ba ngày
- Chương 25: Hầu hạ cho hắn, một bữa cơm chi ân
- Chương 26: Trong rừng hoa đào, hiểu lòng hắn
- Chương 27: Tức giận không sao diễn tả
- Chương 28: Quay trở lại Dự Viên, Vân Hách bị bệnh
- Chương 29: Dũng cảm xông vào phòng ngủ, bảo vệ cho hắn
- Chương 30: Thời khắc nguy cấp, Vân Hách cứu giúp
- Chương 31: Khuyên hắn uống thuốc, ra lệnh uy hiếp
- Chương 32: Giống như nữ nhân, hắn đùa giỡn
- Chương 33: Hắn chịu uống thuốc, sủng nịnh với nàng
- Chương 34: Bát đại gia, ta muốn bảo vệ ngươi
- Chương 35: Không cần ngươi, tìm được nguyên nhân
- Chương 36: Vụng trộm xông vào phòng tắm, làm hỏng chuyện tốt
- Chương 37: Hắn trần truồng, ngượng ngùng như nàng
- Chương 38: Bổn nô tài không muốn làm nam sủng!
- Chương 39: Ngươi muốn cùng bổn vương ngủ chung?
- Chương 40: Ở chung một phòng, hắn vừa sủng vừa phạt
- Chương 41: Không mời mà vào, nháo loạn thư phòng
- Chương 42: Quyết liệt rời khỏi Bát vương phủ!
- Chương 43: Ngõ nhỏ Lão Hạnh, người thần bí (1)
- Chương 44: Ngõ nhỏ Lão Hạnh, người thần bí (2)
- Chương 45: Ngõ nhỏ Lão Hạnh, người thần bí (3)
- Chương 46: Ngõ nhỏ Lão Hạnh, người thần bí (4)
- Chương 47: Ngõ nhỏ Lão Hạnh, người thần bí (5)
- Chương 48: Ngõ nhỏ Lão Hạnh, người thần bí (6)
- Chương 49: Muốn rời kinh thành, trước kiếm chi phí
- Chương 50: Tìm được công việc, gọi ta là Đoàn ca
- Chương 51: Dưới ánh trăng, tâm sự như ngày
- Chương 52: Bi thống, kiếp sống làm công
- Chương 53: Trong hỗn loạn, sự xuất hiện của hắn
- Chương 54: Ngươi tránh ra! Ta không biết ngươi!
- Chương 55: Sao ngươi thích khóc như vậy?
- Chương 56: Nam nhân và thái giám thụ thụ bất thân!
- Chương 57: Đáy lòng, bất chợt xuất hiện cơn đau
- Chương 58: Muốn đi, lại gặp Tam Vương tới mời
- Chương 59: Thật không ngờ lại quan tâm một người như thế!
- Chương 60: Người tới, mang ra ngoài cho chó ăn!
- Chương 61: Ngữ điệu tuyệt tình, mang xuống!
- Chương 62: Qua nghiệm thân, quả thật là thái giám!
- Chương 63: Ngồi cùng kiệu trở về Bát vương phủ
- Chương 64: Nụ hôn ngoài ý muốn, tâm thần rối loạn
- Chương 65: Hận không phải là nữ nhân, tập kích bất ngờ!
- Chương 66: Một màn nguy hiểm, chạy trốn dưới mũi tên
- Chương 67: Ta là nam nhân bình thường, chỉ thích cô nương a!
- Chương 68: Nhiếp Huyền sinh sát tính, nghi nàng là yêu nghiệt
- Chương 69: Mất tích lúc nữa đêm, Bát gia tức giận
- Chương 70: Nửa đêm bị chôn sống, Tiểu Sơ Tử nổi giận
- Chương 71: Sống phải thấy người, chết phải thấy xác
- Chương 72: Nửa đêm, hắn như thiên thần cứu nàng
- Chương 73: Trêu đùa người, rơi vào hố đất
- Chương 74: Nam nhân, đều là động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới
- Chương 75: Tắm rửa, cái yếm màu tím nhạt
- Chương 76: Ai có thể vì nàng, chống đỡ cả bầu trời
- Chương 77: Bị chặn ở ngoài, hoàn toàn tỉnh ngộ
- Chương 78: Thì ra là, hắn đã có vị hôn thê
- Chương 79: Giả nha hoàn, trà trộn vào Dự viên
- Chương 80: Nếu là nha hoàn, Bổn vương liền không khách khí!
- Chương 81: Khó kìm lòng nổi, vết thương bị lộ
- Chương 82: Cô nam quả thái giám, ở chung một phòng
- Chương 83: Thời khắc ấm áp, nữ trên nam dưới
- Chương 84: Xa nhau, tiếp tục sai một lần cuối cùng
- Chương 85: Trở lại hoàng cung, Bát gia bí sự
- Chương 86: Đi đến Nam Uyển, bị chất vấn
- Chương 87: Tình sâu duyên cạn, phải làm sao
- Chương 88: Tương trợ nhau, Ngự Thư Phòng nghị sự
- Chương 89: Công vụ cận kề, gặp nhau cạnh hồ
- Chương 90: Mười dặm tương tư, hận không kết mối tơ hồng
- Chương 91: Đúng như một đám thái giám thượng Thanh lâu!
- Chương 92: Trước đêm rời kinh, xuất hiện cái yếm
- Chương 93: Giục ngựa hoàng cung, dứt khoát tìm nàng
- Chương 94: Ngươi bây giờ cởi quần áo, ta muốn nghiệm thân
- Chương 95: Nghiệm thân toàn diện, vui mà giận
- Chương 96: Nàng thật ngốc, là đồ Ngốc!
- Chương 97: Sở Vân Hách, chàng cút ngay cho ta!
- Chương 98: Ưng thuận cam kết, vội lên đường
- Chương 99: Cải tạo cuộc sống thường ngày, ngăn cách thái giám và nữ nhân
- Chương 100: Hoàng đế triệu kiến, là phúc hay họa
- Chương 101: Bất kính tối thượng, cái khó ló cái khôn
- Chương 102: Khốn kiếp! Bản thái giám gả cái lông ngươi!
- Chương 103: Trước bờ hồ, gặp gỡ một nam tử
- Chương 104: Ly biệt sau bao lâu, tâm tình đêm thất tịch
- Chương 105: Tâm sự với nhau, đối tượng thầm mến
- Chương 106: Ngươi vốn là đồ Ngốc!
- Chương 107: Bản thái giám sẽ không mắc bệnh hoa liễu!
- Chương 108: Ngươi chính là An Tĩnh vương trong truyền thuyết?
- Chương 109: Dưới đêm trăng, hắn trở về
- Chương 110: Vì tranh một người, không nhường chút nào
- Chương 111: Trong màn mưa, lặng lẽ mất tích
- Chương 112: Đào sâu ba thước, cũng phải tìm nàng về
- Chương 113: Ngõ nhỏ Lão Hạnh, kinh hiện Thần Bí Nhân
- Chương 114: Ta mất trí nhớ, ta không thích huynh!
- Chương 115: Đề phòng với nàng, ép nàng ở cùng phòng
- Chương 116: Nhớ lại ban đầu, cùng giường chung gối
- Chương 117: Kinh thấy Nhạn Linh tiễn, dục hỏa chợt công tâm
- Chương 118: Trúng kế, giãy giụa thống khổ
- Chương 119: Tội lỗi thượng uyên ương, Đoàn Cẩm Sơ nguy cấp
- Chương 120: Trốn ra ngoại thành, Vân Hách đuổi theo tới
- Chương 121: Vì hồng nhan, giận đỏ cả mặt
- Chương 122: Ân cứu mạng, dùng sông lớn để trả
- Chương 123: Nhất là lúc động tình (một)
- Chương 124: Nhất là lúc động tình (hai)
- Chương 125: Tự do thành thân, tự do yêu
- Chương 126: Sức ghen mười phần, nỗi khổ Vân Hách
- Chương 127: Xả thân cứu giúp, nhất định báo ân
- Chương 128: Hồ Nghi thân phận, dạy dỗ a Hổ
- Chương 129: Hai kế hoạch, chết từ trong trứng nước
- Chương 130: Hạnh phúc ngắn ngủi, tin dữ mang thai
- Chương 131: Thiên ý trêu người, dằn vặt lẫn nhau
- Chương 132: Một đời một thế yêu nàng say đắm!
- Chương 133: Tách ra ngủ riêng, ngôi miếu đổ nát thanh tĩnh
- Chương 134: Như chim sợ ná, ngọt khổ tư vị
- Chương 135: Ý kiến khác nhau, khẩu dụ hoàng thượng
- Chương 136: Ngồi cùng xe vào cung, chờ ta đón nàng
- Chương 137: Phòng sưởi mật đàm, về Mộ Thiên Kình
- Chương 138: Cuồng ngạo như hắn, lạt mềm buộc chặt
- Chương 139: Thanh niên văn nghệ, bên hồ Vô tình gặp được
- Chương 140: Chàng là thùng giấm chua sao?
- Chương 141: Thương định rời cung, quái dị như hắn
- Chương 142: Ngự tiền hầu hạ, bất ngờ nghe đại sự
- Chương 143: Sơ Nhi, ta vào cung đón nàng
- Chương 144: Chấp nhất như hắn, đến gặp Quý phi
- Chương 145: Bảo Nguyệt cung, Sơ Nhi bị giá họa
- Chương 146: Quý Phi phóng đãng, tâm cơ khá sâu
- Chương 147: Tranh chấp nghiệm thân, tình huống ngoài ý muốn
- Chương 148: Lưu Ly sanh non, Thuận Tử khác thường
- Chương 149: Trong rừng tùng, hắn muốn mang nàng đi
- Chương 150: Chạy vội, đụng phải hắn
- Chương 151: Bị tức giận chống đối, thích khách lúc nửa đêm
- Chương 152: Thích khách thần bí, tình cảnh nguy cấp
- Chương 153: Tra xét thích khách, cực kỳ nguy hiểm
- Chương 154: Tình sâu duyên cạn, yêu chuẩn xác
- Chương 155: Tin tức động trời, muốn gặp hắn ngay
- Chương 156: Đi bộ xuất cung, lại gặp chủ tử đeo bám
- Chương 157: Bị bắt ngồi chung, đứng ngồi không yên
- Chương 158: Vào phủ, tâm trạng mâu thuẫn
- Chương 159: Sóng ngầm bắt đầu khởi động, tâm cơ ai thắng
- Chương 160: Khi động tình, lại nhịn nữa
- Chương 161: Đêm rã rời, kích tình nồng nàn
- Chương 162: Tình nồng mật ý, hạnh phúc vô bờ
- Chương 163: Lại nhìn ta! Ta sẽ ăn luôn chàng!
- Chương 164: Một khúc Phượng Cầu Hoàng, tâm tình đêm khuya
- Chương 165: Hiện đang hạnh phúc, biết được thân phận nàng
- Chương 166: Muốn nàng, muốn hài tử
- Chương 167: Buồn bã chia tay, người trong cung tới
- Chương 168: Vân Hách! Xin chàng tha thứ cho ta!
- Chương 169: Nhốt vào đại lao, phụ tử thành thù
- Chương 170: Đế Tâm khó dò, đêm vào đại lao
- Chương 171: Tình nồng trong lao, tương cứu lúc hoạn nạn
- Chương 172: Tiểu Sơ Tử là một nam yêu tinh sao?
- Chương 173: Đích thân vua đến, hai người làm trò
- Chương 174: Thuận lợi ra tù, Nhị gia tương yêu
- Chương 175: Trở về Bát Vương Phủ, tình lang ghen
- Chương 176: Mặc còn phải cởi, thật phiền toái
- Chương 177: Mật đàm tại thư phòng, tiết lộ Thiên Cơ
- Chương 178: Tranh mệnh với trời, đùa bỡn song Nhiếp
- Chương 179: Thề học khinh công, xuân ý dồi dào
- Chương 180: Đến Tĩnh Vương phủ, xa hoa rực rỡ (1)
- Chương 181: Đến Tĩnh Vương phủ, xa hoa rực rỡ (2)
- Chương 182: Đến Tĩnh Vương phủ, xa hoa rực rỡ (3)
- Chương 183: Đến Tĩnh Vương phủ, xa hoa rực rỡ (4)
- Chương 184: Đến Tĩnh Vương phủ, xa hoa rực rỡ (5)
- Chương 185: Đến Tĩnh Vương phủ, xa hoa rực rỡ (6)
- Chương 186: Đến Tĩnh Vương phủ, xa hoa rực rỡ (7)
- Chương 187: Đến Tĩnh Vương phủ, xa hoa rực rỡ (8)
- Chương 188: Bẫy trong bẫy, tâm loạn trúng bẫy
- Chương 189: Máu đổ phòng chứa củi, bất ngờ nghe tin chết người
- Chương 190: Một phen sợ bóng sợ gió, nghi ngờ giận dỗi trở về phủ
- Chương 191: Trêu chọc, hiểu lầm, kiểm tra thân thể
- Chương 192: Yêu quá tha thiết, chết cũng đi theo
- Chương 193: Ngọt ngọt ngào ngào, lại bàn chuyện Phò mã
- Chương 194: Ngọt ngọt ngào ngào, lại bàn chuyện Phò mã
- Chương 195: Thái tử Đại Minh, Tức giận ở thư phòng
- Chương 196: Đưa Sơ Nhi vào cung, Nhớ lại chuyện cũ năm ấy
- Chương 197: Vô tình gặp gỡ Bảo Quý phi, Tĩnh Vương giao phó
- Chương 198: Hoàng đế thủ đoạn, Vân Ly bức bách
- Chương 199: Tức giận ra khỏi rừng, Vân Hách bị cấm túc
- Chương 200: Thế sự khó lường, kinh ngạc nghe tin đại hôn
- Chương 201: Mong kiếp sau, đôi chim liền cánh!
- Chương 202: Cự tuyệt Vân Ly, trà trị đau tim
Tuyệt Sắc Thái Giám - Yêu Hậu Đùa Lãnh Hoàng
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Tuyệt Sắc Thái Giám - Yêu Hậu Đùa Lãnh Hoàng
Tác giả :
Sở Thanh