TÒ Mộng Dao hỏi Dương Phàm mục đích sử dụng của khoản vay, Dương Phàm cười thần bí: “Bí mật kỉnh doanh, mấy ngày nữa em sẽ biết.”
Tô Mộng Dao cũng không hỏi nhiều nữa: “Đúng là hối hận vì lúc đó em đã giúp Hầu Phân nhiều như vậy, không ngờ lại đổi lấy một kẻ thù.”
Dương Phàm nghiêm túc nóỉ: “Nắm gạo khi đói thì thành ơn, gánh gạo khỉ đã đủ thì thành oán. Đây là đạo lý mãi mãi không thay đổi”
“Sau này em phải nhớ kỹ, làm sai điều gì cũng đừng hối hận, nếu hối hận cũng đừng nói với những người không nên biết.”
Tô Mộng Dao nhìn Dương Phàm, đây là lần đầu tiên Dương Phàm nghiêm túc nói lý lẽ với cô ây.
“Tại sao không thề đề người ta biết mình hối hận?” Tô Mộng Dao hỏi.
Dương Phàm cười nói: “Bởi vì ngoài việc cười nhạo em, người ta cũng không làm được gì.”
Tô Mộng Dao giống như đã hiểu ra, gật gật đầu, sau đó cô ấy lái xe đưa Dương Phàm về thẳng Tân Giang Hoa Uyển.
Sau khi về đến nhà, Dương Phàm trực tiếp gọi điện thoại cho Bộ trưởng Từ của bộ Quảng Điện, bảo ông ấy sắp xếp việc thu thập một số chuyện kinh doanh không đàng hoàng của nhà họ Từ ở Giang Thành.
Đương nhiên hắn không lo không tìm được những thứ này, dù sao bọn họ đã làm ăn phát triển đến mức này rồi, chắc chắn sẽ có những thứ không thể cho người khác biết.
Website TruyenLau.com
Sáng ngày hôm sau, tin tức liên quan tới nhà họ Từ đã chiếm đóng hot search của các truyền thông lớn.
“Tập đoàn Từ Thị bị nghi ngờ vụ cưỡng ép gây thương tích cho người ta, dẫn tới tố tụng.”
“Tập đoàn Từ Thị bị nghỉ ngờ trốn thuế…”
“Tập đoàn Từ Thị cạnh tranh không đàng hoàng, phơi bày chuyện hối lộ…”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bỗng chốc, đủ chuyện bê bối của tập đoàn Từ Thị bị đồn rất sôi nổi.
Trong một ngày, cổ phiếu của Từ Thị đã rớt giá thảm hạỉ như nhảy cầu.
Cùng lúc đó, tập đoàn Hồng Hạo tuyên bố tiến hành chế tài thương mại với tập đoàn Từ Thị, hủy bỏ tất cả hạng mục đang hợp tác với bọn họ.
Tập đoàn Từ Thị vừa lấy được hạng mục ở bên Hồng Hạo, đã có mấy trăm triệu vốn đầu tư để đặt nền tảng rồi.
Bởi vì trong hợp đồng có quy định, những hành vỉ xấu do một bên đơn phương tạo ra làm ảnh hưởng đến danh dự thì bên còn lại có quyền trực tiếp kết thúc hợp tác. Cho nên bọn họ cũng không cần bồi thường tiền vỉ phạm hợp đồng. TruyenLau.com
Có người mở đầu thì sẽ có người làm theo.
Rất nhiều đối tác của nhà họ Từ đều lần lượt tuyên bố hủy bỏ hợp tác, để tránh cửa thành cháy làm vạ lây cá dưới ao.
Bỗng chốc, tiếng xấu của nhà họ Từ vang xa, giống như chuột qua đường vậy.
Dương Phàm ung dung ngồi trong phòng làm việc, xem dao động của thị trường chứng khoán trong máy tính trước mặt.
Cùng lúc này, nội bộ tập đoàn Từ Thị đã loạn như một nồi cháo.
Thực ra cháo không loạn, cái loạn là cháo thập cẩm.
Các cổ đông nhỏ lần lượt đến công ty truy cứu trách nhiệm, đó là tiền sống của bọn họ, thế mà đã bị tụt gần như không còn gì.
Nhưng mà cho dù bọn họ có ép chết Từ Lạc Doanh thì cũng không còn cách nào khác.
Suy cho cùng Từ Lạc Doanh mới là cổ đông lớn, tiền vốn bị tụt còn thảm hơn bọn họ nhiều.
Chưa được mấy ngày, tập đoàn Từ Thị đã hoàn toàn tê liệt. Đề tự bảo vệ chính mình, các cổ đông Lân lượt bán cổ phần của mình với giá thấp.
Nhưng có aỉ sẽ mua chú?
Từng người bọn họ gấp tới mức giống như kiến bò trên chảo nóng.
Mãi đến khỉ một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi ra mặt thu mua cổ phiếu của tập đoàn Từ Thị.
Những người này mới nhao nhao chuyển nhượng vốn cổ phần trong tay với giá thấp, giống như người sắp chết khát trong sa mạc nhìn thấy ốc đảo vậy.
Trải qua một loạt đả kích này, tập đoàn Từ Thị vốn có giá trị thị trường là tám tỉ, giờ đã tụt xuống còn bốn tỉ.
Những cổ phiếu rải rác này chiếm khoảng 50% của tập đoàn Từ Thị.
Tất nhiên người đàn ông này là do Dương Phàm sắp xếp.
Người đàn ông tên là Đới Kiếm Phong, chính là chồng của Vương Na – Tổng giám đốc tập đoàn Hồng Hạo.
Sau khi chữa khỏi bệnh cho anh ta, Dương Phàm mới biết Đới Kiếm Phong là một thiên tài thương mại, người sáng lập của tập đoàn Hồng Hạo.
Vê sau, dưới sự khống chế của tư bản, dây chuyền vốn của công ty xảy ra vấn đề, anh ta bị ép phải chuyển nhượng ra ngoài.
Sau đó, tập đoàn Hồng Hạo bị đệ tử của núi Nhị Long thu mua rồi tặng cho Dương Phàm.
Năng lực đàm phán của Đới Kiếm Phong vẫn rất tốt, anh ta chỉ mất một tỉ hai đã mua hết toàn bộ vốn cổ phần trị giá hai tỉ.
Những cổ đông kia của Từ Thị cũng không ngốc, bọn họ thấy Từ Thị sắp phá sản, cái gì bán được đều là tiền, còn tốt hơn biến thành tờ giấy bỏ đi ở trong tay.
Chưa được mấy ngày, Từ Lạc Doanh cũng
đã bán cổ phần trong tay cho Đới Kiếm Phong.
Cứ như vậy, Dương Phàm chỉ mất hai tỉ rưỡi đã lấy được tất cả cổ phần của tập đoàn Từ Thị rồi.
Sau khỉ cổ phần về tay, tất cả những chuyện bê bối của Từ Thị bị các truyền thông lớn tung ra đêu không cánh mà bay.
Thay vào đó là tin tức Chủ tịch thần bí của tập đoàn Hồng Hạo thu mua tập đoàn Từ Thị.
Tập đoàn Hồng Hạo cũng chính thức gửi công văn, tập đoàn Từ Thị đổi tên thành tập đoàn Thành Phong, trở thành công ty con của tập đoàn Hồng Hạo, tiếp theo nó sẽ phát triển mạnh mẽ.
Tất cả hạng mục của tập đoàn dều có quyền ưu tiên lựa chọn.
Dương Phàm rất hào hứng ngồi trước bàn làm việc, đợi cổ phiếu tăng trở lại.
Đường Ngữ Yên gõ cửa bước vào: “Anh Phàm, gần đây làm việc nghiêm túc vậy à?”
Dương Phàm nhìn cô, hỏi: “Mua cổ phiếu không, sắp tăng giá rồi.”
Đường Ngữ Yên mặc một bộ đồ công sở, áo sơ mi trắng tay áo dài năm phân, váy dip, vóc dáng hoạt bát hấp dẫn hiện lên rõ ràng, trông rất
cuốn hút.
Dương Phàm cười nói: “Cò mặc bộ đồ này đúng là đỉnh của chóp”
Trên khuôn mặt tinh tế của Đường Ngữ Yên hơi đỏ lên, xấu hổ nói: “Cảm ơn anh Phàm đã khen”
Dương Phàm phì cười: “Tôi không có khen cô, đỉnh của chóp này nghĩa là hơi lẳng lơ”
Nghe vậy, khuôn mặt của Đường Ngữ Yên nháy mắt đã càng đỏ hơn, cô lườm Dương Phàm, miệng nhỏ gợi cảm hơi cong lên:
“Chẳng đứng đắn gì hết”
Dương Phàm cười ha ha: “Cho cô chút vốn cố phần của Thành Phong nhé?”
- Chương 1: C1: Đại thọ lão tổ
- Chương 2: C2: Buông cô gái kia ra
- Chương 3: C3: Để cho tất cả truyền thông gỡ tin xuống là được rồi
- Chương 4: C4: Tin tức đã biến mất
- Chương 5: C5: Sự khác thường của thiệu tứ gia
- Chương 6: C6: Đến cửa
- Chương 7: C7: Rượu này chắc hẳn là đánh cắp trên núi
- Chương 8: C8: Cô là đường ngữ yên
- Chương 9: C9: Tội chết có thể miễn nhưng tội sống khó tha
- Chương 10: C10: Đi chọn vài bộ quần áo
- Chương 11: C11: Chỉ có một cái đủ cho ai mặc
- Chương 12: C12: Hai cô gái gặp nhau
- Chương 13: C13: Một gậy trúng lỗ
- Chương 14: C14: Gặp lại lý thi thi
- Chương 15: C15: Tắt điều hòa đi
- Chương 16: C16: Cô có biết dịu dàng có nghĩa là gì không
- Chương 17: C17: Bây giờ đã thấy nhớ tôi rồi à
- Chương 18: C18: Để tao cho mày biết thế nào là lễ độ
- Chương 19: C19: Cô không biết tôi là bác sĩ à
- Chương 20: C20: Chờ khổng gia
- Chương 21: C21: Cố gắng thì vẫn có hy vọng
- Chương 22: C22: Có liên quan gì đến cô à
- Chương 23: C23: Đi thôi
- Chương 24: C24: Có phải bọn họ đắc tội với dương tiên sinh
- Chương 25: C25: Tại sao
- Chương 26: C26: Hai người vừa ăn vừa trò chuyện
- Chương 27: C27: Em cười như thế là có ý gì
- Chương 28: C28: Đây là ý gì
- Chương 29: C29: Có thể hiểu như vậy
- Chương 30: C30: Trẻ con ăn nói lung tung
- Chương 31: C31: Tiện tay mà thôi
- Chương 32: C32: Quần áo jk là gì
- Chương 33: C33: Kẻ thua cuộc
- Chương 34: C34: Cậu muốn chết à
- Chương 35: C35: Còn cần nó quan tâm sao
- Chương 36: C36: Chẳng lẽ hắn còn muốn so so với ông ta
- Chương 37: C37: Hay là đến nhà anh ở hai ngày đi
- Chương 38: C38: Người này là
- Chương 39: C39: Tôi uống loại này quen rồi
- Chương 40: C40: Tại sao hòm nay lại mất hiệu lực chứ
- Chương 41: C41: Người trẻ tuổi này nóng nảy quá rồi
- Chương 42: C42: Ông chủ hứa ở đây ư
- Chương 43: C43: Rốt cuộc anh có thân phận gì
- Chương 44: C44: Có bối cảnh khủng khiếp ư
- Chương 45: C45: Tôi không nghiên cứu
- Chương 46: C46: Sau khỉ sử dụng thuốc
- Chương 47: C47: Cậu có biết tôi là ai không
- Chương 48: C48: Anh không cần kéo dài thời gian
- Chương 49: C49: Thực sự khó hiểu
- Chương 50: C50: Chương 50
- Chương 51: C51: Tôi cũng không biết
- Chương 52: C52: Nói thật đi
- Chương 53: C53: Anh muốn vay bao nhiêu
- Chương 54: C54: Quan hệ giữa các anh tốt lắm à
- Chương 55: C55: Tại sao không thề đề người ta biết mình hối hận
- Chương 56: C56: Vậy gọi là gì
- Chương 57: C57: Tập đoàn hồng hạo
- Chương 58: C58: Người đẹp tên là gì
- Chương 59: C59: Cô cũng không có hỏi
- Chương 60: C60: Anh tới một mình à
- Chương 61: C61: Chân khí biến hoá thật ư
- Chương 62: C62: Tôi có thể biết anh đang ở cảnh giới nào không
- Chương 63: C63: Nhanh vậy ư
- Chương 64: C64: Tại sao tôi lạỉ là ngườỉ gây phiền phức
- Chương 65: C65: Sao em lạỉ nhìn anh như vậy
- Chương 66: C66: Vừa đi vừa gọi đi
- Chương 67: C67: Đúng là không biết nhìn hàng
- Chương 68: C68: Chỉ thế thôi à
- Chương 69: C69: Lần gặp đầu tiên đã thẳng thắn như vậy
- Chương 70: C70: Cảm ơn anh
- Chương 71: C71: Đương nhiên anh sẽ không nuốt lời rồi
- Chương 72: C72: Tạm được
- Chương 73: C73: Mộng dao
- Chương 74: C74: Dương phàm rất tài giỏi
- Chương 75: C75: Đây không phải là người đó sao
- Chương 76: C76: Anh tốt bụng ư
- Chương 77: C77: Thể chất hàn băng
- Chương 78: C78: Bà có cho cậu ta uống thuốc bậy bạ gì không
- Chương 79: C79: Cảm ơn thần y đã cứu mạng
- Chương 80: C80: Việc nấu ăn cứ để dì làm là được
- Chương 81: C81: Tục ngữ có câu tiểu nhân đắc chí
- Chương 82: C82: Ông chủ của tập đoàn thành phong
- Chương 83: C83: Anh có biết người tên khổng soái
- Chương 84: C84: Cậu trai trẻ
- Chương 85: C85: Làm phiền mọi người rồi
- Chương 86: C86: Chốn về tốt sao
- Chương 87: C87: Cậu ra tay nhẹ quá
- Chương 88: C88: Ngạc nhiên không
- Chương 89: C89: Muốn chết
- Chương 90: C90: Đây là âm mưu của ông sao
- Chương 91: C91: Cho dù có tôi cũng không đồng ý
- Chương 92: C92: Cô đang học gì vậy
- Chương 93: C93: Cót két
- Chương 94: C94: Nhịp tim của cô gái đã ngừng đập
- Chương 95: C95: Cô gái tỉnh dậy
- Chương 96: C96: Cũng khá ngon
- Chương 97: C97: Là đường ngữ yên gọi tới
- Chương 98: C98: Cút ra ngoài
- Chương 99: C99: Cô gái này rất có năng lực
- Chương 100: C100: Cô ấy ăn khoẻ thế cơ à
- Chương 101: C101: Đường ngữ yên loạng choạng
- Chương 102: C102: Chẳng lẽ kiếm trần này là giả sao
- Chương 103: C103: Chơi không lại nên đánh lén
- Chương 104: C104: Vừa rồi cô muốn nói cái gì
- Chương 105: C105: Sự phát triển phía đông thành phố
- Chương 106: C106: Bọn họ muốn đuổi giết đến cùng
- Chương 107: C107: Thực sự có bữa trưa miễn phí
- Chương 108: C108: Đó là điều cô ta nên làm
- Chương 109: C109: Ông đúng là thành công
- Chương 110: C110: Đới kiếm phong
- Chương 111: C111: Bây giờ có thể quỳ xuống rồi chứ
- Chương 112: C112: Vương lệ trữ
- Chương 113: C113: Cậu biết tiến sĩ cát là ai không
- Chương 114: C114: Sao cậu ta lại đi vội thế
- Chương 115: C115: Cậu đâm mấy châm cho tôi đi
- Chương 116: C116: Không phải chị bảo tôi tới à
- Chương 117: C117: Kỹ thuật cao siêu
- Chương 118: C118: Chàng trai trẻ nói tôi không có bệnh
- Chương 119: C119: Đơn giản thôi
- Chương 120: C120: Chắc là nó
- Chương 121: C121: Vậy tôi phải làm gì
- Chương 122: C122: Tôi trở thành võ giả rồi à
- Chương 123: C123: Sau này có chuyện gì thì gọi cho tôi
- Chương 124: C124: Thiếu gia triệu
- Chương 125: C125: Tất cả chi phí đều do triệu thiếu gia trả
- Chương 126: C126: Sau đó hẳn ta trực tiếp rời đi
- Chương 127: C127: Gây rối
- Chương 128: C128: Ai đánh em
- Chương 129: C129: Kẻ vô dụng như cậu biết gì chứ
- Chương 130: C130: Cậu là võ giả
- Chương 131: C131: Chú của anh có biết anh kiêu căng như vậy không
- Chương 132: C132: Ông chủ nói xong
- Chương 133: C133: Sau này nếu như gặp lại
- Chương 134: C134: Cô đang làm gì vậy
- Chương 135: C135: Cô nghĩ cô có cơ hội phản kháng không
- Chương 136: C136: Đồ giả
- Chương 137: C137: 100 vạn
- Chương 138: C138: Cả nhà mày sẽ chết
- Chương 139: C139: Giá bao nhiêu
- Chương 140: C140: Ông muốn để ở đâu thì để ở đó
- Chương 141: C141: Gia tộc mộ dung sẽ có hậu quả
- Chương 142: C142: Trang bị không gian
- Chương 143: C143: Chuyện này phải xem biểu hiện của em rồi
- Chương 144: C144: Tô mộng dao sẽ tới đón hẳn
- Chương 145: C145: Bọn tao là ai ư mày sẽ sớm biết thôi
- Chương 146: C146: Mộng dao không phải loại người như vậy
- Chương 147: C147: Hết chuyện để nói rồi à
- Chương 148: C148: Cơ hội tốt bị bỏ lỡ
- Chương 149: C149: Coi trời bằng vung
- Chương 150: C150: Phong sát nhà họ tô
- Chương 151: C151: Ngày mai em sẽ biết
- Chương 152: C152: Tôi cho ông một cơ hội
- Chương 153: C153: Chỉ thắng chứ không thua
- Chương 154: C154: Một bước lên trời
- Chương 155: C155: Anh có thể dạy tôi được không
- Chương 156: C156: Thực lực của cao đại cường
- Chương 157: C157: Anh lại nhắm một mắt nữa à
- Chương 158: C158: Gia tộc mộ dung không còn tồn tại nữa
- Chương 159: C159: Có cơ hội gặp được người tình trong mộng
- Chương 160: C160: Chắc chắn không rồi cậu yên tâm
- Chương 161: C161: Đừng có động tay động chân
- Chương 162: C162: Người đàn ông này thật vô liêm sỉ
- Chương 163: C163: Cầu xin anh hãy cứu bạn tôi
- Chương 164: C164: Tô mộng dao tự sát
- Chương 165: C165: Ngoan ngoãn quỳ xuống
- Chương 166: C166: Tứ trưởng lão kim sĩ đốn
- Chương 167: C167: Tan thành tro bụi
- Chương 168: C168: Hay là cùng nhau
- Chương 169: C169: Trước đây
- Chương 170: C170: Cô ta biết rất rõ
- Chương 171: C171: Kẻ tham ăn
- Chương 172: C172: Cậu nghĩ ai cũng giống chúng ta à
- Chương 173: C173: Quyền lợi miễn phí vô hạn
- Chương 174: C174: Danh sách đã đầy để lần sau đi
- Chương 175: C175: Cậu thấy tôi thế nào
- Chương 176: C176: Cảm xúc rất không ổn định
- Chương 177: C177: Để cậu ấy thử cũng
- Chương 178: C178: Chắc chắn có ai đó giở trò bên trong
- Chương 179: C179: Ngang tàng như vậy sao
- Chương 180: C180: Đã xử lý xong
- Chương 181: C181: Kẻ nào đứng sau sai khiến cậu
- Chương 182: C182: Tôi không quan tâm cô có mặc quần hay không
- Chương 183: C183: Tay không bắt kiếm
- Chương 184: C184: Liên lạc với lý thi hàm
- Chương 185: C185: Hôm nay cùng tôi tham gia buổi họp quảng bá
- Chương 186: C186: Ai tìm được một người đàn ông như vậy đúng là xui xẻo
- Chương 187: C187: Anh tin hay không thì tùy
- Chương 188: C188: Đây không phải là kết quả tôi mong muốn
- Chương 189: C189: Anh rửa giúp em một chút
- Chương 190: C190: Mất mặt quá đi
- Chương 191: C191: Trẻ con mới cần chọn
- Chương 192: C192: Tuyệt đối là đỉnh cao ở giang thành
- Chương 193: C193: Bên ngoài thân thiết chị em nhưng thực chất đấu đá như điên
- Chương 194: C194: Bệnh của cha anh tôi bất lực
- Chương 195: C195: Cậu ta mà trị được tôi sẽ livestream ăn phân
- Chương 196: C196: Sinh khỉ con
- Chương 197: C197: Sao lại có một con sâu vậy
- Chương 198: C198: Chuyện này cậu không biết thì tốt hơn
- Chương 199: C199: Em tự đi được mà
- Chương 200: C200: Đặt may
- Chương 201: C201: Quẹt thẻ đi
- Chương 202: C202: Bạn gái tôi rất không vui
- Chương 203: C203: Không đi chẳng phải là cho người khác cơ hội sao
- Chương 204: C204: Đã quá muộn rồi
- Chương 205: C205: Âu dương phong
- Chương 206: C206: Không phải sẽ thích cỏ sao
- Chương 207: C207: Cậu gọi cái này là yêu đương à
- Chương 208: C208: Có một số người cậu không thể đắc tội
- Chương 209: C209: Chỉ xuất ra tám phần lực
- Chương 210: C210: Anh phàm em đã mạnh hơn rất nhiều phải không
- Chương 211: C211: Phép lịch sự
- Chương 212: C212: Tìm lớp học
- Chương 213: C213: Với ai anh cũng có tấm lòng hết đừng có giả vờ nữa
- Chương 214: C214: Muốn cạnh tranh với tôi cậu còn chưa đủ tư cách
- Chương 215: C215: Không thể nhận
- Chương 216: C216: Ai mà không muốn ăn
- Chương 217: C217: Chỉ có tôi và một thư ký
- Chương 218: C218: Loại người này thì có tiền đồ gì
- Chương 219: C219: Tôi dẫn theo bạn gái đến đây
- Chương 220: C220: Khiêu vũ với tôi
- Chương 221: C221: Tình cảm của anh với tôi thế nào thì anh tự biết
- Chương 222: C222: Em nói gì cơ
- Chương 223: C223: Tôi không đồng ý
- Chương 224: C224: Tưởng là đồng nhưng không ngờ lại là vua
- Chương 225: C225: Có gì đâu mà phải kinh ngạc
- Chương 226: C226: Koizumi
- Chương 227: C227: Thà mất mặt còn hơn mất mạng
- Chương 228: C228: Có tin tôi cho ông năm đòn roi sấm sét không
- Chương 229: C229: Tôi không có hứng thú với bọn họ
- Chương 230: C230: Phía trước có người cẩn thận một chút
- Chương 231: C231: Xem như cô lợi hại
- Chương 232: C232: Cô gái này không phải là người tốt sao
Tuyệt Thế Long Thần
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Tuyệt Thế Long Thần
Tác giả :
Phí Hầu